Sự việc xảy ra quá bất ngờ khiến toàn bộ những người có mặt ở đây đều kinh hoàng, sợ hãi. Túc Kỳ cũng vậy, lần đối mặt trước với Hoắc Kiến Trương đã trở thành ác mộng đeo đẳng cô suốt cho đến giờ. Cả đêm hôm đó, Túc Kỳ không thể nào ngủ thêm được nữa. Cô ngồi bó gối, nhìn chằm chằm về vị trí thường ngày của Ngọa Sênh, tâm tư vô cùng phức tạp.
Lại là tiếng giày nện vang trên đất.
Một viên cảnh sát khác tiến vào, nhanh chóng mở cửa, sau khi lựa chọn liền đem Phỉ Ngân đi theo. Phỉ Ngân là bạn tù của Túc Kỳ. Ngay khi bị gọi, gương mặt đã tái mét, đành ngoan ngoãn đi theo anh ta.
Không biết đã trôi qua bao lâu, phải đến gần sáng, Phỉ Ngân mới được dẫn về. Tuy nhiên lần này, Phỉ Ngân tuyệt đối an toàn, trên người không có bất kỳ một vết thương tích.
- Phỉ Ngân! Mọi chuyện thế nào?
Túc Kỳ và những người còn lại xúm tới hỏi thăm. Phỉ Ngân chỉnh lại phần áo xộc xệch, hai má ửng đỏ, lắp bắp đáp:
- Thì... cũng giống như Ngọa Sênh. Nhưng tôi chấp thuận, nghe lời nên không bị đánh. Khuyên thật các cô, tốt nhất, nếu muốn giữ mạng, hãy tự nguyện dâng hiến. Chúng ta mạng quèn, chỉ cần sơ sót một chút, chắc chắn sẽ đi đời!
Cả phòng giam chết lặng.
Bí mật kinh hoàng này, họ không dám hé răng tiết lộ, đành cắn răng chịu nhục.
Không ngoài dự đoán, đêm tiếp theo, người bị chọn chính là Túc Kỳ. Cô bị viên cảnh sát kia dẫn đi, bước chân nặng trịch, chân tay run rẩy đến mức không còn sức sống.
Địa điểm mà cô bị dẫn đến chính là phòng Giáo Huấn phạm nhân. Cô đã nghe qua cái tên này, nhưng bây giờ mới tận mắt nhìn thấy.
Vì phòng Giáo Huấn là phòng khép kín, bốn phía đều không có cửa sổ, do vậy không khí ở đây vô cùng oi bức, ngột ngạt.
Ánh sáng leo lét của chiếc đèn tròn cũ nát treo trên góc phòng giúp Túc Kỳ mơ hồ trông thấy được thân ảnh cao lớn của người đàn ông trước mặt.
Tác phong cao cao tại thượng đó, sự lạnh lẽo, tàn bạo đến mức cực điểm lan tỏa khắp trong phòng, khiến cơ thể Túc Kỳ bất giác run lên bần bật.
Hoắc Kiến Trương đứng ngược sáng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc lạnh xen lẫn độc tài đang phóng thẳng qua cơ thể cô. Túc Kỳ cảm giác như anh ta có thể nhìn thấu toàn bộ nội tạng của cô, ngay lúc này.
- Hoắc Kiến Trương, vừa lòng anh chưa?
Túc Kỳ giật lùi ra phía sau, cách xa anh ta thêm chút nữa, giọng nói của cô đã có phần tắc nghẹn ở ngay chính giữa cuống họng.
Chẳng phải đây chính là điều Hoắc Kiến Trương mong muốn hay sao? Dồn cô vào đường cùng, triệt tiêu toàn bộ hi vọng sống của cô, tuyệt đối không bao giờ để cô có cơ hội ngóc đầu lên được.
Trước câu nói đầy sự châm biếm của Túc Kỳ, thái độ Hoắc Kiến Trương đáp trả lại cô thì tương đối bình thản. Anh búng tay ra hiệu, cánh cửa phòng giam lập tức được người bên ngoài khóa chặt lại.
Bàn tay cứng ngắc của Hoắc Kiến Trương bắt đầu lần mò cởi áo vest, đem ném thẳng xuống dưới đất, để lộ chiếc áo sơ mi màu trắng được thiết kế riêng đang ôm trọn lấy cơ thể cường tráng của anh.
Túc Kỳ trợn tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt đang từ từ cởi quần áo, hoảng sợ đến mức run rẩy. Cô quay tứ phía tìm kiếm đồ để phòng thân. Thế nhưng căn phòng này ngoại trừ hai con người đẹp như tranh vẽ là cô và anh ra thì hoàn toàn không có bất kỳ đồ vật nào nữa.
- Hoắc Kiến Trương, đường đường là Thừa tướng quốc gia mà anh dám làm ra cái chuyện này. Anh không cảm thấy xấu hổ hay sao?
Túc Kỳ uất ức mắng nhiếc.
Nụ cười tàn độc trên gương mặt anh tuấn của Hoắc Kiến Trương dần dần giãn ra. Nhìn cô gái nhỏ trước mắt đang ngồi co lại một góc, trông giống hệt con mồi ngon mà anh đang săn, Hoắc Kiến Trương cảm thấy vô cùng thích thú.
Anh đưa tay giữ chặt lấy cằm của Túc Kỳ, sau đó nâng lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt.
- Cô nghĩ rằng, tôi để cô vào tù với ba năm ít ỏi như thế này là đã giải quyết xong mọi việc hay sao?
Túc Kỳ bị anh giữ chặt đến nỗi không thể cựa quậy nổi, cảm tưởng như khuôn cằm sắp bị người đàn ông tàn bạo này bóp nát.
- Tôi không giết Huệ Phi!
Không biết câu nói này Túc Kỳ đã nói với Hoắc Kiến Trương bao nhiêu lần. Vậy mà anh luôn bỏ ngoài tai, tuyệt đối không thèm nghe cô thanh minh.
- Câm miệng!
Hai mắt Hoắc Kiến Trương rực lửa.
Anh đẩy mạnh Túc Kỳ vào tường, dùng lực ghì sát lên da thịt cô. Túc Kỳ bị sức nặng của Hoắc Kiến Trương đè chặt, trơ mắt nhìn bàn tay anh đang luồn nhanh vào ngực áo cô.
Từng hàng cúc nhỏ mau chóng được kéo ra, sau đó bị Hoắc Kiến Trương hung hăng kéo mạnh ra bên ngoài. Chiếc áo lót cúp ngực màu đen không thể ôm hết khuôn ngực trắng nõn, nảy lửa của Túc Kỳ, trực tiếp đập thẳng vào tầm mắt của Hoắc Kiến Trương.
- Cút ra! Hoắc Kiến Trương. Chẳng phải anh chê tôi dơ dáy, không muốn động chạm tới tôi hay sao?
Bàn tay nhỏ bé của Túc Kỳ không ngừng đập đập lên vòm ngực rắn chắc của anh. Tuy nhiên, cô nhanh chóng bị Hoắc Kiến Trương đè vật xuống đất, khóa trụ dưới thân.
Túc Kỳ hoảng hốt la hét, há miệng cắn thật mạnh lên mu bàn tay của Hoắc Kiến Trương. Lòng bàn tay anh lập tức in rõ dấu răng của cô, có vết còn rỉ máu nhỏ.
- Chết tiệt! Dám hở răng chó ra mà cắn tôi? Được! Tôi không động đến cô nữa. Nhưng cô biết đấy, Ngọa Sênh và Phỉ Ngân, số phận của họ như thế nào? Chống đối hay thuận theo, cô tự suy nghĩ!
Thấy Túc Kỳ cắn chặt môi, im lặng không đáp. Hoắc Kiến Trương tiếp tục đe dọa:
- Cha mẹ cô, em gái cô! Chậc... chậc... Thiết nghĩ, tôi cần phải đích thân đến thăm họ một chuyến mới được!
Nghe Hoắc Kiến Trương nhắc tới người nhà, Túc Kỳ lập tức có phản ứng. Cô khóc nức nở, cay đắng gật đầu:
- Được! Được! Chỉ cần anh không động đến cha mẹ và em gái, tôi tự nguyện. Tôi tự nguyện!
Chỉ chờ có thế, ánh mắt Hoắc Kiến Trương càng thêm rực lửa. Anh đem Túc Kỳ ép sát dưới thân, tiếp tục tiến hành khám phá cơ thể của cô.
Áo ngực Túc Kỳ bị xé rách, quần dài và quần ngắn cũng bị anh giật phăng. Cơ thể nhỏ nhắn, trắng nõn của Túc Kỳ lồ lộ dưới con mắt sắc như lưỡi dao.
Vòm họng cứng ngắc của Hoắc Kiến Trương chầm chậm di chuyển. Anh đưa tay chạm nhẹ lên làn da trắng mềm của Túc Kỳ, các đầu ngón tay lập tức co giật.
Trên người Túc Kỳ không có bất kỳ một mảnh vải che thân, hơi thở yếu ớt khiến ngực cô hơi phập phồng, mái tóc dài đen nhánh xõa sợi che khuất gần nửa khuôn mặt. Hoắc Kiến Trương nâng đầu Túc Kỳ lên, dùng ngón tay cái vuốt dọc làn môi căng mọng của Túc Kỳ.
Trông cô vô cùng gợi cảm và xinh đẹp. Mười gã đàn ông ngay khi bắt gặp cảnh này chắc chắn đều ngả mũ quỳ rạp.
Hoắc Kiến Trương cởi thắt lưng, hung hăng trói ngược hai bàn tay Túc Kỳ lên trên đỉnh đầu. Túc Kỳ đã hoàn toàn choáng váng, chỉ có thể giãy giụa yếu ớt. Tuy nhiên, sức lực nhỏ bé của cô không thể nào chống cự lại nổi.
Cơ thể cường tráng của Hoắc Kiến Trương đập thẳng vào mắt cô. Anh cúi đầu xuống, đôi môi lạnh lẽo hé mở, trực tiếp hôn lên ngực Túc Kỳ.
- Hoắc Kiến Trương, cầu xin anh hãy làm nhanh đi.
Túc Kỳ van xin khẩn khoản, nước mắt chua xót chảy ngược thành sông. Cô không muốn ở đây quá lâu với anh thêm một chút nào nữa.
Những lời gào thét của cô càng khiến dục vọng trong người Hoắc Kiến Trương thêm phấn khích. Anh đem hai chân thon của cô tách mạnh ra, ép buộc quấn quanh bên hông. Túc Kỳ bị luồng sức mạnh cực điểm của người đàn ông tàn bạo kia đè ép, liên tục chịu công kích từ khắp nơi trên cơ thể, cả người cô co thắt lại, run lên bần bật.
Tiếng rên khổ sở của Túc Kỳ càng làm Hoắc Kiến Trương sảng khoái.
- Hãy nhìn cô xem, Vương Túc Kỳ. Trông cô thật lẳng lơ.
Dứt lời, không để Túc Kỳ kịp phản ứng, Hoắc Kiến Trương lạnh lùng ép vật nam tính kề lên vùng dưới nhạy cảm của cô.
- Đừng... đừng... Tôi sợ!
Túc Kỳ kinh hãi kêu lên, dùng lực đẩy người tránh ra phía sau. Cô cảm nhận rõ da thịt Hoắc Kiến Trương lúc này đang bỏng rát, tất cả đều khiến tâm can Túc Kỳ sợ hãi đến cực điểm.
- Là cô tự nguyện dâng hiến cho tôi cơ mà, phải chứ?
Túc Kỳ run lẩy bẩy, nước mắt tuôn rơi lã chã. Hoắc Kiến Trương vẫn nắm chặt lấy hông cô, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.
- Quá muộn rồi!
Cùng với một lời thốt ra này của anh, vật nam tính trực tiếp đâm xuyên vào, phần thân dưới Túc Kỳ lập tức truyền tới cơn đau đớn xé buốt cơ thể. Túc Kỳ run rẩy đến chết đi sống lại.
Trong suốt cuộc hoan ái ép buộc này, tuyệt đối Hoắc Kiến Trương không hề hôn lên môi cô. Anh cho rằng đôi môi của Túc Kỳ vô cùng dơ bẩn và rẻ rách.
Hoắc Kiến Trương ôm Túc Kỳ, đặt cô ngồi lên hai đùi của mình. Túc Kỳ đau đến nước mắt chảy ròng, bị anh ép quỳ trên đất.
Sự nhục nhã, ê chề kinh tởm này khiến cô chỉ muốn giết chết anh ngay lập tức.
Chẳng biết đã qua bao lâu, cuối cùng Hoắc Kiến Trương cũng ngạo nghễ tha cho cô. Cơ thể cô sớm đã trở nên bầm tím.
Anh đưa mắt liếc nhìn Túc Kỳ, khóe môi nhếch lên đầy khinh bỉ.
Cô nằm ngửa trên nền đất, khóe môi sưng tấy. Thỉnh thoảng, cơ thể Túc Kỳ khẽ co giật, run rẩy cực điểm. Cô thở hổn hển, cúi gập người buồn nôn. Nước mắt chảy xuống ướt đầm gò má.
Hoắc Kiến Trương vô cùng mãn nguyện. Anh đứng dậy, mặc lại quần. Tuy nhiên, áo sơ mi không cài hết cúc, lại trực tiếp đập cửa.
Khi Túc Kỳ ngơ ngác còn chưa hiểu chuyện gì, một nữ cảnh sát từ đâu xông đến, dùng máy ảnh chụp lại lia lịa. Túc Kỳ chỉ biết gấp rút nhặt lấy quần áo rơi vương vãi, che chắn phần thân thể trần trụi, cả người nhợt nhạt nhìn chằm chằm hai người trước mắt.
- Các.. các người!
Cô lắp bắp thốt lên.
Nhưng, Hoắc Kiến Trương đã nhanh miệng hơn, gương mặt trầm xuống, gằn giọng buộc tội:
- Cô ta dám lấy thân quyến rũ, ép bổn Thừa tướng quan hệ hòng lợi dụng giảm tội. Trình lên cấp trên, gia tăng hình phạt cho Vương Túc Kỳ!
- Tuân lệnh!
Nữ cảnh sát nhếch môi cười nhạt, trực tiếp kéo Túc Kỳ ra bên ngoài.
Đến lúc này, cô mới vỡ lẽ. Thì ra, mọi chuyện đều do Hoắc Kiến Trương âm thầm sắp đặt. Anh ta lợi dụng Ngọa Sênh và Phỉ Ngân hòng khiến Túc Kỳ tưởng thật, chấp nhận hiến thân cho anh ta một cách tự nguyện.
Sau đó, Hoắc Kiến Trương đổ tội cho Túc Kỳ lăng loàn câu dẫn, dùng thân thể quyến rũ Thừa tướng hòng đạt được mục đích.
Cứ như vậy, Túc Kỳ vô tình trở thành người phụ nữ trắc nết, không còn liêm sỉ. Còn Hoắc Kiến Trương vẫn là một Thừa tướng, cao cao tại thượng, công chính liêm minh, không màng sắc dục.
Haaaa!
Hoắc Kiến Trương!
Anh được lắm!
Updated 137 Episodes
Comments
Hà Tiêu🐰
Trg số các na9 mà t từng đọc, t tự nhận thấy thk l na9 này là thk khốn nhất!
2024-07-12
3
kim anh tran
cô tự nguyện dang hiến cô tự nguyện dang hiến cô cho tôi phải không,,
2024-02-14
1
kim anh tran
thật là đê tiện biên thái của ngươi đàn ông hoắc kiến trương hãm hại ngươi nữ nhân đang ngồi tù
2024-02-14
1