SỰ QUYẾN RŨ CHẾT NGƯỜI
Chiều hôm ấy, ánh hoàng hôn đỏ rực khắp trường, tán cây phượng thổi rì rào, gió lần nào cũng mạnh, thổi từng đợt mát rượi
Tại trường cấp 3, tiếng chuông reo ra về, có vài học sinh đi lác đác trong sân tản bộ, một phần chưa muốn về, một phần lại thích đi ngắm cảnh
"Êy, Mỹ Thanh!"
Một cô gái chạy tới khoác vai bạn của mình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như rất thân thuộc
Bóng lưng thiếu nữ dừng lại, ngoảnh mặt hỏi "Chuyện gì đây?" mái tóc xoăn gợn sóng nhẹ ngang lưng được gió thổi bay bay, khuôn mặt nàng diễm lệ xinh đẹp, thân hình nhỏ nhắn, thoáng thấy tính tình cô rất trầm tĩnh, ít nói
"Mày với thằng ấy chia tay rồi à?" Cô bạn thắc mắc hỏi, tính tình nhiều chuyện vẫn không thay đổi, cô gái đó tên là Ý Hương, tính tình hoạt bát, lanh lợi
"Ừm." Mỹ Thanh chán nản đáp
"Thôi, tiếc gì ba loại đàn ông đó. Thế giới có 7 tỷ người lận mà, rồi có một ngày mày sẽ gặp được người tốt."
Mỹ Thanh kìm nén sự tức giận nói một tràn, giọng điệu không giống bị thất tình "Tao không tiếc, chỉ tức thôi. Lúc đầu nghe tên đó chia tay với người yêu cũ rồi. Vậy mà bây giờ hai đứa đó còn liên lạc với nhau, hắn còn nói với tao cô gái đó là em họ, bây giờ thì hay rồi. Vừa chia tay, hai đứa đó liền quay lại!"
"Đúng là tên cặn bã, mày không định tới đó một chuyến ư?" Ý Hương tức giận nói theo
Mỹ Thanh im lặng lắc đầu, cô luôn có ý định… Nếu cứ một mình thì sẽ nhàm chán lắm, thôi cứ quen thử người nào vậy. Người đó đích thân chị cô mai mối nên cô rất tin tưởng
Đến một thời gian cô nhận ra bản thân chẳng có chút rung động nào với họ. Chi bằng giải thoát cho nhau thì sẽ hay hơn.
Nhưng với chàng trai lớp kế bên thì cảm xúc lại khác, cô vẫn vô thức nhìn theo bóng dáng của anh, một cảm giác thật kỳ lạ, rõ ràng cô đã có bạn trai rồi, nhưng trong lòng cô từ lâu đã muốn ngõ lời chia tay để thoát khỏi sự ràng buộc
Chàng trai cô thầm thích có dáng người cao lớn trông hơi bự con, cô cảm giác cơ bắp của anh được che phủ sau lớp áo sơ mi trắng, anh có gương mặt điển trai lai tây trông rất tà mị, làn da trắng, chiếc mũi cao thẳng hơn cả giới tính của cô
Đặc biệt anh có nốt ruồi nhỏ ngay miệng, khi cười rất khiến người khác dao động, nó cũng có thể gọi là nốt ruồi duyên
Chẳng hiểu sao cô thích anh từ lúc nào cũng không hay, hai người thường gặp mặt nhau ở trường, hoặc tình cờ khi đi mua đồ ở ngoài, lâu ngày lại trở nên quen thuộc, đôi khi vô ý chạm mắt nhau thì anh cũng chỉ xem cô là người qua đường
Mỹ Thanh là một con sâu lười, nhưng để được tình cờ gặp anh cô phải thức sớm, canh đúng giờ anh đến trường rồi lén đi phía sau, chỉ có vậy cũng khiến cô vui vẻ cả ngày
Có khi làm biếng, vì muốn ngủ nên cô dậy trễ, cứ nghĩ không thể gặp anh, nhưng người tính không bằng trời tính... những ngày đó anh lại đi trễ hơn cô 1 hay 2 phút.
Nếu hôm đi sớm quá thì Mỹ Thanh kiếm cớ rũ Ý Hương đi mua đồ ăn sáng gần trường để đợi anh. Cô chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy bóng lưng của anh là đủ hạnh phúc, khi thích một người... đâu nhất định là phải ở bên họ...
Ý Hương nhìn xa xăm, liền thấy một nhóm thanh niên đang đi phía trước, ai nấy cũng đều đẹp khiến cô phải loá mắt, hứng thú đánh vào vai Mỹ Thanh
"Mỹ Thanh, nhìn kia kìa. Mày biết mấy người đó không? lớp a7 đó."
Ý Hương không những nói, mà còn dùng hành động chỉ thẳng về phía trước khiến Mỹ Thanh muốn độn thổ
Không cần Ý Hương chỉ thì từ lâu cô cũng đã để ý về phía trước, thấy bóng dáng của một thiếu niên cao lớn, anh là người nỗi bật nhất trong đám, cao cũng khoảng 1m85, nét mặt tuấn tú, bờ vai rộng, vững chắc
Chiếc áo sơ mi của anh được duỗi thẳng, đóng thùng một cách chỉnh tề, bước chân đi chầm chậm, anh đang cười nói với bạn của mình một cách vui vẻ
Mỹ Thanh thẩn thờ đáp " À... người ở giữa Là Anh Duy, bên phải là Tử Lâm, trái là ai nhỉ... tao không biết!"
"Biết tên luôn, ghê vậy trời!" Hương ngạc nhiên há hốc mồm
"Thì người ở giữa... hôm bữa học thêm ké buổi sáng lớp ổng, nhưng mà tao với người đó biết nhau từ lâu rồi thì phải, tự nhiên biết tên luôn chứ. Còn cái người Tử Lâm kia thi cùng phòng.." Nàng nhiệt tình trả lời
Ý Hương ngạc nhiên đáp, chuyện này mà Mỹ Thanh lại không nói cho cô nghe, nhưng chợt nhớ lại chuyện gì đó
"Ê, mà cái ông Anh Duy gì đó tao hay gặp ở căn tin ăn mỳ nè, mấy bữa làm biếng đi mà mày cứ rũ quài!"
"Nói nhỏ mày nghe cái này." Mỹ Thanh khoác vai bạn mình, nghiêng đầu nói
"Hả?" Ý Hương nhỏ giọng nói
"Tao đang để ý cái ông ở giữa, bí mật nhé." Nàng nói nhỏ, chỉ đủ hai người nghe
"Mày thích cậu ta, ra là vậy... tao có con đệ tử học lớp ông đó, có cần nhờ nó không?" Ý Hương nhếch mày nhìn cô, miệng hét lớn còn dùng tay chỉ thẳng vào đối phương khiến Mỹ Thanh sượng mặt không dám nhận người quen.
"Thôi thôi, nhỏ tiếng giùm." Cô hoảng hốt đánh vào tay Ý Hương cảnh cáo
"Biết rồi, tùy mày đấy. Lỡ một người e là cả đời cũng chưa chắc tìm lại được" Ý Hương trêu chọc
Nàng im lặng không trả lời, cô còn rất nhiều việc phải làm cũng không mong sẽ được ở cùng người mình thích, chỉ là lúc rảnh rỗi muốn để ý tới hắn, thứ cô quan tâm là tương lai sau này. Còn việc yêu đương, nó đã trở nên vô nghĩa.
Thật ra để ý anh lâu rồi Mỹ Thanh mới biết, người cô thích cũng có rất nhiều phụ nữ theo đuổi, cô không ghen, chỉ thấy trong lòng khó chịu
Anh Duy cùng với đám bạn đang giỡn với nhau, đúng lúc anh đang tùy tiện cười tươi nữa miệng thì ngoảnh đầu ra sau nhìn xung quanh
Mỹ Thanh bắt gặp thấy ánh mắt của anh cũng không tỏ vẻ rụt rè, bình thản tiến về phía trước, gương mặt lạnh nhạt cứ như hai người xa lạ
Anh Duy cũng thu mắt, quay mặt về phía trước, lúc đó cô mới thở phào, tay chân rã rời, trái tim không ngừng nhảy múa
Cô đã nghĩ nếu cuộc đời cứ bình thường như vậy thì tốt biết mấy
Updated 95 Episodes
Comments
Dũng
Hi
2024-07-12
4
Kim Anh Nguyễn
/Smile/
2024-07-12
2
Kim Anh Nguyễn
/Drool/
2024-07-11
2