Đang ngẩn ngơ thì cô nghe thấy động cơ của xe ở dưới nhà. Nhìn đồng hồ, hoá ra đã gần trưa
Cô tiến đến phòng khách, nhìn bố cùng người khác đang từ bên ngoài đi vào cùng nhau.
.Chàng trai với chiều cao khiêm tốn 1m84 cộng với một bộ vest tôn lên vẻ cao lãnh, lạnh lùng. Anh đứng đó cao lớn mà khí chất.
“Thần Kiêu tới rồi sao? Hôm nay mời cháu đến đây, làm mất thời gian của cháu? Không phiền chứ?” Mẹ cô từ phòng khách đi tới, giọng nói dịu dàng ân cần.
“Bác gái không cần khách sáo, hôm nay đến đây cũng là vì việc của cháu.” Giọng nói trầm ấm của người đàn ông vang lên, mang theo một chút lạnh lẽo và mạnh mẽ. Nhưng vì lời nói lịch sự, nên khi nói ra lại toát lên vẻ cuốn hút và nghiêm túc
Trong phòng khách lúc này mọi người đều đã ngồi xuống. Từ lúc bước vào cho đến hiện tại, anh vẫn không liếc nhìn cô một cái. Khiến cho cô cảm thấy bản thân như người vô hình
Lúc này đây mẹ cô mới chợt lên tiếng: “Tiểu Vi xuống rồi sao? Ngồi xuống đây, mẹ giới thiệu với con”
Cô cũng máy móc nghe lời mẹ, lúc này đây người đàn ông kia mới lười biếng nhìn lên cô. Nhưng cái nhìn cũng chỉ thoáng qua
“ Đây là Vương Thần Kiêu, hai đứa lâu rồi không gặp. Có lẽ không còn nhớ nhau nữa, thời gian còn dài. Có thể làm quen dần dần.”
Việc hôn ước của hai người bọn họ, hiện tại mà nói là chuyện của vài ngày trước. Bà cùng phu nhân Vương nói chuyện lại tự nhiên nhắc đến chuyện này. Bà ấy có nói, vài hôm sẽ bảo Vương Thần Kiêu đến để trực tiếp nói chuyện này. Nếu được thì tiếp tục hôn ước, không thì cũng không cưỡng cầu. Dù sao cũng là thời đại mới, ép buộc như thế cũng không phải là chuyện gì tốt lành
Triệu Minh Vi nghe mẹ cô nói như vậy, trong lòng cũng đã hiểu rõ, bất quá nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt. Cô cũng không dám liều mình đặt cược cả cuộc đời, nhưng lại không biết lấy dũng khí ở đâu ra muốn trêu chọc anh ta một chút. Muốn xem thử phản ứng của anh khi cô không từ chối việc này.
Vương Thần Kiêu nhìn bà một chút, sau đó mới chậm rãi hé môi: “Em ấy không cần căng thẳng, việc hôn ước là trưởng bối lập nên. Hiện tại nếu cho rằng như thế nào thì như thế. Tôi! Không cưỡng cầu!”
Nghe anh nói như vậy, cô liền nhếch môi. Sau đó mới giả vờ suy nghĩ mãi một lúc mới lên tiếng: “Không sao đâu, tôi lại cho rằng anh Vương đây không có chút hứng thú nào với tôi. Dù sao ở thời đại này, không còn quan trọng hoá vấn đề hôn ước. Nhưng thật ra tôi vẫn rất tin mắt nhìn người của bậc cha mẹ, nếu như anh không có chút cảm giác nào với tôi vậy thì cũng không sao.”
Vương Thần Kiêu hất cằm, kiêu ngạo tia ánh mắt sắc bén sang cô. Người này, có thể đưa mũi giao anh ta phóng tới quay ngược lại về phía anh. Cũng xem là miệng lưỡi sắc bén.
“Tôi lại cho rằng em không vừa mắt tôi.”
Bầu không khí lúc này khá căng thẳng, hai người mắt đối mắt như có tia điện xẹt qua.
Ông Triệu bất chợt như nhận ra gì đó. Chớp lấy thời cơ lên tiếng: “Vậy chi bằng tìm ngày tốt hai bên gia đình bàn chuyện. Nếu hai đứa đã không phản đối, rất tốt.”
Nghe ông nhà mình nói vậy, phu nhân Triệu 'a' lên một tiếng cũng phối hợp theo.
“ Vốn tưởng rằng hai đứa không có hứng thú với nhau. Hiện tại nhìn xem tốt biết bao, đều là người trưởng thành nói ít hiểu nhiều vậy”
Bọn họ dùng bữa trưa xong, có thể thấy được tâm trạng của mẹ mình rất tốt. Lại nhìn người đàn ông từ đầu tới cuối không phản bác chuyện hôn ước
Triệu Minh Vi thầm nghiến răng, được rồi. Để xem anh ung dung tự tại được bao nhiêu. Tuy rằng khi ngồi hai chân cô đã không kìm được mà run rẩy dưới gầm bàn, nhưng ánh mắt vẫn mạnh mẽ đối diện với tình hình mình vừa gây ra.
Nhưng không phải Vương Thần Kiêu chính là 'tình yêu bất tận' của người đó hay sao. Cô cũng không sợ nếu hai người thật sự bên cạnh nhau, dù sao cũng lấy được người chồng mà bao cô gái ao ước, lại giàu có đẹp trai, tuy rằng không biết anh ta có chung thuỷ hay nguy hiểm như thế nào. Cũng cần có thời gian tìm hiểu thêm.
Lúc tiễn người đàn ông kia rời đi, cô lúc này mới chậm rãi nói chuyện
“Vương Thần Kiêu, tuy rằng không biết anh nghĩ thế nào. Nhưng tôi cho rằng để kết hôn với nhau, không dựa trên cơ sở hôn ước của hai nhà. Mà phải xuất phát từ tình cảm và tín nhiệm. Nhưng nếu đã vì hôn ước từ xưa lắc xưa lơ mà đáp ứng, tôi cũng không thể dễ dàng chấp nhận được.”
Triệu Minh Vi nói xong liền đưa mắt nhìn người đàn ông trước mắt. Lúc này đây anh chợt quay người lại
“Tuy rằng tình cảm thì không có nhưng mà sự tín nhiệm. Tôi mong rằng, anh không khiến tôi phải hối hận khi lựa chọn kết hôn! Hoặc nếu như không thể dành cho tôi sự chung thuỷ, thì từ đầu xin anh hãy nói cho tôi biết.”
Vương Thần Kiêu lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói nghiêm túc, dáng đứng thẳng tắp như đang đứng ở quân đội.
“Tôi không biết em nghĩ thế nào, nhưng hôn nhân chính là sự ràng buộc giữa em và tôi. Không phải trò đùa, đương nhiên nếu tôi đã muốn kết hôn với em. Thì tôi sẽ chung thuỷ mà đối tốt! Chỉ một mình em”
Updated 91 Episodes
Comments
Thiên Bình
💜💜💜💜💜💜
2022-11-03
0
NaNa@@
vâng n9 có chiều cao hơi khiêm tốn tí m84 thôi hơn tuii cả 22cm mấy😌
2021-02-20
1
Nhók Lì
tui nghi ông n9 là chú hoặc a gì đó của thằng vương quý
2020-12-21
8