CHƯƠNG 6 : LÀM NŨNG

Mặc Liên gãi gãi đầu do dự : " Thầy à . Thầy đi chiếc xe này cũng .. giàu quá rồi . "

Dương Quang Trường ho khụ vài tiếng giục Mặc Liên lên xe . Cô đành ngồi lên , cầm tay cầm xe không mở được , nghĩ rằng hơi cứng nên giật mạnh một chút.

Dương Quang Trường giọng khàn đặc vừa nói vừa ho : " Em nghĩ tôi là tài xế của em à ? Ngồi ghế phụ đi ."

Mặc Liên mở cửa ghế phụ ngồi vào quay sang nhìn anh : " Thầy không khoẻ à ? "

Dương Quang Trường nhìn Mặc Liên , tháo dây an toàn ra chồm tới áp sát mặt cô . Mặc Liên tròn xoe mắt nhìn gương mặt anh đang sát vào mặt mình , không dám động đậy ..

Cạch .

Dương Quang Trường thắt dây an toàn vào cho Mặc Liên , bẹo nhẹ má cô , cười cười sau đó quay lại lái xe đi .

Đến trường , Mặc Liên nhòm ngó xung quanh chắc chắn rằng không ai để ý liền vẫy tay chào Dương Quang Trường, chạy vèo vào trong .

Tiết của Dương Quang Trường là tiết cuối , cả lớp đợi mãi chẳng thấy anh vào lớp . Cuối cùng vẫn đại diện Mặc Liên đi xem thử ..

Mặc Liên gõ cửa từng phòng tìm xem Dương Quang Trường đang ở đâu . Một thầy giáo trong phòng giáo viên bảo cô rằng anh đang ở phòng y tế .

Mặc Liên bước nhanh tới gõ cửa đi vào . Nhìn thấy Dương Quang Trường đang trên giường bệnh thở hổn hển , mặt trắng bệch . Mặc Liên bước tới đứng bên cạnh , tay sờ lên trán anh : " Thầy ơi . Sao nóng quá vậy ? "

Một cô giáo y trẻ bước tới cầm khăn ấm , đẩy Mặc Liên ra ngồi xuống cạnh anh : " Thầy Trường bị sốt rồi . Để cô chăm sóc là được ." Giáo y cầm tay Dương Quang Trường , lau mặt cho anh .

Mặc Liên liếm môi , nghiên đầu hỏi cô giáo y : " Có cần đi bệnh viện không ạ ? "

Giáo y lại cởi cúc áo Dương Quang Trường ra : " Em xem thường tôi đấy à ? Mau về lớp đi ."

Dương Quang Trường từ từ mở mắt nắm lấy cổ áo , không muốn giáo y động vào , giọng mệt mỏi nhìn Mặc Liên : " Em đang lo cho tôi đấy à ? Vậy có thể đưa tôi về nhà không ? "

Giáo y : " Để tôi đưa anh về nhé ? Dù sao thì tôi và anh .. "

Dương Quang Trường cắt ngang lời giáo y đang nói : " Không cần đâu . " Anh từ từ ngồi dậy nắm lấy tay Mặc Liên mỉm cười : " Đi thôi . "

Giáo y : " Không cần phải ngại . Cứ để tôi đưa anh về ! "

Dương Quang Trường nhíu mài : " Cảm ơn cô . Tôi ngại . " Anh chậm rãi bước xuống giường , tay vẫn cầm lấy tay Mặc Liên , cười nhạt ." Về thôi . "

Giáo y nhăn mài quay mặt bỏ đi .

Mặc Liên chần chừ một chút nhìn giáo y sau đó quay lại gật gật đầu : " Vâng ạ ."

Mặc Liên chậm rãi đỡ Dương Quang Trường ra ngồi ở một băng ghế trong sân trường để chạy về lớp lấy balo . Sau đó liền đưa anh đi bắt taxi .

Ngồi trên xe , Dương Quang Trường hoàn toàn dựa vào cô thở khó khăn .

Mặc Liên đưa tay lên sờ mặt anh , thời tiết lạnh cóng mà anh lại nóng như lửa đốt , nhẹ nhàng hỏi anh : " Thầy ơi . Hay mình đi bệnh viện đi . Về nhà ai chăm thầy đây ? "

Dương Quang Trường khàn khàn , giọng yếu ớt : " Em chăm sóc tôi đi . "

Mặc Liên suy nghĩ một lúc sau đó gật gật đầu : " Thầy nằm xuống nghỉ đi ." Cô vỗ nhẹ vào đùi mình .

Dương Quang Trường cười cười , nhẹ nhàng nằm lên chân cô . Tay đặt ngửa lên trán thở khó khăn . Má đỏ ửng vì sốt.

Mặc Liên vịn lấy vai , đặt nhẹ tay lên đầu Dương Quang Trường vì sợ anh ngã xuống . Muốn hỏi tại sao anh lại không đi bệnh viện nhưng thấy anh trông rất khó khăn , đành lên google tìm hiểu một chút .

Mặc Liên search google một chút sau đó bảo tài xế dừng ở quầy thuốc tây để cô mua ít thuốc .

Mặc Liên khó khăn dìu anh vào nhà , Dương Quang Trường còn cố tình dựa vào người cô .

Mặc Liên nắm tay anh đặt lên ổ khoá vân tay hết cả bàn tay phải . Đặt hết luôn cả tay trái cũng không thấy khớp .

Mặc Liên bị đè , nặng trĩu người , hơi nhíu mày hỏi anh : " Sao không mở được vậy ạ ? "

Dương Quang Trường vẫn đang cố tình dựa sát để ôm cô , mệt mỏi nói : " Tôi chưa làm vân tay . "

Mặc Liên loạng choạng xoay mặt đi hướng khác : " Vậy thầy bấm mật khẩu đi . "

Dương Quang Trường : " 3005 ."

Mặc Liên vẻ không hiểu , sau đó cũng nhanh chóng bấm mật khẩu đi vào .

Không chịu nổi nữa , Mặc Liên quăng Dương Quang Trường xuống sofa thở phù một tiếng .

Dương Quang Trường bị quăng như vậy , ho vài tiếng ấm ức thốt lên : " Sao em có thể đối xử với bệnh nhân như vậy được chứ ? "

" Em xin lỗi . Em mệt ! " Mặc Liên lại đỡ anh dậy : " Đi thôi . Phòng thầy ở đâu ? "

Dương Quang Trường lại dán sát vào cô , ôm chặt hơn lúc nãy : " Phòng đầu tiên ."

Mở cửa ra , Mặc Liên nhanh chóng thả Dương Quang Trường xuống nhưng anh đã rút kinh nghiệm lần này ôm cô ngã theo . Dương Quang Trường cười thoả mãn "a" lên một tiếng .

Mặc Liên đầy ý muốn giết người , đứng dậy nhẹ giọng quát : " Thầy làm sao vậy ? Cái mặt đó là sao ? "

Dương Quang Trường ho vài tiếng , vờ mệt mỏi không trả lời .

Mặc Liên nhìn một chút sau đó đi vào phòng tắm lấy nước ấm lau người cho anh . Lấy xong nước , cô vô tình nhìn thấy vòi sen , cầm lấy xả thử .. là nước lạnh .

Mặc Liên nhíu mày , hùng hổ mang thau nước ấm ra đặt mạnh xuống : " Thầy . Thầy tắm nước lạnh à ? "

Dương Quang Trường vẻ mặt vô tội gật gật đầu .

Mặc Liên nghiến răng , lúc này chỉ muốn bổ não anh ra xem : " Thầy bị ngốc à ? Trời lạnh như vậy mà tắm nước lạnh ? "

Dương Quang Trường không phản ứng .

Mặc Liên liếc nhìn điều hoà , trợn tròn mắt quát thẳng vào mặt anh : " Ba mươi hai độ . Thầy muốn sốc nhiệt chết à ? "

Dương Quang Trường hơi giật mình , biết rằng Mặc Liên sẽ nổi giận nhưng không ngờ cô dám quát luôn anh : " Khụ .. em .. em đừng quát như vậy . Người ta sợ ."

Mặc Liên trừng anh , khắc sau cầm lấy nhiệt kế , ngữ khí vẫn còn rất giận dữ : " Thầy há miệng ra . "

Dương Quang Trường ngoan ngoãn há miệng ngậm lấy , Mặc Liên cầm lấy khăn nhúng vào nước ấm lau mặt , lau tay cho anh , xong xui liền đắp chăn kín người cho anh .

Dương Quang Trường thắc mắc , giọng hơi yếu hỏi : " Em làm gì vậy ? "

Mặc Liên thản nhiên đáp : " Đắp chăn để đổ mồ hôi hạ sốt .. "

" Nhưng bây giờ là mùa đông mà ? "

" ... "

Mặc Liên suy nghĩ một lúc sau đó cầm lấy điều khiển hạ điều hoà xuống hai mươi bốn độ , tốc chăn lên từ từ cởi áo cho Dương Quang Trường .

Cởi áo khoác ngoài dày cộm , để lại chiếc áo sơ mi trắng , Mặc Liên rút nhiệt kế ra khỏi miệng Dương Quang Trường , trợn tròn mắt nhìn anh : " 39 độ ? Thầy .. "

Dương Quang Trường nắm lấy tay cô áp lên má mình , nhắm nghiền mắt lại : " Không sao đâu . Tôi không cảm thấy khó chịu ! "

Mặc Liên lúc này lúng túng không biết phải làm gì , tay loạng choạng sờ trán sau đó sờ cổ anh , thở dốc : " Hay là đi bệnh viện đi . "

Dương Quang Trường lắc lắc đầu giọng yếu ớt : " Tôi không thích bệnh viện . "

Khuôn mặt Mặc Liên lúc này đầy vẻ lo lắng bất an , tay khẽ run run , liếc nhìn túi thuốc lấy một miếng dán hạ sốt dán lên trán cho Dương Quang Trường , tay từ từ cởi luôn chiếc áo còn lại của anh .

Nhìn chiếc body nóng bỏng của Dương Quang Trường , Mặc Liên tròn xoe mắt nhìn không chớp mắt ấy , tay vô thức chạm nhẹ bụng anh . Như lửa đốt tay cô , liếc nhìn muốn hỏi Dương Quang Trường rằng có cần cởi luôn quần ngoài hay không . Lại thấy anh đang khó chịu hít thở khó khăn ..

Mặc Liên nhắm mắt lại từ từ lần mò cởi quần anh .

Dương Quang Trường thở nặng nề , tay anh yếu ớt nắm lấy tay cô , nói không hề suy nghĩ : " Em muốn chiếm tiện nghi của người bệnh à ? Nó lại cươn rồi kìa .. "

Mặc Liên giật mình rụt tay lại , lần này cô cảm thấy mình sai thật rồi , bối rối hỏi anh :

" Thầy .. thầy đang bệnh mà cái này .. nó cũng .. "

Dương Quang Trường cười cười không nói gì nhìn chăm chú đôi má bầu bĩnh của Mặc Liên .

Mặc Liên ngượng đỏ mặt không dám động đậy , tay chân cứng ngắt gãi gãi đầu ..

" Thầy .. em đi nấu cháo cho thầy ! "

Mặc Liên quay lưng đi thì bị Dương Quang Trường kéo tay lại , ngã lên ngực anh . Bàn tay cô chạm lên ngực anh vài giây , thật sự như trong người anh có một ngọn lửa .

Dương Quang Trường chậm rãi thì thầm vào tai cô , không có một chút liêm sĩ : " Em làm nó như vậy rồi , cũng nên chịu trách nhiệm một chút chứ ? "

Tim Mặc Liên đập thình thịch , vội vàng đứng dậy thở mạnh , xấu hổ nói : " Em .. em còn nhỏ . Em không biết . Thầy tự xử đi ." Mặc Liên xoay mặt bỏ chạy xuống phòng bếp .

Dương Quang Trường ôm trán cười bất lực , vài giây sau mệt mỏi ngủ thiếp đi .

Mặc Liên mở cửa tủ lạnh , mắt tròn xoe sáng lấp lánh . Vài ngăn trên đều là bánh kem và trái cây cô thích . Những ngăn dưới là nguyên liệu nấu ăn tươi mới , đầy ắp . Cô không suy nghĩ nhiều , lấy một ít thịt bằm nấu cho anh một bát cháo hành .

Ba mươi phút sau ..

Mặc Liên bưng lên một bát cháo đầy , nóng hổi . Nhìn thấy Dương Quang Trường đang nằm ôm người lại vì lạnh , Mặc Liên đặt bát cháo xuống bàn bước tới đắp chăn lại cho anh , thuận tay sờ vào cổ xem nhiệt độ .

Nhiệt độ đã hạ bớt , Mặc Liên từ từ đỡ Dương Quang Trường ngồi dậy . Thổi thổi cháo đút cho anh . Dương Quang Trường cười cười , chậm rãi ăn , tay không biết từ lúc nào đã ôm lấy eo cô .

Ăn xong bát cháo , Mặc Liên đặt bát xuống bàn , sờ vào má anh : " Thầy à . Người thầy còn khó chịu ở đâu không ? "

Dương Quang Trường đã ôm lấy cô tựa đầu vào vai cô . Khàn khàn nói : " Tôi lạnh ."

" Còn gì nữa không ? "

Dương Quang Trường gật gật đầu siết chặt cô , một tay của Mặc Liên bị nắm lấy áp lên ngực anh , giọng anh nói như đang làm nũng : " Khó chịu lắm ! Đau đầu nè , cả người nhức mỏi , còn rất mệt nữa . "

Mặc Liên đỏ ửng má , tay chân đột nhiên luống cuống : " Ờ .. thầy .. thầy uống thuốc đã ! "

Aaa.. dễ thương quá chời .

Mặc Liên nhẹ nhàng đẩy Dương Quang Trường ra cầm lấy thuốc chia ra cho anh . Cô giơ nắm thuốc tây ra cùng ly nước ấm , nhẹ giọng nói : "Thầy uống thuốc đi . "

Dương Quang Trường lại ôm lấy eo , gục đầu vào ngực cô : " Không muốn . Đắng lắm ! "

Mặc Liên đặt cốc nước xuống vuốt vuốt đầu anh : " Cái này không đắng đâu . Thầy uống nhanh một chút là được ! "

Dương Quang Trường ngẩng mặt lên nhìn cô , vẻ mặt đáng thương : " Không muốn uống đâu . Lỡ nó tan ra trong miệng thì làm sao ? "

Aaaa.. dễ thương muốn xĩuuu .

Người Mặc Liên như bị quắn quéo lại , chậm rãi thuyết phục anh : " Nhưng mà thầy phải uống mới có thể khoẻ được . Thầy uống nhanh sẽ không đắng nữa ."

Dương Quang Trường làm được hai lần không ngại lần thứ ba , tiếp tục làm nũng :

" Nhưng lỡ nó đắng thì làm sao ? "

Mặc Liên : " Không đắng đâu ."

Dương Quang Trường : " Đắng ! "

Mặc Liên : " Không ! "

Dương Quang Trường : " Đắng lắm mà . "

Mặc Liên : " Vậy uống xong thì cho thầy ăn kẹo nhé ?"

Dương Quang Trường phụng phịu má lắc đầu : " Không muốn . Không ăn ! "

Mặc Liên : " Chứ thầy muốn thế nào ? "

Dương Quang Trường chọc chọc tay vào má mình : " Phải thơm thơm mới được ."

" ... " Mặc Liên đột nhiên ngồi bật dậy cầm lấy điện thoại gọi taxi . Dương Quang Trường ngồi ngây ngốc ra : " Gọi taxi để làm gì ? "

Mặc Liên nhanh chóng tìm một chiếc áo thun đơn giản , sau đó mặc áo khoác lại cho anh , giọng đầy hốt hoảng : " Phải đi bệnh viện thôi . Thầy sốt cao quá rồi ."

Hot

Comments

Nhiên

Nhiên

ôi bà con ơi mang rổ ra nhặt cái liêm sỉ lên giùm ổng cái đi.tui nhìn hết nổi rồi

2022-09-01

4

Hườnggggg

Hườnggggg

phải thơm thơm cơ

2022-07-11

3

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1 : SAO LẠI GỌI LÀ ANH ?
2 CHƯƠNG 2 : THẦY CHỦ NHIỆM MỚI
3 CHƯƠNG 3 : TÔI SANG THĂM HÀNG XÓM NHỎ !
4 CHƯƠNG 4 : EM CƯỜI RẤT XẤU !
5 CHƯƠNG 5 : CÁI GÌ ĐÂM Ở DƯỚI THẾ KIA ?
6 CHƯƠNG 6 : LÀM NŨNG
7 CHƯƠNG 7 : CÓ EM GÁI KHÔNG TỐT SAO ?
8 CHƯƠNG 8 : THẦY CƯỠNG HÔN CON
9 CHƯƠNG 9 : EM CHƯA 18
10 CHƯƠNG 10 : ĐÓ LÀ VỢ CỦA CHÚ !
11 CHƯƠNG 11 : TÂM LINH TƯƠNG THÔNG
12 CHƯƠNG 12 : BẰNG CHỨNG
13 CHƯƠNG 13 : NGỒI TRÊN VAI
14 CHƯƠNG 14 : EM KHÔNG MUỐN BỊ SÂU RĂNG
15 CHƯƠNG 15 : HƠI NHỎ
16 CHƯƠNG 16 : THUỐC TRÁNH THAI
17 CHƯƠNG 17 : TẠI SAO KHÔNG ĐƯỢC GHEN ?
18 CHƯƠNG 18 : BỊ CƯỚP BÀI
19 CHƯƠNG 19 : DO MEN RƯỢU
20 CHƯƠNG 20 : ĐỪNG KHÓC
21 CHƯƠNG 21 : LÀM NŨNG
22 CHƯƠNG 22 : EM BỊ THƯƠNG SAO
23 CHƯƠNG 23 : ĐẨY THUYỀN
24 CHƯƠNG 24 : CẬU THUA RỒI
25 CHƯƠNG 25 : NHẤT TỰ VI SƯ , BÁN TỰ VI SƯ
26 CHƯƠNG 26 : EM RẤT KHÓ CHỊU
27 CHƯƠNG 27 : SAO THẦY NGỦ SAY VẬY ? H+
28 CHƯƠNG 28 : CHƠI TRAI
29 CHƯƠNG 29 : CHUỘT HƠI TO
30 CHƯƠNG 30 : VỊT MÁI
31 CHƯƠNG 31 : BA CHỒNG
32 CHƯƠNG 32 : CHẬM THÔI
33 CHƯƠNG 33 : TÙY THẦY
34 CHƯƠNG 34 : NGÀY 31 THÁNG 2
35 CHƯƠNG 35 : THẦY NGON THẾ NÀY ..
36 CHƯƠNG 36 : CHÀ ĐẠP ANH ĐI
37 CHƯƠNG 37 : AI RẢNH
38 CHƯƠNG 38 : EM GÁI NHỎ
39 CHƯƠNG 39 : BODY DADDY
40 CHƯƠNG 40 : BIKINI
41 CHƯƠNG 41 : CHỒNG ƠI
42 CHƯƠNG 42 : ĐI ĂN TRỘM
43 CHƯƠNG 43 : HẸN HÒ Ở TRONG TÙ
44 CHƯƠNG 44 : ÁM ẢNH BÓNG TỐI
45 CHƯƠNG 45 : RU NGỦ
46 CHƯƠNG 46 : BỊ GHIM
47 CHƯƠNG 47 : PHẬN TRAI 12 BẾN NƯỚC
48 CHƯƠNG 48 : CHIA THÀNH 2 PHÁI
49 CHƯƠNG 49 : ĐÃ KẾT HÔN
50 CHƯƠNG 50 : ĂN MỪNG NĂM MỚI
51 CHƯƠNG 51 : TẢI STICKER
52 CHƯƠNG 52 : KHÁCH CỦA TÔI
53 CHƯƠNG 53 : KẾT THÚC HÔN NHÂN ?
54 CHƯƠNG 54 : VÔ HỒN
55 CHƯƠNG 55 : KINH TỞM
56 CHƯƠNG 56 : BẮT CÓC
57 CHƯƠNG 57 : TRÚNG ĐỘC ĐẾN KHÙNG
58 CHƯƠNG 58 : ANH SẮP CHẾT RỒI ĐÚNG KHÔNG ?
59 CHƯƠNG 59 : CHỈ CÒN 2 VỢ CHỒNG
60 CHƯƠNG 60 : THÍCH THÚ
61 CHƯƠNG 61 : BÉO NHƯ LỢN
62 CHƯƠNG 62 : MUỐN NẾM THỬ
63 CHƯƠNG 63 : CÙNG CỤC CƯNG NHẢY DÙ
64 CHƯƠNG 64 : NHÀM CHÁN
65 CHƯƠNG 65
66 CHƯƠNG 66
67 CHƯƠNG 67
68 CHƯƠNG 68
69 CHƯƠNG 69
70 CHƯƠNG 70
71 CHƯƠNG 71
72 CHƯƠNG 72
73 CHƯƠNG 73
74 CHƯƠNG 74
75 CHƯƠNG 75
76 CHƯƠNG 76
77 CHƯƠNG 77
78 CHƯƠNG 78
79 CHƯƠNG 79
80 CHƯƠNG 80
81 CHƯƠNG 81
82 CHƯƠNG 82
83 CHƯƠNG 83
84 CHƯƠNG 84
85 CHƯƠNG 85
86 CHƯƠNG 86
87 CHƯƠNG 87
88 CHƯƠNG 88
89 CHƯƠNG 89
90 CHƯƠNG 90
91 CHƯƠNG 91
92 CHƯƠNG 92
93 CHƯƠNG 93
94 CHƯƠNG 94
95 CHƯƠNG 95
96 CHƯƠNG 96
97 CHƯƠNG 97
98 CHƯƠNG 98
99 CHƯƠNG 99
100 CHAP 100
101 CHƯƠNG 101
102 CHƯƠNG 102
103 CHƯƠNG 103
104 CHƯƠNG 104
105 CHƯƠNG 105
106 CHƯƠNG 106
107 CHƯƠNG 107
108 CHƯƠNG 108
109 CHƯƠNG 109
110 CHƯƠNG 110
111 CHƯƠNG 111
112 CHƯƠNG 112
113 CHƯƠNG 113
114 CHƯƠNG 114
115 CHƯƠNG 115
116 CHƯƠNG 116
117 CHƯƠNG 117
118 CHƯƠNG 118
119 CHƯƠNG 119
120 CHƯƠNG 120
121 CHƯƠNG 121
122 CHƯƠNG 122
123 CHƯƠNG 123
124 CHƯƠNG 124
125 CHƯƠNG 125
126 CHƯƠNG 126
127 CHƯƠNG 127
128 CHƯƠNG 128
129 CHƯƠNG 129
130 CHƯƠNG 130
131 CHƯƠNG 131
132 CHƯƠNG 132
133 CHƯƠNG 133 END
134 NGOẠI TRUYỆN
135 NGOẠI TRUYỆN 2
136 NGOẠI TRUYỆN 3
137 NGOẠI TRUYỆN 4
138 NGOẠI TRUYỆN 5
139 NGOẠI TRUYỆN 6
Chapter

Updated 139 Episodes

1
CHƯƠNG 1 : SAO LẠI GỌI LÀ ANH ?
2
CHƯƠNG 2 : THẦY CHỦ NHIỆM MỚI
3
CHƯƠNG 3 : TÔI SANG THĂM HÀNG XÓM NHỎ !
4
CHƯƠNG 4 : EM CƯỜI RẤT XẤU !
5
CHƯƠNG 5 : CÁI GÌ ĐÂM Ở DƯỚI THẾ KIA ?
6
CHƯƠNG 6 : LÀM NŨNG
7
CHƯƠNG 7 : CÓ EM GÁI KHÔNG TỐT SAO ?
8
CHƯƠNG 8 : THẦY CƯỠNG HÔN CON
9
CHƯƠNG 9 : EM CHƯA 18
10
CHƯƠNG 10 : ĐÓ LÀ VỢ CỦA CHÚ !
11
CHƯƠNG 11 : TÂM LINH TƯƠNG THÔNG
12
CHƯƠNG 12 : BẰNG CHỨNG
13
CHƯƠNG 13 : NGỒI TRÊN VAI
14
CHƯƠNG 14 : EM KHÔNG MUỐN BỊ SÂU RĂNG
15
CHƯƠNG 15 : HƠI NHỎ
16
CHƯƠNG 16 : THUỐC TRÁNH THAI
17
CHƯƠNG 17 : TẠI SAO KHÔNG ĐƯỢC GHEN ?
18
CHƯƠNG 18 : BỊ CƯỚP BÀI
19
CHƯƠNG 19 : DO MEN RƯỢU
20
CHƯƠNG 20 : ĐỪNG KHÓC
21
CHƯƠNG 21 : LÀM NŨNG
22
CHƯƠNG 22 : EM BỊ THƯƠNG SAO
23
CHƯƠNG 23 : ĐẨY THUYỀN
24
CHƯƠNG 24 : CẬU THUA RỒI
25
CHƯƠNG 25 : NHẤT TỰ VI SƯ , BÁN TỰ VI SƯ
26
CHƯƠNG 26 : EM RẤT KHÓ CHỊU
27
CHƯƠNG 27 : SAO THẦY NGỦ SAY VẬY ? H+
28
CHƯƠNG 28 : CHƠI TRAI
29
CHƯƠNG 29 : CHUỘT HƠI TO
30
CHƯƠNG 30 : VỊT MÁI
31
CHƯƠNG 31 : BA CHỒNG
32
CHƯƠNG 32 : CHẬM THÔI
33
CHƯƠNG 33 : TÙY THẦY
34
CHƯƠNG 34 : NGÀY 31 THÁNG 2
35
CHƯƠNG 35 : THẦY NGON THẾ NÀY ..
36
CHƯƠNG 36 : CHÀ ĐẠP ANH ĐI
37
CHƯƠNG 37 : AI RẢNH
38
CHƯƠNG 38 : EM GÁI NHỎ
39
CHƯƠNG 39 : BODY DADDY
40
CHƯƠNG 40 : BIKINI
41
CHƯƠNG 41 : CHỒNG ƠI
42
CHƯƠNG 42 : ĐI ĂN TRỘM
43
CHƯƠNG 43 : HẸN HÒ Ở TRONG TÙ
44
CHƯƠNG 44 : ÁM ẢNH BÓNG TỐI
45
CHƯƠNG 45 : RU NGỦ
46
CHƯƠNG 46 : BỊ GHIM
47
CHƯƠNG 47 : PHẬN TRAI 12 BẾN NƯỚC
48
CHƯƠNG 48 : CHIA THÀNH 2 PHÁI
49
CHƯƠNG 49 : ĐÃ KẾT HÔN
50
CHƯƠNG 50 : ĂN MỪNG NĂM MỚI
51
CHƯƠNG 51 : TẢI STICKER
52
CHƯƠNG 52 : KHÁCH CỦA TÔI
53
CHƯƠNG 53 : KẾT THÚC HÔN NHÂN ?
54
CHƯƠNG 54 : VÔ HỒN
55
CHƯƠNG 55 : KINH TỞM
56
CHƯƠNG 56 : BẮT CÓC
57
CHƯƠNG 57 : TRÚNG ĐỘC ĐẾN KHÙNG
58
CHƯƠNG 58 : ANH SẮP CHẾT RỒI ĐÚNG KHÔNG ?
59
CHƯƠNG 59 : CHỈ CÒN 2 VỢ CHỒNG
60
CHƯƠNG 60 : THÍCH THÚ
61
CHƯƠNG 61 : BÉO NHƯ LỢN
62
CHƯƠNG 62 : MUỐN NẾM THỬ
63
CHƯƠNG 63 : CÙNG CỤC CƯNG NHẢY DÙ
64
CHƯƠNG 64 : NHÀM CHÁN
65
CHƯƠNG 65
66
CHƯƠNG 66
67
CHƯƠNG 67
68
CHƯƠNG 68
69
CHƯƠNG 69
70
CHƯƠNG 70
71
CHƯƠNG 71
72
CHƯƠNG 72
73
CHƯƠNG 73
74
CHƯƠNG 74
75
CHƯƠNG 75
76
CHƯƠNG 76
77
CHƯƠNG 77
78
CHƯƠNG 78
79
CHƯƠNG 79
80
CHƯƠNG 80
81
CHƯƠNG 81
82
CHƯƠNG 82
83
CHƯƠNG 83
84
CHƯƠNG 84
85
CHƯƠNG 85
86
CHƯƠNG 86
87
CHƯƠNG 87
88
CHƯƠNG 88
89
CHƯƠNG 89
90
CHƯƠNG 90
91
CHƯƠNG 91
92
CHƯƠNG 92
93
CHƯƠNG 93
94
CHƯƠNG 94
95
CHƯƠNG 95
96
CHƯƠNG 96
97
CHƯƠNG 97
98
CHƯƠNG 98
99
CHƯƠNG 99
100
CHAP 100
101
CHƯƠNG 101
102
CHƯƠNG 102
103
CHƯƠNG 103
104
CHƯƠNG 104
105
CHƯƠNG 105
106
CHƯƠNG 106
107
CHƯƠNG 107
108
CHƯƠNG 108
109
CHƯƠNG 109
110
CHƯƠNG 110
111
CHƯƠNG 111
112
CHƯƠNG 112
113
CHƯƠNG 113
114
CHƯƠNG 114
115
CHƯƠNG 115
116
CHƯƠNG 116
117
CHƯƠNG 117
118
CHƯƠNG 118
119
CHƯƠNG 119
120
CHƯƠNG 120
121
CHƯƠNG 121
122
CHƯƠNG 122
123
CHƯƠNG 123
124
CHƯƠNG 124
125
CHƯƠNG 125
126
CHƯƠNG 126
127
CHƯƠNG 127
128
CHƯƠNG 128
129
CHƯƠNG 129
130
CHƯƠNG 130
131
CHƯƠNG 131
132
CHƯƠNG 132
133
CHƯƠNG 133 END
134
NGOẠI TRUYỆN
135
NGOẠI TRUYỆN 2
136
NGOẠI TRUYỆN 3
137
NGOẠI TRUYỆN 4
138
NGOẠI TRUYỆN 5
139
NGOẠI TRUYỆN 6

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play