(2)
Tô Mộc nghe Cảnh Ngân đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi, lại nhìn thấy dáng vẻ chật vật chơi vơi của anh lúc này, trong lòng không nhịn được mà dâng lên một trận xót xa.
Tô Mộc và anh quen biết nhau từ trung học năm 3, đến giờ cũng đã 13 năm rồi.
Nếu cuộc sống là một bộ tiểu thuyết, thì anh... trong lòng cô chính là nam chính hoàn hảo nhất.
- Cậu sao lại là một kẻ thất bại được chứ? Không sao, lần này chỉ là gặp chút khó khăn, gặp chút sóng gió, sau này còn dài, cậu nhất định có thể...
- Tôi không thể! Cậu thì biết cái gì... tôi cái gì cũng không thể!! Tôi thất bại đến mức bị họ chơi đùa trong lòng bàn tay mà còn không biết! Còn ngây thơ cho rằng 2 kẻ đó 1 kẻ là bạn tốt thân thiết, 1 kẻ là vị hôn thê hết lòng yêu thương!!! Cậu nói xem, không ngu ngốc không thất bại thì là gì....
Tô Mộc vốn dĩ muốn an ủi anh một chút, nhưng cái gì cũng chưa kịp suy nghĩ cũng chưa kịp nói đã bị anh quát lớn đến không biết phải phản ứng thế nào.
Cô cười khổ:
- Thật ra cậu như vậy cũng không thể coi là kẻ ngốc nhất! Thật ra vẫn còn một người... so với cậu còn ngu ngốc hơn!!!
Cảnh Ngân uống nhiều đến choáng váng, nghe được những lời này của cô, anh không tin, còn to giọng cười mỉa một trận:
- Cậu đừng tưởng tôi say thành như vậy thì sẽ bị cậu lừa! Haha... tôi nói cho cậu biết tôi không say! Hahaha... trên đời này làm sao còn có kẻ ngu ngốc hơn cả tôi? Haha...
Tô Mộc không quan tâm đến giọng điệu mỉa mai của anh, cô đi nhanh mấy bước đỡ lấy tay anh:
- Tôi nói có, là vì cậu không biết mà thôi!
Cảnh Ngân không nghe cô nói, anh tựa lưng vào tường bên cạnh, tường cũ phủ đầy rong rêu, cái lạnh xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng khiến anh không nhịn được mà cũng run lên, Cảnh Ngân cúi thấp đầu, anh rũ mắt nhìn chầm chầm mặt đất mà cười nỉ non:
- Tô Mộc, tôi mất tất cả rồi! Ái Mỹ và Hứa Thiệu ngày mai cũng kết hôn rồi...
Câu nói của anh vừa cất lên, Tô Mộc cũng im lặng mà lâm vào trầm tư.
Không khí xung quanh chợt yên lặng hẳn đi.
Nỗi đau và xót xa trong lòng hai người, cứ như thế không tiếng động đâm chồi nảy lộc như cỏ dại.
Bất lực và khổ sở.
Im lặng như vậy thật lâu, cuối cùng Cảnh Ngân mới cử động thân thể, lại xiêu vẹo đi về phía trước:
- Hahaha... mất hết cũng tốt, kết hôn rồi cũng tốt! Tôi chẳng còn gì, cũng chẳng cần gì!
Tô Mộc đau lòng nhìn theo bóng lưng bơ vơ và đau khổ của anh, cô thở dài, nỉ non một tiếng thật khẽ:
- Cậu còn tôi mà...
Người đàn ông phía trước không nghe được câu nói của cô, anh đã quá say để có thể tỉnh táo nghe được câu nói ấy.
Và cũng quá say để ý thức biết được mình đang vô thức đi ra giữa đường lớn.
Và....
Một chiếc xe lớn từ bên kia không kịp phản ứng khi có người đột nhiên đi ra giữa đường đã đến gần.
Trong tiếng quát tháo hoảng sợ thật lớn của người đi đường, ánh đèn chói mắt của chiếc xe rọi thẳng vào mắt anh.
Cảnh Ngân cứng đờ tại chỗ, anh theo bản năng đưa tay lên che mắt.
- Cảnh Ngân!!!!
Anh nghe được có người hoảng loạn gọi tên mình.
Ngay lúc này lại có một lực kéo, thật mạnh kéo anh về phía trước, trong giây phút đau đớn như xương cốt gãy nát ập tới, anh mở to mắt không tin nổi mà nhìn cô gái vừa lao về phía anh, ôm lấy anh:
- Tô Mộc ...
-------
Tô Mộc bị đau mà tỉnh, đau đớn kịch liệt từ trên đầu ập đến khiến cô từ trạng thái mơ hồ mờ mịt cũng phãi tỉnh táo.
Tô Mộc ngốc ngốc nhìn mấy người đang vây quanh bên cạnh cô. Bác sĩ cầm theo hồ sơ bệnh án đi qua đi lại trong phòng. Y tá lại đang nghiêm túc giúp cô kiểm tra dịch truyền và huyết áp.
Tô Mộc mờ mịt:
- Tôi...
Không phải là đã bị tai nạn giao thông rồi sao?
Tôi không chết sao?
Bác sĩ đang kiểm tra bệnh án ngẩn đầu, nhìn thấy cô đã tỉnh ông vội vàng tiến đến gần:
- Tô tiểu thư, cô đã tỉnh rồi? Cô cảm thấy trong người như thế nào rồi? Có còn nơi nào cảm thấy không khỏe hay không???
- Tôi thật sự không sao cả? Đây là sao?
Tô Mộc hoài nghi xem xét một vòng thân thể mình, thật sự ngoài trừ rất mệt mỏi và đau đầu thì không có gì đáng ngại.
Thậm chí ngay cả một vết thương ngoài da cũng không có! Hoàn toàn không giống một người vừa bị tai nạn giao thông nghiêm trọng!
Tô Mộc ngơ ngác nhìn bác sĩ, đột nhiên như nhớ ra gì đó, cô vội vàng túm lấy tay bác sĩ gấp gáp mà hỏi ông ta:
- Bác sĩ, Cảnh Ngân... Cảnh Ngân cậu ấy ở đâu? Cậu ấy như thế nào rồi???
Bác sĩ vốn đang nghiêm túc kiểm tra cho cô, lại bị hành động kích động bất ngờ của cô dọa cho giật mình, ông ngơ ngác:
- Cảnh ...Cảnh Ngân là ai?
Tô Mộc lại thêm kích động mà túm lấy tay áo bác sĩ càng dùng sức, thế nhưng cô còn chưa kịp hỏi thêm một lần nữa thì bên cạnh đã vang lên một giọng nói trong trẻo xen lẫn lo lắng tức giận:
Tô Mộc, cậu phát điên đủ chưa? Cậu dầm mưa cả một đêm đã sốt thành bộ dạng như ma quỷ thế này rồi mà vẫn còn quan tâm tên Cảnh Ngân kia đang ở đâu sao?
Tô Mộc đột nhiên bị mắng, cô theo bản năng quay nhìn về phía giọng nói kia, Y Chi - bạn khuê mật nhiều năm của cô đang vừa khuấy một cốc sữa nóng đem đến cho cô vừa nhíu mày ghét bỏ mà mắng cô:
- Cậu tự nhìn lại bản thân mình đi! Nhìn xem đã sốt thành bộ dáng gì rồi? Cảnh Ngân kia lúc này... rất có thể đang cùng với thanh mai trúc mã vừa trở về nước của anh ta tình nồng sâu đậm ở một nơi nào đó rồi!!!
Tô Mộc ngơ ngác nhìn Y Chi, trái tim vô cớ nhói đau:
- Thanh mai trúc mã vừa về nước? Tình nồng sâu đậm? Ý cậu là Ái Mỹ?
Y Chi xinh đẹp lại mang theo khí chất tiểu thư khuê các quyến rũ ngồi xuống mép giường bên cạnh cô, cô ấy dùng ngón tay thon dài của mình chỉ vào trán cô, thở dài:
- Không phải cô ta thì là ai? Cậu xem, tại sao cậu lại ngốc như vậy? Vì cô ta trở về, chỉ vì biết cô ta và Cảnh Ngân kia ở bên nhau mà khiến cho bản thân thảm hại thành như vậy?
Tô Mộc không trả lời cô ấy mà lại ngơ ngác tự nói với chính mình:
- Ái Mỹ? Ái Mỹ và Cảnh Ngân ở bên nhau? Không phải ngày mai... Ái Mỹ và Hứa Thiệu sẽ kết hôn sao???
Y Chi ngốc:
- Hứa Thiệu là ai? Ai là Hứa Thiệu???
Tô Mộc nhìn Y Chi ngây ngốc, cô cũng một trận mờ mịt:
- Hứa Thiệu chính là bạn thân của Cảnh Ngân, là...
Cô đang nói một hơi đột nhiên lại như phát hiện có gì đó không đúng, cô nhìn Y Chi chăm chú, hoang mang:
- Cậu không biết Hứa Thiệu???
Y Chi xinh đẹp lại càng ngơ ngác, cô bị người bạn này của mình làm cho ngốc luôn rồi:
- Tớ phải biết?
-....
Sao lại có thể không biết?
Lúc trước rõ ràng cậu còn mê mẫn vẽ đẹp trai của anh ta???
Khoan đã ...
Không đúng!!!
Thanh mai trúc mã Ái Mỹ vừa trở về nước, Y Chi lại không biết Hứa Thiệu.
- Chi... Chi Chi, cậu.. cậu lấy gương cho tớ!!!
Y Chi ngơ ngác đưa gương nhỏ trong ngăn kéo tủ bên cạnh cho cô, không hiểu:
- Cậu sao vậy? Đừng làm tớ sợ!!!
Tô Mộc không trả lời cô ấy, trực tiếp nhận lấy, nhìn vào gương, trừng mắt kinh ngạc đến không nói nên lời một hồi lâu.
Sau đó lại vức gương xuống nệm, túm lấy tay Y Chi, cô kích động không tin nỗi xen lẫn vui mừng khôn xiết:
- Chi Chi, bây giờ là năm mấy?
- Đây ... bây giờ là 2017!!!
Updated 100 Episodes
Comments