Chap 9 + 10

Chap 9

Chuyện là hai ngày trước mẹ con cô đã có mặt tại thành phố A. Hôm nay, khi hai mẹ con cô đi chơi ở một khu vui chơi thì tiện thể vào một nhà hàng gần đó để ăn trưa. Ăn xong, cô dặn con bé ngồi yên một chỗ đợi cô, cô đi nhà vệ sinh một lát sẽ lập tức quay lại.

Vậy mà khi từ nhà vệ sinh đi ra. Cô thấy ở đằng xa con cô đang nói chuyện với ba người đàn ông. Trong số họ có một người khụy gối xuống để nói chuyện với bé.

Cô vội vàng đi tới, cô lo con bé lại gây ra chuyện gì rồi cũng nên. Tính con bé hoạt bát, nghịch ngợm.

Khi chưa nhìn rõ mặt đối phương, cô đã cất lời "Xin lỗi, con gái tôi nó nghịch...". Còn chưa kịp nói ra một câu hoàn chỉnh, cô sững người khi nhìn thấy anh. Ha, Trái Đất thật tròn, giữa thành phố rộng lớn này vẫn có thể gặp được anh.

Cô chợt nhớ ra một chuyện, vội vàng ôm con gái, úp mặt nó vào ngực cô, không thể để cho người đàn ông kia gặp nó. Định ôm con chạy khỏi chỗ này, cô vừa xoay người định đi. Từ đằng sau, một giọng nói rất quen thuộc mà hơn bốn năm cô chưa được nghe

"Ngọc Nhi, bốn năm nay em ổn chứ?"

Trái tim ngỡ đã hóa đá từ bốn năm trước, vừa nhìn thấy anh thì nó lại đập. Nhưng mà đau, rất đau. Lồng ngực đau như muốn vỡ tung.

Cô không quay lại nhìn anh, lưng vẫn còn hướng về phía anh. Cô trả lời "Em ổn"

Nếu cô nói rằng: Bốn năm qua, em không ổn, không ổn dù chỉ một chút. Nhìn con em lại nhớ đến anh. Một mình nuôi con rất vất vả... Liệu rằng có tác dụng gì không?

Không. Có lẽ là sẽ không có tác dụng gì với anh cả. Bởi đây là kết cục mà cô tự chọn.

Anh đã từng tìm kiếm cô nhưng vô ích, không ngờ rằng sẽ gặp lại nhau trong trường hợp như thế này. Nếu ông trời đã cho anh thêm một cơ hội, anh nhất định sẽ nắm bắt tốt cơ hội này.

"Đứa bé..."

"Con của em" Cũng là con của anh!

Cô không biết anh muốn nói gì nhưng đây là con của riêng cô. Anh không có quyền.

Nghe ra lời lẽ đầy vẻ đề phòng của cô, tim anh nhói đau. Hiểu lầm giữa hai người, quá sâu sắc.

"Em đã lập gia đình chưa?"

"Một kẻ đã từng làm nhân tình của anh, còn có một đứa con. Anh nghĩ, có người muốn lấy về làm vợ sao?"

Chap 10

"Một kẻ đã từng làm tình nhân của anh, còn có một đứa con. Anh nghĩ có người muốn lấy về làm vợ sao?"

Không nghe được câu trả lời của anh.  Lưng cô đang xoay về phía anh, cô không nhìn được nét mặt của anh. Cái nét mặt mà chỉ cần cô nhìn một giây thôi là biết được anh đang vui, đang buồn hay đang tức giận. Không biết được anh đang có suy nghĩ gì.

"Anh nghĩ không? Nhưng em đã có gia đình, còn sinh cho anh ấy một đứa con, cuộc sống của em bây giờ rất tốt"

Đến thời điểm hiện tại, anh có suy nghĩ như thế nào cũng không quan trọng. Định sẵn là những con người vô phận của nhau, thì nên dứt khoát để sau này khỏi phải đau lòng vô cớ.

"Em đi đây, anh ấy đang chờ em ngoài kia"

Đến khi cô rời khỏi đó, anh mới biết mình vừa đánh mất thứ gì. Giây phút trước anh còn vui mừng vì câu hỏi của cô "Anh nghĩ có ai dám lấy em không không?" Nhưng rất nhanh cô liền bổ sung thêm một câu "Em đã có gia đình, em sống rất tốt"

Nếu cô nói câu sau chậm một chút thôi, anh đã chuẩn bị tâm lí để nói với cô "Nếu không ai lấy em, anh lấy em. Được không?"

Nhưng lời đã tới miệng, đến cuối cùng  vẫn không thể nói. Em đã có một gia đình. Cuộc sống của em còn rất tốt. Vậy anh lấy cái tư cách gì để xen vào đây? Là một kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác? Hay là một gã hạ lưu đã ruồng bỏ em khi em vừa sinh con non tháng, non ngày?

"Hoàng Lâm, tên đầy đủ của cô ấy là Lê Ngọc Nhi. Cậu điều tra giúp tôi cuộc sống của cô ấy trong bốn năm nay". Anh quay sang nói với thư kí của mình.

Biết cô đã có gia đình, nhưng anh vẫn không can tâm. Anh muốn biết cuộc sống của cô có tốt như cô nói. Nếu thật sự tốt, anh chấp nhận buông tay, để cô được hạnh phúc. Nếu cuộc sống của cô không tốt, bằng mọi giá anh sẽ đem đến cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn. Vì bây giờ anh đã đủ điều kiện, không còn nhu nhược như bốn năm trước.

....

"Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?"

Từ lúc mẹ nói chuyện với chú cao lớn kia, Sầu Riêng cảm thấy mẹ rất lạ. Ngồi tên taxi để từ nhà hàng nhỏ đó trở về khách sạn, mẹ cứ ôm Sầu Riêng suốt, còn úp mặt của Sầu Riêng vào ngực mẹ. Đến khi Sầu Riêng ngạt thở, vùng vẫy gọi "Mẹ ơi". Mẹ mới thả Sầu Riêng ra, còn liên tục nói "Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi"

Sau khi đã vào đến phòng, mẹ còn khóc. Con bé rất lo lắng

"Mẹ đâu có khóc, bụi bay vào mắt mẹ"

Rõ ràng là mẹ đang khóc, nhưng lại bảo là bụi bay vào mắt. Lần đầu tiên Sầu Riêng thấy mẹ khóc, chắc là chú cao lớn đó bắt nạt mẹ.

"Mẹ ơi, chú lúc nãy là ai?"

Hot

Comments

Nguyễn Hồng Ngọc

Nguyễn Hồng Ngọc

Lại là lời nói dối đau thương.....

2024-07-11

0

SoM 💌

SoM 💌

cái việc điều tra cuộc sống của người anh yêu phải bắt đầu từ khi rời xa rồi mới phải ಠ_ʖಠ

2021-03-30

4

Mều Mụp

Mều Mụp

...

2020-04-17

3

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play