Chương 8: Tai nạn

Những ngày sau đó ở trường Phương Hoa lại trở thành người bị cô lập trong lớp, nghĩ cũng lạ, những người mà Phương Hoa từng tin tưởng lại chưa từng tin tưởng Phương Hoa dù chỉ một chút.

Lời nói của cô còn không có cân lượng, Phương Hoa ở lớp dần dần trở nên trầm lắng. Họ không bắt nạt cô, họ chỉ làm lơ đi Phương Hoa, trong đó có cả Ái Nhi và Tiểu Linh. Lâu lâu hai cậu ấy sẽ nhìn sang chỗ Phương Hoa, giờ ăn trưa bọn họ cũng cố tình ngồi gần Phương Hoa nhất, nhưng có lẽ vì sợ bị liên lụy cho nên không dám trò chuyện.

Cũng không sao, Phương Hoa đến lớp chỉ việc học rồi trở về, Phương Hoa dần thậm chí còn chẳng có một chút hứng thú với chuyến đi thực địa.

Cả lớp cũng đã biết đến bí mật của cô, dù ngày hôm đó Phương Hoa không phủ nhận, nhưng bọn họ cũng dường như tin điều đó. Phương Hoa cũng không dám nhìn lén Trần Nghĩa nữa, cậu ấy ngày càng thân thiết hơn với Khả My, hai người họ còn được đồn là đang yêu nhau, Phương Hoa chẳng muốn nghe đến mấy tin đồn đó.

Cứ yên lặng ở trong lớp đi học rồi trở về nhà, từ một Phương Hoa vô tư, bây giờ trở nên trầm lắng hẳn đi.

Đang giờ học, nhận được tin nhắn của anh trai, anh nói rằng anh đã điều tra được việc mà Lâm Khả My đổ oan cho Phương Hoa.

Phương Hoa mừng đến một chút nữa là nhảy cẩn trong lớp rồi, anh nói hôm nay anh đến rước anh sẽ nói cho Phương Hoa.

Ngồi cầm chiếc điện thoại, Phương Hoa cảm thấy giống như sắp được giải thoát vậy, chỉ cần tìm được chân tướng mọi người sẽ không nghĩ oan cho Phương Hoa nữa.

Lâm Khả My nhìn đăm đăm vào Phương Hoa, đáy mắt đen hiện lên rõ sự thù ghét, Phương Hoa cảm giác được ai đó nhìn. Nhưng khi cô quay về phía sau chỉ có ánh mắt lạnh lùng chán ghét của Trần Nghĩa, Phương Hoa biết là Trần Nghĩa ghét cô.

Từ hôm đó, Trần Nghĩa trở nên vô cùng chán ghét Phương Hoa, nếu không phải việc cần thiết cậu ta sẽ chẳng thèm dòm ngó đến Phương Hoa.

Không sao hết, chỉ cần biết được chân tướng, Phương Hoa sẽ giải thích với mọi người, và cả Trần Nghĩa, như vậy cậu sẽ không ghét cô nữa đúng không?

Thời khắc chờ đợi cuối cùng cũng đến, giờ tan trường, buổi chiều hoàng hôn hạ nắng, bầu trời màu đỏ lòng trứng thật xinh đẹp.

Phương Hoa thích nhất là hoàng hôn, vì chỉ có mỗi hoàng hôn là có kết thúc đẹp nhất. Ai ai cũng ghét sự kết thúc đúng không, ấy vậy mà có rất nhiều người yêu thích sự kết thúc của hoàng hôn tắt nắng như thế này.

Đứng trước cổng chờ đợi, bỗng nhiên điện thoại của Phương Hoa reo lên, mở ra điện thoại, Phương Hoa có một chút ngẩn ngơ. Đến từ số của Lâm Khả My, Phương Hoa chần chừ không biết có nên nghe hay không, giữa Phương Hoa và cô ta còn gì để nói sao.

Chần chừ một lúc, Phương Hoa vẫn quyết định nghe máy nhấn vào nút nghe máy "Alo..."

"Phương Hoa" Lâm Khả My ở đầu dây vui vẻ, nghe còn có một chút đắt ý "Anh trai trẻ như vậy mà chết vì tai nạn xe thì tiếc quá."

"Cậu nói điên nói khùng cái gì vậy?" Phương Hoa lập tức trừng mắt, mắt cô hướng về phía quốc lộ ngã tư ở phía trước.

Chiếc xe biển số quen thuộc đang đỗ đèn đỏ đằng kia, chỉ cần qua đèn đỏ là đến chỗ của cô. Phương Hoa còn có thể nhìn thấy anh trai đang ngồi ở ghế lái, Lâm Khả My nói điên cái gì?

"Tôi nói là, anh trai thương cô như thế mà chết trẻ thì phí lắm" Lâm Khả My lập lại, còn haha cười.

Phương Hoa tức giận quát "Câm miệng, đừng có nhắc đến anh trai tôi bằng cái miệng thối của cậu."

"Haha" Lâm Khả My bật cười ha hả, Phương Hoa tức giận tắt máy cô xém một chút nữa là ném đi chiếc điện thoại trên tay.

Mắt nhìn đến phía xe của anh trai đang đỗ ở đèn đỏ, đèn xanh được bật, xe của anh lăn bánh hướng đến phía cô.

"Khoan... đã" Phương Hoa bị doạ đến hoảng, một chiếc xe tải trọng lớn đang điên cuồng lau đến xe của anh. Nếu chiếc xe đó không giảm phanh, ngay giao lộ ngã tư kia sẽ bị tông vào.

Phương Hoa vụt chạy, hai tay cô giơ ra phía trước ngăn lại hi vọng anh trai có thể nhìn thấy. Thế nhưng đối với Phương Lâm, anh chỉ nhìn thấy là cô em gái đang mừng rỡ chào đón anh.

Rầm!

Một âm thanh lớn phát ra ngăn bước chân đang chạy của Phương Hoa, âm thanh động cơ va chạm cũng tiếng phanh xe ken két chói tai, nhìn thấy hai chiếc xe đổ nát thành sắt vụng sau va chạm đang ngun ngút lên từng cơn khói đen giữa bầu trời hạ nắng màu cam.

Bước chân đang chạy vội của Phương Hoa khựng lại, đôi mắt đỏ ửng, gương mặt nhanh chóng trắng bệch đi vì cảnh tượng kia, một tiếng hét thất thanh vang lên.

"Áaaaa."

Tai nạn xảy ra với anh trai Phương Lâm, Phương Hoa đã gọi cứu thương ngay lập tức. Nhưng Phương Lâm đã chết tại chỗ, anh không thể cứu được.

Phương Hoa bật khóc nức nở, người ta mang anh đi vào nhà xác nhưng Phương Hoa vẫn chưa tin vào sự thật.

Ôm lấy cánh tay của chị bác sĩ "Chị ơi cứu anh em với, chị ơi cấp cứu cho anh em với."

Nữ bác sĩ đau lòng nhìn cô gái nhỏ, bàn tay chạm lên mu bàn tay của cô gái an ủi "Anh của em đi rồi, chị xin lỗi."

"Đi rồi ạ? Đi đâu ạ? Anh vẫn chưa được cấp cứu mà, chỉ cần cấp cứu anh là được mà" Phương Hoa lay lay cánh tay nữ bác sĩ với gương mặt ướt nước mắt.

"Xin chị, cấp cứu cho anh em... Huhu em xin chị..."

Nhìn thấy cô gái khóc nấc, nữ bác sĩ vội vàng ôm lấy Phương Hoa vỗ về "Không thể cứu được nữa... Chị xin lỗi..."

Không thể? Không cứu được nữa, anh trai của cô đi rồi.

Không phải như vậy.

Phương gia có tan, mọi chuyện tại Phương gia giống như đình chỉ, Phương Lâm là con trai duy nhất của gia đình. Mất đi Phương Lâm là một mất mát vô cùng lớn, mẹ Phương khóc đến ngất. Ba Phương cũng không kìm được nước mắt, lủi thui ở một góc chùi nước mắt.

Phương Hoa không đi học cả tuần vì tang lễ, mặc dù tang lễ đã qua Phương Hoa cũng không có đi học. Cả ngày nhốt mình ở trong phòng, hai mắt cô sưng bụp.

Ngồi thẫn thờ Phương Hoa nhớ đến cuộc gọi với Lâm Khả My, nhanh chóng thanh tỉnh, bây giờ là tám giờ sáng, buổi học chỉ mới bắt đầu. Phương Hoa thay nhanh quần áo, bảo bác tài chở nhanh đến trường.

Cả lớp đang học, Phương Hoa bỗng xông vào, mặc kệ cả giáo viên đang giản trên bục đi đến bàn của Lâm Khả My và Trần Nghĩa. Phương Hoa còn không để ý đến Trần Nghĩa tóm lấy cổ áo của Lâm Khả My.

"Mày..." Phương Hoa nghiến răng nghiến lợi, bàn tay siết chặt cổ áo của Lâm Khả My, Trần Nghĩa liền vội càng ngăn cản Phương Hoa.

Tháo ra hai tay Phương Hoa hất đi, bảo bọc Lâm Khả My trong lòng, hướng Phương Hoa nghiêm mặt "Phương Hoa cậu lại quậy phá cái gì?"

Quậy phá cái gì? Phương Hoa bị hất lùi về sau, cô giơ lên ngón tay chỉ vào Lâm Khả My định tội "Cô ta... Là cô ta hại chết anh trai tôi!"

Sau tiếng hét của Phương Hoa, mọi người lại ném cho cô ánh mắt lạnh nhạt, thầy Lý giữ lấy bã vai của Phương Hoa "Em bình tĩnh lại, chuyện này không nên nói bừa đâu."

"Em không có nói bừa" Phương Hoa hét, bởi vì khóc nhiều nên đôi mắt sưng húp đỏ hoe phát đau, cô bất lực hướng ánh nhìn lạnh lùng về phía mọi người "Tại sao mọi người không bao giờ tin tôi chứ? Là cô ta... Là cô ta hại chết anh trai tôi mà..."

Phương Hoa khụy xuống đất, gương mặt nhỏ ướt nhoè nước mắt, nấc lên từng tiếng thê thảm "Trả anh hai lại cho tôi... Tại sao các người không tin tôi? Một lần cũng không tin..."

"Phương Hoa cậu thôi đi" Trần Nghĩa lạnh nhạt, biết là Phương Hoa vừa mất anh trai nhưng không thể vu khống cho Khả My như vậy, Trần Nghĩa nói "Cậu đừng có vu oan cho người khác, cậu xem lại bộ dạng lúc này của cậu đi."

Vu oan cho người khác, đó chẳng phải là chuyện mà Khả My làm với cô sao? Phương Hoa lắc lắc đầu "Tôi không vu oan ai cả, chính là cô ta hại chết anh trai tôi."

"Cậu về đi" Trần Nghĩa trừng mắt, nhìn cô gái khóc lóc thê thảm kia không có một chút cảm giác "Nếu không đến để học thì về đi, đừng có nói nhăn nói cuội nữa."

Phương Hoa thất thần, thầy Lý đỡ Phương Hoa dậy, bàn chân Phương Hoa run rẩy tiến tới trước mặt Trần Nghĩa. Lâm Khả My thì rụt rè nấp sau lưng Trần Nghĩa, Phương Hoa nhỏ nâng đầu nhìn người mà cô thầm thương.

Bàn tay Phương Hoa nâng lên, hướng thẳng một bàn tay lên mặt Trần Nghĩa. Mặt cậu ta nghiêng sang một bên, Phương Hoa bất lực ngước nhìn.

"Tôi nói sự thật thì các người nói tôi vu khống bảo tôi nói nhăn nói cuội. Cô ta vu oan tôi thì các người lập tức tin tưởng, chưa từng nghi ngờ. Các người một lần cũng không tin tôi, tôi thật sự hối hận rồi... Trần Nghĩa, ngu ngốc lắm tôi mới thích cậu."

Nói dứt, cô hít sâu vào một hơi, bước chân xoay bước rời khỏi lớp học đó.

"Vậy là Phương Hoa thật sự thích Trần Nghĩa ư?"

"Nhìn không ra luôn đó."

"Ừ, cậu ấy giấu giỏi thật."

"Vậy đúng là Phương Hoa thích thầm Trần Nghĩa rồi."

Khi Phương Hoa rời đi, cả lớp lại bắt đầu xì xầm.

Không một ai đuổi theo cô ấy cả, đơn giản mà, có ai tin tưởng Phương Hoa đâu. Bước trên con đường tấp nập, Phương Hoa một mình lạc lỏng ở chốn người đông.

Cô đi mãi trên con phố dài, đi đến khi hai chân mỏi nhừ, Phương Hoa mới ngồi xuống, đầu gục vào hai gối chân. Tiếng nức nở bắt đầu phát ra, khóc đến thê lương, dòng người tấp nập đang chạy đua với thời gian, chẳng ai dừng lại để hỏi thăm cô gái nhỏ đang khóc nức nở giữa phố.

Cuộc sống tấp nập quá, lòng người cũng trở nên nguội lạnh từ lâu.

"Anh hai... Em không muốn trưởng thành nữa... Anh có thể hay không trở về đi."

Còn tiếp...

(P/s: Đã bao giờ các bạn nói sự thật mà người ta lại chẳng bao giờ tin chưa? Tôi bị trường hợp này khá nhiều luôn\, chẳng lẽ tôi chẳng đáng tin như vậy ư? *Chấm nước mắt*.)

_ThanhDii

Hot

Comments

kang.kjnkjs

kang.kjnkjs

tốn khăn quá tg

2023-05-09

0

thỏ ôm chặt cà rốt🐰🥕

thỏ ôm chặt cà rốt🐰🥕

tội cj quá huhu
Trần Nghĩa ko xứng làm na9 mik nói thật😑

2022-11-08

2

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Nhà ho Phương số nhọ. nên bị con quỷ LKM nó ám

2022-09-22

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Phương Hoa
2 Chương 2: Trần Nghĩa, Khả My
3 Chương 3: Gia đình hạnh phúc của Phương Hoa
4 Chương 4: Khả My là cô nhi
5 Chương 5: Ánh nhìn lạnh lùng
6 Chương 6: Muốn làm bạn
7 Chương 7: Bắt nạt
8 Chương 8: Tai nạn
9 Chương 9: Chỉ là đã từng thích
10 Chương 10: Chuyển đi nơi khác
11 Chương 11: Bị bắt đi
12 Chương 12: Trịnh thiếu
13 Chương 13: Chuyện cần giải quyết
14 Chương 14: Không làm gì xấu không sợ gì cả
15 Chương 15: Đêm đầu tiên
16 Chương 16: Lạnh lùng tàn nhẫn
17 Chương 17: Gặp lại Trần Nghĩa
18 Chương 18: "Ở nơi này thì tốt cho em sao?"
19 Chương 19: Trịnh Thành Dương
20 Chương 20: Niềm tin giả dối
21 Chương 21: Nghiện
22 Chương 22: Đi chết đi
23 Chương 23: Chỉ vì mẹ Phương
24 Chương 24: Khả My không chết
25 Chương 25: Sợi chỉ đỏ, sau này không quan hệ
26 Chương 26: 5 năm tù giam
27 Chương 27: ngày tháng hạnh phúc
28 Chương 28: Mang thai
29 Chương 29: Một đứa trẻ
30 Chương 30: Đứa trẻ cỏ hoa trắng
31 Chương 31: Sinh non
32 Chương 32: Phương Hiểu Minh
33 Chương 33: Bóp méo sự thật
34 Chương 34: Bức ảnh đáng yêu
35 Chương 35: Trịnh lão phu nhân, Trịnh Thành Tâm
36 Chương 36: Tâm Dương Ý
37 Chương 37: Gặp lại bé con
38 Chương 38: Con trở về rồi
39 Chương 39: Bánh bao lật bánh tráng
40 Chương 40: Tiệm "Hoa Ly"
41 Chương 41: Công việc tốt chủ lại còn tốt hơn
42 Chương 42: Giao hoa cưới
43 Chương 43: Không quan hệ
44 Chương 44: Trang trí tân hôn
45 Chương 45: Chạm mặt
46 Chương 46: Mẹ Mẫn dì Hoa
47 Chương 47: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
48 Chương 48: Chuyện không thể
49 Chương 49: Từng bị thương
50 Chương 50: Dì xinh đẹp
51 Chương 51: Ràng buộc
52 Chương 52: Phù thủy chia cắt
53 Chương 53: Bại lộ
54 Chương 54: Giằng co
55 Chương 55: Chỉ vì mang họ Phương
56 Chương 56: Không phải chú, mà là papa
57 Chương 57: Papa nói chúng ta có thể ở cùng nhau
58 Chương 58: Rời đi
59 Chương 59: Trừ 10 điểm uy tính
60 Chương 60: Bữa tối một mình
61 Chương 61: Họ Trịnh tên Minh
62 Chương 62: Trong phòng tắm
63 Chương 63: Cục vàng mất kết nối
64 Chương 64: Chị không căm ghét Phương gia sao?
65 Chương 65: Trịnh gia năm đó
66 Chương 66: Chị Trịnh thật tốt đi
67 Chương 67: Cảm giác quen thuộc
68 Chương 68: Sinh ra để anh trêu đùa
69 Chương 69: Trần Nghĩa đến tìm
70 Chương 70: Vì sao năm năm trước không tin tưởng?
71 Chương 71: Tình yêu của em có là thật không
72 Chương 72: Cả đời chỉ có thể ở Trịnh gia
73 Chương 73: Lần đầu tiên chung giường
74 Chương 74: Thử thách của anh trai
75 Chương 75: Chuyện không muốn nhắc
76 Chương 76: Trịnh Thành Ý và những bức ảnh
77 Chương 77: Papa có thích mẹ không?
78 Chương 78: Kí ức năm ấy
79 Chương 79: Dùng cả đời để trả giá
80 Chương 80: Cậu thích cô ấy?
81 Chương 81: Buổi tối, đến phòng tôi
82 Chương 82:Khoảng cách tình thân
83 Chương 83: Anh Dương...
84 Chương 84: Hợp tác
85 Chương 85: Làm bạn
86 Chương 86: Thơm má
87 Chương 87: Anh ấy cả đời này chỉ có hận, không có thương
88 Chương 88: Không phải không thương mà là không dám thừa nhận
89 Chương 89: Ảnh xịn thì tính phí
90 Chương 90: Chỉ cần em không có
91 Chương 91: Thuốc bổ
92 Chương 92: Thuốc bổ gây mất ngủ
93 Chương 93: Trình Gia Hân
94 Chương 94: Chỉ là ôm một chút
95 Chương 95: Ba đã ăn rồi
96 Chương 96: Một chút rung cảm
97 Chương 97: Không thân mật ngừng rung động
98 Chương 98: Mua que thử thai
99 Chương 99: Tín ngưỡng của An Gia Hiếu
100 Chương 100: Thú tội
101 Chương 101: Mong chờ hay không
102 Chương 102: Một năm có là gì
103 Chương 103: Cam thương chanh lắm
104 Chương 104: Tư cách gì để yêu
105 Chương 105: Đánh cược lần cuối
106 Chương 106: Anh nghe rõ chưa?
107 Chương 107: Tôi không yêu em
108 Chương 108: Chú ong nhỏ
109 Chương 109: Đoá hoa kiên cường
110 Chương 110: Mang về Trình Gia Hân
111 Chương 111: Bé con năm ấy
112 Chương 112: Tình cảm của anh giành cho ai?
113 Chương 113: Kẻ giả tạo này không hợp
114 Chương 114: Thay đổi
115 Chương 115: Đang hẹn hò
116 Chương 116: Đổi bát
117 Chương 117: Chứng minh với chị Trịnh, không phải Phương Hoa
118 Chương 118: Một mất lòng tin, một vơi đi tình
119 Chương 119: Hạnh phúc là xa xỉ
120 Chương 120: Không khoẻ
121 Chương 121: Lớn chuyện rồi
122 Chương 122: Em... Không muốn đứa trẻ này
123 Chương 123: Ôn nhu chỉ giành cho em
124 Chương 124: Mẹ chồng, Trần phu nhân
125 Chương 125: Thành Dương, con khóc.
126 Chương 126: Lời xin lỗi
127 Chương 127: Giải hoà
128 Chương 128:...
129 Chương 129: Rigevidon
130 Chương 130: Chống đối một lần là đủ
131 Chương 131: Vì sao cứ ngược nhau
132 Chương 132: Hôn cô ấy đi
133 Chương 133: Trịnh phu nhân trở về
134 Chương 134: Phát hiện
135 Chương 135: Thế thì đi đi
136 Chương 136: Cả đời cũng không tha thứ
137 Chương 137: Cho phép tôi vui vẻ cùng em
138 Chương 138: Đưa tôi khỏi đây
139 Chương 139: Rời đi
140 Chương 140: Vũ Minh Tân
141 Chương 141: Mưu kế
142 Chương 142: Ai mới là kẻ khốn nạn?
143 Chương 143: Cô ấy sẽ không về
144 Chương 144: Linh cảm không tốt
145 Chương 145: Thứ năm
146 Chương 146: Ngày tại toà
147 Chương 147: Người không tốt, không nên nhìn
148 Chương 148: Mẹ bầu với gấu nâu
149 Chương 149: Khi nào cưới?
150 Chương 150: Ai yêu đầu, người đó thua
151 Chương 151: Công bình? Ở đâu?
152 Chương 152: Một trái tim không thể có hai kẻ ngự trị
153 Chương 153: Có vui không?
154 Chương 154: Người giết chết tình
155 Chương 155: Bù trừ thay thế
156 Chương 156: Bạn trai
157 Chương 157: Không chạm vào lão, tôi chạm vào em
158 Chương 158: Nụ hôn vội
159 Chương 159: Cố nhân
160 Chương 160: Minh Tân Giai Mẫn
161 Chương 161: Không có quan hệ, em cứ tự nhiên
162 Chương 162: Chỉ là rất khó mở lòng
163 Chương 163: Hi vọng của chị Trịnh
164 Chương 164: Tìm bạn tình
165 Chương 165: Đêm nay em tiếp anh
166 Chương 166: Tiện nữ chết tiệt
167 Chương 167: Đã có câu trả lời
168 Chương 168: Đời này... Em không muốn yêu anh nữa
169 Chương 169: Không chỉ vì có tình cảm mà đến được
170 Chương 170: Người con gái đẹp nhất
171 Chương 171: Giai Mẫn và Hoa Ly
172 Chương 172: Ông xã
173 Chương 173: Hôm nay, ngủ ở đây
174 Chương 174: Một gia đình ấm cúng
175 Chương 175: Buổi sáng thơm ngon
176 Chương 176: Chúng ta... Kết thúc rồi
177 Chương 177: Papa trong bếp?
178 Chương 178: Nàng công chúa ngủ trong rừng
179 Chương 179: Cho anh
180 chương 180: Anh yêu em
181 Chương 181: Giúp anh một chút
182 Chương 182: Phí của em là một nụ hôn
183 Chương 183: Bạch Nguyệt
184 Chương 184: Đã ngủ được bao nhiêu lần?
185 Chương 185: Chỉ cần nhìn anh là đủ
186 Chương 186: Hỏi cưới
187 Chương 187: Phương gia tuyệt tôn, Trịnh gia không được tồn tại
188 Chương 188: Anh được không?
189 Chương 189: Lần đầu gặp gỡ
190 Chương 190: Cưới hỏi
191 Chương 191: Thực đơn của em hôm nay?
192 Chương 192: Papa num bờ one
193 Chương 193: Thanh cao hay bần tiện?
194 Chương 194: Danh phận
195 Chương 195: Chuyện ăn nằm
196 Chương 196: Bị bệnh
197 Chương 197: Cả thế giới đều được, riêng anh thì không!
198 Chương 198: Trói buộc
199 Chương 199: Biến cố
200 Chương 200: Sự cổ vũ ngọt ngào
201 Chương 201: Bé con
202 Chương 202: Lựa chọn không thể chọn
203 Chương 203: Cây chuông vàng
204 Chương 204: Bị bắt
205 Chương 205: Chỉ một lần duy nhất một người
206 Chương 206: Con quái vật
207 Chương 207: Cứu chị
208 Chương 208: Người thương và người sinh
209 Chương 209: Một tình yêu đã chết
210 Chương 210: Một kiếp người
211 Chương 211: Phương Hoa không chết
212 Chương 212: Tiểu sử Phương Hoa
213 Chương 213: Làm hoà
214 Chương 214: Xoá bỏ và chấp thuận
215 Chương 215: Tư Tình Phương Hoa
216 Dương chỉ Hoa
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1: Phương Hoa
2
Chương 2: Trần Nghĩa, Khả My
3
Chương 3: Gia đình hạnh phúc của Phương Hoa
4
Chương 4: Khả My là cô nhi
5
Chương 5: Ánh nhìn lạnh lùng
6
Chương 6: Muốn làm bạn
7
Chương 7: Bắt nạt
8
Chương 8: Tai nạn
9
Chương 9: Chỉ là đã từng thích
10
Chương 10: Chuyển đi nơi khác
11
Chương 11: Bị bắt đi
12
Chương 12: Trịnh thiếu
13
Chương 13: Chuyện cần giải quyết
14
Chương 14: Không làm gì xấu không sợ gì cả
15
Chương 15: Đêm đầu tiên
16
Chương 16: Lạnh lùng tàn nhẫn
17
Chương 17: Gặp lại Trần Nghĩa
18
Chương 18: "Ở nơi này thì tốt cho em sao?"
19
Chương 19: Trịnh Thành Dương
20
Chương 20: Niềm tin giả dối
21
Chương 21: Nghiện
22
Chương 22: Đi chết đi
23
Chương 23: Chỉ vì mẹ Phương
24
Chương 24: Khả My không chết
25
Chương 25: Sợi chỉ đỏ, sau này không quan hệ
26
Chương 26: 5 năm tù giam
27
Chương 27: ngày tháng hạnh phúc
28
Chương 28: Mang thai
29
Chương 29: Một đứa trẻ
30
Chương 30: Đứa trẻ cỏ hoa trắng
31
Chương 31: Sinh non
32
Chương 32: Phương Hiểu Minh
33
Chương 33: Bóp méo sự thật
34
Chương 34: Bức ảnh đáng yêu
35
Chương 35: Trịnh lão phu nhân, Trịnh Thành Tâm
36
Chương 36: Tâm Dương Ý
37
Chương 37: Gặp lại bé con
38
Chương 38: Con trở về rồi
39
Chương 39: Bánh bao lật bánh tráng
40
Chương 40: Tiệm "Hoa Ly"
41
Chương 41: Công việc tốt chủ lại còn tốt hơn
42
Chương 42: Giao hoa cưới
43
Chương 43: Không quan hệ
44
Chương 44: Trang trí tân hôn
45
Chương 45: Chạm mặt
46
Chương 46: Mẹ Mẫn dì Hoa
47
Chương 47: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
48
Chương 48: Chuyện không thể
49
Chương 49: Từng bị thương
50
Chương 50: Dì xinh đẹp
51
Chương 51: Ràng buộc
52
Chương 52: Phù thủy chia cắt
53
Chương 53: Bại lộ
54
Chương 54: Giằng co
55
Chương 55: Chỉ vì mang họ Phương
56
Chương 56: Không phải chú, mà là papa
57
Chương 57: Papa nói chúng ta có thể ở cùng nhau
58
Chương 58: Rời đi
59
Chương 59: Trừ 10 điểm uy tính
60
Chương 60: Bữa tối một mình
61
Chương 61: Họ Trịnh tên Minh
62
Chương 62: Trong phòng tắm
63
Chương 63: Cục vàng mất kết nối
64
Chương 64: Chị không căm ghét Phương gia sao?
65
Chương 65: Trịnh gia năm đó
66
Chương 66: Chị Trịnh thật tốt đi
67
Chương 67: Cảm giác quen thuộc
68
Chương 68: Sinh ra để anh trêu đùa
69
Chương 69: Trần Nghĩa đến tìm
70
Chương 70: Vì sao năm năm trước không tin tưởng?
71
Chương 71: Tình yêu của em có là thật không
72
Chương 72: Cả đời chỉ có thể ở Trịnh gia
73
Chương 73: Lần đầu tiên chung giường
74
Chương 74: Thử thách của anh trai
75
Chương 75: Chuyện không muốn nhắc
76
Chương 76: Trịnh Thành Ý và những bức ảnh
77
Chương 77: Papa có thích mẹ không?
78
Chương 78: Kí ức năm ấy
79
Chương 79: Dùng cả đời để trả giá
80
Chương 80: Cậu thích cô ấy?
81
Chương 81: Buổi tối, đến phòng tôi
82
Chương 82:Khoảng cách tình thân
83
Chương 83: Anh Dương...
84
Chương 84: Hợp tác
85
Chương 85: Làm bạn
86
Chương 86: Thơm má
87
Chương 87: Anh ấy cả đời này chỉ có hận, không có thương
88
Chương 88: Không phải không thương mà là không dám thừa nhận
89
Chương 89: Ảnh xịn thì tính phí
90
Chương 90: Chỉ cần em không có
91
Chương 91: Thuốc bổ
92
Chương 92: Thuốc bổ gây mất ngủ
93
Chương 93: Trình Gia Hân
94
Chương 94: Chỉ là ôm một chút
95
Chương 95: Ba đã ăn rồi
96
Chương 96: Một chút rung cảm
97
Chương 97: Không thân mật ngừng rung động
98
Chương 98: Mua que thử thai
99
Chương 99: Tín ngưỡng của An Gia Hiếu
100
Chương 100: Thú tội
101
Chương 101: Mong chờ hay không
102
Chương 102: Một năm có là gì
103
Chương 103: Cam thương chanh lắm
104
Chương 104: Tư cách gì để yêu
105
Chương 105: Đánh cược lần cuối
106
Chương 106: Anh nghe rõ chưa?
107
Chương 107: Tôi không yêu em
108
Chương 108: Chú ong nhỏ
109
Chương 109: Đoá hoa kiên cường
110
Chương 110: Mang về Trình Gia Hân
111
Chương 111: Bé con năm ấy
112
Chương 112: Tình cảm của anh giành cho ai?
113
Chương 113: Kẻ giả tạo này không hợp
114
Chương 114: Thay đổi
115
Chương 115: Đang hẹn hò
116
Chương 116: Đổi bát
117
Chương 117: Chứng minh với chị Trịnh, không phải Phương Hoa
118
Chương 118: Một mất lòng tin, một vơi đi tình
119
Chương 119: Hạnh phúc là xa xỉ
120
Chương 120: Không khoẻ
121
Chương 121: Lớn chuyện rồi
122
Chương 122: Em... Không muốn đứa trẻ này
123
Chương 123: Ôn nhu chỉ giành cho em
124
Chương 124: Mẹ chồng, Trần phu nhân
125
Chương 125: Thành Dương, con khóc.
126
Chương 126: Lời xin lỗi
127
Chương 127: Giải hoà
128
Chương 128:...
129
Chương 129: Rigevidon
130
Chương 130: Chống đối một lần là đủ
131
Chương 131: Vì sao cứ ngược nhau
132
Chương 132: Hôn cô ấy đi
133
Chương 133: Trịnh phu nhân trở về
134
Chương 134: Phát hiện
135
Chương 135: Thế thì đi đi
136
Chương 136: Cả đời cũng không tha thứ
137
Chương 137: Cho phép tôi vui vẻ cùng em
138
Chương 138: Đưa tôi khỏi đây
139
Chương 139: Rời đi
140
Chương 140: Vũ Minh Tân
141
Chương 141: Mưu kế
142
Chương 142: Ai mới là kẻ khốn nạn?
143
Chương 143: Cô ấy sẽ không về
144
Chương 144: Linh cảm không tốt
145
Chương 145: Thứ năm
146
Chương 146: Ngày tại toà
147
Chương 147: Người không tốt, không nên nhìn
148
Chương 148: Mẹ bầu với gấu nâu
149
Chương 149: Khi nào cưới?
150
Chương 150: Ai yêu đầu, người đó thua
151
Chương 151: Công bình? Ở đâu?
152
Chương 152: Một trái tim không thể có hai kẻ ngự trị
153
Chương 153: Có vui không?
154
Chương 154: Người giết chết tình
155
Chương 155: Bù trừ thay thế
156
Chương 156: Bạn trai
157
Chương 157: Không chạm vào lão, tôi chạm vào em
158
Chương 158: Nụ hôn vội
159
Chương 159: Cố nhân
160
Chương 160: Minh Tân Giai Mẫn
161
Chương 161: Không có quan hệ, em cứ tự nhiên
162
Chương 162: Chỉ là rất khó mở lòng
163
Chương 163: Hi vọng của chị Trịnh
164
Chương 164: Tìm bạn tình
165
Chương 165: Đêm nay em tiếp anh
166
Chương 166: Tiện nữ chết tiệt
167
Chương 167: Đã có câu trả lời
168
Chương 168: Đời này... Em không muốn yêu anh nữa
169
Chương 169: Không chỉ vì có tình cảm mà đến được
170
Chương 170: Người con gái đẹp nhất
171
Chương 171: Giai Mẫn và Hoa Ly
172
Chương 172: Ông xã
173
Chương 173: Hôm nay, ngủ ở đây
174
Chương 174: Một gia đình ấm cúng
175
Chương 175: Buổi sáng thơm ngon
176
Chương 176: Chúng ta... Kết thúc rồi
177
Chương 177: Papa trong bếp?
178
Chương 178: Nàng công chúa ngủ trong rừng
179
Chương 179: Cho anh
180
chương 180: Anh yêu em
181
Chương 181: Giúp anh một chút
182
Chương 182: Phí của em là một nụ hôn
183
Chương 183: Bạch Nguyệt
184
Chương 184: Đã ngủ được bao nhiêu lần?
185
Chương 185: Chỉ cần nhìn anh là đủ
186
Chương 186: Hỏi cưới
187
Chương 187: Phương gia tuyệt tôn, Trịnh gia không được tồn tại
188
Chương 188: Anh được không?
189
Chương 189: Lần đầu gặp gỡ
190
Chương 190: Cưới hỏi
191
Chương 191: Thực đơn của em hôm nay?
192
Chương 192: Papa num bờ one
193
Chương 193: Thanh cao hay bần tiện?
194
Chương 194: Danh phận
195
Chương 195: Chuyện ăn nằm
196
Chương 196: Bị bệnh
197
Chương 197: Cả thế giới đều được, riêng anh thì không!
198
Chương 198: Trói buộc
199
Chương 199: Biến cố
200
Chương 200: Sự cổ vũ ngọt ngào
201
Chương 201: Bé con
202
Chương 202: Lựa chọn không thể chọn
203
Chương 203: Cây chuông vàng
204
Chương 204: Bị bắt
205
Chương 205: Chỉ một lần duy nhất một người
206
Chương 206: Con quái vật
207
Chương 207: Cứu chị
208
Chương 208: Người thương và người sinh
209
Chương 209: Một tình yêu đã chết
210
Chương 210: Một kiếp người
211
Chương 211: Phương Hoa không chết
212
Chương 212: Tiểu sử Phương Hoa
213
Chương 213: Làm hoà
214
Chương 214: Xoá bỏ và chấp thuận
215
Chương 215: Tư Tình Phương Hoa
216
Dương chỉ Hoa

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play