Chương 2: Phân biệt đối xử

Cùng ngồi vào bàn ăn, cha mẹ Khưu vừa định cầm đũa định khai bữa, bỗng theo phản xạ cùng nhìn về phía hai đứa trẻ ngồi đối diện.

Khưu Dĩnh Ninh tay trái cầm điện thoại chơi game, Mộc Tịnh Kỳ tay trái cầm sách chăm chú đọc. Đáng nói, tay phải của anh và cô cùng cầm nửa quả dưa leo chia đôi, cùng bỏ vào miệng cắn một lúc.

Cha mẹ Khưu bất giác nhìn nhau, cảnh tượng này nếu người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ Khưu Dĩnh Ninh và Mộc Tịnh Kỳ là ruột thịt, chỉ mỗi một hành động cũng đồng bộ một cách kỳ lạ.

Ngày quyết định làm thủ tục nhận nuôi Mộc Tịnh Kỳ, cha mẹ Khưu chỉ đơn giản muốn cho cô một gia đình mới. Những trường hợp không hay họ cũng đã dự tính đến, không ngờ cả nhà bốn người lại trọn vẹn, ngay cả vết nứt do không cùng máu mủ cũng đã sớm lấp kín bằng tình thương.

Khưu Dĩnh Ninh cắn vài phát đã hết nửa quả dưa leo, anh bỏ điện thoại sang một bên, vừa đưa mắt qua thấy Mộc Tịnh Kỳ còn mải mê đọc sách liền gằn giọng nhắc: “Ăn cơm!”

Mộc Tịnh Kỳ vừa ngẩng đầu bỗng thấy một bóng đen lướt qua mắt. Như một phản xạ có điều kiện cô liền giơ tay đang cầm quả dưa leo ăn dở ra xa. Khưu Dĩnh Ninh cướp hụt có chút xấu hổ lẫn không cam tâm thu tay về ngồi ngay ngắn lại, Mộc Tịnh Kỳ bị anh cướp đồ ăn lâu dần có kinh nghiệm vô cùng dày dặn.

Cha mẹ Khưu nhìn hai đứa trẻ hòa thuận liền cười an lòng, bắt đầu bữa cơm tối.

Buổi tối trong phòng, Khưu Dĩnh Ninh nằm dài trên ghế xoay, vừa chơi game vừa đợi Mộc Tịnh Kỳ làm bài tập, sự nôn nóng của anh sớm đã buông bỏ trước đầu óc chậm hiểu của cô. Thế nên sau một tuần đầu kèm cô học, anh đã tự động trở nên kiên nhẫn đến mức phá vỡ kỷ lục ngỡ như không tưởng.

Chơi xong một ván game nhìn lại Mộc Tịnh Kỳ vẫn đang làm bài, Khưu Dĩnh Ninh ngồi ngay ngắn lại đẩy ghế đến gần, đặt điện thoại xuống bàn, chống tay lên thái dương nhìn vào vở của cô kiểm tra.

Chỉ còn một tháng rưỡi nữa kỳ thi đại học sẽ diễn ra, Mộc Tịnh Kỳ có thời gian liền lôi sách vở ra học, không giống như Khưu Dĩnh Ninh lúc nào cũng có thể bày ra bộ dạng thảnh thơi.

Dẫu nói vậy, Khưu Dĩnh Ninh cũng không phải thuộc dạng nhìn qua một lượt liền biết, thực chất anh thuộc kiểu “người thành công luôn có lối đi riêng”.

Lúc Mộc Tịnh Kỳ học xong đã qua mười một giờ đêm, cha mẹ Khưu đã đi ngủ từ sớm, chỉ còn cô và Khưu Dĩnh Ninh còn thức.

Trèo lên giường mình ở phía trên, Mộc Tịnh Kỳ vừa nằm xuống không lâu đã ngủ thiếp đi. Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được một bàn tay sờ mặt mình rồi rời ra, chỉ lát sau nhiệt độ se se lạnh trong phòng dần ấm lên.

Hôm sau, buổi sáng vừa đến lớp không lâu, bên ngoài hành lang đã vang lên tiếng cười đùa náo loạn. Mộc Tịnh Kỳ ngồi ở dãy bàn trong cùng gần cuối lớp với cô bạn Như Hoa, sau lưng cô là Khưu Dĩnh Ninh.

Nghe thấy tiếng ồn ào, Mộc Tịnh Kỳ vừa ngẩng đầu nhìn ra cửa, cùng lúc nhìn thấy nữ sinh lớp khác mang gương mặt ửng hồng do bị trêu chọc bước vào lớp, đi thẳng đến chỗ Khưu Dĩnh Ninh.

Nữ sinh kia tên Nhã Thi, vừa nổi tiếng vừa xinh đẹp, ngoan ngoãn, học giỏi, lại là học trò cưng của thầy cô, nay lại đến tận lớp tìm Khưu Dĩnh Ninh dĩ nhiên tạo ra cơn chấn động không nhỏ.

Như Hoa ngồi bên cạnh Mộc Tịnh Kỳ khẽ dùng khủy tay thúc nhẹ vào khủy tay cô, ghé sát thì thầm hỏi nhỏ: “Nhã Thi này mắt có vấn đề hay sao lại nhìn trúng Khưu Dĩnh Ninh vậy?”

Mộc Tịnh Kỳ chớp nhẹ mi mắt không đáp, trong lòng cũng cảm thấy khó hiểu như Như Hoa. Đúng là nữ sinh yêu thích Khưu Dĩnh Ninh không thiếu, nhưng người công khai tỏ tình anh dường như rất hiếm, bởi kết quả chắc chắn ôm về một phen bẽ mặt.

Huống chi, điều kiện Nhã Thi vô cùng tốt, người theo đuổi cô ấy cũng không thiếu, chẳng lý nào lại chấp nhận hạ mình đi theo đuổi con trai trước.

Trái ngược với suy đoán của Mộc Tịnh Kỳ, Nhã Thi lần này thật sự có ý định công khai theo đuổi Khưu Dĩnh Ninh.

Đứng ngay ở chỗ cạnh bàn học của Khưu Dĩnh Ninh, Nhã Thi hai tay cầm túi bằng giấy màu nâu giơ về phía anh, thận trọng cất tiếng: “Dĩnh Ninh, mình biết cậu thích bánh rán ở cửa hàng đầu ngã tư nhưng rất khó mua được, vậy nên mình đã xếp hàng từ sớm mua tặng cậu.”

Nhắc đến bánh rán ở đầu ngã tư, Khưu Dĩnh Ninh đang xem sách nói về vũ trụ bằng tiếng Anh liền liếc mắt sang. Trên túi giấy quả thật có in tên cửa hàng, mỗi lần đến đây mua đều phải chờ rất lâu, có khi tốn hơn nửa ngày cũng không mua được.

Bỗng nhiên, Khưu Dĩnh Ninh vươn tay đẩy nhẹ sau đầu Mộc Tịnh Kỳ ngồi trước mặt. Cô ngơ ngác quay người xuống, lúc này anh mới lên tiếng hỏi: “Muốn ăn không?”

Mộc Tịnh Kỳ hiểu rõ câu hỏi này của Khưu Dĩnh Ninh hơn ai hết, bởi người thích ăn bánh rán ở cửa hàng đầu ngã tư là cô, còn Khưu Dĩnh Ninh chỉ mua giúp cô. Nhưng những lời Nhã Thi nói khi nãy Mộc Tịnh Kỳ đều nghe rõ, người ta cất công mua bánh bày tỏ tình cảm, cô đương nhiên không thể không biết điều.

“Mình không ăn.” Giọng Mộc Tịnh Kỳ nói vừa đủ nghe, dứt lời nhanh chóng quay lên ngồi ngay lại.

Mộc Tịnh Kỳ không ăn, Khưu Dĩnh Ninh cũng chẳng mặn mà từ chối Nhã Thi: “Không mua, cảm ơn.”

Nhã Thi vừa ngỡ ngàng vừa bối rối, vội giải thích: “Không phải, là mình tặng cậu.”

Thái độ Khưu Dĩnh Ninh trước sau đều hờ hững, tầm mắt dán ở trang giấy chi chít chữ của quyển sách trong tay, lạnh lùng đáp: “Cô ấy không ăn tôi không có nhu cầu mua, cảm ơn.”

“Cô ấy?” Nhã Thi thì thầm trong miệng, con người chuyển động đến Mộc Tịnh Kỳ gần sát đó.

Học sinh trong và ngoài lớp vây kín xem Nhã Thi bày tỏ tình cảm với Khưu Dĩnh Ninh, nếu để người khác biết cô nàng bị anh xem như người đang chào mua hàng, thế nào cũng sẽ bị chê cười.

Vì để giữ chút mặt mũi cuối cùng, Nhã Thi bất chấp đặt túi bánh xuống bàn Khưu Dĩnh Ninh mặc cho anh từ chối.

“Mình tặng rồi, cậu nhất định phải nhận.” Nhã Thi nói vội rồi quay lưng đi một mạch ra cửa, trước bao ánh mắt săm soi vẫn cố tình để ra nụ cười thẹn thùng.

“Bịch!” một cái, không gian rôm rả từ lúc Nhã Thi bước vào lớp bỗng đồng loạt im bặt. Nhã Thi nhất thời khựng bước, trong lòng khó tránh hoảng hốt cúi đầu nhìn xuống sàn.

Ngay cạnh chân Nhã Thi, đôi giày da búp bê màu đen được đặt thủ công từ Pháp cũng không nổi bật bằng túi bánh bị ném vung vãi bên cạnh.

Hot

Comments

Thùy Na.

Thùy Na.

☘️

2025-03-24

0

Ruby

Ruby

căng thế nhờ

2023-06-07

7

Ruby

Ruby

hảo

2023-06-07

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chia sẻ niềm vui nỗi buồn
2 Chương 2: Phân biệt đối xử
3 Chương 3: Tự luyến
4 Chương 4: Thích thầm
5 Chương 5: Mối tình đầu
6 Chương 6: Hành động thay cho một lời nói
7 Chương 7: Lựa chọn
8 Chương 8: Cảm nhận đặc biệt
9 Chương 9: Có thật chỉ đơn giản là bạn bè?
10 Chương 10: Ngay từ đầu đã vốn không có tư cách
11 Chương 11: Cảm xúc khó giấu
12 Chương 12: Từ bỏ
13 Chương 13: Rạch ra ranh giới
14 Chương 14: Suy nghĩ nhiều
15 Chương 15: Nỗi lòng đó, vốn không dám hiểu
16 Chương 16: Hiện thực khó chấp nhận
17 Chương 17: Tôi là gì trong lòng cậu?
18 Chương 18: Tự học cách trưởng thành
19 Chương 19: Gặp lại
20 Chương 20: Người lạ từng thân
21 Chương 21: Cơ hội không đến lần thứ hai
22 Chương 22: Bất chấp giành lấy
23 Chương 23: Người con trai đanh đá
24 Chương 24: Cứ tự nhiên
25 Chương 25: Chỉ có hai người
26 Chương 26: Kể cả khi lớn rồi, anh vẫn chỉ thích em
27 Chương 27: Không có hy vọng
28 Chương 28: Ngoài dự đoán
29 Chương 29: Hình bóng trong lòng
30 Chương 30: Đều có mục đích
31 Chương 31: Hạ cái tôi, tiến thêm một bước
32 Chương 32: Chạm mặt trực tiếp
33 Chương 33: Tiến không lùi
34 Chương 34: Lời anh nói, chính là lý lẽ
35 Chương 35: Khó khăn ban đầu
36 Chương 36: Em là cả tương lai
37 Chương 37: Từng chút bước vào thế giới của nhau
38 Chương 38: Dự tính riêng
39 Chương 39: Có ý
40 Chương 40: Hình thành suy nghĩ
41 Chương 41: Kế hoạch tác chiến
42 Chương 42: Chuyện không tốt
43 Chương 43: Bày tỏ
44 Chương 44: Cảm giác mới
45 Chương 45: Chiều hư
46 Chương 46: Ăn miếng trả miếng
47 Chương 47: Vun đắp
48 Chương 48: Yêu đương theo cách trưởng thành
49 Chương 49: Cố tình
50 Chương 50: Không thiếu độ phũ
51 Chương 51: Từ lâu đã nhìn thấu
52 Chương 52: Trong lòng có quá nhiều mâu thuẫn
53 Chương 53: Chịu trách nhiệm
54 Chương 54: Bản lĩnh ở hành động
55 Chương 55: Không dễ “chơi”
56 Chương 56: Gia đình
57 Chương 57: Từng chút đi vào trật tự
58 Chương 58: Người đàn ông của em
59 Chương 59: Đừng đùa với lửa
60 Chương 60: Quyền riêng tư đó, anh không cần
61 Chương 61: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (1)
62 Chương 62: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (2)
63 Chương 63: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (3)
64 Chương 64: Yêu em, là cách anh trưởng thành
65 Chương 65: Khách không mời mà đến
66 Chương 66: Di truyền tài năng diễn xuất
67 Chương 67: Để tâm
68 Chương 68: “Động đất”
69 Chương 69: Hình thức dọa người có hơi nhạy cảm
70 Chương 70: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (1)
71 Chương 71: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (2)
72 Chương 72: Tổn thương đó, để anh giúp em xoa dịu
73 Chương 73: Tính về tương lai
74 Chương 74: Anh muốn trở thành người đặc biệt trong lòng em
75 Chương 75: Có điềm
76 Chương 76: Định hướng cho mai này
77 Chương 77: Lễ tốt nghiệp, lời cầu hôn
78 Chương 78: Từ nay, em đã là cô Khưu của anh
79 Chương 79: Kế hoạch xây dựng tổ ấm
80 Chương 80: Gieo nhân lành, gặt quả ngọt
81 Chương 81: Vì em mà thay đổi mọi kế hoạch
82 Chương 82: Đúng lúc, đúng người
83 Chương 83: Tất cả Mộc Tịnh Kỳ có, cũng chính là Khưu Dĩnh Ninh
84 Chương 84: Em không chỉ là cô Khưu
85 Chương 85: Biến mong ước trở thành hiện thực
86 Ngoại truyện: Góp nhặt tình yêu theo năm tháng
87 Bạn có một tin nhắn mới
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Chia sẻ niềm vui nỗi buồn
2
Chương 2: Phân biệt đối xử
3
Chương 3: Tự luyến
4
Chương 4: Thích thầm
5
Chương 5: Mối tình đầu
6
Chương 6: Hành động thay cho một lời nói
7
Chương 7: Lựa chọn
8
Chương 8: Cảm nhận đặc biệt
9
Chương 9: Có thật chỉ đơn giản là bạn bè?
10
Chương 10: Ngay từ đầu đã vốn không có tư cách
11
Chương 11: Cảm xúc khó giấu
12
Chương 12: Từ bỏ
13
Chương 13: Rạch ra ranh giới
14
Chương 14: Suy nghĩ nhiều
15
Chương 15: Nỗi lòng đó, vốn không dám hiểu
16
Chương 16: Hiện thực khó chấp nhận
17
Chương 17: Tôi là gì trong lòng cậu?
18
Chương 18: Tự học cách trưởng thành
19
Chương 19: Gặp lại
20
Chương 20: Người lạ từng thân
21
Chương 21: Cơ hội không đến lần thứ hai
22
Chương 22: Bất chấp giành lấy
23
Chương 23: Người con trai đanh đá
24
Chương 24: Cứ tự nhiên
25
Chương 25: Chỉ có hai người
26
Chương 26: Kể cả khi lớn rồi, anh vẫn chỉ thích em
27
Chương 27: Không có hy vọng
28
Chương 28: Ngoài dự đoán
29
Chương 29: Hình bóng trong lòng
30
Chương 30: Đều có mục đích
31
Chương 31: Hạ cái tôi, tiến thêm một bước
32
Chương 32: Chạm mặt trực tiếp
33
Chương 33: Tiến không lùi
34
Chương 34: Lời anh nói, chính là lý lẽ
35
Chương 35: Khó khăn ban đầu
36
Chương 36: Em là cả tương lai
37
Chương 37: Từng chút bước vào thế giới của nhau
38
Chương 38: Dự tính riêng
39
Chương 39: Có ý
40
Chương 40: Hình thành suy nghĩ
41
Chương 41: Kế hoạch tác chiến
42
Chương 42: Chuyện không tốt
43
Chương 43: Bày tỏ
44
Chương 44: Cảm giác mới
45
Chương 45: Chiều hư
46
Chương 46: Ăn miếng trả miếng
47
Chương 47: Vun đắp
48
Chương 48: Yêu đương theo cách trưởng thành
49
Chương 49: Cố tình
50
Chương 50: Không thiếu độ phũ
51
Chương 51: Từ lâu đã nhìn thấu
52
Chương 52: Trong lòng có quá nhiều mâu thuẫn
53
Chương 53: Chịu trách nhiệm
54
Chương 54: Bản lĩnh ở hành động
55
Chương 55: Không dễ “chơi”
56
Chương 56: Gia đình
57
Chương 57: Từng chút đi vào trật tự
58
Chương 58: Người đàn ông của em
59
Chương 59: Đừng đùa với lửa
60
Chương 60: Quyền riêng tư đó, anh không cần
61
Chương 61: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (1)
62
Chương 62: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (2)
63
Chương 63: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (3)
64
Chương 64: Yêu em, là cách anh trưởng thành
65
Chương 65: Khách không mời mà đến
66
Chương 66: Di truyền tài năng diễn xuất
67
Chương 67: Để tâm
68
Chương 68: “Động đất”
69
Chương 69: Hình thức dọa người có hơi nhạy cảm
70
Chương 70: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (1)
71
Chương 71: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (2)
72
Chương 72: Tổn thương đó, để anh giúp em xoa dịu
73
Chương 73: Tính về tương lai
74
Chương 74: Anh muốn trở thành người đặc biệt trong lòng em
75
Chương 75: Có điềm
76
Chương 76: Định hướng cho mai này
77
Chương 77: Lễ tốt nghiệp, lời cầu hôn
78
Chương 78: Từ nay, em đã là cô Khưu của anh
79
Chương 79: Kế hoạch xây dựng tổ ấm
80
Chương 80: Gieo nhân lành, gặt quả ngọt
81
Chương 81: Vì em mà thay đổi mọi kế hoạch
82
Chương 82: Đúng lúc, đúng người
83
Chương 83: Tất cả Mộc Tịnh Kỳ có, cũng chính là Khưu Dĩnh Ninh
84
Chương 84: Em không chỉ là cô Khưu
85
Chương 85: Biến mong ước trở thành hiện thực
86
Ngoại truyện: Góp nhặt tình yêu theo năm tháng
87
Bạn có một tin nhắn mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play