Chương 20: Tuyệt vọng

(20)

Vân Vy ôm cơ thể mỏi nhừ, đau đớn chạy ra khỏi phòng ngủ. Cô ngồi ôm mình ở trước cửa phòng, không dám bước vào, cũng không dám nhìn Cố Thừa Duật nữa. Trái tim cô gần như tan nát, cô tuyệt vọng khóc.

Ông trời tại sao lại đối xử với cô như vậy?

Cô không biết bây giờ là mấy giờ, cứ chỉ biết ngồi ôm cơ thể yếu ớt của mình ở bên ngoài suốt cả đêm. Cứ thế, cô không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào rồi.

Cho tới khi ánh sáng mặt trời rọi chiếu vào căn phòng ngủ, Vân Vy mới nhíu mày mở mắt ra. Toàn thân cô tê dại như bị rút sạch sức lực. Nhưng điều mà cô để ý nhất vào lúc này là cô đang nằm trên giường? Là Cố Thừa Duật đã đưa cô vào phòng sao?

Vân Vy giương đôi mắt yếu ớt nhìn xung quanh căn phòng, tất cả tàn cuộc của đêm cuồng loạn hôm qua đã được dọn sạch sẽ. Đến cả chút dấu vết xót lại của Cố Thừa Duật cũng không còn. Giống như là hắn chưa từng về nhà, chưa từng cùng cô phát sinh quan hệ.

Cố Thừa Duật, hắn ta thật sự chán ghét cô đến thế ư, đến nỗi không muốn ở lại nhìn mặt cô dù chỉ một lần?

Vân Vy lại cảm thấy trái tim mình tủi thân, đau đớn đến tột cùng. Cô ôm miệng khóc. Chuyện của bố mẹ chồng, cô cũng đâu thể lường trước được đâu? Tại sao vào giây phút cô chìm trong tuyệt vọng nhất, lại không có ai chịu thấu hiểu cho cô?

Cô thật sự không cố ý mà...

Vân Vy yếu ớt khoác áo ngủ vào để che đi thân thể trần trụi của mình, cô bước xuống giường. Bước tới chỗ cửa sổ, cô nhìn ra cuộc sống nhộn nhịp ngoài kia, là bên ngoài của căn biệt thự lạnh lẽo này.

Nhìn cảnh giao thông của thành phố vào buổi sáng tấp nập lại khiến cho Vân Vy cảm thấy chạnh lòng. Cô ước gì mình là những người rất đỗi bình thường kia, không cần phải suy nghĩ lo âu như cô hiện giờ. Cuộc hôn nhân này, có phải là do cô đã sai?

Cô phải làm sao đây, cô đã hối hận rồi...

....

Bên kia ở công ty, Cố Thừa Duật mệt mỏi nằm trên ghế, tay đưa lên xoa xoa thái dương. Chuyện đêm qua phát sinh, hoàn toàn là ngoài ý muốn. Cho tới khi tỉnh dậy, hắn mới ý thức được những gì mà mình vừa làm.

Chết tiệt thật.

Cánh cửa phòng lại mở ra, Mạc Y Nhiên bước vào. Nhìn thấy Cố Thừa Duật đang mệt mỏi vô cùng, cô ta liền đến bên hắn, nũng nịu:

- Anh cảm thấy không khoẻ sao? Có phải là đêm qua anh uống nhiều rượu quá không?

Y Nhiên đưa hai tay mềm mại lên thay Cố Thừa Duật xoa thái dương, vừa xoa vừa ân cần hỏi. Cố Thừa Duật cảm thấy dễ chịu hơn, mi tâm cũng giãn ra:

- Ừm, quả là đêm qua uống hơi quá chén.

Cố Thừa Duật lại nhắm mắt, không nhìn Y Nhiên. Mạc Y Nhiên liền giúp hắn đấm bóp vai, lưng, rồi lại ngỏ giọng khẽ hỏi:

- Duật, em thật sự rất muốn được chăm sóc anh mỗi ngày. Bao giờ anh mới...mới ly hôn đây?

Nói câu này, Mạc Y Nhiên cũng hơi lo sợ. Cô ta sợ Cố Thừa Duật không những không đồng ý mà còn nổi giận nữa. Như vậy rất là bất lợi cho cô ta.

Nhưng ngoài dự đoán của Mạc Y Nhiên, Cố Thừa Duật đột nhiên mở mắt ra, kéo tay Y Nhiên lại. Y Nhiên thuận thế ngồi lên đùi hắn, hai tay vòng qua cổ hắn:

- Anh sao vậy?

Cố Thừa Duật nhìn Y Nhiên chằm chằm, rồi hắn mới cất giọng trầm thấp như muốn trấn an:

- Đợi đến khi anh thâu tóm được Vân thị, anh sẽ ly hôn với cô ta.

Mạc Y Nhiên nghe được câu này, trong lòng như nở hoa. Cô ta vui vẻ hôn chụt lên má hắn, cất giọng nũng nịu:

- Anh nói anh nhớ giữ lời nha, anh không được phép bỏ rơi em đâu đó.

Cố Thừa Duật chỉ hơi nhếch môi mà không nói gì, ánh mắt phức tạp nhìn về phía xa xăm. Chuyện bây giờ còn chưa thành, sao hắn có thể hứa hẹn trước được đây? Huống chi, hắn không phải là con người thích hứa hẹn. Có câu, lòng người dễ thay đổi cơ mà.

Mạc Y Nhiên không hề nhận ra sự khác lạ này, cơ thể mềm mại khẽ vặn vẹo, dường như muốn dán chặt vào cơ thể cường tráng của Cố Thừa Duật. Cô ta ngồi thụt xuống, ngước lên nhìn vật kiêu ngạo nhất của người đàn ông.

Cố Thừa Duật xoa đầu cô ta, khích lệ. Đối với những lần Y Nhiên chủ động, hắn không bao giờ cự tuyệt. Nhưng mà hiện giờ, đầu óc hắn lại lơ đãng nhớ tới Vân Vy, nhớ tới hình ảnh cô đêm qua nằm rên rỉ dưới thân hắn. Hắn bất giác nắm chặt tay lại, đôi mắt sắc lạnh loé lên tia chết chóc.

...

Vân Vy một mình bước trên một con đường tối tăm, phía trước hoàn toàn mù mịt không nhìn thấy gì cả. Xung quanh cô dường như còn thoang thoảng mùi máu tanh, sống lưng cô lạnh lẽo như có một bàn tay từ địa ngục chạm tới.

Cô hoảng sợ vô cùng, chỉ biết đi tiếp mà không dám quay lại nhìn phía sau. Dần dần, càng có nhiều bàn tay túm lấy áo cô từ phía sau, dường như muốn kéo cô lại.

Tiếng cười quỷ dị vang lên hoà vào tiếng khóc thảm thiết, nó như một thứ gì đó khiến cho cô ám ảnh tâm trí:

- Đồ sát nhân, trả lại mạng cho tôi.

- Tôi chết oan quá, trả lại mạng cho tôi.

- Trả lại mạng cho tôi...

- Ha ha ha...

- Hức hức, tại sao cậu lại đối xử với mình như thế...?

Một loạt âm thanh cùng nhau tấn công khiến cho Vân Vy hoảng loạn, cô sợ hãi bỏ chạy, nhưng không thể nào chạy được. Một cánh tay lạnh lẽo cuối cùng bắt được bàn chân cô, ngăn không cho phép cô chạy đi.

- Đồ sát nhân, đồ sát nhân...

Vân Vy khóc thét, cô muốn chạy, muốn chạy nhưng không thể chạy được. Có ai ở đây không, làm ơn hãy cứu cô, cô thật sự rất sợ...

Tiếng cười và tiếng khóc lại cùng nhau vang lên, văng vẳng bên tai cô...

- Áaaaaaaa

...

Vân Vy hoảng loạn hét lên, choàng tỉnh từ cơn ác mộng khiếp sợ này. Toàn thân cô mồ hôi nhễ nhại, cô thở dốc như người vừa chạy bộ xong.

Vân Vy quay sang nhìn đồng hồ, lại là 1h sáng. Cuộc sống của cô cứ thế tiếp diễn, cho tới giờ đã được 2 tháng trôi qua rồi. Trong suốt 2 tháng ấy, Cố Thừa Duật giống như đã biến khỏi cuộc sống của cô, mãi mãi.

Mặc dù tiền mỗi tháng vẫn được gửi đều đặn vào tài khoản cô, nhưng hiện tại cô chẳng còn tâm trí nào mà đi mua sắm thả ga nữa rồi. Bởi vì đêm nào cô cũng mơ thấy giấc mơ đó, nó dường như đã ám ảnh trong trí óc cô.

Vân Vy ôm đầu, đau đớn khóc. Những tiếng trong cơn ác mộng tới giờ vẫn còn văng vẳng bên tai cô, cô liên tục lắc đầu. Đầu cô đau như búa bổ, nhưng vẫn không thể nào xua tan đi được những âm thanh ám ảnh đó.

Và còn có máu, rất nhiều máu nữa. Vân Vy rất sợ máu, trước kia cô còn từng bị ngất đi. Hằng đêm, cơn ác mộng cứ thế mà giày vò cô từng chút một.

Tại sao, rốt cuộc cô đã làm gì sai? Cô luôn tự hỏi mình câu này trong suốt 2 tháng nay, nhưng mà chẳng thể nào tìm ra được câu trả lời thoả đáng. Cô chỉ biết đau đớn ôm đầu lại, khóc lóc bất lực giữa đêm khuya khoắt.

Nỗi sợ hãi khiến cho cô ám ảnh tâm trí, cô muốn rời khỏi đây, muốn rời khỏi căn biệt thự lạnh lẽo đáng sợ này.

Nhưng mà cô biết điều đó là không thể, bởi vì khắp biệt thự toàn là vệ sĩ canh gác, căn bản là cô không thể chạy thoát được.

Vân Vy giương đôi mắt vô hồn như xác sống nhìn về phía cửa sổ một lần nữa. Đêm hôm đó, cô cũng từng có ý định muốn tự tử.

Tự tử? Cô muốn tự tử, không muốn sống nữa.

Vân Vy chạy như người điên tới chỗ cửa sổ, cố lấy hết sức để mở cửa sổ ra. Nhưng cửa sổ này cũng đã bị Cố Thừa Duật khoá lại vì đề phòng việc cô lại nghĩ quẩn rồi.

Cô tuyệt vọng, ra sức đập cửa kính tới nỗi đỏ hết tay, bàn tay cô rơm rớm máu, nhưng cửa kính vẫn vô cùng bền chắc. Lúc này đột nhiên ở bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa liên hồi, Vân Vy hoảng loạn mà trốn vào trong rèm cửa sổ...

Liệu có phải là ác quỷ tới tìm cô không? Không, đừng mà... Cô rất sợ, rất sợ quỷ.

Tiếng đập cửa ngày một ồn ào hơn, Vân Vy như con thú bất lực thụt vào tận bên trong rèm, cô hèn mọn trốn. Cuối cùng cửa phòng bị phá ra, bước vào là một nhóm vệ sĩ mặc áo đen.

- Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân...

Khi nãy nhóm vệ sĩ nghe thấy tiếng hét thất thanh của Vân Vy, lập tức chạy lên. Bọn họ sợ thiếu phu nhân sẽ nghĩ quẩn, lúc đó thiếu gia sẽ trách tội bọn họ. Khi bước vào, thấy căn phòng tối đồ đạc lộn xộn, đám vệ sĩ ai ai cũng hoảng hốt. Lại nhìn thấy Vân Vy ngồi trốn ở góc cửa sổ, cánh tay rớm máu vì khi nãy ra sức đập cửa kính.

Tất cả vệ sĩ đều kinh hãi, muốn lại gần thì lập tức Vân Vy hét lên:

- Không...các người đừng lại đây, đừng lại đây, không được ai lại đây.

Cô nhắm mắt lại, liên tục lắc đầu như đang xua đuổi tà ma. Đám vệ sĩ cũng không ai dám lại gần, chỉ nhìn nhau.

- Phu nhân, là chúng tôi đây...

- Không mà, đừng giết tôi, đừng giết tôi...

Vân Vy đầu óc không còn đủ tỉnh táo để nhận ra đám người này chỉ là vệ sĩ do Cố Thừa Duật phái về, cô chỉ biết thụt vào một góc, sợ hãi đến tột cùng.

Đám vệ sĩ không biết nên xử lí thế nào, chỉ đành ra ngoài gọi điện báo Cố Thừa Duật. Ngay ngày hôm sau, Cố Thừa Duật trở về nhà. Hắn có vẻ rất khẩn trương chạy lên phòng ngủ để tìm Vân Vy, nhưng mà sau lưng hắn còn có bóng dáng của một người phụ nữ khác nữa.

Là Mạc Y Nhiên!

- Vân Vy, cô mau ra đây cho tôi!

Cố Thừa Duật lớn tiếng quát, chạy vào phòng nhưng chẳng thấy người đâu. Trong lòng hắn dâng lên cảm giác bất an liên hồi, lập tức xông vào phòng tắm.

Cảnh tượng trong phòng tắm hiện lên khiến cho Cố Thừa Duật sững sờ, ngay cả Mạc Y Nhiên cũng há hốc mồm vì sốc.

Hot

Comments

alibaba

alibaba

thàng nam 9...hãy đợi đấy

2021-11-21

0

Fan iuuuu của Thư Kỳ☘️:3

Fan iuuuu của Thư Kỳ☘️:3

Đau lòng 🥲

2021-10-12

0

Sarah Nè

Sarah Nè

khum shao mik đg cố giữ kiên nhẫn để chờ ngày ngược na9:))))))

2021-10-05

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đêm tân hôn ngoài ý muốn
2 Chương 2: Là cô câu dẫn tôi
3 Chương 3: Y Nhiên trở về
4 Chương 4: Cô không được phép xảy ra chuyện
5 Chương 5: Lần sau an phận cho tôi nhờ
6 Chương 6: Một phút rung động
7 Chương 7: Tuy lạnh nhạt nhưng lại là sự dịu dàng
8 Chương 8: Nỗi bất an cũng tan biến
9 Chương 9: Bất ngờ tới thăm
10 Chương 10: Tưởng đi bắt gian
11 Chương 11: Không ngờ
12 Chương 12: Rõ ràng là ghen
13 Chương 13: Chắc hắn cũng biết lỗi rồi
14 Chương 14: Sau này, phải đặt tôi lên hàng đầu
15 Chương 15: Sự quan tâm từ hắn
16 Chương 16: Thử tin tưởng một lần
17 Chương 17: Sự cố
18 Chương 18: Nên bước tiếp, hay lùi bước?
19 Chương 19: Bóng đêm tàn nhẫn
20 Chương 20: Tuyệt vọng
21 Chương 21: Một lần nữa rung động
22 Chương 22: Thật sự không cố ý
23 Chương 23: Anh sẽ ở lại bên tôi chứ?
24 Chương 24: Đáng để tin tưởng ư?
25 Chương 25: Bữa cơm ba người
26 Chương 26: Tâm tư đàn ông khó nắm bắt
27 Chương 27: Gặp Hàn Dạ Ảnh
28 Chương 28: Chờ đợi dại khờ
29 Chương 29: Mưa không tạnh, lòng người ảo não buồn
30 Chương 30: Ai mới là người ngoại tình?
31 Chương 31: Nhẫn tâm
32 Chương 32: Sẽ không ly hôn
33 Chương 33: Dụ dỗ ngon ngọt
34 Chương 34: Là cầm thú
35 Chương 35: Tang lễ hỗn loạn
36 Chương 36: Giả điên
37 Chương 37: Không hề tức giận
38 Chương 38: Dưới màn đêm mị hoặc
39 Chương 39: Bỏ trốn
40 Chương 40: Bình an vô sự
41 Chương 41: Đã từng...
42 Chương 42: Buổi sáng bất ngờ
43 Chương 43: An Phương cảnh cáo
44 Chương 44: Ai mới là chủ nhà
45 Chương 45: Vô tình chạm mắt từ xa
46 Chương 46: Nôn
47 Chương 47: Không thể kiềm chế
48 Chương 48: Dặn lòng phải hận
49 Chương 49: Mảnh vỡ kí ức
50 Chương 50: Đau đến tê liệt
51 Chương 51: Phía trước chỉ toàn một màu đen
52 Chương 52: Trả ơn hai lần
53 Chương 53: Bắt đầu cuộc sống mới
54 Chương 54: Vân Mạc Nghiêm
55 Chương 55: Không có anh ấy tôi sống rất tốt
56 Chương 56: Tin nhắn
57 Chương 57: Vì người Duật để ý tới là cô
58 Chương 58: Gặp lại
59 Chương 59: Trừng phạt
60 Chương 60: Tôi còn có việc cần phải gọi cho cô
61 Chương 61: Cơ hội loại bỏ Vân Vy
62 Chương 62: Chúng ta từ nay đường ai nấy đi
63 Chương 63: Nhục nhã
64 Chương 64: CEO mới
65 Chương 65: Thổ lộ
66 Chương 66: Tuyết rơi rồi
67 Chương 67: Cố Giai Tuyết
68 Chương 68: Có anh lo chu toàn
69 Chương 69: Mạc Y Nhiên trút giận
70 Chương 70: Chú cho mượn điện thoại gọi mẹ!
71 Chương 71: Con trai tôi đang ở đâu?
72 Chương 72: Mong rằng sau này đừng gặp lại
73 Chương 73: Buồn bực trong lòng
74 Chương 74: Mục đích nhận nuôi Giai Tuyết là gì?
75 Chương 75: Thiếu gia và thiếu phu nhân ly hôn 5 năm rồi
76 Chương 76: Nghi ngờ từ lâu
77 Chương 77: Giữa chúng ta không cần gì phải giấu giếm
78 Chương 78: Năm năm...hắn hối hận, hắn thừa nhận
79 Chương 79: Chỉ dám hận mà không dám yêu
80 Chương 80: Bất an
81 Chương 81: Măt dày hơn cô tưởng
82 Chương 82: Vượt giới hạn?
83 Chương 83: Thật ra...Tiểu Nghiêm là con anh
84 Chương 84: Chắc hẳn mọi chuyện sẽ rất thú vị
85 Chương 85: Chạm mặt
86 Chương 86: Lợi dụng
87 Chương 87: An Phương tìm gặp
88 Chương 88: Hôn lễ đẫm máu
89 Chương 89: Lời hứa
90 Chương 90: Hối hận cũng không kịp
91 Chương 91: Bóng đêm dịu dàng
92 Chương 92: Không thể tha thứ
93 Chương 93: Sẽ không buông tay em
94 Chương 94: Tận cùng của hạnh phúc
95 Chương 95: Cuộc gọi
96 Chương 96: Dù có phải trả giá đắt
97 Chương 97: Không lấy mạng
98 Chương 98: Hạ quyết tâm
99 Chương 99: Em qua đây!
100 Chương 100: Có lẽ...
101 Chương 101: Ông trời đang trừng phạt ư?
102 Chương 102: Ảo não
103 Chương 103: Vì cô!
104 Chương 104: Sa thải
105 Chương 105: Nhìn từ phía xa
106 Chương 106: Lưu luyến
107 Chương 107: Tạm biệt
108 Chương 108: Bí mật động trời
109 Chương 109: Bí mật của Phong Ức
110 Chương 110: Sẽ không tha
111 Chương 111: Không bỏ lỡ cơ hội
112 Chương 112: Lớn lên con sẽ không lấy chồng
113 Chương 113: Nhớ em
114 Chương 114: Cô ấy sẽ trở về
115 Chương 115: Vui mừng
116 Chương 116: Tâm trạng nặng nề
117 Chương 117: Sợi dây gắn kết
118 Chương 118: Vì anh yêu em
119 Chương 119: Hạnh phúc
120 Chương 120: Yêu từ khi nào?
121 Chương 121: Rơi vào tay Hắc Sát
122 Chương 122: Anh không thể mất em
123 Chương 123: Ánh mắt chết chóc
124 Chương 124: Ai uy hiếp ai?
125 Chương 125: Mọi chuyện chưa phải kết thúc
126 Chương 126: Con trai theo họ mẹ, con gái theo họ ba
127 Chương 127: Đủ đôi đủ cặp
128 Chương 128: Bàng hoàng
129 Chương 129: Hối hận rồi ư?
130 Chương 130: Tổn thương lẫn nhau
131 Chương 131: Đau lòng vì nhau
132 Chương 132: Hoàng hôn ngọt ngào
133 Chương 133: Ngày đặc biệt
134 Chương 134: Cảm ơn em vì đã đến bên anh thêm lần nữa
135 Chương 135: Điều chẳng lành
136 Chương 136: Uy hiếp
137 Chương 137: Là anh đã chậm một bước duy nhất
138 Chương 138: Kết cục của kẻ độc ác
139 Chương 139: Tha thứ
140 Chương 140: Tất cả là vì em xứng đáng (Kết)
141 Thông báo nhỏ từ tác giả cute
Chapter

Updated 141 Episodes

1
Chương 1: Đêm tân hôn ngoài ý muốn
2
Chương 2: Là cô câu dẫn tôi
3
Chương 3: Y Nhiên trở về
4
Chương 4: Cô không được phép xảy ra chuyện
5
Chương 5: Lần sau an phận cho tôi nhờ
6
Chương 6: Một phút rung động
7
Chương 7: Tuy lạnh nhạt nhưng lại là sự dịu dàng
8
Chương 8: Nỗi bất an cũng tan biến
9
Chương 9: Bất ngờ tới thăm
10
Chương 10: Tưởng đi bắt gian
11
Chương 11: Không ngờ
12
Chương 12: Rõ ràng là ghen
13
Chương 13: Chắc hắn cũng biết lỗi rồi
14
Chương 14: Sau này, phải đặt tôi lên hàng đầu
15
Chương 15: Sự quan tâm từ hắn
16
Chương 16: Thử tin tưởng một lần
17
Chương 17: Sự cố
18
Chương 18: Nên bước tiếp, hay lùi bước?
19
Chương 19: Bóng đêm tàn nhẫn
20
Chương 20: Tuyệt vọng
21
Chương 21: Một lần nữa rung động
22
Chương 22: Thật sự không cố ý
23
Chương 23: Anh sẽ ở lại bên tôi chứ?
24
Chương 24: Đáng để tin tưởng ư?
25
Chương 25: Bữa cơm ba người
26
Chương 26: Tâm tư đàn ông khó nắm bắt
27
Chương 27: Gặp Hàn Dạ Ảnh
28
Chương 28: Chờ đợi dại khờ
29
Chương 29: Mưa không tạnh, lòng người ảo não buồn
30
Chương 30: Ai mới là người ngoại tình?
31
Chương 31: Nhẫn tâm
32
Chương 32: Sẽ không ly hôn
33
Chương 33: Dụ dỗ ngon ngọt
34
Chương 34: Là cầm thú
35
Chương 35: Tang lễ hỗn loạn
36
Chương 36: Giả điên
37
Chương 37: Không hề tức giận
38
Chương 38: Dưới màn đêm mị hoặc
39
Chương 39: Bỏ trốn
40
Chương 40: Bình an vô sự
41
Chương 41: Đã từng...
42
Chương 42: Buổi sáng bất ngờ
43
Chương 43: An Phương cảnh cáo
44
Chương 44: Ai mới là chủ nhà
45
Chương 45: Vô tình chạm mắt từ xa
46
Chương 46: Nôn
47
Chương 47: Không thể kiềm chế
48
Chương 48: Dặn lòng phải hận
49
Chương 49: Mảnh vỡ kí ức
50
Chương 50: Đau đến tê liệt
51
Chương 51: Phía trước chỉ toàn một màu đen
52
Chương 52: Trả ơn hai lần
53
Chương 53: Bắt đầu cuộc sống mới
54
Chương 54: Vân Mạc Nghiêm
55
Chương 55: Không có anh ấy tôi sống rất tốt
56
Chương 56: Tin nhắn
57
Chương 57: Vì người Duật để ý tới là cô
58
Chương 58: Gặp lại
59
Chương 59: Trừng phạt
60
Chương 60: Tôi còn có việc cần phải gọi cho cô
61
Chương 61: Cơ hội loại bỏ Vân Vy
62
Chương 62: Chúng ta từ nay đường ai nấy đi
63
Chương 63: Nhục nhã
64
Chương 64: CEO mới
65
Chương 65: Thổ lộ
66
Chương 66: Tuyết rơi rồi
67
Chương 67: Cố Giai Tuyết
68
Chương 68: Có anh lo chu toàn
69
Chương 69: Mạc Y Nhiên trút giận
70
Chương 70: Chú cho mượn điện thoại gọi mẹ!
71
Chương 71: Con trai tôi đang ở đâu?
72
Chương 72: Mong rằng sau này đừng gặp lại
73
Chương 73: Buồn bực trong lòng
74
Chương 74: Mục đích nhận nuôi Giai Tuyết là gì?
75
Chương 75: Thiếu gia và thiếu phu nhân ly hôn 5 năm rồi
76
Chương 76: Nghi ngờ từ lâu
77
Chương 77: Giữa chúng ta không cần gì phải giấu giếm
78
Chương 78: Năm năm...hắn hối hận, hắn thừa nhận
79
Chương 79: Chỉ dám hận mà không dám yêu
80
Chương 80: Bất an
81
Chương 81: Măt dày hơn cô tưởng
82
Chương 82: Vượt giới hạn?
83
Chương 83: Thật ra...Tiểu Nghiêm là con anh
84
Chương 84: Chắc hẳn mọi chuyện sẽ rất thú vị
85
Chương 85: Chạm mặt
86
Chương 86: Lợi dụng
87
Chương 87: An Phương tìm gặp
88
Chương 88: Hôn lễ đẫm máu
89
Chương 89: Lời hứa
90
Chương 90: Hối hận cũng không kịp
91
Chương 91: Bóng đêm dịu dàng
92
Chương 92: Không thể tha thứ
93
Chương 93: Sẽ không buông tay em
94
Chương 94: Tận cùng của hạnh phúc
95
Chương 95: Cuộc gọi
96
Chương 96: Dù có phải trả giá đắt
97
Chương 97: Không lấy mạng
98
Chương 98: Hạ quyết tâm
99
Chương 99: Em qua đây!
100
Chương 100: Có lẽ...
101
Chương 101: Ông trời đang trừng phạt ư?
102
Chương 102: Ảo não
103
Chương 103: Vì cô!
104
Chương 104: Sa thải
105
Chương 105: Nhìn từ phía xa
106
Chương 106: Lưu luyến
107
Chương 107: Tạm biệt
108
Chương 108: Bí mật động trời
109
Chương 109: Bí mật của Phong Ức
110
Chương 110: Sẽ không tha
111
Chương 111: Không bỏ lỡ cơ hội
112
Chương 112: Lớn lên con sẽ không lấy chồng
113
Chương 113: Nhớ em
114
Chương 114: Cô ấy sẽ trở về
115
Chương 115: Vui mừng
116
Chương 116: Tâm trạng nặng nề
117
Chương 117: Sợi dây gắn kết
118
Chương 118: Vì anh yêu em
119
Chương 119: Hạnh phúc
120
Chương 120: Yêu từ khi nào?
121
Chương 121: Rơi vào tay Hắc Sát
122
Chương 122: Anh không thể mất em
123
Chương 123: Ánh mắt chết chóc
124
Chương 124: Ai uy hiếp ai?
125
Chương 125: Mọi chuyện chưa phải kết thúc
126
Chương 126: Con trai theo họ mẹ, con gái theo họ ba
127
Chương 127: Đủ đôi đủ cặp
128
Chương 128: Bàng hoàng
129
Chương 129: Hối hận rồi ư?
130
Chương 130: Tổn thương lẫn nhau
131
Chương 131: Đau lòng vì nhau
132
Chương 132: Hoàng hôn ngọt ngào
133
Chương 133: Ngày đặc biệt
134
Chương 134: Cảm ơn em vì đã đến bên anh thêm lần nữa
135
Chương 135: Điều chẳng lành
136
Chương 136: Uy hiếp
137
Chương 137: Là anh đã chậm một bước duy nhất
138
Chương 138: Kết cục của kẻ độc ác
139
Chương 139: Tha thứ
140
Chương 140: Tất cả là vì em xứng đáng (Kết)
141
Thông báo nhỏ từ tác giả cute

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play