Chương 2:

Tuệ Phong bồng chó nhỏ về hang động, đây là cái hang mà trong lúc đi kiếm củi y tìm được, đặt nó lên đống rơm y nhẹ nhàng dùng nước rửa nhẹ vết thương ở chân của nó sau đó truyền một chút linh lực vào

Tuệ Phong lấy một chút thảo dược mà hôm bữa hái được bóp nhuyễn rồi đắp lên vết thương sau đó sẽ một mảnh nhỏ ở tà áo mình mà băng lại

"Tao giúp mày đến đây thôi, muốn sống thì phải xem mày rồi"

Nói rồi y rời đi tiếp tục công việc bắt cá của mình, để lại chó nhỏ mắt nặng trĩu dõi theo bóng y

Mấy ngày sau nhìn chú chó nhỏ đi khập khiễng ngoài cửa hang đùa với mấy con bướm làm y có chút.....buồn (Au: buồn vì mất thức ăn hả con •‿•)

"Cứ tưởng không qua khỏi chứ...haizzz"

Lưu Tuệ Phong ngồi trên bệ đá thở dài, ai ngờ được là nó qua khỏi chứ, đã thế vết thương lại lành nhanh kinh khủng, nhìn xem, đi được rồi kìa, mặt trông cũng có vẻ tràn đầy sức sống ghê

"Cục bông, lại đây!"

Cái tên Cục bông này là do y nghĩ cả buổi mới ra a, thấy sao? Dễ thương hơm? Y biết dễ thương mà haha (Au: Từ chối hiểu:)))

Nghe tiếng y, cục bông nhỏ khập khiễng chạy lại, chạm đến chân y còn không quên dụi dụi mấy cái

Tuệ Phong nhấc bổng nó lên đặt vào lòng mình, y vừa vuốt ve bộ lông mềm mại của nó vừa than thở

"Haizz ngươi nói xem cục bông, liệu chúng ta có thể thoát khỏi đây không? Đã hơn một tuần rồi a, ta còn muốn trở về nhà a"

Chợt y nghe thấy tiếng bước chân cùng tiếng nói của ai đó, lập tức cảnh giác ôm cục bông nhỏ phi thân lên cây quan sát

"Minh Tâm, ngươi nói xem đã tìm kiếm ba ngày nay rồi, có khi nào nhị sư huynh đã....um"

Thiếu niên bên cạnh lập tức đưa tay bịt miệng vị huynh đệ của mình

"Tử Lâm đừng nói bậy, nhị sư huynh võ công cao như vậy, sao có thể chết chứ"

Tử Lâm bị bịt miệng chớp mắt gật đầu, thấy thế Minh Tâm liền bỏ tay ra

"Mau kiếm tiếp"

"Um"

Lưu Tuệ Phong ở trên cây quan sát vuốt cằm suy nghĩ, hai người ở dưới hình như có chút quen mắt, tất nhiên là với nguyên chủ a chứ y ở thế giới khác thì biết ai ở đây mà quen

Nhìn lam y cùng miếng ngọc bội ở thắt lưng mà hai người đó mặc lại càng quen hơi, đây không phải trang phục của Phong Vũ môn thì là gì

Thì ra là đệ tử đồng môn, hai người đó đi tìm nhị sư huynh thì không phải chính là đang tìm y đi

Tuệ Phong liền nhảy từ trên cây xuống đứng sau lưng họ

"Hai người tìm ta sao?"

"Ai?"

Minh Tâm và Tử Lâm giật mình nhảy ra xa đồng thời kiếm cũng xuất ra khỏi vỏ, thấy người trước mặt là y liền mừng rỡ thu kiếm về, hai mắt mở lớn vui mừng

"Nhị sư huynh!!!"

"Um..um là ta"

"Bọn đệ kiếm huynh rất lâu đấy, chúng ta mau nhanh chóng trở về, sư phụ rất lo cho huynh"

"Ừ....ừ..mà sao bọn đệ xuống đây được?"

Tử Lâm nghe thế liên nhanh nhảu trả lời

"Là phi kiếm xuống a"

Hờ hờ, hình như là y quên mất chuyện này thì phải, có thể phi kiếm đi lên mà, sao lúc đó không nghĩ ra nhỉ

Minh Tâm nhíu mày nhìn Tuệ Phong

"Sư huynh, kiếm của huynh đâu rồi"

"Hả? À...ờ..."

Tuệ Phong ngập ngừng trả lời, y cũng làm gì biết nó ở đâu, lúc tỉnh dậy nào để ý bên cạnh, chắc nó vẫn còn ở chỗ đó

"Hai đệ chờ ta chút"

Nói rồi liền phóng đi thật nhanh, chưa đầy một phút đã trở lại cùng với bội kiếm trên tay, tên của nó là Dương Nguyệt kiếm

"Được rồi, ta đi thôi"

Ba người cùng xuất kiếm ra và phi kiếm rời đi, lần đầu tiên được phi kiếm làm y sợ muốn chết, y thật sự không muốn nhìn xuống dưới chút nào, nhưng bên ngoài vẻ mặt phải tỏ ra lạnh nhạt không thể làm hai đứa kia nghi ngờ được

"Này nhị sư huynh"

"Chuyện gì?"

Tử Lâm gãi đầu chỉ chỉ vào cục bông nhỏ đang được y ôm trong lòng

"Cái đó là gì vậy?"

Lưu Tuệ Phong từ từ kéo tay áo xuống cho cục bông nhỏ lòi đầu ra

"Là thú cưng ta nhặt được đấy, đáng yêu đúng hông?"

"Ờ...ờ...cho ta ôm thử được không?"

"Không"

Nhận được câu trả lời của y, Tử Lâm liền ủ rũ mặt mày

"Tại sao a?"

"Ngươi hậu đậu như vậy lỡ đâu làm rớt cục bông của ta thì sao"

Đúng vậy, theo ký ức của nguyên chủ thì người sư đệ tên Tử Lâm này tuy rất giỏi trong việc luyện vỏ nhưng lại hậu đậu cực kỳ

Phập, một mũi tên đâm xuyên qua tim của Tử Lâm, hắn bộ có hậu đậu lắm sao chỉ có mấy lần xém làm cháy nhà bếp thôi mà

Minh Tâm ở kế bên nở nụ cười khinh bỉ nhìn hắn, quá đúng còn gì

"Này Minh Tâm ta thấy rồi đấy, ngươi dám cười ta"

"Có sao? Sao ta không biết nhỉ?"

"Rõ ràng là có"

"Không có"

"Có"

"Không có"

Lười quản hai tên ồn ào kia, Tuệ Phong chuyên tâm vuốt ve cục bông trong lòng mình, trong đầu cố gắng nhớ lại mọi người ở Phong Vũ môn để tí biết đường mà ứng phó

Chốc lát đã tới nơi, ba người hạ xuống trước cánh cửa lớn cùng thu kiếm vào vỏ, Tuệ Phong vẫn một phong thái lạnh nhạt vuốt ve cục bông trong lòng

Tử Lâm vừa đặt chân xuống đã hét lớn

"Bọn ta tìm được nhị sư huynh rồi, mau mở cửa"

'cốc'

Minh Tâm bên cạnh đen mặt cốc mạnh vào đầu hắn

"Ngươi hét cái gì? Ồn ào chết đi được"

Vừa dứt lời cánh cửa lớn liền mở ra, đi đầu là ba vị trưởng lão, theo sau chính là các đệ tử trong môn phái

Ba vị trưởng lão tuy tuổi đã cao nhưng nhìn ai ai cũng như cỡ các vị sư huynh, sư tỷ có lẽ là do tu tiên, Lưu Tuệ Phong không khỏi khen ngợi, trong lòng thầm nghĩ nếu mình cũng siêng năng tu luyện thì có phải cũng sẽ trẻ mãi không già không? Khà khà với cái vẻ đẹp trai này có khi y sẽ có một giàn hậu cung nữ tử xinh đẹp a

"Phong nhi, ngươi cuối cùng cũng trở về rồi, sư phụ rất nhớ ngươi"

Đại trưởng lão Hàn Diệp đồng thời cũng chính là sư phụ y, hai mắt đỏ hoe như sắp khóc nhào đến ôm y

Lưu Tuệ Phong lập tức cả người cứng đờ, ông già à ông đã mấy trăm tuổi rồi a, đừng có làm như mình là con nít được không

Tuệ Phong bất lực thở dài, theo như y được biết, sư phụ của y chính là gương mặt trưởng thành mà tính tình trẻ con a, cái người này đáng lí sẽ là trưởng môn nhưng lại quăng cái chức ấy cho sư đệ của mình cũng chính là nhị trưởng lão Tống Minh với lí do hết sức củ chuối đó là làm trưởng môn không có thời gian đi chơi

Lưu Tuệ Phong toàn thân đầy dấu chấm hỏi, tại sao trước kia nguyên chủ lại nhận người này làm sư phụ vậy?

"Sư phụ à, người bỏ con ra được không, sắp ngạt chết con rồi này"

May là y đã quăng cục bông nhỏ cho Tử Lâm ôm, nếu không nó chắc chắn sẽ chết ngạt mất

"Không chịu, lỡ Phong nhi mất tích lần nữa thì ai chơi với ta"

Lưu Tuệ Phong đưa mắt cầu cứu mọi người lập tức bị làm ngơ, ai chả biết cái tính trẻ con của sư phụ y, ổng nổi khùng có mà quậy banh cả cái môn phái

"Sư huynh à, dù gì cũng phải cho Phong nhi vào nghỉ ngơi chứ, thằng bé đã chịu khổ mấy ngày qua rồi, huynh nhìn kìa quần áo của Phong nhi cũng rách vài chỗ rồi"

Một giọng nữ tử nhẹ nhàng cất lên, đó là tam trưởng lão, Sơ Cửu, người quản lý các nữ đệ tử của Phong Vũ môn

Hàn Diệp bây giờ mới ngước lên nhìn y, quả thật đồ đệ đáng yêu của y gầy lắm rồi a, thế là mắt bắt đầu ươn ướt

Nhị trưởng lão Tống Minh cuối cùng cũng nhìn không nổi nữa lập tức đi đến xách Hàn Diệp đi

"Ta đưa huynh ấy đi trước, Tuệ Phong về phòng đi, còn lại tất cả giải tán"

"DẠ!!"

Hot

Comments

tên nè

tên nè

bộ anh đói lắm hả /Coffee//Coffee/

2024-10-03

1

Shin🌲✨️

Shin🌲✨️

:))))) s kì z a

2024-05-11

1

Nhật Ký Lầu Đài Sách

Nhật Ký Lầu Đài Sách

giữa hàng ngàng hàng tá cái tên a ta thốt ra đc "cục bông " =))??

2024-04-26

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2:
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Giới thiệu truyện mới
37 Chương 36
38 Chương 37
39 Chương 38
40 Chương 39
41 Chương 40
42 Ngoại truyện: Giáng Sinh ấm áp (1)
43 Ngoại truyện: Giáng sinh ấm áp (2)
44 Chương 41
45 Chương 42
46 Chương 43
47 Chương 44
48 Chương 45
49 Chương 46
50 Chương 47
51 Chương 48
52 Chương 49
53 Chương 50
54 Chương 51
55 Chương 52
56 Chương 53
57 Chương 54
58 Chương 55
59 Chương 56
60 Chương 57
61 Chương 58
62 Chương 59
63 Chương 60
64 Chương 61
65 Chương 62
66 Chương 63
67 Chương 64
68 chương 65
69 Chương 66
70 Chương 67
71 Chương 68
72 Chương 69
73 Chương 70
74 Chương 71
75 Chương 72
76 Chương 73
77 Chương 74
78 Chương 75
79 Chương 76
80 Chương 77
81 Chương 78
82 Chương 79
83 Chương 80
84 Chương 81
85 Chương 82
86 Chương 83
87 Chương 84
88 Chương 85
89 Chương 86
90 Chương 87
91 Chương 88
92 Chương 89
93 Chương 90
94 Chương 91
95 Chương 92 - Hoàn
96 Phiên ngoại 1: Sinh thần
97 Ngoại truyện 2: Bạch Tử Y
Chapter

Updated 97 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2:
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Giới thiệu truyện mới
37
Chương 36
38
Chương 37
39
Chương 38
40
Chương 39
41
Chương 40
42
Ngoại truyện: Giáng Sinh ấm áp (1)
43
Ngoại truyện: Giáng sinh ấm áp (2)
44
Chương 41
45
Chương 42
46
Chương 43
47
Chương 44
48
Chương 45
49
Chương 46
50
Chương 47
51
Chương 48
52
Chương 49
53
Chương 50
54
Chương 51
55
Chương 52
56
Chương 53
57
Chương 54
58
Chương 55
59
Chương 56
60
Chương 57
61
Chương 58
62
Chương 59
63
Chương 60
64
Chương 61
65
Chương 62
66
Chương 63
67
Chương 64
68
chương 65
69
Chương 66
70
Chương 67
71
Chương 68
72
Chương 69
73
Chương 70
74
Chương 71
75
Chương 72
76
Chương 73
77
Chương 74
78
Chương 75
79
Chương 76
80
Chương 77
81
Chương 78
82
Chương 79
83
Chương 80
84
Chương 81
85
Chương 82
86
Chương 83
87
Chương 84
88
Chương 85
89
Chương 86
90
Chương 87
91
Chương 88
92
Chương 89
93
Chương 90
94
Chương 91
95
Chương 92 - Hoàn
96
Phiên ngoại 1: Sinh thần
97
Ngoại truyện 2: Bạch Tử Y

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play