Chương 2: Trọng sinh

Ánh nắng chói chang luồn lách qua khe cửa sổ, xuyên qua tấm rèm màu trắng hắt vào gương mặt non mịn của cô gái đang nằm trên chiếc giường cùng đồng bộ màu trắng, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu khẽ nheo mắt.

Theo phản xạ tự nhiên, Doãn Khả Vy đưa bàn tay thuận lên hòng che chắn cho đôi mắt đang vô cùng nhức nhối.

Nhưng là, cánh tay chỉ mới vừa khẽ động, một cơn đau buốt truyền đến đánh thẳng tới não khiến đôi mày lá liễu xinh đẹp chợt nhăn lại.

Sau một lúc, khi đã phần nào làm quen với thứ ánh sáng chói loà kia, cặp mắt to tròn với đôi hàng mi cong vút như cánh quạt chậm rãi mở ra.

Đôi mắt đen láy linh động nhìn về phía bàn tay, nơi truyền đến cơn đau nhói.

Thì ra là kim truyền đang cắm vào mu bàn tay, cho nên khi cử động bất chợt mới cảm thấy nhói lên như vậy.

Đảo mắt quan sát xung quanh, mi tâm Doãn Khả Vy một lần nữa nhíu chặt.

Màu trắng tinh khôi phủ kín gian phòng, thoang thoảng mùi thuốc sát trùng, phía đầu giường còn có chai nước biển còn đang nhỏ từng giọt từng giọt đều đặn...

Đây hẳn là ở trong bệnh viện rồi!

Bệnh viện?

Vì sao cô lại ở trong bệnh viện?

Doãn Khả Vy nhắm mắt lại, điềm tĩnh nhớ về những việc vừa xảy ra.

Một loạt hình ảnh thoáng qua trong đầu tựa như một thước phim ngắn quay chậm.

Hôm nay cô có một cuộc hẹn với một người bạn trên mạng đã quen biết hơn bảy năm, sau đó ghé về trường cũ tham dự lễ kỷ niệm năm mươi năm ngày thành lập trường.

Trên đường đi cô gặp phải tai nạn giao thông, bị một chiếc ô tô đâm trúng văng xa mấy mét.

Thì ra là vẫn còn sống. Cô vẫn là chưa tới số nha.

Doãn Khả Vy khẽ cười.

Nhớ tới một màn kia, cô có chút rùng mình. Tai nạn này cũng không phải nhỏ đâu.

Doãn Khả Vy thử cử động toàn thân xem xét bản thân có chỗ nào không thoải mái hay không?

Trên đầu không có băng bó gì, vẫn còn nguyên vẹn. Toàn thân đau nhức vô lực tựa như mới bị xe nghiền qua nhưng không hề bị xây xát. Tay chân cũng hoàn toàn lành lạnh không bị băng bó tẹo nào.

Đây cuối cùng là vấn đề ở đâu?

Vụ tai nạn kia cô vẫn còn nhớ rõ như in. Khi mà cô "tung cánh" rồi "hạ cánh" một cú trời giáng như thế mà toàn thân vẫn còn lành lạnh thì đúng là khó tin mà.

Mặc dù khi đó cô không có cảm giác đau đớn nhưng mà không lý nào lại hoàn toàn lành lạnh không chỗ nào xây xát. Đó là chuyện không thể xảy ra được!

Doãn Khả Vy cốc đầu hai cái, vò vò tóc tự nói với bản thân: "Hàng ngày vẫn đi làm bằng ô tô, hôm nay không biết đứt sợi dây thần kinh nào mà lại đi bằng xe máy. Đi bằng ô tô thì chắc là chẳng hề hấn gì đâu nhỉ? Cùng lắm là đến trễ một chút, đối phương chắc là sẽ thông cảm thôi mà!"

Haizzz...

Doãn Khả Vy khẽ thở dài, hai mắt nhìn tròng trọc trên trần nhà.

Cũng không biết bây giờ là thời gian gì rồi, cũng không biết bản thân đã nằm đây bao lâu rồi nữa?

Giờ thì hay rồi, không gặp được người bạn trên mạng, càng không gặp lại được người muốn gặp.

Chung quy, cô và hắn vẫn là vô duyên

Doãn Khả Vy nở nụ cười tự giễu.

Không gặp lại âu cũng là điều tốt.

Bảy năm qua cô cứ mãi chấp niệm một người, không thích thêm một ai, cũng chẳng mở lòng với bất cứ người đàn ông nào.

Có lẽ từ giờ cô đã có thể hoàn toàn buông bỏ mối tình đầu đơn phương này mà tiến về phía trước.

Tự tìm hiểu cũng được, mai mối cũng tốt. Cô sẽ nghe lời của ba mẹ mà tìm cho mình một người bạn đời.

Cô cũng không còn trẻ, đã hai mươi lăm cái xuân xanh rồi.

Khi mẹ cô tầm tuổi này, cô cũng đã hai tuổi. Cho nên trong nhà, ai cũng hối thúc hôn sự của cô.

Mà cô, cứ mãi lo cho sự nghiệp.

Cũng may tai nạn này không khiến cô tổn thương nặng. Nếu không, chiếc ghế Trưởng phòng cô ngồi còn chưa vững đã bị thay thế.

Haizzz...

Doãn Khả Vy một lần nữa thở dài.

Đúng là trong cái rủi có cái may.

Không biết qua bao lâu, một tiếng "két" vang lên kéo hồn Doãn Khả Vy trở về.

Mẹ Doãn mỉm cười bước vào với cặp lồng trên tay, nhìn cô nói: "Tỉnh rồi à? Có thấy khó chịu ở đâu không?"

Cô chăm chú nhìn khuôn mặt mẹ Doãn, lại cứ có cảm giác là lạ ở chỗ nào, tựa như trẻ hơn mấy tuổi.

Trong đầu Doãn Khả Vy chợt nảy lên suy nghĩ cực đoan: cô thành ra thế này mà mẹ cô không già thêm vì lo lắng, ấy vậy mà còn trẻ ra mới ghê chứ!

Nghĩ là vậy, nhưng cô nào dám nói ra.

"Mẹ, con bị sao vậy?" Cô cất giọng khàn khàn hỏi, cổ họng truyền tới chút đau rát.

"Con bé này, bị sốt cao như vậy mà không chịu nói ba mẹ, lại cứ cắm đầu vào học đến ngất xỉu. Chỉ là chuẩn bị vào năm học mới chứ có phải sắp thi đại học đâu?"

Mẹ cô mắng nhưng lời nói lại mang theo chút cưng chiều, không hề cất giấu sự lo lắng.

Nghe những lời này, Doãn Khả Vy cứ thấy có cái gì đó không đúng, liền hỏi lại: "Ngoài bị sốt ra con còn bị gì nữa? Đầu, tay, chân, toàn thân... Có chỗ nào bị dập gãy gì không mẹ? Sao con thấy toàn thân đều đau nhức khó chịu vô cùng."

"Cái con nhỏ này, bị sốt đến hỏng cả não rồi hay sao mà hỏi vớ vẩn? Sốt cao hôn mê một ngày một đêm, lại bị té xỉu thì khi tỉnh lại, toàn thân đau nhức là phải rồi. Còn dập gãy cái gì hả? Có phải bị tai nạn gì nghiêm trọng đâu." Mẹ Doãn ôn tồn giải thích.

Không phải tai nạn nghiêm trọng?

Xe tông văng xa mấy mét mà còn chưa nghiêm trọng thế chẳng lẽ xanh cỏ rồi mới gọi là nghiêm trọng hay sao trời?

Doãn Khả Vy lại nhìn mẹ Doãn, hỏi lại lần nữa: "Vậy bác sĩ nói con bị sao? Khi nào thì con có thể xuất viện?"

"Con bị sốt siêu vi, cộng thêm nghỉ ngơi không đủ, ăn uống không điều độ nên mới đâm ra ngất."

Sờ lên trán cô thử nhiệt độ, xong mẹ Doãn lại nói tiếp: "Bác sĩ nói nếu như hạ sốt rồi thì nằm thêm một ngày nữa. Nếu mai cảm thấy ổn rồi thì có thể xuất viện. Nhưng mà mẹ thấy con nằm thêm ba ngày nữa đi, nghỉ ngơi rồi truyền thêm mấy chai nước với vitamin nữa. Đợi khoẻ hẳn thì hẵng xuất viện. Dù sao về nhà còn cũng chỉ cắm đầu vào sách vở. Hiện tại cũng không cần thiết phải học nhiều làm gì, hai tuần nữa mới nhập học cơ mà."

Lần này, nghe những lời mẹ Doãn nói, cô cảm thấy khó hiểu cùng hoang mang cực độ, lại vẫn cứ thấy sai sai ở chỗ nào.

Mi tâm cô nhíu chặt, đăm chiêu nhìn người phụ nữ đang ngồi bên mép giường.

Nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của con gái, mẹ Doãn không thương tình đưa tay lên cốc đầu cô một cái.

"Sao, có ý kiến gì? Mà cho dù con có ý kiến mẹ cũng không nghe. Bộ muốn vào phòng cấp cứu lần nữa mới biết sợ? Con không sợ nhưng mà mẹ sợ. Mẹ già rồi, không đủ sức để chống đỡ đâu."

"Sao mẹ lại quan trọng hoá lên như vậy? Không phải con vẫn sống khoẻ mạnh đấy sao?"

Doãn Khả Vy bật cười. Mẹ cô đúng là quá khoa trương rồi.

Mẹ Doãn lắc đầu, nhìn cô đầy yêu thương: "Có đói không? Mẹ mới nấu chút cháo. Còn nóng nè, ăn đi cho mau lại sức."

Nghe bà nói thế, dạ dày cô lúc này đúng thật là đang biểu tình. Mặc dù vẫn đang truyền nước, nhưng đói thì vẫn thấy đói thôi.

"Vâng, con cũng thấy đói rồi."

Cô gật đầu trả lời, sau đó chống tay, vươn mình muốn ngồi dậy.

Thấy vậy, mẹ Doãn liền tiến lại gần giúp cô điều chỉnh giường nằm, sau đó lấy chiếc bàn ăn sử dụng trong phòng bệnh xoay lại để cô ăn được thuận tiện và thoải mái hơn.

Ăn được vài miếng, Doãn Khả Vy lên tiếng hỏi: "Hôm nay là ngày nào rồi mẹ?"

Không cần suy nghĩ, bà liền trả lời: "Thứ tư ngày năm tháng tám."

"Khụ khụ..."

Doãn Khả Vy bất chợt sặc cháo còn đang ngậm trong miệng, không dám tin vào những gì mẹ cô vừa nói.

"Thứ tư ngày năm tháng tám?"

Mẹ cô lấy ra từ trong túi xách chiếc điện thoại màu ánh kim, đưa đến trước mặt cô, cất giọng: "Điện thoại của con đó, tự xem đi."

Doãn Khả Vy nhận lấy điện thoại, xoay qua xoay lại, trong lòng lại nổi lên một trận nghi hoặc về lời mẹ cô vừa nói.

"Điện thoại này mà của con á? Sao mà..."

Lời còn chưa nói hết, cô bỗng im bặt khi nhìn vào màn hình hiển thị, xong lại nhìn kỹ chiếc điện thoại lần nữa.

Những ký ức xưa cũ như hiện lên trước mắt.

Trí nhớ của Doãn Khả Vy không chỉ tốt, mà là cực kỳ tốt. Cô có khả năng nhìn qua một lần là nhớ, mà những gì muốn nhớ thì sẽ khó mà quên được.

Cô cảm thấy có một trí nhớ quá tốt cũng chẳng phải là điều tốt. Ưu điểm đôi khi cũng trở thành khuyết điểm của chính bản thân.

Có lẽ cũng chính vì vậy mà cô cứ nhất niệm một người ngần ấy năm.

Chiếc điện thoại ánh kim này Doãn Khả Vy đã sử dụng từ năm lớp mười, cũng chính là chiếc điện thoại đầu tiên của cô, chắc chắn không sai.

Nhưng là chiếc điện thoại này đã hư từ lâu rồi cơ mà!

Ngày tháng năm hiển thị trên màn hình là thế nào?

Cô lần mò vào từng thư mục của chiếc điện thoại đang cầm trên tay.

Qua một lúc, cô có thể khẳng định đây đúng là điện thoại của cô khi đó. Hơn nữa, dòng điện thoại này đã bỏ từ lâu, mẹ Doãn không thể nào tìm được ở đâu chiếc điện thoại tương tự, lại có những dữ liệu này được.

Một ý nghĩ xẹt qua trong đầu.

Doãn Khả Vy mở camera trước của điện thoại để xem chính mình, trên trán xẹt qua ba vạch đen.

Quả nhiên, cô... trọng sinh rồi!

Hot

Comments

Khả Vy

Khả Vy

Quyết định làm Fan ruột

2022-01-15

9

❤ Tegami ❤

❤ Tegami ❤

Híhí, truyện dễ thương ghia🤗🤗🤗

2022-01-14

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tai nạn
2 Chương 2: Trọng sinh
3 Chương 3: Lột xác
4 Chương 4: Mr L
5 Chương 5: Ba chở con đến trường nhé!
6 Chương 6: Trở lại trường học
7 Chương 7: Bầu hội học sinh
8 Chương 8: Thảo luận
9 Chương 9: Chốt
10 Chương 10: Ôm anh cho chặt vào
11 Chương 11: Thân phận của Lữ Thiên Luân
12 Chương 12: Cừu non vẫn bị sói xám bắt nạt
13 Chương 13: Em có thích hắn không?
14 Chương 14: Quan hệ của chúng ta là gì?
15 Chương 15: Bạn cùng bàn, anh hài lòng rồi chứ?
16 Chương 16: Hình như em có vẻ rất thất vọng nhỉ?
17 Chương 17: Ai dám nói hai người không phải có một chân?
18 Chương 18: Anh có thích Vy Vy không?
19 Chương 19: Người tôi thích là em
20 Chương 20: Từ lúc bắt đầu, anh chưa từng đùa giỡn với em
21 Chương 21: Nụ hôn đầu
22 Chương 22: Hẹn hò
23 Chương 23: Anh nhớ em
24 Chương 24: Hôm qua hai người đã xảy ra chuyện gì?
25 Chương 25: Thư tình
26 Chương 26: Chủ động hôn
27 Chương 27: Em muốn gặp La Trọng Huy nói chuyện rõ ràng
28 Chương 28: Chỉ cần quay lưng lại, tôi sẽ luôn đợi em
29 Chương 29: Thi đấu
30 Chương 30: Em đã có mục tiêu của mình
31 Chương 31: Sau khi đạt được mục tiêu em sẽ làm gì?
32 Chương 32: Chúng ta có quen biết nhau phải không?
33 Chương 33: Hôm nay anh rất vui
34 Chương 34: Mẹ không phản đối nhưng mẹ có điều kiện
35 Chương 35: Lữ Thiên Luân nổi giận
36 Chương 36: Cảnh cáo
37 Chương 37: Tracy là kiệt tác của mẹ có phải không?
38 Chương 38: Cậu nói xem tôi nên làm thế nào?
39 Chương 39: Trốn học
40 Chương 40: Anh sai rồi, đừng giận anh nữa!
41 Chương 41: Gây chuyện
42 Chương 42: Tôi muốn cùng cô thách đấu
43 Chương 43: Tôi có chuyện cần nói với anh
44 Chương 44: Anh không bảo vệ Vy Vy sao?
45 Chương 45: Thay cô quyết định
46 Chương 46: Lên kế hoạch "cải tạo"
47 Chương 47: Chỉ cần em tin tưởng anh
48 Chương 48: Tôi bỏ cuộc rồi - Thi cuối kỳ
49 Chương 49: Mất lý trí
50 Chương 50: Vy Vy, anh hối hận rồi!
51 Chương 51: Đừng sợ anh - Hiếu kính trưởng bối
52 Chương 52: Đưa em đi làm chuyện xấu!
53 Chương 53: Kế hoạch bí mật
54 Chương 54: Đến Maldives
55 Chương 55: Vy Vy, sinh nhật vui vẻ!
56 Chương 56: Quà sinh nhật
57 Chương 57: Lại mất lý trí (18+)
58 Chương 58: Lúc nãy là ai không muốn, bây giờ lại đi trêu chọc em? (18+)
59 Chương 59: Tâm sự cùng Mr L
60 Chương 60: Sao hôm nay lại chủ động như vậy?
61 Chương 61: Hối lộ anh đi
62 Chương 62: Anh rất bá đạo?
63 Chương 63: Vòng thi đấu đầu tiên
64 Chương 64: Em có cơ hội từ chối không?
65 Chương 65: Anh nói thế nào chính là thế ấy!
66 Chương 66: Vòng thi đấu thứ hai
67 Chương 67: Vòng thi đấu thứ ba
68 Chương 68: Vòng thi đấu thứ tư
69 Chương 69: Vòng chung kết
70 Chương 70: Chiến thắng oanh liệt
71 Chương 71: Em đói bụng
72 Chương 72: Tối nay hai vợ chồng cậu tính làm lễ kết hôn à?
73 Chương 73: Cô ấy bị làm sao vậy?
74 Chương 74: Chẳng lẽ đi tìm phụ nữ cho cậu ta?
75 Chương 75: Để anh yêu em (18+)
76 Chương 76: Truy tìm kẻ chủ mưu
77 Chương 77: Làm bạn gái tôi
78 Chương 78: Phản xạ có điều kiện
79 Chương 79: Không phải Tracy thì là ai?
80 Chương 80: Tôi nên xử lý cô thế nào mới tốt đây?
81 Chương 81: Đúng người đúng tội
82 Chương 82: Tôi còn có lựa chọn khác?
83 Chương 83: Gặp phụ huynh
84 Chương 84: Điều kiện thứ ba
85 Chương 85: Mau trở về phòng anh ngủ đi chứ?
86 Chương 86: Sinh nhật Lữ Thiên Luân
87 Chương 87: Mang em tặng anh có được không? (18+)
88 Chương 88: Em chơi xong rồi, bây giờ có phải nên đến lượt anh hay không? (18+)
89 Chương 89: Cùng anh đi Mỹ có được không?
90 Chương 90: Bác sẽ đầu tư cho con
91 Chương 91: Cô không sợ tôi giở trò sau lưng à?
92 Chương 92: Anh nhớ em rồi! Nhớ em thành bệnh!"
93 Chương 93: Có dám cùng tôi đánh một ván lớn không?
94 Chương 94: A Luân, em đến rồi
95 Chương 95: Em không định sang Mỹ du học thật sao?
96 Chương 96: Nhìn xem có phải anh không? (18+)
97 Chương 97: Chờ anh thêm một năm nữa thôi
98 Chương 98: Tại sao cô lại cầm điện thoại của anh ấy?
99 Chương 99: Lại gặp chuyện
100 Chương 100: Đối mặt
101 Chương 101: Bất an
102 Chương 102: Mất tích
103 Chương 103: Bị bắt cóc
104 Chương 104: Đạt thành thoả thuận
105 Chương 105: Tình thế xoay chuyển
106 Chương 106: Lại gặp tai nạn
107 Chương 107: Dư chấn sau tai nạn
108 Chương 108: Mất trí nhớ
109 Chương 109: Tạm thời chia tay
110 Chương 110: Đành lòng không?
111 Chương 111: Bây giờ chúng tôi có khác gì hai người xa lạ?
112 Chương 112: Tracy gây hấn
113 Chương 113: Bị truy sát
114 Chương 114: Gục gã và đứng lên
115 Chương 115: Lữ Ánh lại ghé thăm
116 Chương 116: Anthony thổ lộ
117 Chương 117: Mr L thổ lộ
118 Chương 118: Quyết định
119 Chương 119: Đối mặt
120 Chương 120: Lịch sử lặp lại
121 Chương 121: Chấp nhận thực tại
122 Chương 122: Bất ngờ liên tục kéo đến
123 Chương 123: Tiếp nhận chức vụ
124 Chương 124: Sau này nhờ anh giúp đỡ
125 Chương 125: Em không kén ăn, rất dễ nuôi
126 Chương 126: Lữ tổng muốn chịu trách nhiệm đến mức độ nào?
127 Chương 127: Trong gia tộc Lauder, anh giữ vai trò gì?
128 Chương 128: Sao lại là em?
129 Chương 129: Ngày mai chúng ta gặp nhau đi
130 Chương 130: Nếu anh cho em quyền đó thì sao?
131 Chương 131: Chính miệng em nói thích anh, bây giờ muốn lật lọng sao?
132 Chương 132: Mẹ đã từng gặp cậu ta
133 Chương 133: Con muốn chuyển đến ở nhà anh ấy
134 Chương 134: Anh sẽ không dễ dàng buông tay
135 Chương 135: Nếu em nói em mơ thấy, anh tin không?
136 Chương 136: Anh không muốn để em trở về
137 Chương 137: Xác định quan hệ cùng ba mẹ Doãn
138 Chương 138: Công khai chốn công sở
139 Chương 139: Đến nhà hắn
140 Chương 140: Anh yêu em sao, muốn em sao? (18+)
141 Chương 141: Thay đồ
142 Chương 142: Dụ dỗ
143 Chương 143: Trở thành của nhau (18+)
144 Chương 144: Anh giúp em tắm
145 Chương 145: Party tất niên L&L
146 Chương 146: Bị tập kích
147 Chương 147: Tất cả đều bình an
148 Chương 148: Kẻ chủ mưu
149 Chương 149: Xử lý kẻ chủ mưu
150 Chương 150: Đến Maldives
151 Chương 151: Anh thật sự là cầm thú
152 Chương 152: Lời cầu hôn vào ngày sinh nhật
153 Chương 153: Em chạy không thoát đâu
154 Chương 154: Kết cục viên mãn
155 Ngoại truyện 1: Thành viên mới
156 Ngoại truyện 2: Tiệc đầy tháng
157 Ngoại truyện 3: Người tính không bằng trời tính
158 Ngoại truyện 4: Bà xã, anh không muốn phải giấu giếm, anh muốn công khai
159 Ngoại truyện 5: Angus đến L&L
160 Ngoại truyện 6: Bị gây hấn
161 Ngoại truyện 7: Là vợ con tôi
Chapter

Updated 161 Episodes

1
Chương 1: Tai nạn
2
Chương 2: Trọng sinh
3
Chương 3: Lột xác
4
Chương 4: Mr L
5
Chương 5: Ba chở con đến trường nhé!
6
Chương 6: Trở lại trường học
7
Chương 7: Bầu hội học sinh
8
Chương 8: Thảo luận
9
Chương 9: Chốt
10
Chương 10: Ôm anh cho chặt vào
11
Chương 11: Thân phận của Lữ Thiên Luân
12
Chương 12: Cừu non vẫn bị sói xám bắt nạt
13
Chương 13: Em có thích hắn không?
14
Chương 14: Quan hệ của chúng ta là gì?
15
Chương 15: Bạn cùng bàn, anh hài lòng rồi chứ?
16
Chương 16: Hình như em có vẻ rất thất vọng nhỉ?
17
Chương 17: Ai dám nói hai người không phải có một chân?
18
Chương 18: Anh có thích Vy Vy không?
19
Chương 19: Người tôi thích là em
20
Chương 20: Từ lúc bắt đầu, anh chưa từng đùa giỡn với em
21
Chương 21: Nụ hôn đầu
22
Chương 22: Hẹn hò
23
Chương 23: Anh nhớ em
24
Chương 24: Hôm qua hai người đã xảy ra chuyện gì?
25
Chương 25: Thư tình
26
Chương 26: Chủ động hôn
27
Chương 27: Em muốn gặp La Trọng Huy nói chuyện rõ ràng
28
Chương 28: Chỉ cần quay lưng lại, tôi sẽ luôn đợi em
29
Chương 29: Thi đấu
30
Chương 30: Em đã có mục tiêu của mình
31
Chương 31: Sau khi đạt được mục tiêu em sẽ làm gì?
32
Chương 32: Chúng ta có quen biết nhau phải không?
33
Chương 33: Hôm nay anh rất vui
34
Chương 34: Mẹ không phản đối nhưng mẹ có điều kiện
35
Chương 35: Lữ Thiên Luân nổi giận
36
Chương 36: Cảnh cáo
37
Chương 37: Tracy là kiệt tác của mẹ có phải không?
38
Chương 38: Cậu nói xem tôi nên làm thế nào?
39
Chương 39: Trốn học
40
Chương 40: Anh sai rồi, đừng giận anh nữa!
41
Chương 41: Gây chuyện
42
Chương 42: Tôi muốn cùng cô thách đấu
43
Chương 43: Tôi có chuyện cần nói với anh
44
Chương 44: Anh không bảo vệ Vy Vy sao?
45
Chương 45: Thay cô quyết định
46
Chương 46: Lên kế hoạch "cải tạo"
47
Chương 47: Chỉ cần em tin tưởng anh
48
Chương 48: Tôi bỏ cuộc rồi - Thi cuối kỳ
49
Chương 49: Mất lý trí
50
Chương 50: Vy Vy, anh hối hận rồi!
51
Chương 51: Đừng sợ anh - Hiếu kính trưởng bối
52
Chương 52: Đưa em đi làm chuyện xấu!
53
Chương 53: Kế hoạch bí mật
54
Chương 54: Đến Maldives
55
Chương 55: Vy Vy, sinh nhật vui vẻ!
56
Chương 56: Quà sinh nhật
57
Chương 57: Lại mất lý trí (18+)
58
Chương 58: Lúc nãy là ai không muốn, bây giờ lại đi trêu chọc em? (18+)
59
Chương 59: Tâm sự cùng Mr L
60
Chương 60: Sao hôm nay lại chủ động như vậy?
61
Chương 61: Hối lộ anh đi
62
Chương 62: Anh rất bá đạo?
63
Chương 63: Vòng thi đấu đầu tiên
64
Chương 64: Em có cơ hội từ chối không?
65
Chương 65: Anh nói thế nào chính là thế ấy!
66
Chương 66: Vòng thi đấu thứ hai
67
Chương 67: Vòng thi đấu thứ ba
68
Chương 68: Vòng thi đấu thứ tư
69
Chương 69: Vòng chung kết
70
Chương 70: Chiến thắng oanh liệt
71
Chương 71: Em đói bụng
72
Chương 72: Tối nay hai vợ chồng cậu tính làm lễ kết hôn à?
73
Chương 73: Cô ấy bị làm sao vậy?
74
Chương 74: Chẳng lẽ đi tìm phụ nữ cho cậu ta?
75
Chương 75: Để anh yêu em (18+)
76
Chương 76: Truy tìm kẻ chủ mưu
77
Chương 77: Làm bạn gái tôi
78
Chương 78: Phản xạ có điều kiện
79
Chương 79: Không phải Tracy thì là ai?
80
Chương 80: Tôi nên xử lý cô thế nào mới tốt đây?
81
Chương 81: Đúng người đúng tội
82
Chương 82: Tôi còn có lựa chọn khác?
83
Chương 83: Gặp phụ huynh
84
Chương 84: Điều kiện thứ ba
85
Chương 85: Mau trở về phòng anh ngủ đi chứ?
86
Chương 86: Sinh nhật Lữ Thiên Luân
87
Chương 87: Mang em tặng anh có được không? (18+)
88
Chương 88: Em chơi xong rồi, bây giờ có phải nên đến lượt anh hay không? (18+)
89
Chương 89: Cùng anh đi Mỹ có được không?
90
Chương 90: Bác sẽ đầu tư cho con
91
Chương 91: Cô không sợ tôi giở trò sau lưng à?
92
Chương 92: Anh nhớ em rồi! Nhớ em thành bệnh!"
93
Chương 93: Có dám cùng tôi đánh một ván lớn không?
94
Chương 94: A Luân, em đến rồi
95
Chương 95: Em không định sang Mỹ du học thật sao?
96
Chương 96: Nhìn xem có phải anh không? (18+)
97
Chương 97: Chờ anh thêm một năm nữa thôi
98
Chương 98: Tại sao cô lại cầm điện thoại của anh ấy?
99
Chương 99: Lại gặp chuyện
100
Chương 100: Đối mặt
101
Chương 101: Bất an
102
Chương 102: Mất tích
103
Chương 103: Bị bắt cóc
104
Chương 104: Đạt thành thoả thuận
105
Chương 105: Tình thế xoay chuyển
106
Chương 106: Lại gặp tai nạn
107
Chương 107: Dư chấn sau tai nạn
108
Chương 108: Mất trí nhớ
109
Chương 109: Tạm thời chia tay
110
Chương 110: Đành lòng không?
111
Chương 111: Bây giờ chúng tôi có khác gì hai người xa lạ?
112
Chương 112: Tracy gây hấn
113
Chương 113: Bị truy sát
114
Chương 114: Gục gã và đứng lên
115
Chương 115: Lữ Ánh lại ghé thăm
116
Chương 116: Anthony thổ lộ
117
Chương 117: Mr L thổ lộ
118
Chương 118: Quyết định
119
Chương 119: Đối mặt
120
Chương 120: Lịch sử lặp lại
121
Chương 121: Chấp nhận thực tại
122
Chương 122: Bất ngờ liên tục kéo đến
123
Chương 123: Tiếp nhận chức vụ
124
Chương 124: Sau này nhờ anh giúp đỡ
125
Chương 125: Em không kén ăn, rất dễ nuôi
126
Chương 126: Lữ tổng muốn chịu trách nhiệm đến mức độ nào?
127
Chương 127: Trong gia tộc Lauder, anh giữ vai trò gì?
128
Chương 128: Sao lại là em?
129
Chương 129: Ngày mai chúng ta gặp nhau đi
130
Chương 130: Nếu anh cho em quyền đó thì sao?
131
Chương 131: Chính miệng em nói thích anh, bây giờ muốn lật lọng sao?
132
Chương 132: Mẹ đã từng gặp cậu ta
133
Chương 133: Con muốn chuyển đến ở nhà anh ấy
134
Chương 134: Anh sẽ không dễ dàng buông tay
135
Chương 135: Nếu em nói em mơ thấy, anh tin không?
136
Chương 136: Anh không muốn để em trở về
137
Chương 137: Xác định quan hệ cùng ba mẹ Doãn
138
Chương 138: Công khai chốn công sở
139
Chương 139: Đến nhà hắn
140
Chương 140: Anh yêu em sao, muốn em sao? (18+)
141
Chương 141: Thay đồ
142
Chương 142: Dụ dỗ
143
Chương 143: Trở thành của nhau (18+)
144
Chương 144: Anh giúp em tắm
145
Chương 145: Party tất niên L&L
146
Chương 146: Bị tập kích
147
Chương 147: Tất cả đều bình an
148
Chương 148: Kẻ chủ mưu
149
Chương 149: Xử lý kẻ chủ mưu
150
Chương 150: Đến Maldives
151
Chương 151: Anh thật sự là cầm thú
152
Chương 152: Lời cầu hôn vào ngày sinh nhật
153
Chương 153: Em chạy không thoát đâu
154
Chương 154: Kết cục viên mãn
155
Ngoại truyện 1: Thành viên mới
156
Ngoại truyện 2: Tiệc đầy tháng
157
Ngoại truyện 3: Người tính không bằng trời tính
158
Ngoại truyện 4: Bà xã, anh không muốn phải giấu giếm, anh muốn công khai
159
Ngoại truyện 5: Angus đến L&L
160
Ngoại truyện 6: Bị gây hấn
161
Ngoại truyện 7: Là vợ con tôi

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play