Sáng hôm sau.
Gần trưa, Điền Tiếu Tiếu vừa bước ra khỏi phòng học đã bị người kéo đi.
Nhìn bóng lưng quen thuộc mà xa lạ, Điền Tiếu Tiếu từ bỏ giãy giụa.
Có những chuyện sớm nên nói rõ.
Đi tới sau trường, Lục Hạ mới buông ra Điền Tiếu Tiếu.
Anh ta quay lại, nhìn cô với vẻ uất hận.
“ Có việc mau nói, tôi còn phải về làm bài tập nữa.”
Ý tứ rõ ràng, tôi không có nhiều thời gian.
Lục Hạ vừa nghe càng thêm tủi thân “ Tiếu Tiếu, nói cho anh biết, vì sao em lại đột ngột trở nên như vậy! chúng ta không phải vẫn đang tốt đẹp sao? nếu là vì chuyện Duy Nhất, anh cũng đã giải thích với em rồi, đó chỉ là hiểu lầm, bọn anh say rượu không biết gì, em có thể đừng ích kỉ như vậy được không?"
Anh ta vò đầu, giống như rất bất lực.
Điền Tiếu Tiếu nhìn anh ta, rất im lặng, không hề có ý phản ứng như những gì anh ta nghĩ, rằng cô sẽ điên lên cãi nhau với anh ta.
Điền Tiếu Tiếu bình tĩnh, đến mức Lục Hạ cảm giác mình chẳng khác gì tên hề đang nói chuyện không đâu.
“ Điềm Tiếu Tiếu!!!”
“ Rốt cuộc em muốn gì mới chịu tha thứ cho anh?!"
Anh ta gầm lên, tức giận trừng mắt.
Anh ta thừa nhận mình sai, mặc dù chẳng biết mình sai ở đâu.
Anh ta thấy bản thân thân thiết với Điền Duy Nhất đơn giản chỉ vì cô, em ấy bệnh tật ốm yếu như vậy, tại sao chút chuyện nhỏ nhạt như việc hôn nhầm anh ta cũng bị cô làm lớn đến mức đòi chia tay!
“ Nói xong chưa?”
Lục Hạ ngơ ngẩn nhìn cô, không hiểu.
Điền Tiếu Tiếu hít thở sâu, nói“ Lục Hạ, chúng ta chia tay đi."
" Chỉ vì Duy Nhất hôn anh mà anh không kịp đẩy ra? em liền muốn cắt đứt với anh? Điền Tiếu Tiếu, anh không đồng ý! sao em có thể tự quyết định như vậy!!"
Điền Tiếu Tiếu nhìn anh ta kích động, nhíu mày.
Cô cũng chỉ là một con cờ trong cuộc chơi của anh ta, hà tất phải tỏ ra tức giận?
Hay do người đề nghị chia tay là cô, nên anh ta mới trở nên cáu kỉnh?!
“ Lục Hạ, anh thích tôi sao?"
Nghe cô hỏi, Lục Hạ không chút chần chờ đáp" Anh thích em!"
Điền Tiếu Tiếu cười khẽ " Vậy nên anh cũng thích Điền Duy Nhất?"
Lục Hạ sửng sốt " em nói gì vậy? anh chỉ coi em ấy như em gái!"
“ Với cả, em ấy không phải em gái em sao?"
“ Có thằng người yêu của chị nào được em gái người yêu mình hôn mà còn đáp lại không?"
" Anh, lúc đó anh uống say, nghĩ đó là em!"
Điền Tiếu Tiếu lắc đầu “ Lục Hạ, bọn tôi không giống nhau!"
Một người sáng rọi như ánh mặt trời, lúc nào cũng tràn ngập năng lượng, và một đứa u ám giống mặt trăng khi giông bão, chỉ hận không thể tàng hình, thì sao có thể liên tưởng đến nhau?
Lục Hạ Cứng đờ.
Đúng vậy, tuy là sinh đôi, nhưng hai chị em thật sự chỉ có tám phần giống, thế nhưng cách ăn mặc và tính cách khiến cho người vừa gặp sẽ không nhận ra hai người là chị em.
Chớ nói gì đến Lục Hạ.
Anh ta im lặng, không nói nữa.
Anh ta sẽ không thừa nhận, mình biết rõ hai người kia, nhưng vào khoảng cách đôi môi kia bất ngờ chạm vào, anh ta liền bị trầm luân trong đó, không tự chủ đáp lại, đồng thời nuôi ý nghĩ xem phản ứng của Tiếu Tiếu.
Dù sao cô nhát gan lại bảo thủ, yêu ba tháng chỉ được nắm tay, thi thoảng hôn cái trán, giờ được buông thả, anh ta ngu gì không chiến tiện nghi.
Chỉ là Lục Hạ không ngờ, Điền Tiếu Tiếu lần này tức giận thật, thậm chí đòi chia tay.
“ Tiếu Tiếu, anh!!!”
Đúng lúc này, Điền Duy Nhất chạy đến.
" Chị, muốn trách thì trách em, không liên quan anh Hạ!"
Cô ta hùng dũng chắn trước Lục Hạ nói.
Lục Hạ thấy thế tâm thần khẽ động, sợ Điền Tiếu Sẽ giống lần trước phát điên đánh Điền Duy nhất.
" Duy nhất, tránh ra đi, chuyện này anh sẽ giải quyết."
Điền Duy Nhất không chịu“anh Hạ, Tất cả điều là lỗi của em, chỉ vì uống say nên em mới không kìm được tình cảm. Em xin lỗi anh...khiến anh khó xử rồi!"
“ Nhưng em sẽ không trốn tránh, bởi vì em là người khiến cho quan hệ hai người trở nên như vậy!"
Điền Duy Nhất một bộ dám làm dám chịu, nhìn thẳng Điền Tiếu Tiếu.
“ Chị, hôm sinh nhật là em sai, em nhận, nhưng chị không thể vì vậy mà chia tay anh Hạ! Chị là người hiểu chuyện không phải sao? chị rõ ràng biết rõ anh Hạ không có lỗi, vì sao lại trách anh ấy? sao lại ích kỷ như vậy?! muốn trách thì hãy trách em! em chịu, nhưng xin chị đừng vì chuyện kia mà bỏ anh Hạ, anh ấy rất yêu chị!"
Lời nói đầy nhân khí, chính trực, dám làm dám chịu.
Tuy nghe có vẻ đang khuyên ngang, thế nhưng từng câu từng chữ lại đang ám chỉ, đồng thời đẩy mối quan hệ của bọn họ đi xa đến mức gần như không thể cứu vãn trong tình huống này.
Điền Tiếu Tiếu cười nhạt, nhìn liếc mắt Lục Hạ còn đang cảm động một bên.
“ Nghe rồi chứ?"
Cô Thản nhiên nói“ tôi chính là kiểu người ích kỷ, không phân phải trái đấy, nên là tránh xa tôi ra, nếu không muốn gặp phiền."
Dứt lời cô rời đi, để lại Lục Hạ còn đang chưa hiểu chuyện gì và Điền Duy Nhất sắc mặt tái nhợt như thể lời của cô đã đả kích rất lớn đến cô ta vậy.
“ Chị em, sao lại trở nên như vậy!"
Cô ta ôm mặt, bả vai run rẩy.
Lục Hạ nắm chặt nắm đấm, nhưng nhìn cô ta vì mình mà ra mặt nói những lời kia, Lục Hạ rất cảm động, liền đi lên ôm cô ta vào lòng.
“ Duy Nhất đừng khóc, Tiếu Tiếu chỉ là chưa bình tĩnh, chờ cô ấy bình tĩnh lại, anh sẽ đi tìm cô ấy, và để cô ấy đến xin lỗi em, thật sự không thể chấp nhận được, sao có thể nói ra những lời kia chứ!”
Điền Duy Nhất trong lòng cũng khó hiểu, cảm giác chị ta trở nên rất kỳ lạ, thái độ hờ hững đó, nhìn cô chẳng khác gì tên điên đang tự biên tự diễn!
Điều này làm cho Điền Duy Nhất rất khó chịu.
Điền Tiếu Tiếu, rốt cuộc phải làm gì mới khiến chị bỏ xuống cái vẻ mặt như nhìn thấu tất cả kia, và ngoan ngoãn giống chú cún không thể tự làm chủ đời mình giống trước kia đây?
Hết chương 2
Tác giả có lời muốn nói.
Đa tạ đại đối ta duy trì, ta sẽ tiếp tục nỗ lực.
Updated 35 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Sợ nhất mấy thằng tra nam sai lè còn cố chối cố đổ tại lọ tại chai😂 Còn nhỏ trà vls nữa, đừng quy chụp cái mũ đạo đức hiểu chuyện cho chị, chị đây ko rảnh mà nhặt rác cũng ko phải nhà từ thiện mà hốt lại cặn bã. Mé dúng hai con bệnh nói chuyện mắc ói thật, còn hai ông bà bô kia nữa, bộ này xác định vừa đọc vừa tức😤😤
2026-06-28
4
Nhật Nguyệt
ha ha, giờ thì hết cãi nhé, chia tay là đáng
2026-06-27
5
Thương Nguyễn
Thành toàn cho hai khứa bay đó .... bớt diễn trước mặt chuỵ
2026-06-27
4