Chương 20: Niềm tin giả dối

Dứt lời, hắn buông tay, Phương Hoa ngã xuống sàn lạnh. Cô ho sặc, tay sờ sờ cổ, khó khăn hít thở, vừa rồi tưởng chừng bị hắn bóp chết.

"Khụ khụ... Anh nói... Có ý gì?" Phương Hoa sặc sụa, ngước nhìn kẻ đang đứng cao cao tại thượng kia.

Phương thị từ Trịnh gia? Anh nói hàm hồ gì cơ chứ, mắt to nhìn con người đang nổi giận, Phương Hoa đơn nhiên không tin tưởng lời hắn, hai chân nhanh chóng đứng dậy, đối diện với hắn "Anh đừng có ăn nói hàm hồ, Trịnh gia là Trịnh gia, liên quan gì đến Phương gia, tôi căn bản không quen biết anh."

Cho nên anh đừng làm vẻ giống như đã quen biết cô từ trước nữa, có cố gắng đến mấy cô cũng không có ấn tượng với gương mặt của anh.

"Gia đình cô bây giờ chính là Trịnh gia năm đó thôi" Hắn cười khổ, cô trừng trừng mắt nhìn hắn, trong đôi mắt đỏ ngầu vì thù hận của hắn hiện lên đau khổ.

Một tầng trong suốt xuất hiện trong mắt hắn với ánh mắt đỏ rực lấp lánh kia, tầng tầng lớp lớp đầy căm thù, hắn haha cười, giọng nói khàn đặc "Trịnh thị toàn bộ vào tay Phương gia, gia đình mắc nợ lớn, cha vì không chịu được áp lực và nợ nần phải tự sát, mẹ tôi thần trí không ổn khùng khùng điên điên. À, đúng rồi..."

Hắn liếc mắt, môi nhếch thành nụ cười "Tình cảnh hiện tại của cô bây giờ chính là em gái tôi năm đó, chỉ 15 tuổi bị hiếp chết."

Phương Hoa bị doạ, không tin vào những gì nghe được, mắt mở to nhìn người đàn ông trước mắt "Anh nói bậy!"

Trịnh Thành Dương nới cởi ra cà vạt "Là anh trai cô hiếp em gái tôi."

Giống như một tiếng sét đánh ngang đầu Phương Hoa, đùng một phát đau đến tận óc, trái tim cũng phát giác tê tái, toàn bộ Trịnh thị vào tay Phương gia, khiến Trịnh lão không chịu nổi áp lực tự sát, Trịnh phu nhân điên điên khùng khùng sao?

Còn có cả em gái hắn, bị anh trai cô hại đến chết ư? Những chuyện này cô chưa từng nghe qua, những chuyện lớn như vậy cô chưa từng được đề cập đến.

"Anh... Anh có bằng chứng không?" Phương Hoa lắc lắc đầu, không phải như vậy, cha mẹ không phải như vậy, anh hai không phải người như vậy.

"Chuyện này đơn nhiên được Phương gia cô giấu, tài tình như cái cách tôi nhốt cô ở đây vậy, không một ai biết" Trịnh Thành Dương nở môi cười, một nụ cười chiến thắng, cởi ra thắc lưng "Muốn xác minh thì tìm cha mẹ cô đi, tiếc là để tôi chơi chán cô mới được rời."

Phương Hoa lắc đầu, bị những lời hắn nói làm cho niềm tin trong cô sụp đổ, hơi thở dồn dập nhìn người đàn ông đang tiến đến về phía cô, lắc đầu dữ dội "Chuyện này... Anh nói bậy, Trịnh Thành Dương anh lừa người."

Nghe đến tên mình, hắn giống như dừng lại một giây, gương mặt trở nên khổ sở khinh bỉ "Phương Hoa, nói ra tên tôi như vậy rồi em cũng không nhớ được một chút gì sao?"

Đến hôm nay cô mới gọi tên hắn, đã bao ngày cô chỉ gọi hắn là Trịnh thiếu, cuối cùng cô cũng đã nhớ ra tên hắn sao? Nghe hai chữ Trịnh thiếu từ miệng cô bao ngày đã khiến hắn phát ngán, bây giờ nói ra tên hắn như vậy, cô cũng không có chút ấn tượng nào sao?

Nhìn cô nhỏ sợ hãi, cả gương mặt trắng bệch, đôi mắt thuần khiết nhuộm màu nước mắt, hắn biết rằng niềm tin của cô bao lâu nay đang vụng vỡ.

Càng tốt, càng đau khổ cô sẽ hiểu được hắn của mười năm trước, so với hắn khi ấy thì đau khổ của cô hôm nay còn chẳng thể so bì.

Bao nhiêu đây đã là gì đâu? Cô phải nếm trải cảm giác thân bại danh liệt bất lực nhìn người thân từng người từng người một rời xa thế giới này mới phải.

Nói về trả thù, đáng lí ra phải cho mọi việc trùng khớp, cha bị dồn vào đường cùng tự sát, mẹ khùng khùng điên điên, em gái bị hiếp đến chết. Đáng lí ra, hắn phải hiếp chết con người trước mặt hắn, hắn phải giết chết cô từ khi cô tròn mười lăm tuổi.

"Phương Hoa, nói ra tên tôi như vậy rồi em cũng không nhớ được một chút gì sao?" Câu nói ấy lần nữa phát ra trong tâm trí Phương Hoa.

Anh muốn cô nhớ cái gì? Cô không hề có bất kì ấn tượng nào với anh cả.

"Ách..." Bị hắn ném lên giường, Phương Hoa nhanh chóng lùi vào phía trong góc, hận bản thân không thể xuyên qua bức tường này "Không được."

Không được sao? Trịnh Thành Dương không nhịn được cười cợt "Hôm qua thờ ơ như thế hôm nay có gì phải sợ?"

Phương Hoa hai tay ôm lấy bã vai chính mình, cái gì thờ ơ, chẳng phải cuối cùng đều là nằm dưới thân hắn rên rỉ không ra tiếng, cuối cùng bị hắn kéo đến thiên đường dục vọng rồi lại ném xuống địa ngục hoang dại hay sao? Cô kháng không được hắn.

Những chuyện vừa nghe được, lại quá mức tưởng tượng của cô, Phương Hoa đã nghĩ mình có một gia đình hạnh phúc, ba mẹ vẫn yêu thương nhau, anh trai thương yêu cô nhất.

Nhấc thời không thể tiếp nhận được thông tin rằng anh hai đã từng làm như vậy với em gái của người khác, đều này khiến cô cảm thấy ghê tởm. Còn cả cơ ngơi của Phương gia, làm sao lại có thể từ Trịnh gia, bao năm qua đều là lừa gạt cô sao?

Việc cha ngoài tình, có một người con gái bằng tuổi cô, cô còn nghĩa đó là chuyện rất khủng khiếp. Nhưng những chuyện cô vừa nghe còn kinh khủng hơn, Phương Hoa vội lắc đầu, cô cần có thời gian để tiếp thu thông tin vừa rồi "Không được, không phải như thế."

Trịnh Thành Dương bắt lấy chân nhỏ, kéo về phía hắn, nhanh chóng lột trần cô gái nhỏ "Chính là như thế."

"Không..." Phương Hoa bật khóc, nước mắt bắt đầu lưu tiếc, Trịnh Thành Dương nắm lấy đùi ngọc, thô lỗ đem to dài đâm vào, đau đớn khiến cho cô gái nấc ra một tiếng khóc, trong màn đêm tĩnh mịch của căn phòng vô tận này, tiếng khóc đến thê thảm.

"Phải, khóc lớn lên, đau lắm phải không?" Hắn cười khổ, nhìn Phương Hoa thống khổ, hắn càng vừa lòng hả dạ, bởi vì em gái hắn cũng đã từng bị anh trai cô gái này làm cho nhục nhã, uất ức đến tự sát.

Nhìn cô gái vì đau đơn cay mày, mi tâm hắn cũng chau chặt lại, hình bóng em gái nhỏ cũng đau đớn như vậy xuất hiện, lập tức khiến hắn muốn chửi thề nghiến răng ken két.

"Anh đừng như vậy... Không muốn nữa..." Đã hai ngày liên tiếp bị hắn dày vò cả đêm, nơi đó rất đau, cô không thể tiếp nhận thêm nữa, Phương Hoa hít hít cái mũi, hai tay cố gắng đẩy cơ thể của hắn dù không xê dịch đi một chút nào. Hắn bắt đầu vận động điên cuồng, âm thanh la ba lạch bạch quen thuộc kia liền phát lên, khiến cho ai nghe thấy cũng phải má đỏ tim đập.

Phương Hoa lại bắt đầu rơi vào dục vọng mơ hồ, mơ màng rên rỉ. Vừa đau rát, giống như da thịt cứ bị chà vào một vách tường thô kệch, vừa hoang dại sung sướng, tư vị của dục vọng. Hai cảm xúc trái ngược đánh úp cô, khổ sở bật khóc, thống khổ rên rỉ.

"Không muốn lại ướt như thế? Hưởng ứng như thế sao?" Hắn rít một hơi, điên cuồng hơn đâm vào, Phương Hoa chỉ có thể túm chặt ga giường, cả cơ thể căng cứng, hông nhỏ còn nâng lên hưởng ứng từng nhịp va chạm của anh ta.

Đó là phản ứng cơ thể, Phương Hoa không thể kháng, cô chỉ có thể khóc nức nở, tóc bết lên gò má, mồ hôi ướt đẫm dù điều hoà vẫn bật, cả cơ thể ửng đỏ.

"Xin lỗi..." Rên rỉ, chua xót lên tiếng, mặc dù những chuyện này, Phương Hoa không có làm gì sai cả, cô chỉ có thể khổ sở cầu xin, mong anh có thể nhanh nhanh buông bỏ cô.

"Tôi xin lỗi... Huhu... Xin lỗi..."

Đúng thật, ở thế giới này luôn có những người chỉ muốn đổ tất cả lỗi lên người khác, mặc dù họ vô tội. Và luôn có những chuyện bị che dấu, một khi vỡ ra nó đánh sập tất cả niềm tin, tự hào và hi vọng.

Buổi trưa, Phương Hoa mới tỉnh dậy, hành động đầu tiên khi tỉnh giấc chỉnh là nhìn đăm đăm vào trần nhà trắng tinh. Sau đó, giọt nước mắt trong suốt theo khoé mi chạy xuống thấm vào chiếc gối.

Nằm như vậy, nhưng giữa hai chân liền đau rát phản ứng, hiện thực sao tàn ác như thế? Phương Hoa đã tin tưởng vào tình cảm của ba mẹ, đã tự hào về anh trai như thế.

Tất cả đều lừa gạt, đều lừa gạt cô.

Cánh cửa phòng mở ra, hai chị hầu đi vào, nhìn thấy cô tỉnh liền dò hỏi.

"Em dậy rồi? Muốn ăn trước hay là tắm trước?"

Phương Hoa vẫn nhìn lên trần nhà trắng xoá, khẽ hỏi "Phương gia như thế nào rồi, có phải đã phá sản rồi không?"

Hắn đã nói, Phương gia hiện tại chính là Trịnh gia năm đó, vậy hiện tại...

Kim Ngân chỉ có thể nhẹ nhàng "Ừm."

Bởi vì chị biết, là cậu chủ đã nói, hôm qua có vẻ như Phương Hoa đã nắm được mọi chuyện.

"Mẹ em có phải đã bệnh rồi không?"

"Mẹ em đang điều trị rồi, em không cần lo lắng" Câu đáp của Mỹ Anh phần nào cũng trả lời cho câu hỏi của Phương Hoa.

Nước mắt càng nóng hổi, mắt cô như sắp phát nổ, Phương Hoa thẩn thờ "Vậy... Ba em, có phải đã mất rồi không?"

Kim Ngân và Mỹ Anh chần chừ, đến khi Phương Hoa không nhìn trần nhà nữa, đầu nghiêng về phía hai chị "Có phải là tự sát không?"

Hai chị hầu im bặt, chỉ nhẹ gật đầu, lúc này Phương Hoa lập tức nấc lên kèm một câu hỏi từ từ "Vậy em phải biết làm sao đây?"

Một câu hỏi mà chính cô cũng không biết, giống như con chó nhỏ lạc đường về nhà. Phương Hoa nằm khóc, hai tay ấn lên mắt nức nở.

Cha tự giải thoát cho cha, thế còn mẹ, mẹ bệnh như vậy ai sẽ lo cho mẹ? Chuyện do cha gây ra, tại sao bây giờ lại để hai mẹ con cô gánh. Từ việc cha có con riêng, con riêng kia cũng tìm cô, cha hãm hại gia đình người ta, cơ ngơi nhà người ta. Người ta cũng tìm cô, anh trai cô, một người mà Phương Hoa tôn sùng, cũng làm hại người khác.

Anh cũng có em gái, anh thương cô như thế nào? Tại sao lại có thể hãm hại em gái của người khác.

Càng lúc càng nhiều câu hỏi, sự thật khiến cô cảm thấy ghê tởm quá, hình ảnh nụ cười của gia đình ấm áp hiện lên trong đầu cô dần nức nẻ. Cảm giác mọi niềm tin đều đổ vỡ, suy cho cùng cả cuộc đời cô không có gì là thật cả.

Chỉ toàn lừa bịp.

Còn tiếp...

(P/s: Mọi người ơi\, thấy hay thì cho Dii xin like và xin vote cho con tim này nhoé\, giờ chưa ai vote nên thôi Dii sẽ tự vote vậy\, một vote đến từ vị trí chính mình để lấy sự may mắn đây\, ghê ghê liền *Tự hào vỗ ngực bép bép*)

_ThanhDii

Hot

Comments

kang.kjnkjs

kang.kjnkjs

Thật sự đọc mà cứ hồi hộp không bt sắp tới sẽ có chuyện gì

2023-05-09

0

Nguyen Thi Khuyên

Nguyen Thi Khuyên

khổ.đọc mà thương cho n9 vừa đọc vừa khóc...

2022-11-23

1

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Mọi chuyện ko đơn giản như vẻ bề ngoài của nó . Sự thật có khi lại ko phải sự thật . Bánh cuốn quá

2022-09-22

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Phương Hoa
2 Chương 2: Trần Nghĩa, Khả My
3 Chương 3: Gia đình hạnh phúc của Phương Hoa
4 Chương 4: Khả My là cô nhi
5 Chương 5: Ánh nhìn lạnh lùng
6 Chương 6: Muốn làm bạn
7 Chương 7: Bắt nạt
8 Chương 8: Tai nạn
9 Chương 9: Chỉ là đã từng thích
10 Chương 10: Chuyển đi nơi khác
11 Chương 11: Bị bắt đi
12 Chương 12: Trịnh thiếu
13 Chương 13: Chuyện cần giải quyết
14 Chương 14: Không làm gì xấu không sợ gì cả
15 Chương 15: Đêm đầu tiên
16 Chương 16: Lạnh lùng tàn nhẫn
17 Chương 17: Gặp lại Trần Nghĩa
18 Chương 18: "Ở nơi này thì tốt cho em sao?"
19 Chương 19: Trịnh Thành Dương
20 Chương 20: Niềm tin giả dối
21 Chương 21: Nghiện
22 Chương 22: Đi chết đi
23 Chương 23: Chỉ vì mẹ Phương
24 Chương 24: Khả My không chết
25 Chương 25: Sợi chỉ đỏ, sau này không quan hệ
26 Chương 26: 5 năm tù giam
27 Chương 27: ngày tháng hạnh phúc
28 Chương 28: Mang thai
29 Chương 29: Một đứa trẻ
30 Chương 30: Đứa trẻ cỏ hoa trắng
31 Chương 31: Sinh non
32 Chương 32: Phương Hiểu Minh
33 Chương 33: Bóp méo sự thật
34 Chương 34: Bức ảnh đáng yêu
35 Chương 35: Trịnh lão phu nhân, Trịnh Thành Tâm
36 Chương 36: Tâm Dương Ý
37 Chương 37: Gặp lại bé con
38 Chương 38: Con trở về rồi
39 Chương 39: Bánh bao lật bánh tráng
40 Chương 40: Tiệm "Hoa Ly"
41 Chương 41: Công việc tốt chủ lại còn tốt hơn
42 Chương 42: Giao hoa cưới
43 Chương 43: Không quan hệ
44 Chương 44: Trang trí tân hôn
45 Chương 45: Chạm mặt
46 Chương 46: Mẹ Mẫn dì Hoa
47 Chương 47: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
48 Chương 48: Chuyện không thể
49 Chương 49: Từng bị thương
50 Chương 50: Dì xinh đẹp
51 Chương 51: Ràng buộc
52 Chương 52: Phù thủy chia cắt
53 Chương 53: Bại lộ
54 Chương 54: Giằng co
55 Chương 55: Chỉ vì mang họ Phương
56 Chương 56: Không phải chú, mà là papa
57 Chương 57: Papa nói chúng ta có thể ở cùng nhau
58 Chương 58: Rời đi
59 Chương 59: Trừ 10 điểm uy tính
60 Chương 60: Bữa tối một mình
61 Chương 61: Họ Trịnh tên Minh
62 Chương 62: Trong phòng tắm
63 Chương 63: Cục vàng mất kết nối
64 Chương 64: Chị không căm ghét Phương gia sao?
65 Chương 65: Trịnh gia năm đó
66 Chương 66: Chị Trịnh thật tốt đi
67 Chương 67: Cảm giác quen thuộc
68 Chương 68: Sinh ra để anh trêu đùa
69 Chương 69: Trần Nghĩa đến tìm
70 Chương 70: Vì sao năm năm trước không tin tưởng?
71 Chương 71: Tình yêu của em có là thật không
72 Chương 72: Cả đời chỉ có thể ở Trịnh gia
73 Chương 73: Lần đầu tiên chung giường
74 Chương 74: Thử thách của anh trai
75 Chương 75: Chuyện không muốn nhắc
76 Chương 76: Trịnh Thành Ý và những bức ảnh
77 Chương 77: Papa có thích mẹ không?
78 Chương 78: Kí ức năm ấy
79 Chương 79: Dùng cả đời để trả giá
80 Chương 80: Cậu thích cô ấy?
81 Chương 81: Buổi tối, đến phòng tôi
82 Chương 82:Khoảng cách tình thân
83 Chương 83: Anh Dương...
84 Chương 84: Hợp tác
85 Chương 85: Làm bạn
86 Chương 86: Thơm má
87 Chương 87: Anh ấy cả đời này chỉ có hận, không có thương
88 Chương 88: Không phải không thương mà là không dám thừa nhận
89 Chương 89: Ảnh xịn thì tính phí
90 Chương 90: Chỉ cần em không có
91 Chương 91: Thuốc bổ
92 Chương 92: Thuốc bổ gây mất ngủ
93 Chương 93: Trình Gia Hân
94 Chương 94: Chỉ là ôm một chút
95 Chương 95: Ba đã ăn rồi
96 Chương 96: Một chút rung cảm
97 Chương 97: Không thân mật ngừng rung động
98 Chương 98: Mua que thử thai
99 Chương 99: Tín ngưỡng của An Gia Hiếu
100 Chương 100: Thú tội
101 Chương 101: Mong chờ hay không
102 Chương 102: Một năm có là gì
103 Chương 103: Cam thương chanh lắm
104 Chương 104: Tư cách gì để yêu
105 Chương 105: Đánh cược lần cuối
106 Chương 106: Anh nghe rõ chưa?
107 Chương 107: Tôi không yêu em
108 Chương 108: Chú ong nhỏ
109 Chương 109: Đoá hoa kiên cường
110 Chương 110: Mang về Trình Gia Hân
111 Chương 111: Bé con năm ấy
112 Chương 112: Tình cảm của anh giành cho ai?
113 Chương 113: Kẻ giả tạo này không hợp
114 Chương 114: Thay đổi
115 Chương 115: Đang hẹn hò
116 Chương 116: Đổi bát
117 Chương 117: Chứng minh với chị Trịnh, không phải Phương Hoa
118 Chương 118: Một mất lòng tin, một vơi đi tình
119 Chương 119: Hạnh phúc là xa xỉ
120 Chương 120: Không khoẻ
121 Chương 121: Lớn chuyện rồi
122 Chương 122: Em... Không muốn đứa trẻ này
123 Chương 123: Ôn nhu chỉ giành cho em
124 Chương 124: Mẹ chồng, Trần phu nhân
125 Chương 125: Thành Dương, con khóc.
126 Chương 126: Lời xin lỗi
127 Chương 127: Giải hoà
128 Chương 128:...
129 Chương 129: Rigevidon
130 Chương 130: Chống đối một lần là đủ
131 Chương 131: Vì sao cứ ngược nhau
132 Chương 132: Hôn cô ấy đi
133 Chương 133: Trịnh phu nhân trở về
134 Chương 134: Phát hiện
135 Chương 135: Thế thì đi đi
136 Chương 136: Cả đời cũng không tha thứ
137 Chương 137: Cho phép tôi vui vẻ cùng em
138 Chương 138: Đưa tôi khỏi đây
139 Chương 139: Rời đi
140 Chương 140: Vũ Minh Tân
141 Chương 141: Mưu kế
142 Chương 142: Ai mới là kẻ khốn nạn?
143 Chương 143: Cô ấy sẽ không về
144 Chương 144: Linh cảm không tốt
145 Chương 145: Thứ năm
146 Chương 146: Ngày tại toà
147 Chương 147: Người không tốt, không nên nhìn
148 Chương 148: Mẹ bầu với gấu nâu
149 Chương 149: Khi nào cưới?
150 Chương 150: Ai yêu đầu, người đó thua
151 Chương 151: Công bình? Ở đâu?
152 Chương 152: Một trái tim không thể có hai kẻ ngự trị
153 Chương 153: Có vui không?
154 Chương 154: Người giết chết tình
155 Chương 155: Bù trừ thay thế
156 Chương 156: Bạn trai
157 Chương 157: Không chạm vào lão, tôi chạm vào em
158 Chương 158: Nụ hôn vội
159 Chương 159: Cố nhân
160 Chương 160: Minh Tân Giai Mẫn
161 Chương 161: Không có quan hệ, em cứ tự nhiên
162 Chương 162: Chỉ là rất khó mở lòng
163 Chương 163: Hi vọng của chị Trịnh
164 Chương 164: Tìm bạn tình
165 Chương 165: Đêm nay em tiếp anh
166 Chương 166: Tiện nữ chết tiệt
167 Chương 167: Đã có câu trả lời
168 Chương 168: Đời này... Em không muốn yêu anh nữa
169 Chương 169: Không chỉ vì có tình cảm mà đến được
170 Chương 170: Người con gái đẹp nhất
171 Chương 171: Giai Mẫn và Hoa Ly
172 Chương 172: Ông xã
173 Chương 173: Hôm nay, ngủ ở đây
174 Chương 174: Một gia đình ấm cúng
175 Chương 175: Buổi sáng thơm ngon
176 Chương 176: Chúng ta... Kết thúc rồi
177 Chương 177: Papa trong bếp?
178 Chương 178: Nàng công chúa ngủ trong rừng
179 Chương 179: Cho anh
180 chương 180: Anh yêu em
181 Chương 181: Giúp anh một chút
182 Chương 182: Phí của em là một nụ hôn
183 Chương 183: Bạch Nguyệt
184 Chương 184: Đã ngủ được bao nhiêu lần?
185 Chương 185: Chỉ cần nhìn anh là đủ
186 Chương 186: Hỏi cưới
187 Chương 187: Phương gia tuyệt tôn, Trịnh gia không được tồn tại
188 Chương 188: Anh được không?
189 Chương 189: Lần đầu gặp gỡ
190 Chương 190: Cưới hỏi
191 Chương 191: Thực đơn của em hôm nay?
192 Chương 192: Papa num bờ one
193 Chương 193: Thanh cao hay bần tiện?
194 Chương 194: Danh phận
195 Chương 195: Chuyện ăn nằm
196 Chương 196: Bị bệnh
197 Chương 197: Cả thế giới đều được, riêng anh thì không!
198 Chương 198: Trói buộc
199 Chương 199: Biến cố
200 Chương 200: Sự cổ vũ ngọt ngào
201 Chương 201: Bé con
202 Chương 202: Lựa chọn không thể chọn
203 Chương 203: Cây chuông vàng
204 Chương 204: Bị bắt
205 Chương 205: Chỉ một lần duy nhất một người
206 Chương 206: Con quái vật
207 Chương 207: Cứu chị
208 Chương 208: Người thương và người sinh
209 Chương 209: Một tình yêu đã chết
210 Chương 210: Một kiếp người
211 Chương 211: Phương Hoa không chết
212 Chương 212: Tiểu sử Phương Hoa
213 Chương 213: Làm hoà
214 Chương 214: Xoá bỏ và chấp thuận
215 Chương 215: Tư Tình Phương Hoa
216 Dương chỉ Hoa
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1: Phương Hoa
2
Chương 2: Trần Nghĩa, Khả My
3
Chương 3: Gia đình hạnh phúc của Phương Hoa
4
Chương 4: Khả My là cô nhi
5
Chương 5: Ánh nhìn lạnh lùng
6
Chương 6: Muốn làm bạn
7
Chương 7: Bắt nạt
8
Chương 8: Tai nạn
9
Chương 9: Chỉ là đã từng thích
10
Chương 10: Chuyển đi nơi khác
11
Chương 11: Bị bắt đi
12
Chương 12: Trịnh thiếu
13
Chương 13: Chuyện cần giải quyết
14
Chương 14: Không làm gì xấu không sợ gì cả
15
Chương 15: Đêm đầu tiên
16
Chương 16: Lạnh lùng tàn nhẫn
17
Chương 17: Gặp lại Trần Nghĩa
18
Chương 18: "Ở nơi này thì tốt cho em sao?"
19
Chương 19: Trịnh Thành Dương
20
Chương 20: Niềm tin giả dối
21
Chương 21: Nghiện
22
Chương 22: Đi chết đi
23
Chương 23: Chỉ vì mẹ Phương
24
Chương 24: Khả My không chết
25
Chương 25: Sợi chỉ đỏ, sau này không quan hệ
26
Chương 26: 5 năm tù giam
27
Chương 27: ngày tháng hạnh phúc
28
Chương 28: Mang thai
29
Chương 29: Một đứa trẻ
30
Chương 30: Đứa trẻ cỏ hoa trắng
31
Chương 31: Sinh non
32
Chương 32: Phương Hiểu Minh
33
Chương 33: Bóp méo sự thật
34
Chương 34: Bức ảnh đáng yêu
35
Chương 35: Trịnh lão phu nhân, Trịnh Thành Tâm
36
Chương 36: Tâm Dương Ý
37
Chương 37: Gặp lại bé con
38
Chương 38: Con trở về rồi
39
Chương 39: Bánh bao lật bánh tráng
40
Chương 40: Tiệm "Hoa Ly"
41
Chương 41: Công việc tốt chủ lại còn tốt hơn
42
Chương 42: Giao hoa cưới
43
Chương 43: Không quan hệ
44
Chương 44: Trang trí tân hôn
45
Chương 45: Chạm mặt
46
Chương 46: Mẹ Mẫn dì Hoa
47
Chương 47: Đêm xuân đáng giá ngàn vàng
48
Chương 48: Chuyện không thể
49
Chương 49: Từng bị thương
50
Chương 50: Dì xinh đẹp
51
Chương 51: Ràng buộc
52
Chương 52: Phù thủy chia cắt
53
Chương 53: Bại lộ
54
Chương 54: Giằng co
55
Chương 55: Chỉ vì mang họ Phương
56
Chương 56: Không phải chú, mà là papa
57
Chương 57: Papa nói chúng ta có thể ở cùng nhau
58
Chương 58: Rời đi
59
Chương 59: Trừ 10 điểm uy tính
60
Chương 60: Bữa tối một mình
61
Chương 61: Họ Trịnh tên Minh
62
Chương 62: Trong phòng tắm
63
Chương 63: Cục vàng mất kết nối
64
Chương 64: Chị không căm ghét Phương gia sao?
65
Chương 65: Trịnh gia năm đó
66
Chương 66: Chị Trịnh thật tốt đi
67
Chương 67: Cảm giác quen thuộc
68
Chương 68: Sinh ra để anh trêu đùa
69
Chương 69: Trần Nghĩa đến tìm
70
Chương 70: Vì sao năm năm trước không tin tưởng?
71
Chương 71: Tình yêu của em có là thật không
72
Chương 72: Cả đời chỉ có thể ở Trịnh gia
73
Chương 73: Lần đầu tiên chung giường
74
Chương 74: Thử thách của anh trai
75
Chương 75: Chuyện không muốn nhắc
76
Chương 76: Trịnh Thành Ý và những bức ảnh
77
Chương 77: Papa có thích mẹ không?
78
Chương 78: Kí ức năm ấy
79
Chương 79: Dùng cả đời để trả giá
80
Chương 80: Cậu thích cô ấy?
81
Chương 81: Buổi tối, đến phòng tôi
82
Chương 82:Khoảng cách tình thân
83
Chương 83: Anh Dương...
84
Chương 84: Hợp tác
85
Chương 85: Làm bạn
86
Chương 86: Thơm má
87
Chương 87: Anh ấy cả đời này chỉ có hận, không có thương
88
Chương 88: Không phải không thương mà là không dám thừa nhận
89
Chương 89: Ảnh xịn thì tính phí
90
Chương 90: Chỉ cần em không có
91
Chương 91: Thuốc bổ
92
Chương 92: Thuốc bổ gây mất ngủ
93
Chương 93: Trình Gia Hân
94
Chương 94: Chỉ là ôm một chút
95
Chương 95: Ba đã ăn rồi
96
Chương 96: Một chút rung cảm
97
Chương 97: Không thân mật ngừng rung động
98
Chương 98: Mua que thử thai
99
Chương 99: Tín ngưỡng của An Gia Hiếu
100
Chương 100: Thú tội
101
Chương 101: Mong chờ hay không
102
Chương 102: Một năm có là gì
103
Chương 103: Cam thương chanh lắm
104
Chương 104: Tư cách gì để yêu
105
Chương 105: Đánh cược lần cuối
106
Chương 106: Anh nghe rõ chưa?
107
Chương 107: Tôi không yêu em
108
Chương 108: Chú ong nhỏ
109
Chương 109: Đoá hoa kiên cường
110
Chương 110: Mang về Trình Gia Hân
111
Chương 111: Bé con năm ấy
112
Chương 112: Tình cảm của anh giành cho ai?
113
Chương 113: Kẻ giả tạo này không hợp
114
Chương 114: Thay đổi
115
Chương 115: Đang hẹn hò
116
Chương 116: Đổi bát
117
Chương 117: Chứng minh với chị Trịnh, không phải Phương Hoa
118
Chương 118: Một mất lòng tin, một vơi đi tình
119
Chương 119: Hạnh phúc là xa xỉ
120
Chương 120: Không khoẻ
121
Chương 121: Lớn chuyện rồi
122
Chương 122: Em... Không muốn đứa trẻ này
123
Chương 123: Ôn nhu chỉ giành cho em
124
Chương 124: Mẹ chồng, Trần phu nhân
125
Chương 125: Thành Dương, con khóc.
126
Chương 126: Lời xin lỗi
127
Chương 127: Giải hoà
128
Chương 128:...
129
Chương 129: Rigevidon
130
Chương 130: Chống đối một lần là đủ
131
Chương 131: Vì sao cứ ngược nhau
132
Chương 132: Hôn cô ấy đi
133
Chương 133: Trịnh phu nhân trở về
134
Chương 134: Phát hiện
135
Chương 135: Thế thì đi đi
136
Chương 136: Cả đời cũng không tha thứ
137
Chương 137: Cho phép tôi vui vẻ cùng em
138
Chương 138: Đưa tôi khỏi đây
139
Chương 139: Rời đi
140
Chương 140: Vũ Minh Tân
141
Chương 141: Mưu kế
142
Chương 142: Ai mới là kẻ khốn nạn?
143
Chương 143: Cô ấy sẽ không về
144
Chương 144: Linh cảm không tốt
145
Chương 145: Thứ năm
146
Chương 146: Ngày tại toà
147
Chương 147: Người không tốt, không nên nhìn
148
Chương 148: Mẹ bầu với gấu nâu
149
Chương 149: Khi nào cưới?
150
Chương 150: Ai yêu đầu, người đó thua
151
Chương 151: Công bình? Ở đâu?
152
Chương 152: Một trái tim không thể có hai kẻ ngự trị
153
Chương 153: Có vui không?
154
Chương 154: Người giết chết tình
155
Chương 155: Bù trừ thay thế
156
Chương 156: Bạn trai
157
Chương 157: Không chạm vào lão, tôi chạm vào em
158
Chương 158: Nụ hôn vội
159
Chương 159: Cố nhân
160
Chương 160: Minh Tân Giai Mẫn
161
Chương 161: Không có quan hệ, em cứ tự nhiên
162
Chương 162: Chỉ là rất khó mở lòng
163
Chương 163: Hi vọng của chị Trịnh
164
Chương 164: Tìm bạn tình
165
Chương 165: Đêm nay em tiếp anh
166
Chương 166: Tiện nữ chết tiệt
167
Chương 167: Đã có câu trả lời
168
Chương 168: Đời này... Em không muốn yêu anh nữa
169
Chương 169: Không chỉ vì có tình cảm mà đến được
170
Chương 170: Người con gái đẹp nhất
171
Chương 171: Giai Mẫn và Hoa Ly
172
Chương 172: Ông xã
173
Chương 173: Hôm nay, ngủ ở đây
174
Chương 174: Một gia đình ấm cúng
175
Chương 175: Buổi sáng thơm ngon
176
Chương 176: Chúng ta... Kết thúc rồi
177
Chương 177: Papa trong bếp?
178
Chương 178: Nàng công chúa ngủ trong rừng
179
Chương 179: Cho anh
180
chương 180: Anh yêu em
181
Chương 181: Giúp anh một chút
182
Chương 182: Phí của em là một nụ hôn
183
Chương 183: Bạch Nguyệt
184
Chương 184: Đã ngủ được bao nhiêu lần?
185
Chương 185: Chỉ cần nhìn anh là đủ
186
Chương 186: Hỏi cưới
187
Chương 187: Phương gia tuyệt tôn, Trịnh gia không được tồn tại
188
Chương 188: Anh được không?
189
Chương 189: Lần đầu gặp gỡ
190
Chương 190: Cưới hỏi
191
Chương 191: Thực đơn của em hôm nay?
192
Chương 192: Papa num bờ one
193
Chương 193: Thanh cao hay bần tiện?
194
Chương 194: Danh phận
195
Chương 195: Chuyện ăn nằm
196
Chương 196: Bị bệnh
197
Chương 197: Cả thế giới đều được, riêng anh thì không!
198
Chương 198: Trói buộc
199
Chương 199: Biến cố
200
Chương 200: Sự cổ vũ ngọt ngào
201
Chương 201: Bé con
202
Chương 202: Lựa chọn không thể chọn
203
Chương 203: Cây chuông vàng
204
Chương 204: Bị bắt
205
Chương 205: Chỉ một lần duy nhất một người
206
Chương 206: Con quái vật
207
Chương 207: Cứu chị
208
Chương 208: Người thương và người sinh
209
Chương 209: Một tình yêu đã chết
210
Chương 210: Một kiếp người
211
Chương 211: Phương Hoa không chết
212
Chương 212: Tiểu sử Phương Hoa
213
Chương 213: Làm hoà
214
Chương 214: Xoá bỏ và chấp thuận
215
Chương 215: Tư Tình Phương Hoa
216
Dương chỉ Hoa

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play