Chương 16: Hiện thực khó chấp nhận

Ấn đường của Mộc Tịnh Kỳ vô thức cau chặt lại, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Khưu Dĩnh Ninh đang trèo lên giường cô.

Bị bắt quả tang công khai, vẻ mặt Khưu Dĩnh Ninh vẫn vô cùng điềm nhiên, giống như chuyện xấu thì cứ làm, hậu quả không cần màng tới.

Mộc Tịnh Kỳ bị Khưu Dĩnh Ninh lấn chỗ đành phải nhích sát vào trong, vẫn không quên cằn nhằn xua đuổi: “Khưu Dĩnh Ninh, giường cậu sao cậu không nằm? Cậu có biết nam nữ thụ thụ bất tương thân không?”

Khưu Dĩnh Ninh thản nhiên nhướng mày một cái, vô tư đáp: “Không biết.”

Mộc Tịnh Kỳ thở mạnh ra một hơi, ngồi bật dậy quay người nhìn Khưu Dĩnh Ninh nằm chiếm hai phần ba chiếc giường, còn ung dung lắc chân gợi đòn.

Cô nuốt cơn bức xúc đã dâng lên cổ ngược vào bụng, giữ giọng bình tĩnh chất vấn: “Tôi thật sự không thích cậu đùa nhây như vậy đâu, mau về giường đi.”

Con ngươi Khưu Dĩnh Ninh chuyển động lên xuống có nhịp, biểu cảm suy tư nghiền ngẫm. Bỗng nhiên, anh ngồi bật dậy đối diện Mộc Tịnh Kỳ, thu lại bộ dạng nhởn nhơ, nghiêm túc đối chất: “Được, cậu trả lời thật cho tôi biết một chuyện, tôi sẽ về giường của mình.”

Không đợi Mộc Tịnh Kỳ hỏi, Khưu Dĩnh Ninh câu trước nói xong câu sau liền hỏi thẳng: “Đến tận bây giờ cậu vẫn giận tôi vì chuyện của Cát An tối đó? Vậy cậu có biết, cha mẹ chị ấy cưng con gái đến mức nào, chúng ta không có bằng chứng, nếu họ cố tình làm ầm lên đòi kiện cậu, vậy giữa thời điểm căng thẳng vì ôn thi, cậu có chịu đựng nổi không?”

Mộc Tịnh Kỳ vừa ngạc nhiên vừa hồi hộp ở giữa lồng ngực, không rõ vì sao nghe những lời này cảm xúc tiêu cực lập tức giảm đi một nửa.

Ngừng một chút, Khưu Dĩnh Ninh lại tiếp tục trút bức xúc ra ngoài: “Phải, tôi thừa nhận tôi sai vì đã lớn tiếng với cậu, nhưng tôi thà tự mình la cậu còn hơn để Cát An cho rằng tôi thiên vị bênh vực cậu mà nói với cha mẹ chị ấy. Không phải tôi không tin cậu, nhưng chúng ta đối với người có tiền có quyền, phải biết tự tìm cách biến chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.”

Mộc Tịnh Kỳ ngẩn người nghe Khưu Dĩnh Ninh nói, bàn tay đang đặt trên chăn vô thức siết lại một cách run rẩy.

Cứ cho là hôm đó Khưu Dĩnh Ninh lớn tiếng với Mộc Tịnh Kỳ vì để chứng minh cho Cát An biết anh không thiên vị bênh vực cô, để cô ta không mách lại cha mẹ gây áp lực lên cô. Vậy cảnh tượng anh và cô ta ôm nhau trong bếp chẳng lẽ là cô hoa mắt? Suốt thời gian qua Khưu Dĩnh Ninh không chịu nói rõ là do cô nghĩ nhiều?

Đáp án vốn đã quá rõ ràng, dù cho là lý do gì, Mộc Tịnh Kỳ cũng là người đến sau, là kẻ thấp hèn suốt ngày chỉ biết ngẩng đầu mơ tưởng những chuyện không có kết quả.

Nhưng dẫu gì sau khi có kết quả đại học, khả năng lớn dù đậu hay rớt Mộc Tịnh Kỳ cũng sẽ rời đi, giờ phút này cô không muốn tiếp tục chìm trong mối tình đơn phương không có hồi kết này.

Nghĩ thông suốt, Mộc Tịnh Kỳ khẽ mỉm cười trốn tránh hiện thực, khách sáo nói: “Cảm ơn cậu vì tất cả.”

“Tôi không thích nghe lời cảm ơn này của cậu... đồ ngốc!” Khưu Dĩnh Ninh lẩm bẩm trong miệng, biểu cảm có chút giận dỗi leo xuống giường dưới.

Những ngày sau đó tuy thái độ của Mộc Tịnh Kỳ có phần hòa hoãn lại bớt nhưng căn bản không thể cùng Khưu Dĩnh Ninh thân thiết như trước kia, bởi sự xuất hiện của Cát An vốn là một đường cắt ngang tạo nên khoảng cách ngăn ra giữa cô và anh.

Đầu tháng tám, buổi chiều trời vẫn còn đổ nắng, Khưu Dĩnh Ninh chuẩn bị đi đánh bóng cùng bạn, vừa ra gần đến cửa nhà mẹ Khưu ở trong bếp đã vọng ra hỏi: “Hôm nay có gà, con muốn ăn thế nào?”

Khưu Dĩnh Ninh ngồi ở bậc nhà mang giày, không xoay đầu lại, đáp: “Mẹ luộc đi, Kỳ thích ăn gà luộc hơn.”

Mẹ Khưu từ trong đi ra gần đến chỗ Khưu Dĩnh Ninh, nghe con trai nói xong bà liền chậc lưỡi cảm thán, vờ nhấn nhá trêu chọc: “Đâu có ai nhờ lại giải thích kỹ càng thế.”

Động tác buộc giày của Khưu Dĩnh Ninh khựng lại vài giây, vội buộc nhanh dây giày rồi cười xấu hổ bỏ chạy.

Mẹ Khưu mỉm cười hiểu ý, dõi mắt theo bóng lưng ngại ngùng của con trai, nhưng khi cánh cửa khép lại, bà lại lẳng lặng thở dài rầu rĩ. Đường đường là thanh niên mười tám tuổi, đầu đội trời chân đạp đất, nhắc đến chuyện tình cảm lại có bộ dạng như thế kia thì đến khi nào bà mới có cơ hội nhận con dâu, có cháu nội?

Từ ngày thi xong đại học, Mộc Tịnh Kỳ vì bị cha mẹ Khưu ngăn cản nên không thể ra ngoài xin việc làm thêm. Thời gian ở nhà, ngoại trừ phụ giúp việc nhà cho mẹ Khưu, lúc rảnh rỗi cô lại lên mạng viết lách bằng laptop Khưu Dĩnh Ninh đã mua cho cô trước đó. Bộ truyện cô viết là tự truyện, kể lại những gì đã trải qua trong cuộc đời mình, và cái kết cô vốn không nghĩ hay tưởng tượng ra được.

Buổi chiều tối Khưu Dĩnh Ninh từ ngoài về, còn cầm theo thư tín và hóa đơn lấy từ bên dưới phòng bảo vệ lên. Vào nhà, anh dùng mũi chân đẩy gót giày chân kia để tháo ra, hai tay bận cầm xấp giấy, ánh mắt chăm chú kiểm tra.

Ngay khi nhìn thấy lá thư gửi từ trường đại học ở thành phố khác, hai đôi mày của Khưu Dĩnh Ninh lập tức nhíu chặt lại, trong lòng cồn cào không ngừng dâng lên cảm giác bất an. Anh đá vội giày sang một bên, vừa vào nhà vừa xé mở lá thư “khả nghi” ra xem.

Bên trên tờ giấy A4 trắng được gấp 3 lần cẩn thận, dòng chữ tiêu đề in đậm nổi bật “Giấy Báo Trúng Tuyển Đại Học”. Ánh mắt Khưu Dĩnh Ninh chần chừ lướt xuống dưới nhìn dòng chữ tiếp theo “Họ tên thí sinh: Mộc Tịnh Kỳ”.

Hot

Comments

Ruby

Ruby

cho anh chết này đây là hậu quả của việc dây dưa với bà Cát An đó

2023-06-25

10

Ruby

Ruby

chắc sẽ sớm thôi ạ :))

2023-06-25

4

Nguyễn Huệ

Nguyễn Huệ

hay

2022-05-23

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chia sẻ niềm vui nỗi buồn
2 Chương 2: Phân biệt đối xử
3 Chương 3: Tự luyến
4 Chương 4: Thích thầm
5 Chương 5: Mối tình đầu
6 Chương 6: Hành động thay cho một lời nói
7 Chương 7: Lựa chọn
8 Chương 8: Cảm nhận đặc biệt
9 Chương 9: Có thật chỉ đơn giản là bạn bè?
10 Chương 10: Ngay từ đầu đã vốn không có tư cách
11 Chương 11: Cảm xúc khó giấu
12 Chương 12: Từ bỏ
13 Chương 13: Rạch ra ranh giới
14 Chương 14: Suy nghĩ nhiều
15 Chương 15: Nỗi lòng đó, vốn không dám hiểu
16 Chương 16: Hiện thực khó chấp nhận
17 Chương 17: Tôi là gì trong lòng cậu?
18 Chương 18: Tự học cách trưởng thành
19 Chương 19: Gặp lại
20 Chương 20: Người lạ từng thân
21 Chương 21: Cơ hội không đến lần thứ hai
22 Chương 22: Bất chấp giành lấy
23 Chương 23: Người con trai đanh đá
24 Chương 24: Cứ tự nhiên
25 Chương 25: Chỉ có hai người
26 Chương 26: Kể cả khi lớn rồi, anh vẫn chỉ thích em
27 Chương 27: Không có hy vọng
28 Chương 28: Ngoài dự đoán
29 Chương 29: Hình bóng trong lòng
30 Chương 30: Đều có mục đích
31 Chương 31: Hạ cái tôi, tiến thêm một bước
32 Chương 32: Chạm mặt trực tiếp
33 Chương 33: Tiến không lùi
34 Chương 34: Lời anh nói, chính là lý lẽ
35 Chương 35: Khó khăn ban đầu
36 Chương 36: Em là cả tương lai
37 Chương 37: Từng chút bước vào thế giới của nhau
38 Chương 38: Dự tính riêng
39 Chương 39: Có ý
40 Chương 40: Hình thành suy nghĩ
41 Chương 41: Kế hoạch tác chiến
42 Chương 42: Chuyện không tốt
43 Chương 43: Bày tỏ
44 Chương 44: Cảm giác mới
45 Chương 45: Chiều hư
46 Chương 46: Ăn miếng trả miếng
47 Chương 47: Vun đắp
48 Chương 48: Yêu đương theo cách trưởng thành
49 Chương 49: Cố tình
50 Chương 50: Không thiếu độ phũ
51 Chương 51: Từ lâu đã nhìn thấu
52 Chương 52: Trong lòng có quá nhiều mâu thuẫn
53 Chương 53: Chịu trách nhiệm
54 Chương 54: Bản lĩnh ở hành động
55 Chương 55: Không dễ “chơi”
56 Chương 56: Gia đình
57 Chương 57: Từng chút đi vào trật tự
58 Chương 58: Người đàn ông của em
59 Chương 59: Đừng đùa với lửa
60 Chương 60: Quyền riêng tư đó, anh không cần
61 Chương 61: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (1)
62 Chương 62: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (2)
63 Chương 63: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (3)
64 Chương 64: Yêu em, là cách anh trưởng thành
65 Chương 65: Khách không mời mà đến
66 Chương 66: Di truyền tài năng diễn xuất
67 Chương 67: Để tâm
68 Chương 68: “Động đất”
69 Chương 69: Hình thức dọa người có hơi nhạy cảm
70 Chương 70: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (1)
71 Chương 71: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (2)
72 Chương 72: Tổn thương đó, để anh giúp em xoa dịu
73 Chương 73: Tính về tương lai
74 Chương 74: Anh muốn trở thành người đặc biệt trong lòng em
75 Chương 75: Có điềm
76 Chương 76: Định hướng cho mai này
77 Chương 77: Lễ tốt nghiệp, lời cầu hôn
78 Chương 78: Từ nay, em đã là cô Khưu của anh
79 Chương 79: Kế hoạch xây dựng tổ ấm
80 Chương 80: Gieo nhân lành, gặt quả ngọt
81 Chương 81: Vì em mà thay đổi mọi kế hoạch
82 Chương 82: Đúng lúc, đúng người
83 Chương 83: Tất cả Mộc Tịnh Kỳ có, cũng chính là Khưu Dĩnh Ninh
84 Chương 84: Em không chỉ là cô Khưu
85 Chương 85: Biến mong ước trở thành hiện thực
86 Ngoại truyện: Góp nhặt tình yêu theo năm tháng
87 Bạn có một tin nhắn mới
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Chia sẻ niềm vui nỗi buồn
2
Chương 2: Phân biệt đối xử
3
Chương 3: Tự luyến
4
Chương 4: Thích thầm
5
Chương 5: Mối tình đầu
6
Chương 6: Hành động thay cho một lời nói
7
Chương 7: Lựa chọn
8
Chương 8: Cảm nhận đặc biệt
9
Chương 9: Có thật chỉ đơn giản là bạn bè?
10
Chương 10: Ngay từ đầu đã vốn không có tư cách
11
Chương 11: Cảm xúc khó giấu
12
Chương 12: Từ bỏ
13
Chương 13: Rạch ra ranh giới
14
Chương 14: Suy nghĩ nhiều
15
Chương 15: Nỗi lòng đó, vốn không dám hiểu
16
Chương 16: Hiện thực khó chấp nhận
17
Chương 17: Tôi là gì trong lòng cậu?
18
Chương 18: Tự học cách trưởng thành
19
Chương 19: Gặp lại
20
Chương 20: Người lạ từng thân
21
Chương 21: Cơ hội không đến lần thứ hai
22
Chương 22: Bất chấp giành lấy
23
Chương 23: Người con trai đanh đá
24
Chương 24: Cứ tự nhiên
25
Chương 25: Chỉ có hai người
26
Chương 26: Kể cả khi lớn rồi, anh vẫn chỉ thích em
27
Chương 27: Không có hy vọng
28
Chương 28: Ngoài dự đoán
29
Chương 29: Hình bóng trong lòng
30
Chương 30: Đều có mục đích
31
Chương 31: Hạ cái tôi, tiến thêm một bước
32
Chương 32: Chạm mặt trực tiếp
33
Chương 33: Tiến không lùi
34
Chương 34: Lời anh nói, chính là lý lẽ
35
Chương 35: Khó khăn ban đầu
36
Chương 36: Em là cả tương lai
37
Chương 37: Từng chút bước vào thế giới của nhau
38
Chương 38: Dự tính riêng
39
Chương 39: Có ý
40
Chương 40: Hình thành suy nghĩ
41
Chương 41: Kế hoạch tác chiến
42
Chương 42: Chuyện không tốt
43
Chương 43: Bày tỏ
44
Chương 44: Cảm giác mới
45
Chương 45: Chiều hư
46
Chương 46: Ăn miếng trả miếng
47
Chương 47: Vun đắp
48
Chương 48: Yêu đương theo cách trưởng thành
49
Chương 49: Cố tình
50
Chương 50: Không thiếu độ phũ
51
Chương 51: Từ lâu đã nhìn thấu
52
Chương 52: Trong lòng có quá nhiều mâu thuẫn
53
Chương 53: Chịu trách nhiệm
54
Chương 54: Bản lĩnh ở hành động
55
Chương 55: Không dễ “chơi”
56
Chương 56: Gia đình
57
Chương 57: Từng chút đi vào trật tự
58
Chương 58: Người đàn ông của em
59
Chương 59: Đừng đùa với lửa
60
Chương 60: Quyền riêng tư đó, anh không cần
61
Chương 61: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (1)
62
Chương 62: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (2)
63
Chương 63: Độ phũ tỉ lệ thuận nhan sắc (3)
64
Chương 64: Yêu em, là cách anh trưởng thành
65
Chương 65: Khách không mời mà đến
66
Chương 66: Di truyền tài năng diễn xuất
67
Chương 67: Để tâm
68
Chương 68: “Động đất”
69
Chương 69: Hình thức dọa người có hơi nhạy cảm
70
Chương 70: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (1)
71
Chương 71: Hoa xương rồng nở giữa sa mạc (2)
72
Chương 72: Tổn thương đó, để anh giúp em xoa dịu
73
Chương 73: Tính về tương lai
74
Chương 74: Anh muốn trở thành người đặc biệt trong lòng em
75
Chương 75: Có điềm
76
Chương 76: Định hướng cho mai này
77
Chương 77: Lễ tốt nghiệp, lời cầu hôn
78
Chương 78: Từ nay, em đã là cô Khưu của anh
79
Chương 79: Kế hoạch xây dựng tổ ấm
80
Chương 80: Gieo nhân lành, gặt quả ngọt
81
Chương 81: Vì em mà thay đổi mọi kế hoạch
82
Chương 82: Đúng lúc, đúng người
83
Chương 83: Tất cả Mộc Tịnh Kỳ có, cũng chính là Khưu Dĩnh Ninh
84
Chương 84: Em không chỉ là cô Khưu
85
Chương 85: Biến mong ước trở thành hiện thực
86
Ngoại truyện: Góp nhặt tình yêu theo năm tháng
87
Bạn có một tin nhắn mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play