Chương 16: Hình như em có vẻ rất thất vọng nhỉ?

Lữ Thiên Luân cũng có cảm giác tương tự đối với người con gái trước mắt.

Vẻ đẹp của cô tuy không quá diễm lệ nhưng lại tinh tế và thanh thuần. Nhất là đôi mắt hạnh to tròn đen láy như xoáy sâu vào lòng hắn, muốn nhìn thấu tâm tư của hắn khiến hắn có chút không được tự nhiên.

Trước đây cô luôn đeo kính che đi đôi mắt xinh đẹp này, bây giờ cô lại phơi bày ra chẳng khác nào muốn câu mất hồn phách của hắn.

Lại thêm đôi môi hồng nhuận căng mọng cứ bày ra trước mắt hệt như đang mời gọi hắn đến yêu thương khiến yết hầu hắn không khỏi khô khốc mà trượt lên trượt xuống.

Hắn tự hỏi chính mình: nếu như hôn xuống thì sẽ có cảm giác gì? Hẳn sẽ vô cùng mềm mại và ngọt ngào nhỉ?

Mặc dù tâm can đang nhộn nhạo nhưng hắn biết, hiện tại chưa phải lúc. Hắn nhất định phải kiềm chế nếu không sẽ khiến cô sợ hãi bỏ chạy, vậy thì sẽ mất nhiều hơn được.

Bàn tay hắn chậm rãi đưa lên nắm lấy cằm của cô, bạc môi khẽ nhếch nở nụ cười tà mị: "Vy Vy, anh nên hiểu lời em nói như thế nào đây?"

Doãn Khả Vy nhìn thẳng vào mắt hắn không chút e dè, cười như không cười: "Anh nói xem?"

Hắn cũng bắt chước điệu bộ của cô, treo nụ cười như có như không: "Em đừng quên anh là đàn ông. Một khi dám chọc ghẹo thì phải có can đảm nhận lãnh hậu quả."

Mày liễu của cô chợt nhướn lên, khoé miệng vẽ thành đường cong rõ ràng, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đưa lên nhẹ nhàng gạt bàn tay của hắn ra, sau đó chạm vào cổ áo sơ mi của hắn, đầu ngón trỏ di chuyển chậm rãi đi xuống dọc theo đường nẹp khuy áo, mơn trớn lồng ngực đang nhấp nhô lên xuống theo nhịp thở đều đặn rồi dừng lại tại vị trí quả tim khiến cho người nào đó toàn thân chợt run rẩy.

Lữ Thiên Luân cổ họng càng thêm khô khốc, yết hầu không ngừng di chuyển lên xuống chứng tỏ hắn hiện tại đang mất dần khống chế.

Doãn Khả Vy lúc này mới hài lòng cất giọng: "Vậy anh nói xem hậu quả là gì?"

"Em...!"

Lữ Thiên Luân còn chưa nói được câu nào, Doãn Khả Vy nhanh hơn một bước đưa ngón tay đang đặt trên ngực hắn chạm vào miệng hắn, thành công khiến hắn nuốt lại lời muốn nói.

Ngón tay ấy rời đi ngay sau đó, lắc qua lắc lại trước mắt hắn, thanh âm trong trẻo như chuông bạc của cô cất lên: "Để em đoán xem nào?"

Sau câu nói, ngón tay kia của cô lại chậm rãi thu về chạm vào chính môi của mình, tựa như gián tiếp hôn lên môi hắn.

Cô "sụyt" một tiếng lùi về sau hai bước, sau đó lại khẽ cười: "Nhưng mà hiện tại em không muốn đoán, cũng không rảnh cùng anh chơi. Còn nhiều việc phải làm lắm đấy!"

Dứt lời, Doãn Khả Vy quay một góc chín mươi độ cất bước đi về phía trước, không màng đến người nào đó đang ngơ ngác trước hành động táo bạo đầy khiêu khích của mình.

Chỉ là cô mới chỉ bước được hai bước, đôi tay cứng rắn của người phía sau không tiếng động bắt lấy một bàn tay của cô, nắm chặt.

Nhanh như cắt kéo cô trở về vị trí ban đầu, ép chặt vào tường, giam giữ trong lồng ngực.

Đôi mắt phượng nheo lại, bạc môi nở nụ cười tà mị, một lần nữa bắt chước hành động càn rỡ của cô nhưng ở một cấp độ cao hơn.

Một tay kẹp chặt hai tay của cô về phía sau, tay còn lại bắt đầu mơn trớn trên gò má non mịn của cô, sau đó từ từ di chuyển đến đôi môi căng mọng, khẽ miết.

"Vy Vy, có ai nói với em rằng đừng nên khiêu khích vào cực hạn của đàn ông hay không?"

Doãn Khả Vy dường như còn chưa nhận ra bản thân đang trên đường trở thành bữa tráng miệng của người nào đó, vẫn một hai đùa bỡn sự nhẫn nại của hắn.

Có lẽ cô đang nghĩ rằng đang ở trên địa bàn của mình thì mình chính là chủ, đối phương vuốt mặt cũng phải nể nũi không dám làm ra hành động nào vượt quá giới hạn chăng?

Cô khẽ nhướn mày, đầu ngẩng lên nhìn thẳng vào ánh mắt ẩn nhẫn của hắn, nở nụ cười ngọt ngào: "Ồ, vậy có phải đã chạm đến cực hạn của anh rồi không?"

Lữ Thiên Luân mày rậm khẽ nhướn lên, đáy mắt tối đi vài phần thu hết biểu cảm của người con gái trong ngực.

Miệng nói lời mạnh bạo nhưng ánh mắt hàm chứa sự run rẩy không thể che giấu hết đã vô tình bán đứng cô rồi.

"Khiếu khích rồi lại thách thức? Doãn Khả Vy, em cho rằng anh không dám làm gì em sao?" Hắn hạ giọng nói.

"Anh muốn làm gì?" Giọng cô mang theo vài tia sợ hãi.

"Em nói xem!"

Hắn nở nụ cười nửa miệng, giữ lấy chiếc cằm tinh tế của cô khiến cô phải đối mắt cùng hắn.

Nhìn vào đôi mắt nâu nhuốm màu ẩn nhẫn, Doãn Khả Vy lúc này tận đáy lòng thật sự có chút bất an.

Dạo gần đây có lẽ đọc tiểu thuyết ngôn tình quá nhiều nên bị ám ảnh chăng? Trong lúc nhất thời mang ra áp dụng lại bị phản đòn đến đau điếng.

Tiểu thuyết cũng chỉ là tiểu thuyết, không thể đem ra áp dụng vào thực tế được đâu.

A... Sai một ly đi một dặm, cô có thể thu lại lời nói cùng hành động vừa rồi của mình hay không?

Bài học này quá lớn, cho nên cũng phải trả một cái giá tương xứng?

Mặc dù từ tận đáy lòng cũng muốn cùng hắn thân mật, nhưng mà hiện tại hình như quá nhanh rồi thì phải, cô vẫn còn chưa chuẩn bị được tâm lý.

Lại nói, hắn có thật sự có chút gì đó gọi là thích cô không hay là hắn chỉ đang đùa giỡn, xem cô là đứa hề tự mình đa tình?

Không được, nếu vẫn chưa thể xác định được cô đối với hắn là loại cảm xúc gì, cô vẫn nên tém tém lại một chút thì hơn, miễn cho bản thân trở thành trò hề trong mắt hắn.

Hai mắt trợn tròn nhìn hắn, Doãn Khả Vy mím chặt môi, quyết tâm im lặng không lên tiếng. Trong lòng âm thầm nói: "Để xem anh sẽ làm gì tiếp theo. Cùng lắm thì bị hôn một cái là cùng. Tôi còn mừng nữa là khác, cho dù nụ hôn đầu không được như mong đợi!"

Nhìn biểu cảm cứng rắn của cô, Lữ Thiên Luân qua một lúc cũng chỉ biết cười gượng trong lòng. Xem ra cô nàng này còn chưa chuẩn bị tâm lý tốt đâu, vẫn nên cho cô chút thời gian để quen dần với việc có hắn ở bên cạnh.

Lữ Thiên Luân làm bộ thở dài một tiếng, nhẹ lắc đầu: "Được rồi, không đùa em nữa, em cũng đừng căng thẳng như vậy chứ!"

Dứt lời, hắn nhẹ nhàng buông cô ra, lùi về sau hai bước.

Doãn Khả Vy xoa xoa cổ tay, mi tâm chợt nhíu chặt không dám tin nhìn hắn.

Hắn thật sự buông tha cho cô, không tiếp tục chèn ép cô nữa? Thật là thụ sủng nhược kinh a!

Nhìn sắc mặt ai oán của cô, Lữ Thiên Luân lại không dằn lòng được, tiếp tục chọc ghẹo: "Hình như em có vẻ rất thất vọng nhỉ?"

Cô trợn trừng mắt: "Thất vọng cái gì? Anh đừng có nói bừa."

"Hay là chúng ta tiếp tục?"

Doãn Khả Vy bị nói trúng tim đen, giận dỗi đẩy hắn ra, nghiến răng noi: "Anh tránh ra!"

Sau đó một mạch bước về phía trước không thèm nhìn người nào đó nữa.

Lữ Thiên Luân nhìn theo bóng lưng cô rời đi, khoé miệng nở nụ cười bất đắc dĩ.

Thật là đáng yêu đến chết mất!

Hắn thật sự là đang lấy đá đập vào chân mình mà!

Phía sau nhà Doãn Khả Vy có một khoảng sân vườn khá rộng rãi và mát mẻ. Một góc vườn có một mái đình nhỏ được dựng bằng sắt, hoa hồng leo bám vào từng cây cột tạo thành mái vòm hoa đủ màu sắc che chắn nắng gắt hắt vào, làm thành bóng râm vừa xinh đẹp, vừa có hương thơm vô cùng dễ chịu.

Lữ Thiên Luân nhìn thấy Doãn Khả Vy một mình ngồi trong biển hoa sắc màu mà vẻ đẹp của cô không bị lu mờ càng làm cho tâm can hắn thêm rối bời.

Cô lúc này trông như một nàng công chúa bước ra từ trong truyện cổ tích.

Nếu như cô khoác trên mình chiếc váy trắng tinh nữa thì chắc chắn không thể sai biệt.

Nhưng là trong lòng hắn, cô từ lâu đã trở thành nàng công chúa của hắn rồi, lúc nào cũng muốn nâng niu trong lòng bàn tay, che chở yêu thương và dành cho cô những điều tốt đẹp nhất, chỉ mong một ngày nào đó bản thân có thể được cô xem là hoàng tử, có được một kết cục viên mãn hệt như trong truyện cổ tích.

Chỉ là không biết ngày ấy khi nào mới đến mà thôi...

Thu hồi xúc cảm dâng trào, Lữ Thiên Luân chậm rãi đi đến ngồi cạnh cô, sau đó mở laptop.

Mở ra giao diện diễn đàn đã làm xong, hắn xoay laptop về phía cô, bắt đầu giải thích từng mục trong đó.

Doãn Khả Vy cũng không còn suy nghĩ linh tinh, tập trung lắng nghe từng phần diễn giải của hắn.

Sau một hồi góp ý chỉnh sửa, giao diện diễn đàn cũng được hoàn thiện sơ bộ. Bước cuối cùng chỉ cần nhập thông tin của từng club vào nữa là xong.

Để hoàn thành công việc này thì phải chờ đợi thông tin tổng hợp từ thư ký Hội là Trình Như Ngọc.

Cô nàng này lại là bạn thân của Doãn Khả Vy nên Lữ Thiên Luân giao luôn nhiệm vụ này cho cô. Vì vậy công việc của hắn cũng xem như hoàn thành rồi.

Doãn Khả Vy lấy điện thoại gọi cho Trình Như Ngọc kiểm tra tình hình, lúc này mẹ Doãn cũng vừa vặn đi tới.

"Trễ lắm rồi đó, hai đứa nghỉ ngơi một chút vào ăn trưa rồi lại làm tiếp." Mẹ Doãn lên tiếng.

Lữ Thiên Luân mỉm cười nhìn bà trả lời: "Bọn con cũng vừa xong rồi cô."

Cúp điện thoại, cô cũng hướng mẹ Doãn nói: "Vâng mẹ, bọn con vào ngay."

"Ừm, vậy mẹ vào trước đợi hai đứa."

Mẹ Doãn đi rồi, Doãn Khả Vy cũng thu dọn đồ đạc bỏ vào ba lô, sau đó quay sang nhìn hắn.

"Không vào trong à?"

Lữ Thiên Luân lả giả cười: "Anh còn tưởng bị em đuổi về luôn chứ!"

Cô lườm hắn một cái, sau đó đứng lên đi vào trong nhà.

Đạt được mục đích, hắn cũng xách ba lô lên, hai bước thành ba bước chạy theo sau cô, hô hào: "Đợi anh với!"

Hot

Comments

Khả Vy

Khả Vy

hay

2022-01-26

3

mê đọc truyện

mê đọc truyện

Hay quá , ra tiếp đi ạ

2022-01-21

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tai nạn
2 Chương 2: Trọng sinh
3 Chương 3: Lột xác
4 Chương 4: Mr L
5 Chương 5: Ba chở con đến trường nhé!
6 Chương 6: Trở lại trường học
7 Chương 7: Bầu hội học sinh
8 Chương 8: Thảo luận
9 Chương 9: Chốt
10 Chương 10: Ôm anh cho chặt vào
11 Chương 11: Thân phận của Lữ Thiên Luân
12 Chương 12: Cừu non vẫn bị sói xám bắt nạt
13 Chương 13: Em có thích hắn không?
14 Chương 14: Quan hệ của chúng ta là gì?
15 Chương 15: Bạn cùng bàn, anh hài lòng rồi chứ?
16 Chương 16: Hình như em có vẻ rất thất vọng nhỉ?
17 Chương 17: Ai dám nói hai người không phải có một chân?
18 Chương 18: Anh có thích Vy Vy không?
19 Chương 19: Người tôi thích là em
20 Chương 20: Từ lúc bắt đầu, anh chưa từng đùa giỡn với em
21 Chương 21: Nụ hôn đầu
22 Chương 22: Hẹn hò
23 Chương 23: Anh nhớ em
24 Chương 24: Hôm qua hai người đã xảy ra chuyện gì?
25 Chương 25: Thư tình
26 Chương 26: Chủ động hôn
27 Chương 27: Em muốn gặp La Trọng Huy nói chuyện rõ ràng
28 Chương 28: Chỉ cần quay lưng lại, tôi sẽ luôn đợi em
29 Chương 29: Thi đấu
30 Chương 30: Em đã có mục tiêu của mình
31 Chương 31: Sau khi đạt được mục tiêu em sẽ làm gì?
32 Chương 32: Chúng ta có quen biết nhau phải không?
33 Chương 33: Hôm nay anh rất vui
34 Chương 34: Mẹ không phản đối nhưng mẹ có điều kiện
35 Chương 35: Lữ Thiên Luân nổi giận
36 Chương 36: Cảnh cáo
37 Chương 37: Tracy là kiệt tác của mẹ có phải không?
38 Chương 38: Cậu nói xem tôi nên làm thế nào?
39 Chương 39: Trốn học
40 Chương 40: Anh sai rồi, đừng giận anh nữa!
41 Chương 41: Gây chuyện
42 Chương 42: Tôi muốn cùng cô thách đấu
43 Chương 43: Tôi có chuyện cần nói với anh
44 Chương 44: Anh không bảo vệ Vy Vy sao?
45 Chương 45: Thay cô quyết định
46 Chương 46: Lên kế hoạch "cải tạo"
47 Chương 47: Chỉ cần em tin tưởng anh
48 Chương 48: Tôi bỏ cuộc rồi - Thi cuối kỳ
49 Chương 49: Mất lý trí
50 Chương 50: Vy Vy, anh hối hận rồi!
51 Chương 51: Đừng sợ anh - Hiếu kính trưởng bối
52 Chương 52: Đưa em đi làm chuyện xấu!
53 Chương 53: Kế hoạch bí mật
54 Chương 54: Đến Maldives
55 Chương 55: Vy Vy, sinh nhật vui vẻ!
56 Chương 56: Quà sinh nhật
57 Chương 57: Lại mất lý trí (18+)
58 Chương 58: Lúc nãy là ai không muốn, bây giờ lại đi trêu chọc em? (18+)
59 Chương 59: Tâm sự cùng Mr L
60 Chương 60: Sao hôm nay lại chủ động như vậy?
61 Chương 61: Hối lộ anh đi
62 Chương 62: Anh rất bá đạo?
63 Chương 63: Vòng thi đấu đầu tiên
64 Chương 64: Em có cơ hội từ chối không?
65 Chương 65: Anh nói thế nào chính là thế ấy!
66 Chương 66: Vòng thi đấu thứ hai
67 Chương 67: Vòng thi đấu thứ ba
68 Chương 68: Vòng thi đấu thứ tư
69 Chương 69: Vòng chung kết
70 Chương 70: Chiến thắng oanh liệt
71 Chương 71: Em đói bụng
72 Chương 72: Tối nay hai vợ chồng cậu tính làm lễ kết hôn à?
73 Chương 73: Cô ấy bị làm sao vậy?
74 Chương 74: Chẳng lẽ đi tìm phụ nữ cho cậu ta?
75 Chương 75: Để anh yêu em (18+)
76 Chương 76: Truy tìm kẻ chủ mưu
77 Chương 77: Làm bạn gái tôi
78 Chương 78: Phản xạ có điều kiện
79 Chương 79: Không phải Tracy thì là ai?
80 Chương 80: Tôi nên xử lý cô thế nào mới tốt đây?
81 Chương 81: Đúng người đúng tội
82 Chương 82: Tôi còn có lựa chọn khác?
83 Chương 83: Gặp phụ huynh
84 Chương 84: Điều kiện thứ ba
85 Chương 85: Mau trở về phòng anh ngủ đi chứ?
86 Chương 86: Sinh nhật Lữ Thiên Luân
87 Chương 87: Mang em tặng anh có được không? (18+)
88 Chương 88: Em chơi xong rồi, bây giờ có phải nên đến lượt anh hay không? (18+)
89 Chương 89: Cùng anh đi Mỹ có được không?
90 Chương 90: Bác sẽ đầu tư cho con
91 Chương 91: Cô không sợ tôi giở trò sau lưng à?
92 Chương 92: Anh nhớ em rồi! Nhớ em thành bệnh!"
93 Chương 93: Có dám cùng tôi đánh một ván lớn không?
94 Chương 94: A Luân, em đến rồi
95 Chương 95: Em không định sang Mỹ du học thật sao?
96 Chương 96: Nhìn xem có phải anh không? (18+)
97 Chương 97: Chờ anh thêm một năm nữa thôi
98 Chương 98: Tại sao cô lại cầm điện thoại của anh ấy?
99 Chương 99: Lại gặp chuyện
100 Chương 100: Đối mặt
101 Chương 101: Bất an
102 Chương 102: Mất tích
103 Chương 103: Bị bắt cóc
104 Chương 104: Đạt thành thoả thuận
105 Chương 105: Tình thế xoay chuyển
106 Chương 106: Lại gặp tai nạn
107 Chương 107: Dư chấn sau tai nạn
108 Chương 108: Mất trí nhớ
109 Chương 109: Tạm thời chia tay
110 Chương 110: Đành lòng không?
111 Chương 111: Bây giờ chúng tôi có khác gì hai người xa lạ?
112 Chương 112: Tracy gây hấn
113 Chương 113: Bị truy sát
114 Chương 114: Gục gã và đứng lên
115 Chương 115: Lữ Ánh lại ghé thăm
116 Chương 116: Anthony thổ lộ
117 Chương 117: Mr L thổ lộ
118 Chương 118: Quyết định
119 Chương 119: Đối mặt
120 Chương 120: Lịch sử lặp lại
121 Chương 121: Chấp nhận thực tại
122 Chương 122: Bất ngờ liên tục kéo đến
123 Chương 123: Tiếp nhận chức vụ
124 Chương 124: Sau này nhờ anh giúp đỡ
125 Chương 125: Em không kén ăn, rất dễ nuôi
126 Chương 126: Lữ tổng muốn chịu trách nhiệm đến mức độ nào?
127 Chương 127: Trong gia tộc Lauder, anh giữ vai trò gì?
128 Chương 128: Sao lại là em?
129 Chương 129: Ngày mai chúng ta gặp nhau đi
130 Chương 130: Nếu anh cho em quyền đó thì sao?
131 Chương 131: Chính miệng em nói thích anh, bây giờ muốn lật lọng sao?
132 Chương 132: Mẹ đã từng gặp cậu ta
133 Chương 133: Con muốn chuyển đến ở nhà anh ấy
134 Chương 134: Anh sẽ không dễ dàng buông tay
135 Chương 135: Nếu em nói em mơ thấy, anh tin không?
136 Chương 136: Anh không muốn để em trở về
137 Chương 137: Xác định quan hệ cùng ba mẹ Doãn
138 Chương 138: Công khai chốn công sở
139 Chương 139: Đến nhà hắn
140 Chương 140: Anh yêu em sao, muốn em sao? (18+)
141 Chương 141: Thay đồ
142 Chương 142: Dụ dỗ
143 Chương 143: Trở thành của nhau (18+)
144 Chương 144: Anh giúp em tắm
145 Chương 145: Party tất niên L&L
146 Chương 146: Bị tập kích
147 Chương 147: Tất cả đều bình an
148 Chương 148: Kẻ chủ mưu
149 Chương 149: Xử lý kẻ chủ mưu
150 Chương 150: Đến Maldives
151 Chương 151: Anh thật sự là cầm thú
152 Chương 152: Lời cầu hôn vào ngày sinh nhật
153 Chương 153: Em chạy không thoát đâu
154 Chương 154: Kết cục viên mãn
155 Ngoại truyện 1: Thành viên mới
156 Ngoại truyện 2: Tiệc đầy tháng
157 Ngoại truyện 3: Người tính không bằng trời tính
158 Ngoại truyện 4: Bà xã, anh không muốn phải giấu giếm, anh muốn công khai
159 Ngoại truyện 5: Angus đến L&L
160 Ngoại truyện 6: Bị gây hấn
161 Ngoại truyện 7: Là vợ con tôi
Chapter

Updated 161 Episodes

1
Chương 1: Tai nạn
2
Chương 2: Trọng sinh
3
Chương 3: Lột xác
4
Chương 4: Mr L
5
Chương 5: Ba chở con đến trường nhé!
6
Chương 6: Trở lại trường học
7
Chương 7: Bầu hội học sinh
8
Chương 8: Thảo luận
9
Chương 9: Chốt
10
Chương 10: Ôm anh cho chặt vào
11
Chương 11: Thân phận của Lữ Thiên Luân
12
Chương 12: Cừu non vẫn bị sói xám bắt nạt
13
Chương 13: Em có thích hắn không?
14
Chương 14: Quan hệ của chúng ta là gì?
15
Chương 15: Bạn cùng bàn, anh hài lòng rồi chứ?
16
Chương 16: Hình như em có vẻ rất thất vọng nhỉ?
17
Chương 17: Ai dám nói hai người không phải có một chân?
18
Chương 18: Anh có thích Vy Vy không?
19
Chương 19: Người tôi thích là em
20
Chương 20: Từ lúc bắt đầu, anh chưa từng đùa giỡn với em
21
Chương 21: Nụ hôn đầu
22
Chương 22: Hẹn hò
23
Chương 23: Anh nhớ em
24
Chương 24: Hôm qua hai người đã xảy ra chuyện gì?
25
Chương 25: Thư tình
26
Chương 26: Chủ động hôn
27
Chương 27: Em muốn gặp La Trọng Huy nói chuyện rõ ràng
28
Chương 28: Chỉ cần quay lưng lại, tôi sẽ luôn đợi em
29
Chương 29: Thi đấu
30
Chương 30: Em đã có mục tiêu của mình
31
Chương 31: Sau khi đạt được mục tiêu em sẽ làm gì?
32
Chương 32: Chúng ta có quen biết nhau phải không?
33
Chương 33: Hôm nay anh rất vui
34
Chương 34: Mẹ không phản đối nhưng mẹ có điều kiện
35
Chương 35: Lữ Thiên Luân nổi giận
36
Chương 36: Cảnh cáo
37
Chương 37: Tracy là kiệt tác của mẹ có phải không?
38
Chương 38: Cậu nói xem tôi nên làm thế nào?
39
Chương 39: Trốn học
40
Chương 40: Anh sai rồi, đừng giận anh nữa!
41
Chương 41: Gây chuyện
42
Chương 42: Tôi muốn cùng cô thách đấu
43
Chương 43: Tôi có chuyện cần nói với anh
44
Chương 44: Anh không bảo vệ Vy Vy sao?
45
Chương 45: Thay cô quyết định
46
Chương 46: Lên kế hoạch "cải tạo"
47
Chương 47: Chỉ cần em tin tưởng anh
48
Chương 48: Tôi bỏ cuộc rồi - Thi cuối kỳ
49
Chương 49: Mất lý trí
50
Chương 50: Vy Vy, anh hối hận rồi!
51
Chương 51: Đừng sợ anh - Hiếu kính trưởng bối
52
Chương 52: Đưa em đi làm chuyện xấu!
53
Chương 53: Kế hoạch bí mật
54
Chương 54: Đến Maldives
55
Chương 55: Vy Vy, sinh nhật vui vẻ!
56
Chương 56: Quà sinh nhật
57
Chương 57: Lại mất lý trí (18+)
58
Chương 58: Lúc nãy là ai không muốn, bây giờ lại đi trêu chọc em? (18+)
59
Chương 59: Tâm sự cùng Mr L
60
Chương 60: Sao hôm nay lại chủ động như vậy?
61
Chương 61: Hối lộ anh đi
62
Chương 62: Anh rất bá đạo?
63
Chương 63: Vòng thi đấu đầu tiên
64
Chương 64: Em có cơ hội từ chối không?
65
Chương 65: Anh nói thế nào chính là thế ấy!
66
Chương 66: Vòng thi đấu thứ hai
67
Chương 67: Vòng thi đấu thứ ba
68
Chương 68: Vòng thi đấu thứ tư
69
Chương 69: Vòng chung kết
70
Chương 70: Chiến thắng oanh liệt
71
Chương 71: Em đói bụng
72
Chương 72: Tối nay hai vợ chồng cậu tính làm lễ kết hôn à?
73
Chương 73: Cô ấy bị làm sao vậy?
74
Chương 74: Chẳng lẽ đi tìm phụ nữ cho cậu ta?
75
Chương 75: Để anh yêu em (18+)
76
Chương 76: Truy tìm kẻ chủ mưu
77
Chương 77: Làm bạn gái tôi
78
Chương 78: Phản xạ có điều kiện
79
Chương 79: Không phải Tracy thì là ai?
80
Chương 80: Tôi nên xử lý cô thế nào mới tốt đây?
81
Chương 81: Đúng người đúng tội
82
Chương 82: Tôi còn có lựa chọn khác?
83
Chương 83: Gặp phụ huynh
84
Chương 84: Điều kiện thứ ba
85
Chương 85: Mau trở về phòng anh ngủ đi chứ?
86
Chương 86: Sinh nhật Lữ Thiên Luân
87
Chương 87: Mang em tặng anh có được không? (18+)
88
Chương 88: Em chơi xong rồi, bây giờ có phải nên đến lượt anh hay không? (18+)
89
Chương 89: Cùng anh đi Mỹ có được không?
90
Chương 90: Bác sẽ đầu tư cho con
91
Chương 91: Cô không sợ tôi giở trò sau lưng à?
92
Chương 92: Anh nhớ em rồi! Nhớ em thành bệnh!"
93
Chương 93: Có dám cùng tôi đánh một ván lớn không?
94
Chương 94: A Luân, em đến rồi
95
Chương 95: Em không định sang Mỹ du học thật sao?
96
Chương 96: Nhìn xem có phải anh không? (18+)
97
Chương 97: Chờ anh thêm một năm nữa thôi
98
Chương 98: Tại sao cô lại cầm điện thoại của anh ấy?
99
Chương 99: Lại gặp chuyện
100
Chương 100: Đối mặt
101
Chương 101: Bất an
102
Chương 102: Mất tích
103
Chương 103: Bị bắt cóc
104
Chương 104: Đạt thành thoả thuận
105
Chương 105: Tình thế xoay chuyển
106
Chương 106: Lại gặp tai nạn
107
Chương 107: Dư chấn sau tai nạn
108
Chương 108: Mất trí nhớ
109
Chương 109: Tạm thời chia tay
110
Chương 110: Đành lòng không?
111
Chương 111: Bây giờ chúng tôi có khác gì hai người xa lạ?
112
Chương 112: Tracy gây hấn
113
Chương 113: Bị truy sát
114
Chương 114: Gục gã và đứng lên
115
Chương 115: Lữ Ánh lại ghé thăm
116
Chương 116: Anthony thổ lộ
117
Chương 117: Mr L thổ lộ
118
Chương 118: Quyết định
119
Chương 119: Đối mặt
120
Chương 120: Lịch sử lặp lại
121
Chương 121: Chấp nhận thực tại
122
Chương 122: Bất ngờ liên tục kéo đến
123
Chương 123: Tiếp nhận chức vụ
124
Chương 124: Sau này nhờ anh giúp đỡ
125
Chương 125: Em không kén ăn, rất dễ nuôi
126
Chương 126: Lữ tổng muốn chịu trách nhiệm đến mức độ nào?
127
Chương 127: Trong gia tộc Lauder, anh giữ vai trò gì?
128
Chương 128: Sao lại là em?
129
Chương 129: Ngày mai chúng ta gặp nhau đi
130
Chương 130: Nếu anh cho em quyền đó thì sao?
131
Chương 131: Chính miệng em nói thích anh, bây giờ muốn lật lọng sao?
132
Chương 132: Mẹ đã từng gặp cậu ta
133
Chương 133: Con muốn chuyển đến ở nhà anh ấy
134
Chương 134: Anh sẽ không dễ dàng buông tay
135
Chương 135: Nếu em nói em mơ thấy, anh tin không?
136
Chương 136: Anh không muốn để em trở về
137
Chương 137: Xác định quan hệ cùng ba mẹ Doãn
138
Chương 138: Công khai chốn công sở
139
Chương 139: Đến nhà hắn
140
Chương 140: Anh yêu em sao, muốn em sao? (18+)
141
Chương 141: Thay đồ
142
Chương 142: Dụ dỗ
143
Chương 143: Trở thành của nhau (18+)
144
Chương 144: Anh giúp em tắm
145
Chương 145: Party tất niên L&L
146
Chương 146: Bị tập kích
147
Chương 147: Tất cả đều bình an
148
Chương 148: Kẻ chủ mưu
149
Chương 149: Xử lý kẻ chủ mưu
150
Chương 150: Đến Maldives
151
Chương 151: Anh thật sự là cầm thú
152
Chương 152: Lời cầu hôn vào ngày sinh nhật
153
Chương 153: Em chạy không thoát đâu
154
Chương 154: Kết cục viên mãn
155
Ngoại truyện 1: Thành viên mới
156
Ngoại truyện 2: Tiệc đầy tháng
157
Ngoại truyện 3: Người tính không bằng trời tính
158
Ngoại truyện 4: Bà xã, anh không muốn phải giấu giếm, anh muốn công khai
159
Ngoại truyện 5: Angus đến L&L
160
Ngoại truyện 6: Bị gây hấn
161
Ngoại truyện 7: Là vợ con tôi

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play