Chương 16: Về nhà

Nhìn bóng lưng mảnh mai, gầy gò của Mỹ Tiểu Yên đang dần khuất bóng lại không thể làm gì đã khiến máu trong người Tác Thổ Lai sôi sùng sục. Hôm nay chính cô đã làm cậu mất mặt như vậy nhất định sẽ không tha thứ.

Nhân viên đến sơ cứu giúp cho Tác Thổ Lai nhưng cậu cự tuyệt, giận cá chém thớt quát người nhân viên: "Không cần đâu, mau cút đi."

Nhận thấy sự giận dữ của Tác Thổ Lai cho dù có mười lá gan cũng không dám bén mảng đứng đó, nhanh chân lẹ tay đi khỏi. Tác Thổ Lai giậm chân quay lại căn phòng vip, vừa thấy bạn của mình cộng thêm vẻ mặt đầy nộ khí kia Bạch Nhĩ Khang không sợ mà trêu ghẹo: "Cậu đi vệ sinh làm gì mà lâu vậy? Đừng nói thấy em gái nào xinh đẹp rồi dẫn người ta vào phòng 'du sơn hoạn thủy' nha."

Câu nói đen tối đầy ẩn ý của Bạch Nhĩ Khang lại vô tình khiến cho Tác Thổ Lai giận càng thêm giận: "Ăn nói hàm hồ, mình đang tức chết đây đừng có mà trêu."

Bạch Nhĩ Khang cười phá lên hỏi: "Làm gì mà tức? Là ai dám châm ngòi lửa Tác Thổ Lai vậy?"

Nói đến đây bất chợt gương mặt của Tác Thổ Lai nhăn nhó, dù tức giận đến mấy thì nỗi đau tay gãy cũng không thể nguôi ngoai: "Hai cậu tiếp tục uống rượu vui chơi đi, mình đến bệnh viện băng bó tay đã."

Mặc dù là người rất hay đùa giỡn, tuy nhiên Bạch Nhĩ Khang cũng rất quan tâm đến bạn của mình, khi nghe Tác Thổ Lai nói muốn đến bệnh viện thái độ liền thay đổi: "Cậu bị gì? Mau nói cho mình và Lục Ngạn nghe xem."

Tác Thổ Lai liền kể lại câu chuyện đầy uất hận của mình cho hai người bạn thân nghe. Lời kể rõ ràng, mạch lạc lại còn pha thêm vài nét biểu cảm cho sinh động. Vậy mà sau khi nghe xong câu chuyện kia, hai người Từ Lục Ngạn không giấu được sự buồn cười. Bạch Nhĩ Khang thì quá đáng hơn là cười tủm tỉm mà quên không che miệng lại, thấy vậy Tác Thổ Lai tức hơn: "Này Bạch Nhĩ Khang, cậu có phải là bạn của mình hay không hả? Mình bị cô ta bẻ gãy ngón tay đau chết khiếp rồi còn ở đó mà cười nhạo mình."

Bạch Nhĩ Khang đứng dạy vỗ nhẹ vai của Tác Thổ Lai, biết rõ mình sai liền nói: "Mình xin lỗi, được rồi đi chung đi."

Từ Lục Ngạn không hề phản đối cùng Tác Thổ Lai và Bạch Nhĩ Khang đến bệnh viện. Cả ba cùng xuất hiện lại trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Bác sĩ thấy bọn họ như thấy được hào quang nhanh tay lẹ chân ra đón tiếp.

"Từ thiếu, Tác thiếu, Bạch thiếu, rất hoan nghênh chào đón ba ngài." Quản lý bệnh viện được thông báo đã có mặt ngay ở đại sảnh của bệnh viện.

Từ Lục Ngạn im lặng không nói, bộ mặt vẫn giữ nét lạnh như băng. Chỉ là đến bệnh viện thôi mà cũng được tiếp đón như người nổi tiếng, không ngờ tầm ảnh hưởng của mình lại lớn đến vậy.

Tác Thổ Lai không muốn ở đây chào chào hỏi hỏi, gấp gáp nói: "Tôi cần băng bó tay, không thấy nó đang bị thương hay sao?"

"Vâng, tôi liền đi sắp xếp, Tác thiếu chờ một lát."

"Không chờ được nữa, nhanh lên cho tôi."

Tác Thổ Lai quá đỗi giận hối thúc vị quản lý kia đến nỗi khiến ông ta quýnh quáng run run mất phương hướng. Bạch Nhĩ Khang đứng gần bên cạnh cảm thán: "Cậu đó đừng bấn loạn như vậy chứ, cứ bình tĩnh một chút đi."

Tác Thổ Lai thấy Bạch Nhĩ Khang nói cũng chí phải, dù gì ở đây cũng là bệnh viện cậu không nên làm quá lên như vậy, sẽ khiến bản thân bị khinh bỉ. Rất nhanh Tác Thổ Lai dẹp đi điệu bộ bừng bừng nộ khí của mình, kiên nhẫn đứng chờ.

Ước chừng nửa tiếng sau đó tay của Tác Thổ Lai cũng được băng bó lại, bác sĩ có nói là tay vẫn có thể cử động lại bình thường nhưng cần thời gian luyện tập, nghe xong Tác Thổ Lai cảm thấy rất vui còn tưởng là bị phế hoàn toàn rồi.

Bạch Nhĩ Khang đưa Tác Thổ Lai về nhà còn riêng Từ Lục Ngạn thì không đi cùng. Rất đơn giản anh lại nhớ người nào đó rồi. Còn chưa kịp đi tìm Bối Lạc Lạc thì điện thoại của anh bỗng nhiên đổ chuông. Từ Lục Ngạn liếc nhẹ xuống điện thoại, dòng chữ 'Daddy' hiện trên màn hình, suy nghĩ trong đầu của anh là không biết có nên bắt máy hay không, vì anh biết ba gọi anh là vì chuyện hôm qua anh đột nhiên biến mất. Dù gì cũng không thể trốn tránh, đấu tranh suy nghĩ vài giây anh cũng quyết định nghe máy: "Con nghe."

Từ Phú khó chịu lên tiếng: "Con bận đến nỗi nghe máy cũng lâu như vậy sao?"

Đối với ba và mẹ anh đều kính trọng, vì họ là đấng sinh thành tạo ra mình. Cho dù anh nổi tiếng lạnh lùng, tàn độc thì sao? Nhưng với ba mẹ anh luôn luôn dành cho hai người sự dịu dàng tuyệt đối, ngoài ra Bối Lạc Lạc chính là người thứ ba được anh đối xử ôn nhu mà đầy yêu thương. Biết ba đang giận anh cũng không muốn làm ông ấy giận, bèn nói: "Con xin lỗi."

Để không mất thì giờ Từ Phú vào thẳng vấn đề: "Ba không biết là con bận cái gì, ngay lập tức về nhà ngay cho ba, ba có chuyện cần nói rõ với con."

"Vâng."

Không đợi ba nói thêm Từ Lục Ngạn lười nhác cúp máy, đạp chân ga thật nhanh về nhà. Tầm chừng mười phút sau chiếc xe hạng sang màu đen của anh đã xuất hiện, cánh cổng tự động mở ra, Từ Lục Ngạn theo thói quen chạy xe vào.

Khí chất oai nghiêm, khoan thai, mang sắc thái bình tĩnh đi vào bên trong, nhìn thấy ba và mẹ của mình đã ngồi ở phòng khách chờ liền mở miệng lễ phép thưa hỏi: "Ba mẹ con về rồi."

Vẻ mặt của Từ Phú đang không vui nên vô cùng cau có, còn mẹ anh thì khác bà ấy lúc nào cũng vui vẻ đến lạ thường, cộng thêm việc khi nhìn thấy con trai lại càng vui hơn: "Lục Ngạn thân yêu về rồi đó sao, mau lại đây ngồi cùng mẹ đi nào."

Từ Lục Ngạn ngoan ngoãn nghe theo vòng qua bên cạnh mẹ mình ngồi xuống, đúng lúc Bạch Như Tuyết bưng trên tay là dĩa trái cây đi ra đặt lên bàn: "Con mời ba mẹ ăn trái cây ạ!"

----còn---

Hot

Comments

new dia🤐🤐🤐

new dia🤐🤐🤐

trà xanh

2024-01-10

2

Như Quỳnh

Như Quỳnh

Bạch Như Tuyết nhận vơ ba mẹ kìa

2023-01-07

0

Thiên Bình

Thiên Bình

gì mà Lão đại ngôn ngữ như con gái vậy

2022-04-04

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: "Món quà" sinh nhật đầy bất ngờ
2 Chương 2: Sát thủ ẩn danh
3 Chương 3: Suýt chút nữa thì...
4 Chương 4: Tức chết đi được!
5 Chương 5: Lại gặp nữa rồi!
6 Chương 6: Người yêu cũ
7 Chương 7: Dầm mưa
8 Chương 8: Thất thân!
9 Chương 9: Tim đập nhanh
10 Chương 10: Quấn quýt
11 Chương 11: Đeo bám không thôi
12 Chương 12: Vậy anh làm chồng em nha?
13 Chương 13: Cố ý hay cố tình
14 Chương 14: Biết yêu lần nữa
15 Chương 15: Hung dữ như cọp
16 Chương 16: Về nhà
17 Chương 17: Nhất quyết phản đối
18 Chương 18: Chuyện lần đó
19 Chương 19: Cái ôm dỗ dành
20 Chương 20: Anh yêu tôi thật sao?
21 Chương 21: Ảo tưởng
22 Chương 22: Oan gia ngõ hẹp
23 Chương 23: Tân hiệu trưởng
24 Chương 24: Không cam tâm
25 Chương 25: Tò mò
26 Chương 26: Tỏ tình
27 Chương 27: Lời đề nghị nghìn tỷ
28 Chương 28: Chạm mặt
29 Chương 29: Chạm mặt (1)
30 Chương 30: Cái tát
31 Chương 31: Cảnh cáo
32 Chương 32: Định mệnh! Lại gặp nữa rồi
33 Chương 33: Dịu dàng vậy sao?
34 Chương 34: Say rượu
35 Chương 35: Trả thù
36 Chương 36: Trật chân
37 Chương 37: Chăm sóc
38 Chương 38: Ăn trộm
39 Chương 39: Bị thương
40 Chương 40: Bị thương
41 Chương 41: Lý trí và con tim
42 Chương 42: Tận tình chăm sóc- Nhận ra tình yêu
43 Chương 43: Không biết mặt dày (H+)
44 Chương 44: Hết sức cưng chiều tiểu bảo bối
45 Chương 45: Về ra mắt gia đình
46 Chương 46: Lấy lòng
47 Chương 47: Chia tay đi
48 Chương 48: Lữ Hành Song
49 Chương 49: Bạn trai mới
50 Chương 50: Đừng nhắc, kết thúc rồi!
51 Chương 51: Bịa đặt
52 Chương 52: Tự trách
53 Chương 53: Tình yêu này gác lại trong tim
54 Chương 54: Lời mời chế nhạo
55 Chương 55: Hai trái tim chung nhịp đập nhưng chỉ là người xa lạ
56 Chương 56: Chúng ta đã kết thúc rồi, mong anh tự trọng
57 Chương 57: Ngọc Phước Hải
58 Chương 58: Người ở đó nhưng không chạm đến được
59 Chương 59: Có thai sao?
60 Chương 60: Cảnh đẹp người buồn
61 Chương 61: Đem lòng thích chủ
62 Chương 62: Một đêm cuồng nhiệt (H+)
63 Chương 63: Độc ác là kẻ hay ghen
64 Chương 64: Nghi ngờ
65 Chương 65: Ngộ độc
66 Chương 66: Tất cả là tại cô
67 Chương 67: Tận tình chăm sóc
68 Chương 68: Chỉ mong em đừng rời xa
69 Chương 69: Rời đi
70 Chương 70: Ông cháu lần đầu gặp mặt
71 Chương 71: Bách Hoàng An
72 Chương 72: Quyền thừa kế
73 Chương 73: Họp mặt gia đình- Kích động
74 Chương 74: Không đồng ý
75 Chương 75: Quen thuộc
76 Chương 76: Người thương hóa người dưng
77 Chương 77: Ánh mắt rực lửa
78 Chương 78: Mê mẫn
79 Chương 79: Cố tình
80 Chương 80: Chọc tức
81 Chương 81: Cảnh báo
82 Chương 82: Quá quen mặt
83 Chương 83: Tôi bị HIV
84 Chương 84: Người con gái của Bạch Nhĩ Khang
85 Chương 85: Chạm đến nỗi đau
86 Chương 86: Thực thi nhiệm vụ
87 Chương 87: Gặp lại tình cũ
88 Chương 88: Đôi bên cùng có lợi
89 Chương 89: Mối hôn sự đã định
90 Chương 90: Mối hôn sự đã định sẳn
91 Chương 91: Uống rượu giải sầu
92 Chương 92: Một đêm vui vẻ
93 Chương 93: Bị phản bội
94 Chương 94: Quên mất ngày quan trọng
95 Chương 95: Đụng độ trong tiệc sinh nhật
96 Chương 96: Ghen trong lòng
97 Chương 97: Đề phòng
98 Chương 98: Tình cũ nói chuyện
99 Chương 99: Bọn họ nào có động tới được cậu!
100 Chương 100: Cú lội ngược dòng
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
Chapter

Updated 161 Episodes

1
Chương 1: "Món quà" sinh nhật đầy bất ngờ
2
Chương 2: Sát thủ ẩn danh
3
Chương 3: Suýt chút nữa thì...
4
Chương 4: Tức chết đi được!
5
Chương 5: Lại gặp nữa rồi!
6
Chương 6: Người yêu cũ
7
Chương 7: Dầm mưa
8
Chương 8: Thất thân!
9
Chương 9: Tim đập nhanh
10
Chương 10: Quấn quýt
11
Chương 11: Đeo bám không thôi
12
Chương 12: Vậy anh làm chồng em nha?
13
Chương 13: Cố ý hay cố tình
14
Chương 14: Biết yêu lần nữa
15
Chương 15: Hung dữ như cọp
16
Chương 16: Về nhà
17
Chương 17: Nhất quyết phản đối
18
Chương 18: Chuyện lần đó
19
Chương 19: Cái ôm dỗ dành
20
Chương 20: Anh yêu tôi thật sao?
21
Chương 21: Ảo tưởng
22
Chương 22: Oan gia ngõ hẹp
23
Chương 23: Tân hiệu trưởng
24
Chương 24: Không cam tâm
25
Chương 25: Tò mò
26
Chương 26: Tỏ tình
27
Chương 27: Lời đề nghị nghìn tỷ
28
Chương 28: Chạm mặt
29
Chương 29: Chạm mặt (1)
30
Chương 30: Cái tát
31
Chương 31: Cảnh cáo
32
Chương 32: Định mệnh! Lại gặp nữa rồi
33
Chương 33: Dịu dàng vậy sao?
34
Chương 34: Say rượu
35
Chương 35: Trả thù
36
Chương 36: Trật chân
37
Chương 37: Chăm sóc
38
Chương 38: Ăn trộm
39
Chương 39: Bị thương
40
Chương 40: Bị thương
41
Chương 41: Lý trí và con tim
42
Chương 42: Tận tình chăm sóc- Nhận ra tình yêu
43
Chương 43: Không biết mặt dày (H+)
44
Chương 44: Hết sức cưng chiều tiểu bảo bối
45
Chương 45: Về ra mắt gia đình
46
Chương 46: Lấy lòng
47
Chương 47: Chia tay đi
48
Chương 48: Lữ Hành Song
49
Chương 49: Bạn trai mới
50
Chương 50: Đừng nhắc, kết thúc rồi!
51
Chương 51: Bịa đặt
52
Chương 52: Tự trách
53
Chương 53: Tình yêu này gác lại trong tim
54
Chương 54: Lời mời chế nhạo
55
Chương 55: Hai trái tim chung nhịp đập nhưng chỉ là người xa lạ
56
Chương 56: Chúng ta đã kết thúc rồi, mong anh tự trọng
57
Chương 57: Ngọc Phước Hải
58
Chương 58: Người ở đó nhưng không chạm đến được
59
Chương 59: Có thai sao?
60
Chương 60: Cảnh đẹp người buồn
61
Chương 61: Đem lòng thích chủ
62
Chương 62: Một đêm cuồng nhiệt (H+)
63
Chương 63: Độc ác là kẻ hay ghen
64
Chương 64: Nghi ngờ
65
Chương 65: Ngộ độc
66
Chương 66: Tất cả là tại cô
67
Chương 67: Tận tình chăm sóc
68
Chương 68: Chỉ mong em đừng rời xa
69
Chương 69: Rời đi
70
Chương 70: Ông cháu lần đầu gặp mặt
71
Chương 71: Bách Hoàng An
72
Chương 72: Quyền thừa kế
73
Chương 73: Họp mặt gia đình- Kích động
74
Chương 74: Không đồng ý
75
Chương 75: Quen thuộc
76
Chương 76: Người thương hóa người dưng
77
Chương 77: Ánh mắt rực lửa
78
Chương 78: Mê mẫn
79
Chương 79: Cố tình
80
Chương 80: Chọc tức
81
Chương 81: Cảnh báo
82
Chương 82: Quá quen mặt
83
Chương 83: Tôi bị HIV
84
Chương 84: Người con gái của Bạch Nhĩ Khang
85
Chương 85: Chạm đến nỗi đau
86
Chương 86: Thực thi nhiệm vụ
87
Chương 87: Gặp lại tình cũ
88
Chương 88: Đôi bên cùng có lợi
89
Chương 89: Mối hôn sự đã định
90
Chương 90: Mối hôn sự đã định sẳn
91
Chương 91: Uống rượu giải sầu
92
Chương 92: Một đêm vui vẻ
93
Chương 93: Bị phản bội
94
Chương 94: Quên mất ngày quan trọng
95
Chương 95: Đụng độ trong tiệc sinh nhật
96
Chương 96: Ghen trong lòng
97
Chương 97: Đề phòng
98
Chương 98: Tình cũ nói chuyện
99
Chương 99: Bọn họ nào có động tới được cậu!
100
Chương 100: Cú lội ngược dòng
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play