Chương 7: Mộng xuân

Những tia nắng sớm le lỏi qua tấm rèm, dịu dàng bao phủ hai người đang nằm ở trên giường.

Hôm qua bởi vì bị Lạc Tử Khanh lăn lộn ôm hôn một lúc lâu, vậy nên Tôn Giai Oánh cảm thấy cả người mệt mỏi không có sức lực. Hắn vậy mà lại mặt dày mà bắt nạt một kẻ liệt nửa người như cô cả đêm!

Nghĩ thì như thế, nhưng lúc tỉnh dậy Tôn Giai Oánh cũng không nỡ đánh thức người đàn ông thanh tuyển đẹp đẽ như bức tranh thủy mặc này. Có vẻ như hắn đang có một giấc mơ vô cùng hạnh phúc, khóe môi nhoẻn ra, cả mặt đều đỏ hồng.

- Oánh Oánh, một lần nữa đi... ưm, từ từ...

Tôn Giai Oánh mở to mắt, cô không tin được vào tai mình. Mẹ nó, thế mà hắn ta lại đang mơ mộng về chuyện đấy sao!

Đúng là đồ háo sắc biến thái!!!

"Bốp"

Đánh vào mặt hắn một cái rõ đau, thế nhưng Lạc Tử Khanh vẫn không chịu tỉnh lại, tiếng thều thào trầm khàn quyến rũ:

- Oánh Oánh, em ướt rồi... lại đây, anh liếm liếm...

Nói xong liền kèm theo tiếng rên khẽ, môi mở ra, đầu lưỡi đỏ ửng thấp thó xuất hiện, sợi chỉ bạc sắc tình kéo dài giữa răng môi.

Nhìn bộ dáng xuân sắc này của hắn, Tôn Giai Oánh cắn chặt môi. Cô không kiềm chế được mà lấy tay dốc đầu hắn lên.

Trong đầu hắn toàn phế liệu gì vậy? Thèm thuồng đến thế cơ à?

Đột nhiên đầu bị hành hạ liên tiếp khiến Lạc Tử Khanh mơ màng mở mắt, đuôi mắt hắn ửng đỏ, bên trong dầm dề nước.

Hắn nhìn thấy Tôn Giai Oánh liền dang tay ra kéo cô vào lòng, không đề phòng mà bị nằm xuống giường một lần nữa, cô liền ngơ người, khuôn mặt đè lên cơ thể săn chắc nam tính của người đàn ông, hương bạc hà dễ chịu quẩn quanh chóp mũi.

"Chụt"

Một cái hôn vang dội dành tặng cho cô gái nhỏ, Lạc Tử Khanh liền xoay thân mà nằm đè lên cô, bờ môi ấm nóng áp lên đôi môi thơm mềm, tiếng hôn môi kịch liệt vang lên, khoang miệng bị lưỡi to khuấy đảo, hắn nuốt hết nước bọt của cô xuống bụng, hai chiếc lưỡi quấn quýt lấy nhau mà nhảy múa.

Tôn Giai Oánh bị hôn đến đầu đau mắt hoa mới được buông tha.

Hắn liếm xung quanh miệng cô, sau đó liền ôm chặt lấy cô, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai, tiếng rên rỉ đứt quãng cùng lồng ngực ấm nóng của người đàn ông phập phồng, Tôn Giai Oánh cảm thấy bản thân muốn điên luôn rồi!

Lạc Tử Khanh, hắn vậy mà lại động tình mà bắn tinh đầy ở phía dưới!!!

Hôm qua có khăn quấn quanh hông cơ mà??? Nó đâu rồi???

Tôn Giai Oánh áp chế ý tưởng muốn giết người của mình, bây giờ váy cô bị dính nhơm nhớp cả rồi, vậy mà còn heo quay này con đòi ngủ tiếp!!!

Đẩy mạnh Lạc Tử Khanh ra, Tôn Giai Oánh đấm đấm tát tát đập đập cuồng loạn lên người hắn.

- Lạc Tử Khanh, con mẹ nó, anh có dậy không thì bảo? Đừng có khiến tôi phải lết đi cầm dao giết chết anh!!!

Lạc Tử Khanh giật mình, anh mở to mắt, hốt hoảng ngồi dậy nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Giọng nói chứa đầy sự ôn nhu và lo lắng:

- Em muốn dao? Từ từ, để anh đi lấy!

Chẳng lẽ bảo bối đói, muốn ăn hoa quả sao? Anh đúng là quá sơ ý mà, hôm qua phải để cô ăn thêm một chút nữa mới đúng!

Nghĩ vậy Lạc Tử Khanh liền chuẩn bị đứng lên, thế nhưng một bàn tay kéo tay anh lại. Khuôn mặt cô gái nhỏ đỏ bừng, đôi mắt chứa đầy lửa giận:

- Đừng có giả ngu! Mau dọn dẹp cái đống lộn xộn này đi!!!

Lạc Tử Khanh không hiểu gì cả, vừa nãy cả người chưa tỉnh hẳn, hắn chỉ nghe thấy vợ nhỏ kêu muốn dao, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì hả?

Nghĩ lại mộng xuân vừa nãy, đôi mắt hắn rực sáng, cả người đều nhộn nhạo vô cùng.

Sau đó, chạm chạm, lại chạm chạm, Lạc Tử Khanh đỏ mặt, giữa hai chân anh dính dính nước, chỉ cần như vậy là biết đã xảy ra chuyện gì rồi!

- Oánh Oánh, không tức giận, không tức giận, anh đi dọn ngay đây.

Nói xong liền nhanh chóng quấn quanh khăn lông vào hông rồi đứng lên.

Lần này cơ thể hoàn mĩ của hắn lộ ra trước mặt Tôn Giai Oánh, vai rộng eo hẹp chân dài, còn có nhân ngư tuyến đầy mê người và cơ bắp sáu múi cân đối tràn ngập hoocmôn nam tính quyến rũ của người đàn ông nữa.

Nói đúng ra thì hắn chính là cực phẩm của cực phẩm, chính là kiểu đàn ông vừa xuất hiện liền sẽ thu hoạch được một đám con gái thét chói tai muốn gả!

Đấy là còn không nói đến hắn còn đang cong lưng, cẩn thận nhẹ nhàng mà ôm cô lên, lúi húi thay bộ đồ mới cho cô rồi đi đổi ga giường mới.

Dù sao Tôn Giai Oánh cũng rất vừa lòng với người đàn ông thanh mai trúc mã này của mình. Chút nữa còn được ra khỏi biệt thự mà hưởng thụ bầu không khí tươi mát của sự tự do nữa chứ!

Tôn Giai Oánh rất thích cưỡi ngựa, thân là một đại tiểu thư của gia đình quyền quý bậc nhất Đế Đô, mọi tài nghệ cô đều tinh thông vô cùng.

Thế nhưng bây giờ chân bị liệt, việc cưỡi ngựa bắn cung tất nhiên sẽ không tự mình làm chủ được như trước nữa. Thật ra đó không phải là điều quan trọng, bởi vì bên cạnh Tôn Giai Oánh còn có kị sĩ tài sắc vẹn toàn Lạc Tử Khanh bồi cơ mà. Có hắn, làm gì có chuyện cô không thể ngồi trên ngựa mà đi một vòng cơ chứ!

Nghĩ đến đây Tôn Giai Oánh liền rất háo hức với hành trình của ngày hôm nay. Làm xong mọi việc rồi lên đường nào!

Hot

Comments

diệp ngôn

diệp ngôn

anh nhà mất dạy...

2021-02-12

5

Chu Đắc Phỉ

Chu Đắc Phỉ

tg có duyên với việc viết H nhể

2021-02-01

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chưa giết chết bà là do tôi tốt tính!
2 Chương 2: Trút cơn tức giận lên người hắn!
3 Chương 3: Lại muốn ăn đập rồi phải không?
4 Chương 4: Giở trò lưu manh
5 Chương 5: Mình đầy vết thương
6 Chương 6: Nếu như anh dùng cách khác để lấy lòng em
7 Chương 7: Mộng xuân
8 Chương 8: Bộ mặt khác của hắn!
9 Chương 9: Người đàn ông cường thế!
10 Chương 10: Trả giá cho sự ngu xuẩn của mình
11 Chương 11: Tự cho mình là đúng!
12 Chương 12: Hương vị gia đình!
13 Chương 13: Bởi vì là cô ấy!
14 Chương 14: Mẹ, con muốn đi xem bệnh!
15 Chương 15: Thích thì chiều (H+)
16 Chương 16: Cô vẫn thích hắn!
17 Chương 17: Hẹn hò
18 Chương 18: Đi xem phim
19 Chương 19: Đừng sờ mó lung tung! (16+)
20 Chương 20: Cút ra sofa ngủ!!!
21 Chương 21: Giống như con kiến bị hắn đùa bỡn trong tay
22 Chương 22: Không có điều gì ngăn cản được hắn đến với cô!
23 Chương 23: Cõng cô đi nấu cơm!
24 Chương 24: Bệnh vẫn chưa khỏi!
25 Chương 25: Đi xem bệnh!
26 Chương 26: Tâm bệnh!
27 Chương 27: Người đàn ông đáng sợ!
28 Chương 28: Đổ tội!
29 Chương 29: Khu đất giá trên trời!
30 Chương 30: Lạc Tử Khanh của Tôn Giai Oánh!
31 Chương 31: Bị dồn đến đường cùng!
32 Chương 32: Bữa tiệc của giới quyền quý!
33 Chương 33: Vọng tưởng của Liễu Lam!
34 Chương 34: Hậu quả khi tính kế hắn!
35 Chương 35: Ân ái triền miên (21+)
36 Chương 36: Có chuyện xảy ra!
37 Chương 37: Nhất định phải là Lạc Tử Khanh!
38 Chương 38: Tấn công từ hai phía!
39 Chương 39: Ác ý của kẻ ích kỉ!
40 Chương 40: Điều tra!
41 Chương 41: Ghen tị đến xấu xí!
42 Chương 42: Mưu kế & tái phát
43 Chương 43: Vào tù
44 Chương 44: Chuẩn bị
45 Chương 45: Bị bắt
46 Chương 46: Cần gì mặt mũi!
47 Chương 47: Sự ngọt ngào thấu tim!
48 Chương 48: Mang thai
49 Chương 49: Sóng gió
50 Chương 50: Lũ ti tiện!
51 Chương 51: Hy vọng
52 Chương 52: Tuyệt vọng!
53 Chương 53: Kỳ tích! Sức mạnh của tình yêu! (Hoàn)
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: Chưa giết chết bà là do tôi tốt tính!
2
Chương 2: Trút cơn tức giận lên người hắn!
3
Chương 3: Lại muốn ăn đập rồi phải không?
4
Chương 4: Giở trò lưu manh
5
Chương 5: Mình đầy vết thương
6
Chương 6: Nếu như anh dùng cách khác để lấy lòng em
7
Chương 7: Mộng xuân
8
Chương 8: Bộ mặt khác của hắn!
9
Chương 9: Người đàn ông cường thế!
10
Chương 10: Trả giá cho sự ngu xuẩn của mình
11
Chương 11: Tự cho mình là đúng!
12
Chương 12: Hương vị gia đình!
13
Chương 13: Bởi vì là cô ấy!
14
Chương 14: Mẹ, con muốn đi xem bệnh!
15
Chương 15: Thích thì chiều (H+)
16
Chương 16: Cô vẫn thích hắn!
17
Chương 17: Hẹn hò
18
Chương 18: Đi xem phim
19
Chương 19: Đừng sờ mó lung tung! (16+)
20
Chương 20: Cút ra sofa ngủ!!!
21
Chương 21: Giống như con kiến bị hắn đùa bỡn trong tay
22
Chương 22: Không có điều gì ngăn cản được hắn đến với cô!
23
Chương 23: Cõng cô đi nấu cơm!
24
Chương 24: Bệnh vẫn chưa khỏi!
25
Chương 25: Đi xem bệnh!
26
Chương 26: Tâm bệnh!
27
Chương 27: Người đàn ông đáng sợ!
28
Chương 28: Đổ tội!
29
Chương 29: Khu đất giá trên trời!
30
Chương 30: Lạc Tử Khanh của Tôn Giai Oánh!
31
Chương 31: Bị dồn đến đường cùng!
32
Chương 32: Bữa tiệc của giới quyền quý!
33
Chương 33: Vọng tưởng của Liễu Lam!
34
Chương 34: Hậu quả khi tính kế hắn!
35
Chương 35: Ân ái triền miên (21+)
36
Chương 36: Có chuyện xảy ra!
37
Chương 37: Nhất định phải là Lạc Tử Khanh!
38
Chương 38: Tấn công từ hai phía!
39
Chương 39: Ác ý của kẻ ích kỉ!
40
Chương 40: Điều tra!
41
Chương 41: Ghen tị đến xấu xí!
42
Chương 42: Mưu kế & tái phát
43
Chương 43: Vào tù
44
Chương 44: Chuẩn bị
45
Chương 45: Bị bắt
46
Chương 46: Cần gì mặt mũi!
47
Chương 47: Sự ngọt ngào thấu tim!
48
Chương 48: Mang thai
49
Chương 49: Sóng gió
50
Chương 50: Lũ ti tiện!
51
Chương 51: Hy vọng
52
Chương 52: Tuyệt vọng!
53
Chương 53: Kỳ tích! Sức mạnh của tình yêu! (Hoàn)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play