Một Kiếp Bỏ Lỡ, Một Đời Yêu Em

Một Kiếp Bỏ Lỡ, Một Đời Yêu Em

Chương 1 : Điền Tiếu Tiếu

“ Tiếu Tiếu, bạn trai cậu đã đứng ở dưới phòng ký túc xá cả buổi rồi, cậu thật sự không đi gặp anh ta?"

Lâm Hy, bạn cùng phòng của Điền Tiếu Tiếu, nhìn cô với ánh mắt khó hiểu nói.

Nữ sinh đeo cặp mắt kính, mặc cái áo thun trắng cổ chữ v tay ngắn, đang tập trung làm bài. Tóc buộc cao đôi ngựa, khuôn mặt sắc sảo không chút tì vết, động tác tay hơi dừng, đôi môi mỏng khẽ hé rồi mím chặt, cuối cùng vẫn im lặng giống con mọt sách không mặc sự đời.

“ Mặc kệ anh ta.”

Một hồi sau, Nữ Sinh tên Điền Tiếu Tiếu lên tiếng nói, giọng hờ hững giống như chuyện không liên quan đến mình.

Lâm Hy tuy khó hiểu, rõ ràng hôm qua còn tốt, nửa tháng trước còn mang người ta đi gặp bố mẹ, mà nay đột nhiên nói chia tay, đúng là không bình thường.

Cô nàng không biết vì lý do gì Điền Tiếu Tiếu lại đột ngột thay đổi tính nết như vậy, thế nhưng cũng không gặng hỏi.

Điền Tiếu Tiếu làm xong bài tập, cô vươn tay ngả ra sau một cái, vừa tuỳ ý lơ đãng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bỗng bắt gặp gương mặt bởi vì đứng lâu mà có chút tái nhợt Lục Hạ

Cô nhíu mày, thầm nghĩ tên này thật phiền, đến lúc này rồi còn có mặt mũi ở dưới đó không chịu đi.

Nhớ lại những gì anh ta sẽ làm với mình bốn năm sau, Điền Tiếu Tiếu bất giác cười lạnh.

Không sai, Điền Tiếu Tiếu đích thị đã trọng sinh, hơn nữa còn vào bốn năm trước sau khi lên đại học.

Nhưng nghĩ lại, để tên đó đứng lâu cũng không tốt, dù sao cũng nên nói một câu rõ ràng, để gã biết vì sao cô lại đột ngột nói lời chia tay.

Sau khi vừa trọng sinh, điều đầu tiên Điền Tiếu Tiếu làm là nói chia tay với cái tên Lục Hạ. Sau đó gọi điện từ chối sự trợ cấp của điền gia, dù sao cô cũng là người đứng thứ hai toàn trường, học bổng cũng đủ cho cô tiêu sài trong khoảng thời gian sắp tới thi đại học.

Kiếp này cô không muốn nợ Điền gia, càng không nợ gì Điền Duy Nhất, cũng mong đáng người kia coi cô như người chết, tốt nhất không nên hỏi thăm nữa.

...

“ Anh Lục Hạ, chị Tiếu Tiếu đã không muốn gặp rồi, anh có chờ cũng vô ích, chi bằng đi về ký túc trước đi...trời lạnh, đứng lâu cũng không phải cách, lỡ bị bệnh thì sao?!”

Cô gái gương mặt có đến tám phần giống Điền Tiếu Tiếu, mặc đồng phục lên tiếng khuyên nhủ người thiếu niên.

Thấy anh ta không phản ứng, cô ta cắn răng“hay như vậy, ngày mai em sẽ đi tìm chị ấy xem thế nào, nếu được em sẽ nói chị ấy ra gặp anh, dù gì giờ cũng đã tối, chị em chắc cũng ngủ rồi"

Nghe vậy Sắc mặt Lục Hạ có chút khó coi, lại nhìn gương mặt vì lạnh mà trở nên đỏ ửng của Điền Duy Nhất khiến lòng anh ta càng thêm xót xa.

“ Chuyện bọn anh, không liên quan đến em, em đi về ký túc xá trước đi, anh sẽ chờ, chờ đến khi Chị em chịu gặp anh mới thôi!"

Điền Duy Nhất chớp nhẹ đôi mắt, trong lòng vô cùng khó chịu khi nghe gã nói chuyện hai người không liên quan cô ta.

Cô ta lộ vẻ bi đát nói" do em không tốt, không biết giữ chừng mực với anh, đã không ít lần chen vào giữa hai người...nên chị em mới giận anh như vậy! tất cả do em! nhưng! em cũng chỉ muốn được anh Lục Hạ để ý, em xin lỗi, em...khụ khụ!"

Vừa nói Cô ta vừa ho khụ khụ, Lục Hạ tâm hơi nhói, chợt đỡ lấy Điền Duy Nhất.

Xác thực anh ta khá khó chịu khi mỗi lần ra ngoài hẹn hò đều bị Điền Duy Nhất phá hoại, nhưng giờ thấy cô ta như vậy, cảm giác chỉ cần một chút gió là thổi bay, chút khó chịu trong anh ta liền tan thành mây khói, chỉ còn lại sự đau lòng.

Nói thật anh ta thừa nhận mình thích Điền Tiếu Tiếu vì cô xinh đẹp, giỏi giang, nhưng cũng thích Điền Duy Nhất yếu đuối mà dễ vỡ này.

" Em sao rồi? thấy khó chịu ở đâu sao?"

Điền Duy nhất ra vẻ mặt tái nhợt, lại kiên cường nói" em không sao, Anh Lục Hạ, em chờ với anh, nếu anh không đi. Dù sao em cũng là người khiến chị giận anh, em sẽ đứng đây chờ, sau đó giải thích với chị về chuyện hôm đó... thật sự vì say nên em đã không nhịn được hôn anh! em xin lỗi!"

Càng nói giọng càng nhỏ, cuối cùng lung lay như sắp ngã, Lục Hạ khẽ giữ chặt vai Điễn Duy Nhất, tinh thần hốt hoảng.

Điền Duy Nhất thuận thế nhào vào lòng anh ta, một bộ đã bị cái lạnh làm cho đơ cứng.

Nếu là người bình thường Lục Hạ sẽ nghĩ là đang giả bộ, nhưng đây là Điền Duy Nhất, người từ nhỏ đã ốm yếu, lại cùng anh ta chịu gió nãy giờ, chỉ e sớm đã không trụ nổi.

Dù còn bực vì bị cho leo cây rồi bị Điền Tiếu Tiếu nói chia tay, Lục Hạ cũng không nghĩ nhiều, giống Điền Duy Nhất nói, cô chỉ đang giận dỗi, có khi ngày mai hết giận rồi sẽ đến tìm anh ta xin lỗi mà thôi.

Nghĩ như vậy, lại xem Điền Duy Nhất, anh ta quyết định mang người về ký túc của cô nàng trước.

Ngày mai lại đến tìm cô.

Dù sao với cái tính của Điền Tiếu Tiếu, xác thực nên được mài giũa một chút cho bớt cứng, không thì anh ta sợ mình sẽ sớm chán rồi không thèm quan tâm nữa mất.

Nhìn Lục Hạ bế Điền Duy Nhất rời đi, Điền Tiếu Tiếu chỉ đứng trên tầng ba nhìn liếc mắt một cái rồi đi vào trong phòng.

Rất tốt, mất công cô đi đuổi.

Điền Duy Nhất ôm cổ Lục Hạ, ánh mắt lén lút đắc ý nhìn bóng người kia rời đi.

Điền Tiếu Tiếu, những thứ này điều là chị nợ tôi, tôi chỉ lấy những thứ thuộc về mình.

Điền Duy Nhất cong khoé miệng, lại không biết Điền Tiếu Tiếu vốn đã chẳng thèm để tâm.

Vả lại sau này cô ta còn phải trả giá rất đắt cho những gì mình đã làm.

Hết chương 1

Tác giả có lời muốn nói.

Hố mới, chào mừng đại gia nhóm nhảy hố \~

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Chúc mừng truyện mới nhé, sao nay tui mới nhận thông báo chậm vậy nek/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/

2026-06-28

3

Tuyen Nguyen thanh

Tuyen Nguyen thanh

chúc mừng tắm cả ra tác phẩm mới nha hi vọng sẽ đạt top 1 nha

2026-06-28

2

Nhật Nguyệt

Nhật Nguyệt

mơ nhá, chi t trọng sinh r còn bám vào cái khúc gỗ mục m chắc, tốt nhất dính chặt với nhỏ em đi

2026-06-27

2

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play