Chap 3: Đi học.Gặp nữ chính

Cuộc sống ở Hoắc gia đúng là vừa vui vẻ vừa nhàm chán. Vui là có thể làm tất cả những điều mình muốn, còn chán là không có ai để chơi cùng. Dì giúp việc thì lo dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị bữa ăn, Hoắc Thiên Kình thì đóng cửa phòng sách lại, vùi đầu vào công việc, Hoắc Thiếu Khanh thì suốt ngày ôm đống sách vở nghiên cứu không biết chán, thành ra, ngày chủ nhật mà chỉ có một người nhàn rỗi là tôi chạy lung tung trong nhà như một con thần kinh.

Rốt cuộc tôi không thể chịu được nữa, cố gắng gõ cửa phòng sách, mong chờ được gặp ba Hoắc bận rộn.

-" Vào đi!!"

Thanh âm trầm thấp vang lên, tôi không khách khí mở cửa phòng ra, nhảy lên đùi ba Hoắc nhõng nhẽo:

-" Ba ơi! Con buồn quá, không ai chơi với con cả"

Hoắc Thiên Kình cưng chiều xoa đầu tôi, ôm tôi ngồi vững trên đùi ông, nhẹ nhàng nói:

-" Sao con không tìm anh Thiếu Khanh chơi?"

Tôi lắc đầu nguầy nguậy:

-" Anh ấy nói anh ấy phải học bài, không chơi với con. Dì giúp việc phải dọn dẹp nhà cửa, cũng không chơi với con, kể cả ba cũng bận rộn làm việc, không ai quan tâm tới con"

Tôi lên giọng tố cáo, cảm thấy mình càng ngày càng có tố chất làm diễn viên. Hoắc Thiên Kình có vẻ đắng đo, sau cùng mới hỏi tôi:

-" Con có muốn đi học không?"

-" Đi học là gì vậy ba? Học có vui không?"

-" Đương nhiên là vui, đi học con có thể biết đọc, biết viết còn thể có thêm nhiều bạn để chơi với nhau"

Tôi giật giật khóe miệng. Tôi đã biết mấy cái đó lâu rồi nhá, biết đọc biết viết, nghe như lí do dụ dỗ con nít vậy. Thôi, vì sự nghiệp cứu giúp nam chính, tôi chỉ đành đi học, gặp nữ chính trước rồi tính sau. Được rồi, quyết định vậy đi!!!

-" Được rồi, con sẽ đi học"

Hoắc Thiên Kình gật đầu hài lòng, gọi một cuộc điện thoại để phân phó, sau cùng mới kêu tôi về phòng chơi, ngày mai có thể đi học.

Tôi hứng khởi chạy như bay về phòng mình, màu hồng phấn tràn ngập vào mặt khiến tôi không nói nên lời. Tôi vốn chúa ghét cái màu này, vậy mà cô giúp việc lại trang trí màu đó cho tôi. Bây giờ tôi mới chỉ là con nhóc 6 tuổi, không có khả năng bài xích cái này trước mặt người khác. Tôi khép cửa phòng lại, quyết định đi ngắm nam chính thay cơm.

-" Anh Khanh?"

Tôi lú cái đầu nho nhỏ vào, gọi khẽ một tiếng. Một lát sau, Hoắc Thiếu Khanh nhảy xuống giường, đi tới gần cửa kéo tôi:

-" Em vào đây!"

Tôi ngoan ngoãn bước theo sau lưng anh, nhảy lên giường lớn, tự nhiên lăn lộn vài vòng, sau lưng vang lên tiếng nói của Hoắc Thiếu Khanh:

-" Em tính đi học thật à?"

Tôi:....

Này! Nghe lén người khác nói chuyện là xấu lắm biết không thằng nhóc kia, chị đây muốn đi học thì nhóc cản được chắc?

-" Đúng vậy, ở nhà không có ai chơi với em. Em đi đến trường chơi"

-" Lỡ em đến trường bị người ta bắt nạt thì sao?"

Giọng của Hoắc Thiếu Khanh có vẻ lo lắng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng xanh mét. Tôi chui vào lòng anh, tìm một chỗ êm ái dựa vào, bĩu môi:

-" Ai dám bắt nạt em chứ? Anh sẽ để em bị người khác bắt nạt hay sao?"

-" Không! Anh sẽ bảo vệ em!"

Giọng điệu ngọt ngào nhưng lại kiên định. Tôi ngước mặt nhìn khuôn mặt nhỏ bé mạnh mẽ kia, thở dài. Haizzzz, kể cả nhóc cũng bị người ta xa lánh, bắt nạt, nhóc có thể bảo vệ cho tôi sao?

Đúng như trên Facebook nói, cung Bảo Bình như tôi phù hợp làm em gái nam chính, cho nên tôi sẽ cố gắng thực hiện thật tốt nghĩa vụ này, sẽ bảo vệ nam chính khỏi sức hút của nữ chính, tác thành cho anh với nữ phụ yêu anh thật lòng.

Mà khoan đã! Nữ phụ yêu anh thật lòng hình như chỉ có một người- Hạ Thanh Lam. Cô ấy xuất hiện vào năm cấp 3, cách nhiều năm sau khi nam chính thân thiết với nữ chính. Như vậy cũng trễ quá rồi, một người tốt như vậy mà đến sau cũng chỉ là người thứ ba, vậy là tôi chỉ có thể gắng sức ngăn cản nam chính thân thiết nữ chính, chờ nữ phụ xuất hiện rồi tác hợp cho bọn họ. Kế hoạch này phải cố gắng duy trì mất vài năm, coi như đó là lòng biết ơn của tôi khi được nhà họ Hoắc nuôi dưỡng đi. Tôi suy nghĩ quá nhiều, sau đó mơ màng ngủ mất.

===Đường phân cách thời gian===

-" Hiểu Hân! Em mau dậy đi, trời sáng rồi!"

Tôi ngáy ngủ kéo chăn trùm lên đầu, mặc kệ tất cả tiếp tục ngủ ngon lành.

Hoắc Thiếu Khanh: ......

Hoắc Thiếu Khanh bất đắc dĩ kéo chăn ra, nhẹ nhàng nói:

-" Em không định đi học hả?"

Ừm. Ai mà thèm chứ, chị đây đang ngủ ngon, ra chỗ khác chơi....ừ.

Ừmm.... Hả???? Đi học? Hôm nay à? Tôi bật người dậy, đau khổ vò đầu, đúng là tự lấy đá đập vào chân mình.

Tôi mở mắt ra, phát hiện tôi ngủ quên trong phòng Hoắc Thiếu Khanh, sau đó dần dần trở nên khó xử. Tối qua ngủ chung với nam chính, mặt dù vẫn là trẻ con không biết gì nhưng tôi không thể không thừa nhận mình đã chiếm tiện nghi của nam chính. Thật là xin lỗi nữ phụ đại nhân, xin ngài tha thứ cho tôi!!!

Hoắc Thiếu Khanh không hiểu được tâm tình của tôi lúc này, chỉ vào chiếc váy đặt nề nếp trên giường, nói vội:

-" Em thay quần áo đi, nhanh xuống ăn sáng, sắp đến giờ đi học rồi!".

Tôi được ba Hoắc sắp xếp học chung trường với Hoắc Thiếu Khanh, thuận tiện cho việc đưa, rước đến trường, càng thận tiện cho tôi ngăn cản nam chính phát sinh tình cảm với nữ chính. Tôi thõa mãn, nhìn qua chiếc váy trên giường.

Tôi: -.-|||

Ai nói cho tôi biết đây là có chuyện gì không hả? Tại sao đồng phục nữ sinh trường này cũng là màu hồng phấn vậy? Tại sao? Tại sao chứ?????????

Tôi đen mặt mặc trên người bộ đồng phục màu hồng phấn, nắm tay Hoắc Thiếu Khanh lên xe đến trường. Chúng tôi ngồi ở ghế sau của chiếc BMW màu đen, bác tài xế là một người ít nói. Trên đường đi một mảnh im lặng, bất chợt,Hoắc Thiếu Khanh nắm chặt tay tôi, khẩn trương nói:

-" Em đừng có sợ, sẽ không có chuyện gì đâu!"

Tôi cạn lời trân trối nhìn Hoắc Thiếu Khanh. Rõ ràng là nhóc sợ thì có, tay run rẩy hết rồi kìa!! Vậy mà nói cứ như mình là anh hùng!!!. Đây là cái đức hạnh của tác giả đại nhân đấy!

Tôi kiên nhẫn nói mấy lời an ủi anh, rốt cuộc cũng đã đến trường.

Hoắc Thiếu Khanh căng thẳng nắm tay tôi đi vào cổng trường. Ngôi trường này khá rộng, trang trọng, đa số là cậu ấm cô chiêu cho nên được trang hoàng rất sạch sẽ, tiện nghi đầy đủ, ngay cả căn tin cũng ngang ngửa nhà hàng 3 sao. Bất chợt phía sau vang lên tiếng ồn ào, tôi quay người tò mò nhìn sang thì nhìn thấy một cô bé mặc bộ đồng phục y hệt tôi, khoảng 8 tuổi, bước ra từ một chiếc xe sang trọng. Cô bé có mái tóc dài đen mượt, thắt nơ màu hồng dễ thương, đôi mắt to tròn long lanh, da trắng nõn, gương mặt hồng hào, đích thị là đại mỹ nhân trong tương lai, nữ chính đại nhân- Lương Khả Linh!!!!

Hot

Comments

Minh Thư

Minh Thư

Nếu tôi là tác giả tôi sẽ viết tiếp là na9 dần dần yêu nư9, nữ9 nguyên tác thì trọng sinh r thấy nam nữ 9 yêu nhau r ghét ghét muốn giết nữ9…. Có điều nữ9 nguyên tác thì nhà giàu thế k bt nữ9 có địch nổi k😶‍🌫️😶‍🌫️😶‍🌫️😶‍🌫️

2022-12-02

2

Kim Anh

Kim Anh

kkk cừ xĩu

2022-03-21

1

Ánh Nhi ✨✨✨

Ánh Nhi ✨✨✨

đậm chất màu hồng<(≧▽≦). chị nhà có duyên vs màu hồng vl😅

2022-01-31

12

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Xuyên không
2 Chap 2: Được nhận nuôi. Gặp nam chính.
3 Chap 3: Đi học.Gặp nữ chính
4 Chap 4: Nữ chính có thiện cảm rồi! Phải làm sao đây?
5 Chap 5: Tiệc sinh nhật
6 Chap 6: Ngất xỉu. Tỏ tình
7 Chap 7: Tránh mặt. Nói rõ ràng
8 Chap 8: Thay đổi. Cắm trại
9 Chap 9: Leo núi, bị thương. Nữ phụ Hạ Thanh Lam
10 Chap 10: Nam chính gặp nữ phụ
11 Chap 11: Sức hút của nam chính đại nhân!
12 Chap 12: Biến đổi nhỏ từ bất ngờ nhỏ.
13 Chap 13: Khác lạ.
14 Chap 14: Tức giận
15 Chap 15: Du học
16 Chap 16: Cuộc sống ở Scotland
17 Chap 17: Cuộc sống ở Scotland( Tt )
18 Chap 18: Bốn năm
19 Chap 19: Trở về
20 Chap 20: Khiêu vũ
21 Chap 21: Tình cảm khó hiểu.
22 Chap 22: Đó là yêu (H)
23 Chap 23: * Tình một đêm *
24 Chap 24: Nam chính, nam phụ nữ chính cùng hội ngộ
25 Chap 25: Cái gọi là truyền thuyết.
26 Chap 26: Tình địch.
27 Chap 27: Hoắc Thiếu Khanh bực mình.
28 Chap 28: Chiến tranh lạnh.
29 Chap 29: Đi xem phim
30 Chap 30: Không còn nhiều thời gian!
31 Chap 31: Cách để trở về thực tại.
32 Chap 32: Tiếc nuối.
33 Chap 33: Hoắc và Hoàng
34 Chap 34: Bệnh nhân mù
35 Chap 35: Bảo mẫu bất đắc dĩ.
36 Chap 36: Tự tử
37 Chap 37: Lý do
38 Chap 38: Tôi chính là Hoắc Hiểu Hân!
39 Chap 39: Bị bắt gian
40 Chap 40: Gặp ba mẹ chồng
41 Chap 41: Con dâu nhà họ Hoắc
42 Chap 42: Ấu trĩ
43 Chap 43: Tình ngay lí gian.
44 Chap 44: Ghen
45 Chap 45: Chỉ có thể là anh!
46 Chap 46: Anh yêu em!
47 Chap 47: Ngoại truyện- tiếp phần Tiếc nuối
48 Chap 48: Xém tí nữa thì.....
49 Chap 49: Bị lừa
50 Chap 50: Con dâu của vợ chủ tịch giả vờ nghèo và cái kết!
51 Chap 51: Bát quái
52 Chap 52: Khổ nhục kế
53 Chap 53: Hoắc Thiếu Khanh bị đuổi ra khỏi nhà!
54 Chap 54: Công khai!
55 Chap 55: Trong cái rủi có cái xui
56 Chap 56: Chuyện gì đây?
57 Chap 57: Đồng chí
58 Chap 58: Thực hiện lời hứa!
59 Chap 59: Cơ hội trở về
60 Chap 60: Mẹ ơi?
61 Chap 61: Bé ngoan Hoắc Thiếu Khanh
62 Chap 62: Chị dâu hay em họ?
63 Chap 63: Chồng hay con?
64 Chap 64: Chia tay
65 Chap 65: Bắt cóc
66 Chap 66: Hôn lễ bất ngờ
67 Chap kết: Viên Mãn
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chap 1: Xuyên không
2
Chap 2: Được nhận nuôi. Gặp nam chính.
3
Chap 3: Đi học.Gặp nữ chính
4
Chap 4: Nữ chính có thiện cảm rồi! Phải làm sao đây?
5
Chap 5: Tiệc sinh nhật
6
Chap 6: Ngất xỉu. Tỏ tình
7
Chap 7: Tránh mặt. Nói rõ ràng
8
Chap 8: Thay đổi. Cắm trại
9
Chap 9: Leo núi, bị thương. Nữ phụ Hạ Thanh Lam
10
Chap 10: Nam chính gặp nữ phụ
11
Chap 11: Sức hút của nam chính đại nhân!
12
Chap 12: Biến đổi nhỏ từ bất ngờ nhỏ.
13
Chap 13: Khác lạ.
14
Chap 14: Tức giận
15
Chap 15: Du học
16
Chap 16: Cuộc sống ở Scotland
17
Chap 17: Cuộc sống ở Scotland( Tt )
18
Chap 18: Bốn năm
19
Chap 19: Trở về
20
Chap 20: Khiêu vũ
21
Chap 21: Tình cảm khó hiểu.
22
Chap 22: Đó là yêu (H)
23
Chap 23: * Tình một đêm *
24
Chap 24: Nam chính, nam phụ nữ chính cùng hội ngộ
25
Chap 25: Cái gọi là truyền thuyết.
26
Chap 26: Tình địch.
27
Chap 27: Hoắc Thiếu Khanh bực mình.
28
Chap 28: Chiến tranh lạnh.
29
Chap 29: Đi xem phim
30
Chap 30: Không còn nhiều thời gian!
31
Chap 31: Cách để trở về thực tại.
32
Chap 32: Tiếc nuối.
33
Chap 33: Hoắc và Hoàng
34
Chap 34: Bệnh nhân mù
35
Chap 35: Bảo mẫu bất đắc dĩ.
36
Chap 36: Tự tử
37
Chap 37: Lý do
38
Chap 38: Tôi chính là Hoắc Hiểu Hân!
39
Chap 39: Bị bắt gian
40
Chap 40: Gặp ba mẹ chồng
41
Chap 41: Con dâu nhà họ Hoắc
42
Chap 42: Ấu trĩ
43
Chap 43: Tình ngay lí gian.
44
Chap 44: Ghen
45
Chap 45: Chỉ có thể là anh!
46
Chap 46: Anh yêu em!
47
Chap 47: Ngoại truyện- tiếp phần Tiếc nuối
48
Chap 48: Xém tí nữa thì.....
49
Chap 49: Bị lừa
50
Chap 50: Con dâu của vợ chủ tịch giả vờ nghèo và cái kết!
51
Chap 51: Bát quái
52
Chap 52: Khổ nhục kế
53
Chap 53: Hoắc Thiếu Khanh bị đuổi ra khỏi nhà!
54
Chap 54: Công khai!
55
Chap 55: Trong cái rủi có cái xui
56
Chap 56: Chuyện gì đây?
57
Chap 57: Đồng chí
58
Chap 58: Thực hiện lời hứa!
59
Chap 59: Cơ hội trở về
60
Chap 60: Mẹ ơi?
61
Chap 61: Bé ngoan Hoắc Thiếu Khanh
62
Chap 62: Chị dâu hay em họ?
63
Chap 63: Chồng hay con?
64
Chap 64: Chia tay
65
Chap 65: Bắt cóc
66
Chap 66: Hôn lễ bất ngờ
67
Chap kết: Viên Mãn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play