Chương 11: Đeo bám không thôi

Vừa hay mặt trời đã bắt đầu ló dạng, từng tia nắng ấm áp chiếu rọi xuyên qua khe cửa sổ và dừng lại trên người đôi trai gái trần thân như nhộng. Từ Lục Ngạn vốn dĩ là một người nhạy bén nên vừa rồi những tia nắng kia vì quên kéo rèm làm anh từ trong giấc mộng đẹp mà tỉnh dậy. Đôi mắt cường sảng mở ra trông có vẻ còn đang say ngủ, vẫn không quên nhìn cô gái bên cạnh một cái, trên môi liền có một đường cong nhẹ vuốt lên, dù có nắng sớm có ấm cỡ nào thì cũng không bằng nụ cười của Từ Lục Ngạn. Chính cái nhìn mê mẩn của anh bị Bối Lạc Lạc cảm nhận được buộc phải tỉnh giấc, cô tựa như một chú mèo con nhếch nhác lười biếng vươn vai một cái thuận miệng hỏi: "Nhìn đủ rồi chứ?"

Ai kia mặt không biết dày quay người ôm lấy cô, đem cơ thể mềm mại trắng nõn mà cảm thụ, gương mặt vẫn chưa đủ thõa mãn: "Chưa đủ, cho dù có nhìn em cả ngày đối với anh vẫn cảm thấy thiếu thốn."

Bối Lạc Lạc bị câu nói nịnh nọt còn ngọt hơn cả mật ong của anh làm cho tê dại, là phụ nữ tất nhiên ai cũng thích những lời ngọt ngào như vậy từ phía của phái nam, trong người cô thấy lâng lâng tuy nhiên khuôn mặt vẫn tỏ ra hờ hững: "Tôi đã giúp anh việc đêm qua rồi, là một người có địa vị cao như anh chắc anh cũng biết cái gọi là 'cho đi và nhận lại' chứ?"

Từ Lục Ngạn mỉm cười gian manh: "Vậy em nói đi đêm qua em đã giúp anh việc gì?"

Nghe thấy câu hỏi này sắc mặt của Bối Lạc Lạc liền biến đổi, cô bặm môi chau mày nói: "Chẳng phải đêm qua anh trúng xuân dược và tôi là người giúp anh giải nó sao?"

Mặc nhiên Từ Lục Ngạn vẫn có cách riêng để nói lý với cô: "Em nói sai rồi, đêm qua tôi có thả em đi, nhưng em nhất quyết không đi, còn chuyện em giúp tôi giải xuân dược là hoàn toàn không đúng, chúng ta tự nguyện mà."

Càng nghe càng cảm thấy tức giận, Bối Lạc Lạc xua đuổi anh ra không cho anh chạm vào cơ thể của mình nữa. Cảm giác như bị chơi một vố khá đau, cô giận dỗi ngồi dậy đi nhặt lại đồ của mình.

Từ Lục Ngạn nằm trên giường chổi tay, khuôn mặt điển trai lộ rõ ý chăm chọc: "Bảo bối em thật đẹp."

Bối Lạc Lạc lúc này mới sực nhớ ra có gì đó sai sai, cô cư nhiên không mặc đồ lại phơi bày cả dáng người để cho anh thấy, cảm giác e thẹn đến nỗi muốn tìm ngay một cái lổ chui vào, cô cầm cái váy che chắn nơi cần che lại, thét lên: "Đồ biến thái, tôi cấm anh nhìn tôi."

"Cũng không phải là anh chưa nhìn thấy em cần gì ngại ngùng đến đỏ mặt tía tai như vậy!" Từ Lục Ngạn kéo mền ngồi dậy đối diện với Bối Lạc Lạc, anh còn không ngại mà cô lại ngại.

Bối Lạc Lạc mở to mắt nhìn anh, con mắt không thẹn còn nhìn xuống phía dưới, đập vào mắt vào hạ hộ đầy to tướng của người đàn ông nào đó, bất giác cô cảm thấy gượng gạo hơn: "Á..."

"Suỵt!" Nhân lúc cô không đề phòng anh liền đưa tay kéo cô, mông của Bối Lạc Lạc va chạm với 'cậu bé' của Từ Lục Ngạn, là do quá phấn khích nên nó tiếp tục ngóc đầu. Mà chính cô cũng cảm giác được, chỉ chỉ trỏ trỏ với nét mặt thẹn thùng: "Hình như nó biến đổi rồi."

"Nó? Ý em nói là ai?" Biết rõ cô đang diễn tả cái gì chỉ là Từ Lục Ngạn vẫn thích trêu đùa với cô hơn, cố ý như không hiểu cô nói.

Vậy mà Bối Lạc Lạc còn tưởng anh thật sự không biết, chầm chậm nhích lên một chút, lúc này hạ bộ như được giải thoát mà bung ra trước mặt, cao to còn căng cứng, thấy vậy Bối Lạc Lạc nhanh miệng nói: "Chính nó."

Từ Lục Ngạn 'ồ' lên một tiếng, châm chước thêm một câu: "Em thích không?"

Lúc này cô mới biết Từ Lục Ngạn đang bỡn cợt với mình liền đâm ra tức giận, quýnh quáng lấy tay đánh vào 'cậu bé' không thương tiếc, nhếch môi cười khẩy: "Thích cái đầu anh ý, tránh xa tôi ra."

"Ơ..." Từ Lục Ngạn nhướng mày, anh vốn dĩ là một người thông minh tài trí cho nên những lời nói anh thốt ra đều như một đòn chí mạng khiến đối phương nín họng. Chỉ có cô mới dám đối kháng với anh như vậy mà thôi, đặc biệt mà nói trước giờ anh không có sở thích gì cả cho đến khi gặp cô thì anh mới biết anh thích trêu chọc cô, anh cụp mắt xuống, chỉ tay vào hạ thân nói: "Đây cũng là 'đầu' mà, anh không nghĩ em lại thích nó đến vậy, yên tâm đi bây giờ và hiện tại nó thuộc quyền sỡ hữu của em."

Bối Lạc Lạc thở gấp gáp, nhịp tim lên xuống không ngừng. Chắc cô thổ huyết vì anh mất, câu nói đầy ẩn ý của anh làm cô thẹn quá hóa giận, bật người đứng dậy, đôi đồng tử híp chặt: "Tôi không cần, nhưng nếu của anh đem bán được tiền thì tôi sẽ nhận."

"Em nỡ lòng bán nó sao?" Từ Lục Ngạn tròn xoe mắt, khuôn mặt buồn bã đầy thất vọng. Ai mà biết là anh đang diễn cơ chứ.

"Tất nhiên, anh và tôi đâu có quan hệ mật thiết gì, cho nên tôi không lấy làm thương xót chút nào." Bối Lạc Lạc hất tóc, nói một cách điêu ngoa. Có thể thấy cô đang nói thật mà không hề giả chút nào.

Từ Lục Ngạn lúc này mới bị cô chọc cho phát tiết, đứng dậy: "Làm sao không có quan hệ mật thiết hả? Em đã là của anh, và anh là của em rồi, em chạy đằng trời cũng không thoát được đâu."

"Như anh nói đêm qua là do chúng ta tự nguyện, còn việc ai là của ai thì nằm ngoài tầm kiểm soát rồi, anh nên nhớ kĩ tôi là tôi, không là của ai cả."

Câu nói của Bối Lạc Lạc vô cùng nghiêm túc, ánh mắt long lanh không chút bụi trần mà nhìn anh. Một câu nói như thể đánh đòn tâm lý vào người đàn ông đối diện này. Nói xong rồi cô bỏ vào phòng tắm để một mình Từ Lục Ngạn đứng ngay người ở đó, hiển nhiên anh sẽ không từ bỏ cô đâu, nhất định đem bám không thôi, đến khi nào có được tình cảm của cô rồi anh mới dừng lại.

-----còn---

Hot

Comments

Quất Chỉ

Quất Chỉ

❤️❤️❤️

2023-04-21

2

mong ji

mong ji

🧡🧡

2022-10-22

0

Thiên Bình

Thiên Bình

💜

2022-04-04

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: "Món quà" sinh nhật đầy bất ngờ
2 Chương 2: Sát thủ ẩn danh
3 Chương 3: Suýt chút nữa thì...
4 Chương 4: Tức chết đi được!
5 Chương 5: Lại gặp nữa rồi!
6 Chương 6: Người yêu cũ
7 Chương 7: Dầm mưa
8 Chương 8: Thất thân!
9 Chương 9: Tim đập nhanh
10 Chương 10: Quấn quýt
11 Chương 11: Đeo bám không thôi
12 Chương 12: Vậy anh làm chồng em nha?
13 Chương 13: Cố ý hay cố tình
14 Chương 14: Biết yêu lần nữa
15 Chương 15: Hung dữ như cọp
16 Chương 16: Về nhà
17 Chương 17: Nhất quyết phản đối
18 Chương 18: Chuyện lần đó
19 Chương 19: Cái ôm dỗ dành
20 Chương 20: Anh yêu tôi thật sao?
21 Chương 21: Ảo tưởng
22 Chương 22: Oan gia ngõ hẹp
23 Chương 23: Tân hiệu trưởng
24 Chương 24: Không cam tâm
25 Chương 25: Tò mò
26 Chương 26: Tỏ tình
27 Chương 27: Lời đề nghị nghìn tỷ
28 Chương 28: Chạm mặt
29 Chương 29: Chạm mặt (1)
30 Chương 30: Cái tát
31 Chương 31: Cảnh cáo
32 Chương 32: Định mệnh! Lại gặp nữa rồi
33 Chương 33: Dịu dàng vậy sao?
34 Chương 34: Say rượu
35 Chương 35: Trả thù
36 Chương 36: Trật chân
37 Chương 37: Chăm sóc
38 Chương 38: Ăn trộm
39 Chương 39: Bị thương
40 Chương 40: Bị thương
41 Chương 41: Lý trí và con tim
42 Chương 42: Tận tình chăm sóc- Nhận ra tình yêu
43 Chương 43: Không biết mặt dày (H+)
44 Chương 44: Hết sức cưng chiều tiểu bảo bối
45 Chương 45: Về ra mắt gia đình
46 Chương 46: Lấy lòng
47 Chương 47: Chia tay đi
48 Chương 48: Lữ Hành Song
49 Chương 49: Bạn trai mới
50 Chương 50: Đừng nhắc, kết thúc rồi!
51 Chương 51: Bịa đặt
52 Chương 52: Tự trách
53 Chương 53: Tình yêu này gác lại trong tim
54 Chương 54: Lời mời chế nhạo
55 Chương 55: Hai trái tim chung nhịp đập nhưng chỉ là người xa lạ
56 Chương 56: Chúng ta đã kết thúc rồi, mong anh tự trọng
57 Chương 57: Ngọc Phước Hải
58 Chương 58: Người ở đó nhưng không chạm đến được
59 Chương 59: Có thai sao?
60 Chương 60: Cảnh đẹp người buồn
61 Chương 61: Đem lòng thích chủ
62 Chương 62: Một đêm cuồng nhiệt (H+)
63 Chương 63: Độc ác là kẻ hay ghen
64 Chương 64: Nghi ngờ
65 Chương 65: Ngộ độc
66 Chương 66: Tất cả là tại cô
67 Chương 67: Tận tình chăm sóc
68 Chương 68: Chỉ mong em đừng rời xa
69 Chương 69: Rời đi
70 Chương 70: Ông cháu lần đầu gặp mặt
71 Chương 71: Bách Hoàng An
72 Chương 72: Quyền thừa kế
73 Chương 73: Họp mặt gia đình- Kích động
74 Chương 74: Không đồng ý
75 Chương 75: Quen thuộc
76 Chương 76: Người thương hóa người dưng
77 Chương 77: Ánh mắt rực lửa
78 Chương 78: Mê mẫn
79 Chương 79: Cố tình
80 Chương 80: Chọc tức
81 Chương 81: Cảnh báo
82 Chương 82: Quá quen mặt
83 Chương 83: Tôi bị HIV
84 Chương 84: Người con gái của Bạch Nhĩ Khang
85 Chương 85: Chạm đến nỗi đau
86 Chương 86: Thực thi nhiệm vụ
87 Chương 87: Gặp lại tình cũ
88 Chương 88: Đôi bên cùng có lợi
89 Chương 89: Mối hôn sự đã định
90 Chương 90: Mối hôn sự đã định sẳn
91 Chương 91: Uống rượu giải sầu
92 Chương 92: Một đêm vui vẻ
93 Chương 93: Bị phản bội
94 Chương 94: Quên mất ngày quan trọng
95 Chương 95: Đụng độ trong tiệc sinh nhật
96 Chương 96: Ghen trong lòng
97 Chương 97: Đề phòng
98 Chương 98: Tình cũ nói chuyện
99 Chương 99: Bọn họ nào có động tới được cậu!
100 Chương 100: Cú lội ngược dòng
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
Chapter

Updated 161 Episodes

1
Chương 1: "Món quà" sinh nhật đầy bất ngờ
2
Chương 2: Sát thủ ẩn danh
3
Chương 3: Suýt chút nữa thì...
4
Chương 4: Tức chết đi được!
5
Chương 5: Lại gặp nữa rồi!
6
Chương 6: Người yêu cũ
7
Chương 7: Dầm mưa
8
Chương 8: Thất thân!
9
Chương 9: Tim đập nhanh
10
Chương 10: Quấn quýt
11
Chương 11: Đeo bám không thôi
12
Chương 12: Vậy anh làm chồng em nha?
13
Chương 13: Cố ý hay cố tình
14
Chương 14: Biết yêu lần nữa
15
Chương 15: Hung dữ như cọp
16
Chương 16: Về nhà
17
Chương 17: Nhất quyết phản đối
18
Chương 18: Chuyện lần đó
19
Chương 19: Cái ôm dỗ dành
20
Chương 20: Anh yêu tôi thật sao?
21
Chương 21: Ảo tưởng
22
Chương 22: Oan gia ngõ hẹp
23
Chương 23: Tân hiệu trưởng
24
Chương 24: Không cam tâm
25
Chương 25: Tò mò
26
Chương 26: Tỏ tình
27
Chương 27: Lời đề nghị nghìn tỷ
28
Chương 28: Chạm mặt
29
Chương 29: Chạm mặt (1)
30
Chương 30: Cái tát
31
Chương 31: Cảnh cáo
32
Chương 32: Định mệnh! Lại gặp nữa rồi
33
Chương 33: Dịu dàng vậy sao?
34
Chương 34: Say rượu
35
Chương 35: Trả thù
36
Chương 36: Trật chân
37
Chương 37: Chăm sóc
38
Chương 38: Ăn trộm
39
Chương 39: Bị thương
40
Chương 40: Bị thương
41
Chương 41: Lý trí và con tim
42
Chương 42: Tận tình chăm sóc- Nhận ra tình yêu
43
Chương 43: Không biết mặt dày (H+)
44
Chương 44: Hết sức cưng chiều tiểu bảo bối
45
Chương 45: Về ra mắt gia đình
46
Chương 46: Lấy lòng
47
Chương 47: Chia tay đi
48
Chương 48: Lữ Hành Song
49
Chương 49: Bạn trai mới
50
Chương 50: Đừng nhắc, kết thúc rồi!
51
Chương 51: Bịa đặt
52
Chương 52: Tự trách
53
Chương 53: Tình yêu này gác lại trong tim
54
Chương 54: Lời mời chế nhạo
55
Chương 55: Hai trái tim chung nhịp đập nhưng chỉ là người xa lạ
56
Chương 56: Chúng ta đã kết thúc rồi, mong anh tự trọng
57
Chương 57: Ngọc Phước Hải
58
Chương 58: Người ở đó nhưng không chạm đến được
59
Chương 59: Có thai sao?
60
Chương 60: Cảnh đẹp người buồn
61
Chương 61: Đem lòng thích chủ
62
Chương 62: Một đêm cuồng nhiệt (H+)
63
Chương 63: Độc ác là kẻ hay ghen
64
Chương 64: Nghi ngờ
65
Chương 65: Ngộ độc
66
Chương 66: Tất cả là tại cô
67
Chương 67: Tận tình chăm sóc
68
Chương 68: Chỉ mong em đừng rời xa
69
Chương 69: Rời đi
70
Chương 70: Ông cháu lần đầu gặp mặt
71
Chương 71: Bách Hoàng An
72
Chương 72: Quyền thừa kế
73
Chương 73: Họp mặt gia đình- Kích động
74
Chương 74: Không đồng ý
75
Chương 75: Quen thuộc
76
Chương 76: Người thương hóa người dưng
77
Chương 77: Ánh mắt rực lửa
78
Chương 78: Mê mẫn
79
Chương 79: Cố tình
80
Chương 80: Chọc tức
81
Chương 81: Cảnh báo
82
Chương 82: Quá quen mặt
83
Chương 83: Tôi bị HIV
84
Chương 84: Người con gái của Bạch Nhĩ Khang
85
Chương 85: Chạm đến nỗi đau
86
Chương 86: Thực thi nhiệm vụ
87
Chương 87: Gặp lại tình cũ
88
Chương 88: Đôi bên cùng có lợi
89
Chương 89: Mối hôn sự đã định
90
Chương 90: Mối hôn sự đã định sẳn
91
Chương 91: Uống rượu giải sầu
92
Chương 92: Một đêm vui vẻ
93
Chương 93: Bị phản bội
94
Chương 94: Quên mất ngày quan trọng
95
Chương 95: Đụng độ trong tiệc sinh nhật
96
Chương 96: Ghen trong lòng
97
Chương 97: Đề phòng
98
Chương 98: Tình cũ nói chuyện
99
Chương 99: Bọn họ nào có động tới được cậu!
100
Chương 100: Cú lội ngược dòng
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play