Chương 20: Người lạ từng thân

Lần đầu tiên sau gần nửa năm gặp lại, Khưu Dĩnh Ninh và Mộc Tịnh Kỳ đều nhận ra sự thay đổi rất lớn ở đối phương, dễ thấy nhất chính là vẻ bề ngoài. Nếu Khưu Dĩnh Ninh ngày càng điển trai, từ tóc tai đến phong cách ăn mặc đều toát lên khí chất thư sinh chững chạc, thì Mộc Tịnh Kỳ lại càng ra dáng một thiếu nữ nữ tính.

Suốt thời gian qua, cả hai chỉ âm thầm theo dõi đối phương ở trên mạng xã hội, đôi khi muốn nhấn like hay bình luận bài đăng của người còn lại đều không đủ dũng khí. Ngày trước, Khưu Dĩnh Ninh và Mộc Tịnh Kỳ từng có quãng thời gian thân thiết như hình như bóng, để rồi khi dần trưởng thành, cả hai giờ đây giống như hai kẻ xa lạ.

Đồng loạt ngẩng người nhìn đối phương một lúc lâu, Khưu Dĩnh Ninh lại là người có phản ứng trước. Anh lạnh lùng quay đi vào cổng chung cư, tuyệt nhiên không có ý muốn chủ động làm hòa mối quan hệ hay giúp cô mang hành lý lên nhà.

Sau khi Khưu Dĩnh Ninh bỏ đi, Mộc Tịnh Kỳ đưa mắt dõi theo bóng lưng anh, vô thức cong môi cười nhạt tự khinh thường nội tâm của chính mình. Cô vén gọn mái tóc ra sau hai bên tai, một tay kéo hành lý, tay còn lại bận rộn xách túi lớn túi nhỏ.

Khưu Dĩnh Ninh đi thẳng lên lầu, vừa vào nhà đã thông báo với cha mẹ Khưu đang lau đồ đạc ở phòng khách: “Kỳ về.”

Cha mẹ Khưu chỉ mới vừa ngẩng đầu thì Khưu Dĩnh Ninh đã vào phòng đóng cửa, ông bà khó hiểu nhìn nhau nhưng cũng rất nhanh bỏ đồ đạc xuống, nhanh chóng ra ngoài đón Mộc Tịnh Kỳ.

Bên trong phòng, Khưu Dĩnh Ninh bối rối đến tay chân luống cuống, giữa lúc cảm xúc hỗn loạn, anh nhìn ngó khắp phòng một lượt, sau đó lại hất tung mọi thứ đang ngăn nắp trở nên bày bừa, còn gom cả quần áo sạch trong tủ ra vứt khắp nơi.

Bên ngoài, Mộc Tịnh Kỳ mới đến chân cầu thang thì cha mẹ Khưu đã chạy từ trên xuống, tay bắt mặt mừng đón cô trở về nhà. Cha Khưu giúp Mộc Tịnh Kỳ xách hành lý, mẹ Khưu giúp cô cầm bớt những túi lỉnh kỉnh trên tay.

Tuy có hơi bất ngờ nhưng Mộc Tịnh Kỳ lại nhận ra một chuyện, Khưu Dĩnh Ninh dù giận nhưng vẫn còn để cô trong mắt, không phũ phàng đến mức xem cô như người vô hình khi chịu chủ động nói cho cha mẹ Khưu biết cô đã về.

Vào tới nhà, mẹ Khưu đã vui đến cười không khép miệng, mấy lần muốn đi thăm cô nhưng đều bị Khưu Dĩnh Ninh phản đối. Nhưng con bà đẻ ra, bà chắc chắn hiểu được anh đang nghĩ gì. Khưu Dĩnh Ninh muốn Mộc Tịnh Kỳ một mình ở ngoài, vừa cô đơn vừa khổ sở sẽ có lúc không chịu được mà tìm về. Ấy vậy mà gần nửa năm trôi qua, Mộc Tịnh Kỳ lại trở về với dáng vẻ vô cùng tốt, trái ngược với những gì cả nhà lo nghĩ.

“Sao con nói mai mới về, hôm nay về còn không gọi cho cha mẹ ra đón.”

Mộc Tịnh Kỳ mỉm cười ôm vai mẹ Khưu, phong thái điềm tĩnh đáp: “Con tự về được mà, cha mẹ ra đón lại thêm vất vả.”

“Con bé này...” Mẹ Khưu muốn trách Mộc Tịnh Kỳ khách sáo, nhưng nghĩ rồi lại thôi, càng nói những lời xa cách chỉ càng khiến mối quan hệ thêm xa vời.

Lần này Mộc Tịnh Kỳ về nhà ăn Tết còn mua rất nhiều đặc sản ở thành phố cô theo học về, những món này đều do Diêu Diêu giới thiệu, thậm chí đa số cô chưa từng nếm thử qua mùi vị.

Cất đồ ăn vào tủ trong bếp xong, Mộc Tịnh Kỳ mới kéo hành lý về phòng. Ngay khi vừa mở cửa, đập vào mắt cô là căn phòng bừa bộn, từ trên bàn xuống dưới sàn đều là đồ của Khưu Dĩnh Ninh vứt. Ngày trước là phòng chung, Khưu Dĩnh Ninh ít nhiều cũng giữ ngăn nắp, nếu có bày bừa cũng là trên bàn học nhưng sẽ có Mộc Tịnh Kỳ dọn dẹp, còn bây giờ...

Mộc Tịnh Kỳ bất giác bật cười bất lực, cô kéo hành lý vào phòng, cùng lúc Khưu Dĩnh Ninh vừa tắm xong từ trong bước ra.

Lần nữa chạm mặt nhau ở khoảng cách gần, Khưu Dĩnh Ninh hờ hững lướt qua, bước đến bàn học ném chiếc áo trên ghế xuống sàn để trống chỗ ngồi lên, mở máy chơi game.

Vốn đã quen với sự xa lạ này, Mộc Tịnh Kỳ cũng không quá đặt nặng vấn đề, cô đặt hành lý gọn về một góc, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc nằm rải rác trên sàn. Khi trên tay đã ôm một mớ quần áo “bẩn” của Khưu Dĩnh Ninh, lúc cô cúi người ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của nước xả vải.

Ấn đường Mộc Tịnh Kỳ hơi nhíu lại hoài nghi, cô tùy ý cầm lấy một chiếc áo của Khưu Dĩnh Ninh trên tay mình đưa lên mũi ngửi, rõ ràng là đồ mới giặt, một chút mùi mồ hôi cũng không ngửi thấy.

Cô xoay đầu nhìn về phía Khưu Dĩnh Ninh, dù tốc độ của anh nhanh như thế nào cô cũng đã bắt gặp anh xoay đầu nhìn lén mình.

Đầu giờ chiều, Mộc Tịnh Kỳ theo cha mẹ Khưu đi chợ mua sắm đồ Tết. Mộc Tịnh Kỳ ra ngoài không lâu, Khưu Dĩnh Ninh đang chơi game bị tiếng chuông điện thoại thu hút, kiểm tra không phải là điện thoại mình, anh liền trèo lên giường của cô ngó nghiêng, quả nhiên phát hiện cô để quên điện thoại ở nhà.

Khưu Dĩnh Ninh vừa bắt máy, bên kia đã truyền đến giọng nói của một cô gái: “Kỳ Kỳ, cậu về tới nhà chưa?”

Anh thản nhiên trả lời: “Cô ấy ra ngoài rồi.”

Đầu dây bên kia Diêu Diêu im lặng một hồi, lên tiếng hỏi vẫn còn mang theo chất giọng hoang mang: “Anh là...”

“Bạn trai cô ấy.”

Khưu Dĩnh Ninh vừa dứt lời, Diêu Diêu bên kia truyền tới giọng hốt hoảng: “Cậu... cậu là Khưu Dĩnh Ninh? Không đúng! Chẳng phải Tịnh Kỳ nói cậu có bạn gái là thanh mai trúc mã gì đó sao?”

“Cái gì? Cô ấy nói?” Khưu Dĩnh Ninh ngạc nhiên hỏi ngược lại.

“Đúng vậy!” Diêu Diêu kích động lên giọng: “Có mấy lần tôi còn thấy cậu chụp hình đi ăn riêng với bạn gái cậu, tài khoản cô ta là Cát An đó, đừng tưởng tôi không biết. Cậu còn dám tự nhận là bạn trai Tịnh Kỳ, định bắt cá hai tay lừa Tịnh Kỳ à? Đồ xấu xa, đê tiện, tôi cảnh cáo cậu, cậu dám lợi dụng tình cảm của Tịnh Kỳ, tôi nhất định bay đến đập cậu một trận!”

Khưu Dĩnh Ninh không nói gì nữa, trực tiếp cúp máy. Cuộc gọi kết thúc màn hình chính điện thoại không khóa hiện lên, anh ngẩn người nhìn hình nền chụp Mộc Tịnh Kỳ, anh và cha mẹ Khưu.

Rõ ràng cả hai vẫn luôn nghĩ về gia đình, nghĩ về đối phương, nhưng sau cùng lại bị những hiểu lầm và cảm xúc ích kỷ của bản thân phá hoại những điều tốt đẹp ban đầu.

Những gì Khưu Dĩnh Ninh từng nghĩ đến quả không sai, Mộc Tịnh Kỳ vì sự xuất hiện của Cát An, vì việc anh từng vì Cát An mà lớn tiếng với cô khiến cô hiểu lầm và chọn cách rời xa anh.

Nghĩ đến ấm ức Mộc Tịnh Kỳ phải chịu đựng suốt thời gian qua, trái tim Khưu Dĩnh Ninh co thắt đến không thở nổi. Anh vẫn luôn cho rằng những gì mình làm là tốt cho cô, là nghĩ cho cô, nhưng sau cùng chính anh mới là người làm tổn thương cô.

Hot

Comments

Trang Lê

Trang Lê

yêu ko nói mất cho chừa

2024-08-19

3

Ruby

Ruby

bét phen vip quá đi

2023-06-28

11

Ruby

Ruby

ủa alo? Anh đã tỏ tình chưa mà đã nhận là bạn trai của chị rồi :))

2023-06-28

6

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chia sẻ niềm vui nỗi buồn
2 Chương 2: Phân biệt đối xử
3 Chương 3: Tự luyến
4 Chương 4: Thích thầm
5 Chương 5: Mối tình đầu
6 Chương 6: Hành động thay cho một lời nói
7 Chương 7: Lựa chọn
8 Chương 8: Cảm nhận đặc biệt
9 Chương 9: Có thật chỉ đơn giản là bạn bè?
10 Chương 10: Ngay từ đầu đã vốn không có tư cách
11 Chương 11: Cảm xúc khó giấu
12 Chương 12: Từ bỏ
13 Chương 13: Rạch ra ranh giới
14 Chương 14: Suy nghĩ nhiều
15 Chương 15: Nỗi lòng đó, vốn không dám hiểu
16 Chương 16: Hiện thực khó chấp nhận
17 Chương 17: Tôi là gì trong lòng cậu?
18 Chương 18: Tự học cách trưởng thành
19 Chương 19: Gặp lại
20 Chương 20: Người lạ từng thân
21 Chương 21: Cơ hội không đến lần thứ hai
22 Chương 22: Bất chấp giành lấy
23 Chương 23: Người con trai đanh đá
24 Chương 24: Cứ tự nhiên
25 Chương 25: Chỉ có hai người
26 Chương 26: Kể cả khi lớn rồi, anh vẫn chỉ thích em
27 Chương 27: Không có hy vọng
28 Chương 28: Ngoài dự đoán
29 Chương 29: Hình bóng trong lòng
30 Chương 30: Đều có mục đích
31 Chương 31: Hạ cái tôi, tiến thêm một bước
32 Chương 32: Chạm mặt trực tiếp
33 Chương 33: Tiến không lùi
34 Chương 34: Lời anh nói, chính là lý lẽ
35 Chương 35: Khó khăn ban đầu
36 Chương 36: Em là cả tương lai
37 Chương 37: Từng chút bước vào thế giới của nhau
38 Chương 38: Dự tính riêng
39 Chương 39: Có ý
40 Chương 40: Hình thành suy nghĩ
41 Chương 41: Kế hoạch tác chiến
42 Chương 42: Chuyện không tốt
43 Chương 43: Bày tỏ
44 Chương 44: Cảm giác mới
45 Chương 45: Chiều hư
46 Chương 46: Ăn miếng trả miếng
47 Chương 47: Vun đắp
48 Chương 48: Yêu đương theo cách trưởng thành
49 Chương 49: Cố tình
50 Chương 50: Không thiếu độ phũ
51 Chương 51: Từ lâu đã nhìn thấu
52 Chương 52: Trong lòng có quá nhiều mâu thuẫn
53 Chương 53: Chịu trách nhiệm
54 Chương 54: Bản lĩnh ở hành động
55 Chương 55: Không dễ “chơi”
56 Chương 56: Gia đình
57 Chương 57: Từng chút đi vào trật tự
58 Chương 58: Người đàn ông của em
59 Chương 59: Đừng đùa với lửa
60 Chương 60: Quyền riêng tư đó, anh không cần
61 Chương 61: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (1)
62 Chương 62: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (2)
63 Chương 63: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (3)
64 Chương 64: Yêu em, là cách anh trưởng thành
65 Chương 65: Khách không mời mà đến
66 Chương 66: Di truyền tài năng diễn xuất
67 Chương 67: Để tâm
68 Chương 68: “Động đất”
69 Chương 69: Hình thức dọa người có hơi nhạy cảm
70 Chương 70: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (1)
71 Chương 71: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (2)
72 Chương 72: Tổn thương đó, để anh giúp em xoa dịu
73 Chương 73: Tính về tương lai
74 Chương 74: Anh muốn trở thành người đặc biệt trong lòng em
75 Chương 75: Có điềm
76 Chương 76: Định hướng cho mai này
77 Chương 77: Lễ tốt nghiệp, lời cầu hôn
78 Chương 78: Từ nay, em đã là cô Khưu của anh
79 Chương 79: Kế hoạch xây dựng tổ ấm
80 Chương 80: Gieo nhân lành, gặt quả ngọt
81 Chương 81: Vì em mà thay đổi mọi kế hoạch
82 Chương 82: Đúng lúc, đúng người
83 Chương 83: Tất cả Mộc Tịnh Kỳ có, cũng chính là Khưu Dĩnh Ninh
84 Chương 84: Em không chỉ là cô Khưu
85 Chương 85: Biến mong ước trở thành hiện thực
86 Ngoại truyện: Góp nhặt tình yêu theo năm tháng
87 Bạn có một tin nhắn mới
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Chia sẻ niềm vui nỗi buồn
2
Chương 2: Phân biệt đối xử
3
Chương 3: Tự luyến
4
Chương 4: Thích thầm
5
Chương 5: Mối tình đầu
6
Chương 6: Hành động thay cho một lời nói
7
Chương 7: Lựa chọn
8
Chương 8: Cảm nhận đặc biệt
9
Chương 9: Có thật chỉ đơn giản là bạn bè?
10
Chương 10: Ngay từ đầu đã vốn không có tư cách
11
Chương 11: Cảm xúc khó giấu
12
Chương 12: Từ bỏ
13
Chương 13: Rạch ra ranh giới
14
Chương 14: Suy nghĩ nhiều
15
Chương 15: Nỗi lòng đó, vốn không dám hiểu
16
Chương 16: Hiện thực khó chấp nhận
17
Chương 17: Tôi là gì trong lòng cậu?
18
Chương 18: Tự học cách trưởng thành
19
Chương 19: Gặp lại
20
Chương 20: Người lạ từng thân
21
Chương 21: Cơ hội không đến lần thứ hai
22
Chương 22: Bất chấp giành lấy
23
Chương 23: Người con trai đanh đá
24
Chương 24: Cứ tự nhiên
25
Chương 25: Chỉ có hai người
26
Chương 26: Kể cả khi lớn rồi, anh vẫn chỉ thích em
27
Chương 27: Không có hy vọng
28
Chương 28: Ngoài dự đoán
29
Chương 29: Hình bóng trong lòng
30
Chương 30: Đều có mục đích
31
Chương 31: Hạ cái tôi, tiến thêm một bước
32
Chương 32: Chạm mặt trực tiếp
33
Chương 33: Tiến không lùi
34
Chương 34: Lời anh nói, chính là lý lẽ
35
Chương 35: Khó khăn ban đầu
36
Chương 36: Em là cả tương lai
37
Chương 37: Từng chút bước vào thế giới của nhau
38
Chương 38: Dự tính riêng
39
Chương 39: Có ý
40
Chương 40: Hình thành suy nghĩ
41
Chương 41: Kế hoạch tác chiến
42
Chương 42: Chuyện không tốt
43
Chương 43: Bày tỏ
44
Chương 44: Cảm giác mới
45
Chương 45: Chiều hư
46
Chương 46: Ăn miếng trả miếng
47
Chương 47: Vun đắp
48
Chương 48: Yêu đương theo cách trưởng thành
49
Chương 49: Cố tình
50
Chương 50: Không thiếu độ phũ
51
Chương 51: Từ lâu đã nhìn thấu
52
Chương 52: Trong lòng có quá nhiều mâu thuẫn
53
Chương 53: Chịu trách nhiệm
54
Chương 54: Bản lĩnh ở hành động
55
Chương 55: Không dễ “chơi”
56
Chương 56: Gia đình
57
Chương 57: Từng chút đi vào trật tự
58
Chương 58: Người đàn ông của em
59
Chương 59: Đừng đùa với lửa
60
Chương 60: Quyền riêng tư đó, anh không cần
61
Chương 61: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (1)
62
Chương 62: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (2)
63
Chương 63: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (3)
64
Chương 64: Yêu em, là cách anh trưởng thành
65
Chương 65: Khách không mời mà đến
66
Chương 66: Di truyền tài năng diễn xuất
67
Chương 67: Để tâm
68
Chương 68: “Động đất”
69
Chương 69: Hình thức dọa người có hơi nhạy cảm
70
Chương 70: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (1)
71
Chương 71: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (2)
72
Chương 72: Tổn thương đó, để anh giúp em xoa dịu
73
Chương 73: Tính về tương lai
74
Chương 74: Anh muốn trở thành người đặc biệt trong lòng em
75
Chương 75: Có điềm
76
Chương 76: Định hướng cho mai này
77
Chương 77: Lễ tốt nghiệp, lời cầu hôn
78
Chương 78: Từ nay, em đã là cô Khưu của anh
79
Chương 79: Kế hoạch xây dựng tổ ấm
80
Chương 80: Gieo nhân lành, gặt quả ngọt
81
Chương 81: Vì em mà thay đổi mọi kế hoạch
82
Chương 82: Đúng lúc, đúng người
83
Chương 83: Tất cả Mộc Tịnh Kỳ có, cũng chính là Khưu Dĩnh Ninh
84
Chương 84: Em không chỉ là cô Khưu
85
Chương 85: Biến mong ước trở thành hiện thực
86
Ngoại truyện: Góp nhặt tình yêu theo năm tháng
87
Bạn có một tin nhắn mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play