Chương 2 : Lê Tịch Tuyết Thay Đổi.

Lê Tịch Tuyết cứ như vậy mà ngủ cả một ngày một đêm mới tỉnh dậy.

Bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào , huyên náo khiến Lê Tịch Tuyết rụi mắt tỉnh dậy , mơ màng gọi lớn , giọng còn có chút khàn khàn :

- Tiểu Mễ.. Tiểu Mễ...Khụ.. Khụ...

Tiểu Mễ tử bên ngoài nghe tiếng tiểu thư gọi liền mở cửa bước vào trong tay còn bê theo một thau nước để Lê Tịch Tuyến rửa mặt.

Lê Tịch Tuyết ngồi dậy dựa người vào thành giường , nhàn nhạt hỏi :

- Tiểu Mễ bên ngoài có chuyện gì ? Tại sao ồn ào quá vậy?

Tiểu Mễ đặt thau nước xuống chiếc ghế nhỏ cạnh giường tay vừa đưa khăn cho Lê Tịch Tuyết lau mặt vừa nói :

- Tiểu thư người không nhớ gì sao? Hôm nay là ngày đại thiếu gia nhận chức trong triều đình. Lão gia tổ chức tiệc chúc mừng , còn mời rất nhiều người tới tham dự nữa.

Lê Tịch Tuyết gật gật đầu, hôm trước lúc nhắm mắt cũng nghe qua lão phụ thân và đại thiếu gia nói rồi. Mà nàng cũng nghe thấy là mình cũng không cần thiết phải tham gia, nên liền cáo bệnh mà không tới. Bản thân cũng không muốn tới nói đông đúc như vậy .

Sau đó Tiểu Mễ chuẩn bị cho Lê Tịch Tuyết một chút cháo nóng và một bát thuốc.

Tiểu Mễ vừa đặt đồ ăn lên bàn vừa nói :

- Tiểu thư người lại đây ăn chút cháo nóng rồi uống thuốc đi.

Lê Tịch Tuyết lấy đôi giày đi vào chân lại nhìn vào bộ quần áo màu trắng trên người nghĩ lại ngủ cả một ngày một đêm rồi chưa tắm rửa thay quần áo , Lê Tịch Tuyết liền nói với Tiểu Mễ :

- Tiểu Mễ em mang cho ta bộ y phục rồi lấy chút nước cho ta tắm rửa đi, ta tắm rửa song rồi sẽ ăn.

Tiểu Mễ nhìn Lê Tịch Tuyết đầy ngạc nhiên , trước đây mỗi lần bắt tiểu thư tắm rửa đều rất khó khăn, cực nhọc. Tiểu thư rất sợ nước , đặc biệt vào mùa đông sẽ hay phát bệnh khiến Tiểu Mễ rất sợ hãi.

Lê Tịch Tuyết thấy trong ánh mắt Tiểu Mễ đang nghi hoặc liền nói :

- Ta đã khỏi bệnh rồi, em vẫn còn muốn nhìn thấy ta điên dại như trước nữa hay sao?

Tiểu Mễ vui mừng gật đầu ,thật sự tiểu thư khỏi bệnh rồi , cô vui mừng nói :

- Vâng tiểu thư em đi ngay đây.

Sau đó chỉ có Tiểu Mễ và một nha hoàn thay nhau bê từng thùng nước vào phía trong chỗ bình phong rồi đổ vào thùng nước , Lê Tịch Tuyết ngạc nhiên hỏi :

- Bê nước có xa không? Không còn người khác nữa hay sao? Tại sao lại chỉ có hai người?

Tiểu Mễ vừa cười vừa nói, tay lại nhận hai thùng nước của nha hoàn kia :

- Tiểu thư hôm nay trong phủ mở yến tiệc nên mọi người đang rất bận. Chỉ có Tiểu Thúy có thể tới giúp một chút thôi.

Lê Tịch Tuyết thấy ở nơi này quả thật rất bất tiện, nước còn phải đun nước nóng rồi mới pha nước vào thùng tắm .Quần áo ở đây cũng rất phức tạp khi mặc. Chưa chưa kể tới việc đi vệ sinh cũng rất bất tiện.

Lê Tịch Tuyết đứng lại đỡ hai thùng nước trên tay Tiểu Mễ rồi nói :

- Các em vất vả rồi , đưa đây ta giúp em một tay.

Nha hoàn Tiểu Thúy kia nhìn thấy cảnh này thì vô cùng bất ngờ, mới đầu Tiểu Mễ tới nhờ giúp bê nước cho tam tiểu thư tắm cô còn rất sợ hãi, sợ tam tiểu thư lại nổi điên đánh mắng người.

Vừa rồi bê thùng nước vào cô còn e rè sợ sệt, sau đó lại nhìn thấy tam tiểu thư nhu mì ngồi bên giường mới thở phào nhẹ nhõm. Lại nhìn khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp của tam tiểu thư mà thất thần một hồi. Hóa ra sau lớp trang điểm ấy lại là khuôn mặt xinh đẹp như vậy.

Tiểu Thúy vừa rồi thấy tam tiểu thư thật sự đã khỏi bệnh và thay đổi rồi, ánh mắt tam tiểu thư vừa rồi nhìn Tiểu Mễ là thật lòng thấy áy náy.

Tiểu Mễ vẫn cầm hai thùng nước không đưa cho Lê Tịch Tuyết rồi nói :

- Tiểu thư người vẫn chưa khỏe hẳn, người cứ nghỉ ngơi đi. Việc này là của nha hoàn bọn em làm.

Sau một hồi nói qua nói lại Lê Tịch Tuyết biết Tiểu Mễ rất kiên quyết đành thôi. Nàng tự mình đi tới tủ quần áo lấy y phục trước vậy .

Mở hai cánh tủ lớn ra Lê Tịch Tuyết lại kinh hãi lùi lại phía sau mấy bước. Nhìn vào trong một tủ đầy quần áo màu sắc lòe loẹt , đa phần là quần áo màu đỏ sặc sỡ. Thi thoảng cũng sẽ có bộ màu vàng đậm hoặc màu xanh lá đẫm màu. Chốt lại là tất cả đều rất sặc sỡ màu mè .

Lê Tịch Tuyết nhìn lại phía Tiểu Mễ vừa bê nước song liền hỏi :

- Tiểu Mễ .. Trước đây ta đều mặc mấy bộ y phục giống như thế này hay sao?

Tiểu Mễ cười gật đầu đáp :

- Vâng đúng vậy tiểu thư. Trước đây lão gia cũng mấy lần tặng cho người mấy bộ màu nhạt, còn rặn dò nô tỳ mặc thử cho người... nhưng người đều gào thét đòi vứt bỏ và đòi mặc mấy bộ màu đỏ này.

Lê Tịch Tuyết thở dài ngao ngán, đúng là thân chủ này phẩm vị không bình thường mà.

Lê Tịch Tuyết trầm trầm nói với Tiểu Mễ :

- Tiểu Mễ em thay ta bỏ mấy bộ y phục này đi, lấy mấy bộ màu nhạt nhạt tới đây. Mấy bộ màu này quả thật rất chói mắt.

Tiểu Mễ biết tiểu thư khỏi bệnh đã thay đổi rất nhiều nên gật đầu rồi lấy tất cả y phục trong tủ cho vào một chiếc hòm rồi mang đi.

Lê Tịch Tuyết đi tới phía sau tấm bình phong nhìn trong thùng nước nổi nổi phía trên là những cánh hoa cúc, hoa hồng khô. Mùi hương không tệ nhưng đây không phải loài hoa mà nàng thích nhất.

Sau khi ngâm mình vào thùng nước ấm Lê Tịch Tuyết thấy cơ thể thoải mái hơn nhiều, nhìn ngoài trời chắc cũng khoảng đầu giờ chiều rồi.

Một lúc sau Tiểu Mễ mang thêm y phục để lại tủ , lấy một bộ y phục màu cam nhạt phối nhiều là trúc nhỏ , thêm một bộ màu xanh ngọc đơn giản đi tới gần phía sau bình phong liền nói :

- Tiểu thư y phục tới rồi, để nô tỳ vào hầu hạ người tắm rửa.

Lê Tịch Tuyết ho nhẹ nói :

- Khụ.. khụ.. Không cần đâu ta tự mình tắm được . Đợi một lát e mang y phục vào giúp ta mặc y phục là được.

Tiểu Mễ cung kính gật đầu :

- Vâng tiểu thư.

Lê Tịch Tuyết biến thân thể này còn bị phong hàn nên cũng không dám tắm lâu, một lát sau liền đứng dậy khỏi bồn tắm rồi lấy chiếc khăn trắng bên cạnh chùm lên người.

Lê Tịch Tuyết gọi nhỏ :

- Tiểu Mễ mau mang y phục lại đây.

Tiểu Mễ nghe Lê Tịch Tuyết gọi liền đi nhanh vào tay cầm hai bộ y phục cung kính nói :

- Tiểu thư nô tỳ không biết người thích màu nào nên lấy hai bộ này tới. Tiểu thư người muốn mặc bộ nào.

Lê Tịch Tuyết lấy khăn lau lau những lọn tóc ướt , mắt nhìn hai bộ y phục trên tay của Tiểu Mễ nói :

- Được rồi, lấy bộ màu xanh đi. Từ mai y phục của ta chuyển hết sang màu nhạt đi.

Tiểu Mễ cung kính cúi đầu nói song lại đi lên giúp Lê Tịch Tuyết mặc y phục.

- Vâng thưa tiểu thư.

Lê Tịch Tuyết nhìn từng bước mà Tiểu Mễ giúp mình mặc y phục liền ghi nhớ. Nàng vẫn là không quen có người hầu hạ tắm rửa, ngay cả y phục cũng cần người khác mặc cho vậy khiến nàng cảm thấy bản thân thật vô dụng quá.

Sau khi ăn cháo song Lê Tịch Tuyết nhìn bát thuốc trên bàn đầy ngán ngầm, nơi này bốc thuốc và sắc thuốc cũng quá dọa người rồi. Ngửi mùi vừa nồng vừa hắc như vậy uống vào chắc chắn là đắng tới tận mật đi.

Thấy tiểu thư nhìn bát thuốc tần ngần mãi Tiểu Mễ liền nói :

- Tiểu thư đây là lão gia sai nô tỳ sắc, người cố gắng uống một chút cho cơ thể nhanh bình phục.

Lê Tịch Tuyết bê bát thuốc lên miệng nhàn nhạt hỏi tiểu Mễ :

- Tiểu Mễ em nói xem phụ thân ta là thật sự yêu thương ta hay sao?

Tiểu Mễ gật đầu giọng nói đầy sự sủng bái :

- Đúng vậy, tiểu thư người không nhớ gì hay sao mỗi lần tiểu thư người phát bệnh lão gia đều cho gọi rất nhiều thái y và đại phu tới chữa. Còn nữa những lần người bị nhị tiểu thư bắt nạt lão gia đều ra mặt khiển trách nhị tiểu thư rồi bênh vực người.

Lê Tịch Tuyết trong lòng tự nhiên nổi chút chua xót nói :

- Vậy sao? Vậy tại sao phụ thân ta ngày hôm nay lại không muốn ta đến tham gia tiệc? Phải chăng phụ thân ta sợ ta tới làm phụ thân ta và đại ca ta mất mặt do ta vừa điên lại vừa xấu xí.

Nghe giọng nói đầy ủy khuất của tiểu thư nhà mình Tiểu Mễ cười vui vẻ an ủi :

- Tiểu thư người chắc hiểu lầm lão gia rồi, lão gia lo lắng cho sức khỏe của người chưa tốt sợ ra ngoài gặp gió sẽ nguy hiểm . Mà hôm nay tứ vương gia cũng tới lão gia lại sợ người bị tứ vương gia dọa sợ nên mới... không kêu nô tỳ gọi người tới.

Lê Tịch Tuyết cười nhạt nhạt uống một ngụm hết bát thuốc đen kịt trên tay. Uống song mới hối hận lẽ ra nàng nên tìm cớ bỏ đi chứ thuốc này đắng quá đi.

Lê Tịch Tuyết uống thêm mấy ngụm trà rồi nói :

- Vậy sao? Vậy ngươi nói xem tại sao tứ vương gia lại đáng sợ như vậy.

Tiểu Mễ ánh mắt vừa sợ hãi lại vừa hâm mộ nói :

- Thật ra trước đây tứ vương gia rất tốt, năm 15 tuổi xung phong ra chiến trường dẹp tan giặc Minh . Mười tám tuổi trở về được phong vương, còn ban thưởng rất nhiều vàng bạc, châu báu. Nhưng ngay trong đêm dọn đồ ra ngoài thì cung của Dung quý phi gặp hỏa hoạn . Mà Dung quý phi lại là mẫu thân của tứ vương gia. Chỉ vì vào cứu Dung quý phi mà một bên mặt của tứ vương gia đã bị hủy dung hoàn toàn. Tứ vương gia bất chấp nguy hiểm sông vào nhưng cuối cùng lại không cứu được mẫu phi.

Tiểu Mễ vừa nói vừa xuýt xoa vì thấy tứ vương gia cũng rất là khổ tâm :

- Kể từ khi đó tứ vương gia sống trong trầm mặc, lúc nào cũng lạnh lùng oán trách mình vô dụng . Người hầu trong phủ chỉ cần sai sót dù là nhỏ xíu cũng đều khiến ngài ấy tức giận, ngài ấy còn phạt những người có tội đến mất mạng mà không hề chớp mắt một cái. Cũng kể từ đó không ai dám tới gần tứ vương gia nữa.

Lê Tịch Tuyết thở dài dù sao cũng là một tâm hồn bị tổn thương. Sống trong hoàng cung mất mạng hay tàn phế là chuyện không còn xa lạ trong phim ảnh, truyện sách và cho tới thực tế nàng phải trải qua ở đây nữa.

Lê Tịch Tuyết lắc đầu, cố đuổi mấy suy nghĩ vẩn vơ trong trí óc đi, nàng đâu cần quan tâm tới nhiều như vậy làm gì. Dù sao vẫn là nên tìm cách xem có thể quay lại hiện đại được không đã. Ở đây rất bất tiện và không hợp với tính cách của mình.

Vừa trầm tư Lê Tịch Tuyết vừa suy nghĩ , liệu nơi mà thân chủ này lúc trước đã tự tử sẽ có manh mối gì không nhỉ ?

Trong đầu Lê Tịch Tuyết vô cùng mông lung, cô liền suy nghĩ liệu có khi nào nhảy xuống lần nữa sẽ quay trở lại được hay không?

Lê Tịch Tuyết trước hết phải nắm rõ địa hình ở đây trước đã, nghĩ là làm cô vươn vai tỏ ý mệt mỏi rồi nói với Tiểu Mễ :

- Tiểu Mễ em đưa ta tới lương đình hôm trước ta ngã đó được không? Ta muốn xem tại sao ta lại không nhớ được thứ gì như vậy.

Tiểu Mễ miệng ấp úng nói :

- Tiểu thư.. Yến tiệc bày đúng ở lương đình đó...

Lời còn chưa nói hết Lê Tịch Tuyết đã cắt ngang.

- Yến tiệc tổ chức khi nào ? Tổ chức cả ngày sao?

Tiểu Mễ lắc đầu nói :

- Không thưa tiểu thư , bây giờ buổi sáng yến tiệc sau giờ trưa mới tổ chức nhưng hiện tại mọi người vẫn đang chuẩn bị để chiều không có vội vàng và sai sót gì.

Lê Tịch Tuyết gật đầu trong đầu đầy tính toán, nếu bây giờ ra cũng không sao vì khách chưa tới mà. Dù sao nàng chỉ mong sớm rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Lê Tịch Tuyết giọng trầm trầm nói :

- Tiểu Mễ em đưa ta tới đó đi , dù sao khách nhân cũng chưa tới ta tới sẽ không gây ảnh hưởng gì tới mọi người. Ta chỉ cần nhìn một chút thôi liền sẽ quay lại phòng ngay.

Tiểu Mễ thấy Lê Tịch Tuyết kiên quyết đành đồng ý dẫn nàng tới bên lương đình.

Hot

Comments

meii

meii

Hí lô tg

2024-08-14

1

Quyen Vo

Quyen Vo

tác giả viết sai chính tả nhiều quá

2023-07-21

0

Thùy Nguyễn

Thùy Nguyễn

viết sai chính tả rất rất là nhiều

2023-04-29

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương1: Ta Xuyên Không Rồi.
2 Chương 2 : Lê Tịch Tuyết Thay Đổi.
3 Chương 3 :Tâm Giao Động.
4 Chương 4 :Lê Tịch Lan Hoa Bày Mưu.
5 Chương 5 : Hồi Ức Những Ngày Khổ Cực Ở Hiện Đại.
6 Chương 6 : Bị Hại
7 Chương 7 : Bị Hại (p2)
8 Chương 8 : Lần Đầu Tiên Cùng Phụ Thân Ngồi Ăn Một Bữa.
9 Chương 9 : Chuyện Năm Xưa
10 Chương 10 : Sính Lễ.
11 Chương 11 : Thái tử tới
12 Chương 12 :
13 Chương 13 : Rung Động.
14 Chương 14 :
15 Chương 15 : Gặp Quận Chúa Hống Hách
16 Chương 16 : Gặp được cố hương (Phần 1).
17 Chương 17 : Gặp được Cố Hương ( phần 2 )
18 Chương 18 : Trở về phủ.
19 Chương 19 : Tứ vương gia độc phát.
20 Chương 20 : Tứ Vương Gia Trùng Độc Phát Tác ( Phần 2)
21 Chương 21 : Vũ Mặc Hàn Độc Phát Tác ( phần 3)
22 Chương 22 : Vũ Mặc Hàn Tỉnh Lại
23 Chương 23 : Một chút ghen tuông.
24 Chương 24 : Ăn Lại Món Bún Đậu Thời Hiện Đại.
25 Chương 25 : Lần đầu gặp mặt Thái Hậu và Thánh Nữ
26 Chương 26 : Từ Hi Cung
27 Chương 27 : Chuyện năm đó.
28 Chương 28 : Thích Khách .
29 Chương 29 : Sớm Ngày Hôm Sau
30 Chương 30 : Thái Tử triệu kiến Lê Tịch Tuyết.
31 Chương 31 : Một Nụ Hôn
32 Chương 32 : Phân đội .
33 Chương 33 : Trước lúc đi săn.
34 Chương 34 : Cuộc Đi Săn ( phần 1)
35 Chương 35: Đi săn ( phần 2)
36 Chương 35 : Hắc y nhân đột kích.
37 Chương 37 : Lê Tịch Tuyết mất tích.
38 Chương 38 : Xuống vách núi tìm Lê Tịch Tuyết.
39 Chương 39: Tịch Tuyết nàng ở đâu.
40 Chương 40: Bổn Vương Tìm Được Nàng Rồi
41 Chương 41 : Giải độc.
42 Chương 42 : Trị thương.
43 Chương 43 : Tam Vương Gia
44 Chương 44: Tứ vương gia tỉnh lại.
45 Chương 45: Tâm tư của Tam vương gia
46 Chương 46 : Lê Tịch Tuyết tỉnh lại.
47 Chương 47: Lê Tịch Tuyết Về Lê phủ.
48 Chương 48 : Lê Tịch Tuyết trở về Lê Phủ ( p2)
49 Chương 49 : Tìm được Tiểu Mễ.
50 Chương 50 : Tìm được Tiểu Mễ ( p3)
51 Chương 51 : Di vật của mẫu thân
52 Chương 52: Từ Hi Cung.
53 Chương 53 : Di Vật của Mẫu Thân ( p2)
54 Chương 54:
55 Chương 55 : Ngũ Tiếu Hoa Chết Tâm.
56 Chương 56 : Tâm Đau Tới Nghẹt Thở.
57 Chương 57 :
58 Chương 58 : Một Đêm Say
59 Chương 59 : Lê Tịch Lan Hoa phát bệnh.
60 Chương 60 : Gặp lại Hoàng Cảnh Thiên tại Từ Hi Cung.
61 Chương 61 :
62 Chương 62 : Gặp Thích Khách
63 Chương 63: Chuẩn Bị Yến Tiệc
64 Chương 64 : Chuẩn Bị Yến Tiệc [ P2 ]
65 Chương 65 : Chuẩn Bị Yến Tiệc [ p3]
66 Chương 66:
67 Chương 67: Yến Tiệc .
68 Chương 68: Hoàng Thanh Ngọc Thách Thức.
69 chương 69: Lấy Nhu Thắng Cương.
70 Chương 70: Thắng Thua Đã Định. Thưởng Phạt Phân Minh.
71 Chương 71 : Thách đấu [ p1].
72 Chương 72 : Thách đấu ( p2)
73 Chương 73: Phần 1 Thi thơ ca.
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương1: Ta Xuyên Không Rồi.
2
Chương 2 : Lê Tịch Tuyết Thay Đổi.
3
Chương 3 :Tâm Giao Động.
4
Chương 4 :Lê Tịch Lan Hoa Bày Mưu.
5
Chương 5 : Hồi Ức Những Ngày Khổ Cực Ở Hiện Đại.
6
Chương 6 : Bị Hại
7
Chương 7 : Bị Hại (p2)
8
Chương 8 : Lần Đầu Tiên Cùng Phụ Thân Ngồi Ăn Một Bữa.
9
Chương 9 : Chuyện Năm Xưa
10
Chương 10 : Sính Lễ.
11
Chương 11 : Thái tử tới
12
Chương 12 :
13
Chương 13 : Rung Động.
14
Chương 14 :
15
Chương 15 : Gặp Quận Chúa Hống Hách
16
Chương 16 : Gặp được cố hương (Phần 1).
17
Chương 17 : Gặp được Cố Hương ( phần 2 )
18
Chương 18 : Trở về phủ.
19
Chương 19 : Tứ vương gia độc phát.
20
Chương 20 : Tứ Vương Gia Trùng Độc Phát Tác ( Phần 2)
21
Chương 21 : Vũ Mặc Hàn Độc Phát Tác ( phần 3)
22
Chương 22 : Vũ Mặc Hàn Tỉnh Lại
23
Chương 23 : Một chút ghen tuông.
24
Chương 24 : Ăn Lại Món Bún Đậu Thời Hiện Đại.
25
Chương 25 : Lần đầu gặp mặt Thái Hậu và Thánh Nữ
26
Chương 26 : Từ Hi Cung
27
Chương 27 : Chuyện năm đó.
28
Chương 28 : Thích Khách .
29
Chương 29 : Sớm Ngày Hôm Sau
30
Chương 30 : Thái Tử triệu kiến Lê Tịch Tuyết.
31
Chương 31 : Một Nụ Hôn
32
Chương 32 : Phân đội .
33
Chương 33 : Trước lúc đi săn.
34
Chương 34 : Cuộc Đi Săn ( phần 1)
35
Chương 35: Đi săn ( phần 2)
36
Chương 35 : Hắc y nhân đột kích.
37
Chương 37 : Lê Tịch Tuyết mất tích.
38
Chương 38 : Xuống vách núi tìm Lê Tịch Tuyết.
39
Chương 39: Tịch Tuyết nàng ở đâu.
40
Chương 40: Bổn Vương Tìm Được Nàng Rồi
41
Chương 41 : Giải độc.
42
Chương 42 : Trị thương.
43
Chương 43 : Tam Vương Gia
44
Chương 44: Tứ vương gia tỉnh lại.
45
Chương 45: Tâm tư của Tam vương gia
46
Chương 46 : Lê Tịch Tuyết tỉnh lại.
47
Chương 47: Lê Tịch Tuyết Về Lê phủ.
48
Chương 48 : Lê Tịch Tuyết trở về Lê Phủ ( p2)
49
Chương 49 : Tìm được Tiểu Mễ.
50
Chương 50 : Tìm được Tiểu Mễ ( p3)
51
Chương 51 : Di vật của mẫu thân
52
Chương 52: Từ Hi Cung.
53
Chương 53 : Di Vật của Mẫu Thân ( p2)
54
Chương 54:
55
Chương 55 : Ngũ Tiếu Hoa Chết Tâm.
56
Chương 56 : Tâm Đau Tới Nghẹt Thở.
57
Chương 57 :
58
Chương 58 : Một Đêm Say
59
Chương 59 : Lê Tịch Lan Hoa phát bệnh.
60
Chương 60 : Gặp lại Hoàng Cảnh Thiên tại Từ Hi Cung.
61
Chương 61 :
62
Chương 62 : Gặp Thích Khách
63
Chương 63: Chuẩn Bị Yến Tiệc
64
Chương 64 : Chuẩn Bị Yến Tiệc [ P2 ]
65
Chương 65 : Chuẩn Bị Yến Tiệc [ p3]
66
Chương 66:
67
Chương 67: Yến Tiệc .
68
Chương 68: Hoàng Thanh Ngọc Thách Thức.
69
chương 69: Lấy Nhu Thắng Cương.
70
Chương 70: Thắng Thua Đã Định. Thưởng Phạt Phân Minh.
71
Chương 71 : Thách đấu [ p1].
72
Chương 72 : Thách đấu ( p2)
73
Chương 73: Phần 1 Thi thơ ca.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play