Chương 3

Cô biết anh sẽ từ chối chi bằng cô tự đi một mình. Thư Nhi về đến Hạ gia. Ba mẹ cô mừng rỡ, Hạ lão gia thấy cô về một mình liền hỏi :

-" Tiểu Nhi, chồng con không về cùng sao ?"

Thư Nhi hơi khó xử nhưng cũng tìm đại một lý do để ba mẹ cô an tâm :

-" Dạ khi sáng trợ lý anh ấy gọi có cuộc họp khẩn cấp nên con về một mình ".

-" Anh ấy có nhờ con gửi quà cho ba mẹ "

Hạ lão gia nghe vậy cũng an tâm gật đầu :

-" Thăm ba mẹ là được rồi, không cần phải quà cáp gì ".

Thư Nhi mĩm cười ôm ba mẹ :

-" Dạ vâng "

Thái Khôi nhìn em gái vui như vậy, anh nghĩ em gái có lẽ rất hạnh phúc. Anh cũng an tâm phần nào.

Hạ phu nhân kéo cô vào bàn ăn, bà căn dặn quản gia nấu toàn những món cô thích ăn.

Thư Nhi ăn rất ngon miệng, không ở đâu ngon bằng cơm nhà.

...

Trợ lý Dương bước vào phòng làm việc của anh :

-" Thưa Sếp, hôm nay đã ba ngày rồi. Anh không cùng Hạ tiểu thư qua Hạ gia sao ?"

Nam Long nghe tới tên cô liền khó chịu :

-" Cô ta muốn đi thì đi một mình, tôi không có hứng ".

Trợ lý Dương bị anh quát nên cũng thôi không nói nữa, bước ra ngoài để không gian yên tĩnh cho anh làm việc.

...

Buổi chiều cô về lại biệt thự riêng của anh thì thấy Châu Thiên Nhi đang quát quản gia Trương và người hầu.

Thư Nhi từ ngoài đi vào nhỏ giọng :

-" Mọi người làm việc tiếp đi, không cần phải nghe "

Quản gia Trương và người hầu liền cúi đầu :

-" Dạ vâng, thưa thiếu phu nhân "

Thư Nhi đi thẳng lên lầu, cô ta quát lớn :

-" Đứng lại đó "

Cô vẫn đi một mạch mặc kệ lời cô ta nói. Cô ta vốn dĩ không có tư cách để ra lệnh cho cô.

Thư Nhi về phòng tắm rửa thay quần áo rồi lấy laptop ra ngồi làm việc.

Cô vừa làm việc vừa nói chuyện điện thoại với Vy Nhiên bạn thân của cô.

...

Ở dưới nhà Châu Thiên Nhi đang rất tức tối vì thái độ của cô, cô ta hậm hực ngồi ở sofa đợi anh về.

Nam Long đi làm về vừa bước vào nhà cô ta đã õng ẹo :

-" Anh Long, vợ anh bảo quản gia và người hầu không cần nghe lời em "

Nam Long đưa mắt nhìn cô ta, rõ ràng cô ta nói cô ta là Tiểu Nhi nhưng anh lại cảm thấy rất phiền.

Anh chỉ cảm thấy nợ cô ta vì lúc nhỏ cứu anh chứ anh không cảm thấy thoải mái khi ở cạnh cô ta như lúc nhỏ, điều này chính anh cũng thấy lạ.

Anh lạnh giọng :

-" Được, anh sẽ nhắc nhở quản gia và người hầu "

Châu Thiên Nhi nghe anh nói càng khó chịu hơn, tại sao không phải nhắc nhở Hạ Thư Nhi mà lại nhắc nhở quản gia và người hầu.

Cô ta căm tức nhưng vẫn im lặng chịu đựng, liếc nhìn về phía cầu thang.

...

Nam Long cũng không hiểu tại sao nhưng anh cảm thấy rất mệt mỏi khi ở cạnh cô ta, đôi lúc anh lại cảm thấy phiền, không giống cảm giác mà Tiểu Nhi từng mang lại. Nhưng anh lại suy nghĩ có lẽ thời gian quá lâu Tiểu Nhi cũng đã thay đổi nhiều.

Hôm nay cô không khỏe nên không nấu bữa tối, người hầu nấu như mọi khi, dọn bữa tối cho anh.

Anh ăn thức ăn khác hơn mọi ngày, nên cũng chỉ ăn cho qua bữa, anh ăn không ngon miệng như mọi khi.

...

Triệu phu nhân và Triệu lão gia đi có việc về ghé ngang biệt thự riêng của anh để thăm cô.

Ông bà vừa bước vào phòng khách thì thấy cô gái lạ ngồi ở sofa xem TV. Triệu phu nhân nhanh chân đi vào quát lớn :

-" Cô là ai ? Tại sao lại ở đây ?"

Châu Thiên Nhi vừa thấy anh đi tới cầu thang cố tỏ vẻ sợ hãi :

-" Chị Thư Nhi gọi hai bác đến đây có phải không ?"

Nam Long nghe loáng thoáng lời cô ta nói nên liền nghi ngờ cô gọi ba mẹ mình đến.

Triệu phu nhân gằn giọng :

-" Đây là nhà của con trai tôi, tại sao Thư Nhi gọi tôi mới được đến ?"

Châu Thiên Nhi im bặt trước câu hỏi của mẹ anh. Nam Long thong thả từ phía cầu thang ra phòng khách, chưa kịp phản ứng, chưa kịp nói một câu giải thích đã ăn trọn cái tát của Triệu lão gia :

-" Thằng khốn nạn, từ bao giờ mày lại đốn mạt, khốn nạn đến như thế hả ?"

Thư Nhi đang làm việc trên phòng ngủ nghe ầm ĩ dưới nhà, không biết đã xảy ra chuyện gì, nên cô đi xuống xem thử.

...

Thư Nhi vừa đến cầu thang đã bị anh kéo tay chất vấn :

-" Hạ Thư Nhi có phải là cô gọi ba mẹ tôi tới hay không ?"

Cô ngơ ngác không hiểu anh nói gì, cô gọi ba mẹ anh đến làm gì chứ.

Nam Long thẳng tay đấm cô ngã nhào xuống sàn nhà. Triệu phu nhân và Triệu lão gia vội vàng chạy đến đỡ cô dậy. Triệu phu nhân lo lắng hỏi cô không ngừng :

-" Thư Nhi, con có làm sao không ?"

Cô tuy đau nhưng không muốn ông bà lo lắng hơn nữa liền nhẹ lắc lắc đầu :

-" Ba mẹ đừng lo, con không sao đâu "

Triệu lão gia không chần chừ mà thẳng tay đấm anh :

-" Thằng khốn nạn "

-" Tao không ngờ tao lại nuôi lớn thằng đốn mạt như mày "

-" Ba mẹ mày tới đây thăm vợ mày cũng phải hỏi ý kiến của mày hay sao hả ?"

-" Nếu vợ chồng tao không đến đây thì làm sao biết được cảnh này ?"

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play