Tiểu Kiều, đừng bỏ lại anh được không?

Đường Cảnh Nghi gạt đi lời nói của Tần Tử Văn:"Tử Văn em không quan tâm. Ngày hôm nay nhất định anh không thể bỏ em lại em một mình!"

Nói rồi Đường Cảnh Nghi đến đến bên cạnh tần Tử Văn, vươn tay muốn nắm lấy bàn tay của anh, nhưng lại bị Tần Tử Văn từ chối, anh như tạt một gáo nước lạnh vào mặt của Đường Cảnh Nghi, có hơi sửng người nhưng lần này rất nhanh chống Đường Cảnh Nghi đã có thể định hình lại bản thân.

Cô đứng cạnh anh tâm tư chuẩn bị giải bày thêm một lần nữa, thì có tiếng gõ cửa cắt ngang.

Người vào là Vệ An - trợ lý của Tần Tử Văn.

Cầm trên tay sấp giấy tờ Vệ An cúi đầu chào Đường Cảnh Nghi, sau đó kính cẩn cúi đầu đưa đến trước mặt Tần Tử Văn:"Chủ tịch tin tức mà anh muốn tìm có chút manh mối"

Ánh mắt liếc ngang qua người của Đường Cảnh Nghi, Tần Tử Văn không nhanh không chậm mở xấp tài liệu kia ra.

Ánh mắt anh từ cau có khó gần bỗng trở nên sáng rực. Tất nhiên Đường Cảnh Nghi đứng bên cạnh cô cũng có thể thấy rõ. Cô còn thấy rất rõ thông tin trên sấp tài liệu kia nữa là đằng khác.

Tâm can Đường Cảnh Nghi vang lên một tiếng nổ thật lớn. Tất cả đều đánh thẳng vào trái tim đầy lo sợ của Đường Cảnh Nghi.

Lâu như vậy Tần Tử Văn vẫn kiên trì tìm kiếm cô ta!

Đường Cảnh Nghi không kịp nghĩ gì đã giật lấy sấp tài liệu trên tay Tần Tử Văn giấu ra sau lưng mình với tâm tư nhỏ bé anh sẽ không nhìn thấy thông tin về cô ta nữa, tâm tư cứng rắn cuối cùng cũng bị nỗi lòng yếu đuối xâm chiếm, nước mắt đâu đó trong coi không thể ngăn được mà chảy ra:"Tử Văn chúng ta về Đường gia trước được không?"

Tần Tử Văn bị Đường Cảnh Nghi ngang nhiên cướp đi tin tức quan trọng của mình ngay trước mặt thì đùng đùng nổi giận, anh đứng phắt dậy, dùng lực đẩy ghế ra xa, tay đưa đến trước mặt cô ý muốn lấy lại xấp tài liệu, nghiêng đầu lớn giọng:"Đưa đây!"

Đường Cảnh Nghi một mực giữ chặt không buông. Tần Tử Văn giận quá hóa rồ, hai mắt đỏ au, anh lao người tới dùng sức xiết chặt lấy cổ Đường Cảnh Nghi ép sát cô vào thành bàn, vòng tay giật lấy xấp tài liệu, còn không quên đưa ngón trỏ lên trước mặt cô cảnh cáo:"Đường Cảnh Nghi, đừng thách thức giới hạn của tôi!"

Nói rồi Tần Tử Văn hất mạnh Đường Cảnh Nghi ra khiến cô chẳng trụ vững mà chới với. Giật mạnh chiếc áo vest đang treo trên ghế, Tần Tử Văn muốn rời đi.

Đường Cảnh Nghi không chấp nhận thái độ của Tần Tử Văn, cô chạy đến lần nữa hèn mọn níu kéo cánh tay Tần Tử Văn nỉ non:"Tử Văn, xin anh chỉ lần này thôi, đừng đi có được không?"

Chân khựng lại không thể bước tiếp, mi mắt khép hờ đầy vẻ phiền toái, Tần Tử Văn nghiến răng:"Buông ra!"

Bấy giờ trong mắt Đường Cảnh Nghi, Tần Tử Văn chính là tuyệt tình!

Chỉ là cô vẫn không thể buông bỏ, cô ý thức được việc chỉ cần ngày hôm nay cô buông cánh tay anh ra, anh mãi mãi sẽ bỏ mặt cô!

Đường Cảnh Nghi lắc đầu dữ dội, tâm can gào xé đến nát bấy, huy động hết sức lực của mình cô cố níu Tần Tử Văn:"Không! Tử Văn, hôm nay nhất định anh phải đi với em.....Anh không thể bỏ mặc em như thế mà đi được....Tử Văn.....Xin anh!"

Trong thoáng chốc ánh mắt chân thành lẫn tuyệt vọng của Đường Cảnh Nghi dường như đã níu kéo được tâm can của Tần Tử Văn. Nhưng đến cuối cùng một khoảnh khắc không thể chiến thắng một quá trình, Tần Tử Văn tàn nhẫn gạt mạnh Đường Cảnh Nghi ra khỏi người mình mà rời đi.

"Ụych"

Một tiếng động lớn như xét đánh ngang tai mà vang lên. Đường Cảnh Nghi trong tức khắc đã ngã nhào ra sàn, chỉ là không ngờ đầu cô lại đập mạnh vào cạnh bàn. Điếng người như chết sửng tại chỗ, Đường Cảnh Nghi nhất thời không thể cử động. Đầu đau như vỡ ra, Đường Cảnh Nghi trợn tròn mắt dọa người.

Nước mắt chảy ra ngày một nhiều, Đường Cảnh Nghi cố quơ loạn cánh tay yếu ớt của mình lên không trung, với hi vọng Tần Tử Văn còn chút lương tâm mà ngoảnh đầu lại nhìn mình.

Chỉ tiếc đời không như là mơ, Tần Tử Văn một khi đi sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại, giây phút cánh cửa phòng khép chặt, Đường Cảnh Nghi cứ ngỡ rằng mình sẽ chết đi.

Tâm can đứt gãy, hi vọng vỡ vụn, tất cả đều trở nên im ắng một cách lạ kì!

Giễu cợt nở một nụ cười, mi mắt dần dần khép chặt, bóng tối bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của Đường Cảnh Nghi!

Cũng may trong phòng bấy giờ còn có Vệ An, cậu ta ngay tức tốc gọi xe cứu thương. Rất may đầu của Đường Cảnh Nghi chỉ bị chấn động nhẹ nên cũng không có gì quá nghiêm trọng, sau nán lại ở bệnh một chút để quan sát tình hình thì Đường Cảnh Nghi cũng được bác sĩ đồng ý cho quay trở về nhà.

Căn nhà vẫn thế, vẫn lạnh lẽo đến đáng sợ, nhìn xung quanh một lúc lâu Đường Cảnh nghi bất giác lại thở dài một hơi, lẳng lặng cô đi thẳng lầu, nằm trong căn phòng tân hôn Đường Cảnh Nghi lại không thể ngăn lòng mình quặng đau, không biết đã thiếp đi từ lúc nào.

Đường Cảnh Nghi khi thức giấc cũng đã là lúc chập tối. Cô lại lê tấm thân đày mệt mỏi của mình lủi thủi đi xuống bếp chuẩn bị bữa tối. Loay hoay một lúc cuối cùng mọi thứ cũng đã xong xuôi.

Chỉ là đêm đã muộn trời cũng bắt đầu trở gió, khi đồ ăn đã nguội lạnh, người làm trong nhà đã yên giấc từ lâu, nơi gốc bếp chỉ còn lại mỗi mình Đường Cảnh Nghi ủ rủ ngồi đó cùng một bàn ăn lạnh lẽo.

Khi mọi khi vọng đều tắt liệm. Tâm phế đều đã liệt Đường Cảnh Nghi mới chịu đứng lên đặng thu dọn lại tất cả. Bỗng chợt cô lại nghe thấy tiếng giày lộp cộp mỗi ngày một gần, đoán biết, cô vội đặt tất cả thức ăn lại một cách ngay ngắn trên bàn, Đường Cảnh Nghi chạy ra phòng khách.

Chỉ là mọi thứ đều trái với mọi suy nghĩ của Đường Cảnh Nghi cô, Tần Tử Văn bấy giờ thân thể cũng đã ngà ngà say, cho anh mới trở về đây.

Đôi mắt mỏi nhừ được bao bọc bởi một lớp màn mỏng trắng đục, hình ảnh người con gái trước mặt cũng nhòa đi mờ ảo. Không biết trong tâm trí Tần Tử Văn đã khơi gợi lên những gì. Trên môi anh liền treo ý cười.

Nhìn thấy nụ cười đầy yêu thương trên môi Tần Tử Văn, đôi tay trên không trung dần chạm tới khuôn mặt mình, trái tim Đường Cảnh Nghi đập dữ dội, hai má đỏ ửng cả lên, cô khép đôi mi tiếp nhận cái chạm dịu dàng từ bàn tay ấm áp của anh.

Rõ biết Tần Tử Văn không được tỉnh táo nhưng Đường Cảnh Nghi vẫn cứ tham lam mà nhận lấy những cử chỉ ngọt ngào đến từ anh, cứ thế cô ngây ngốc đứng cười.

Bỗng cô cảm nhận được đôi môi của mình đang bị ai đó chiếm lấy, đôi mắt mở to ngạc nhiên, nhận định là Tần Tử Văn, cô vụn về mà đáp lại, nhưng rồi nụ hôn của anh không hiểu vì sao từ thâm trầm dịu dàng trao đi, bỗng dưng lại mạnh mẽ mang tính chiếm hữu đến ngạt thở.

Đường Cảnh Nghi dường như nhận ra có gì đó không được đúng lắm, liền đẩy người Tần Tử Văn ra.

Hụt hẫn, Tần Tử Văn bám lấy cổ tay Đường Cảnh Nghi. Nhẹ giọng cầu xin:"Tiểu Kiều, đừng bỏ lại anh được không?"

Hot

Comments

☄️Huyn_Yủi☄️

☄️Huyn_Yủi☄️

.

2023-09-23

0

Anonymous

Anonymous

Thật là điên mới đi yêu như vậy

2023-09-18

0

𝓽𝓻𝓲𝓷𝓱 𝓽𝓻𝓲𝓷𝓱

𝓽𝓻𝓲𝓷𝓱 𝓽𝓻𝓲𝓷𝓱

.

2023-08-21

0

Toàn bộ
Chapter
1 Lễ lại mặt
2 Tiểu Kiều, đừng bỏ lại anh được không?
3 Tôi đau khổ em cũng chẳng hạnh phúc
4 Một trong hai con chọn đi
5 Ngã cầu thang
6 Mua cho cô một vai diễn
7 Triệu Minh
8 Cậu chỉ là người mang lại đau khổ cho em ấy
9 Tử Văn, anh không yêu em
10 Điên
11 Em đồng ý
12 Quyết tâm
13 Đơn phương chấm dứt
14 Ngoan ngoãn
15 Bữa cơm
16 Anh chỉ là một người ngoài
17 Tuyệt vọng
18 Lạnh nhạt
19 Vợ?
20 Cưới chồng mới
21 Tùy em
22 Tôi nhớ cô ấy nhiều lắm
23 Nhầm 1
24 Nhầm 2 (H)
25 Sự cố ngoài ý muốn
26 Nổi giận
27 Hết thuốc chữa
28 Em tính sao đây?
29 Nhớ em
30 Chung sống hòa bình
31 Có chút dịu dàng
32 Lòng ngực có hơi ấm
33 Không được ăn cá nữa.
34 Đừng tự ảo tưởng nữa
35 Mất khống chế.
36 Mi mắt người đàn ông có một giọt lệ.
37 Vương Tuấn Kiệt trở về.
38 Lật úp bức hình
39 Chỉ đập vì em.
40 Tôi đồng ý ly hôn.
41 Ngất
42 Nghĩa vụ của một người vợ
43 Bằng tình cảm anh dành cho em (H nhẹ)
44 (H+)
45 Anh sẽ thay đổi (H+)
46 Đừng nhắc đến cô ấy
47 Em hư mất rồi (H)
48 Ơi vợ
49 Muốn rượu
50 Cô ây vẫn chưa đến tìm cậu?
51 Không phải vì em mà là vì tình yêu tôi dành cho em
52 Mất kiểm soát
53 Lòng anh đã lựa chọn?
54 Va chạm
55 Phương Tiểu Kiều
56 Hoảng loạn
57 Anh lại bắt đầu nói dối em
58 Tột cùng của đau đớn
59 Mùi hương rẻ tiền
60 Cút thì cút
61 Anh xin em
62 Còn chưa đủ rõ ràng sao?
63 Ăn với anh bữa cơm
64 Anh đã lỡ yêu em quá nhiều
65 Anh nói cái gì cơ? (H nhẹ)
66 Anh cởi cho em (H nhẹ)
67 Thật xinh đẹp (H+)
68 Không quan trọng (H+)
69 Con người Phương Tiểu Kiều
70 Không vội ( H nhẹ)
71 Gọi chồng (H+)
72 Biểu hiện của chồng có tốt không (H++)
73 Cáu
74 Ghen?
75 Chập dây thần kinh xấu hổ
76 Xin lỗi
77 Em lấy gì để trao đổi
78 Trách oan
79 Ngay cả mẹ ruột cũng nghi ngờ mình.
80 Ôm ôm
81 Lau người
82 Khách sạn Diễm Xích
83 Giao dịch
84 Một buổi sáng
85 Tần thị
86 Thề
87 Không ghen
88 Ôm anh ngủ
89 Làm nóng thức ăn
90 Đâm nó
91 Nguy hiểm
92 Cuối cùng cũng bình an
93 Nhịn đến phát điên (H+)
94 Điều linh tinh
95 Nơi cầu hôn Tiểu Kiều
96 Kết thúc mọi chuyện
97 Thi hành án
98 Nguy cơ dẹp đi một nữa.
99 Hợp tác.
100 Em cứ yên tâm mà làm bà Tần
101 Về thăm cha.
102 Điều tra
103 Tai nạn?
104 Thật sự gặp tai nạn
105 Chờ lệnh của tòa án đi.
106 Nói ra điều ngu ngốc
107 Trao lại đôi mắt nhưng bị từ chối.
108 Nếu cả đời không thể nhìn thấy.
109 Nếu có một ngày anh không còn đủ kiên nhẫn
110 Ngày càng cảm thấy bản thân thật sự là gánh nặng
111 Phép nhiệm màu
112 Sang Pháp định cư.
113 Tủi thân (H nhẹ)
114 Hơn một tháng (H)
115 Không dừng lại? (H+)
116 Tôi không từ bỏ không lẽ để cậu từ bỏ sao? (H+)
117 Người hiến giác mạc
118 Hôn lễ (End)
119 Ngoại truyện (Triệu Minh x Luna)
120 Ngoại truyện (Triệu Minh x Luna)
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Lễ lại mặt
2
Tiểu Kiều, đừng bỏ lại anh được không?
3
Tôi đau khổ em cũng chẳng hạnh phúc
4
Một trong hai con chọn đi
5
Ngã cầu thang
6
Mua cho cô một vai diễn
7
Triệu Minh
8
Cậu chỉ là người mang lại đau khổ cho em ấy
9
Tử Văn, anh không yêu em
10
Điên
11
Em đồng ý
12
Quyết tâm
13
Đơn phương chấm dứt
14
Ngoan ngoãn
15
Bữa cơm
16
Anh chỉ là một người ngoài
17
Tuyệt vọng
18
Lạnh nhạt
19
Vợ?
20
Cưới chồng mới
21
Tùy em
22
Tôi nhớ cô ấy nhiều lắm
23
Nhầm 1
24
Nhầm 2 (H)
25
Sự cố ngoài ý muốn
26
Nổi giận
27
Hết thuốc chữa
28
Em tính sao đây?
29
Nhớ em
30
Chung sống hòa bình
31
Có chút dịu dàng
32
Lòng ngực có hơi ấm
33
Không được ăn cá nữa.
34
Đừng tự ảo tưởng nữa
35
Mất khống chế.
36
Mi mắt người đàn ông có một giọt lệ.
37
Vương Tuấn Kiệt trở về.
38
Lật úp bức hình
39
Chỉ đập vì em.
40
Tôi đồng ý ly hôn.
41
Ngất
42
Nghĩa vụ của một người vợ
43
Bằng tình cảm anh dành cho em (H nhẹ)
44
(H+)
45
Anh sẽ thay đổi (H+)
46
Đừng nhắc đến cô ấy
47
Em hư mất rồi (H)
48
Ơi vợ
49
Muốn rượu
50
Cô ây vẫn chưa đến tìm cậu?
51
Không phải vì em mà là vì tình yêu tôi dành cho em
52
Mất kiểm soát
53
Lòng anh đã lựa chọn?
54
Va chạm
55
Phương Tiểu Kiều
56
Hoảng loạn
57
Anh lại bắt đầu nói dối em
58
Tột cùng của đau đớn
59
Mùi hương rẻ tiền
60
Cút thì cút
61
Anh xin em
62
Còn chưa đủ rõ ràng sao?
63
Ăn với anh bữa cơm
64
Anh đã lỡ yêu em quá nhiều
65
Anh nói cái gì cơ? (H nhẹ)
66
Anh cởi cho em (H nhẹ)
67
Thật xinh đẹp (H+)
68
Không quan trọng (H+)
69
Con người Phương Tiểu Kiều
70
Không vội ( H nhẹ)
71
Gọi chồng (H+)
72
Biểu hiện của chồng có tốt không (H++)
73
Cáu
74
Ghen?
75
Chập dây thần kinh xấu hổ
76
Xin lỗi
77
Em lấy gì để trao đổi
78
Trách oan
79
Ngay cả mẹ ruột cũng nghi ngờ mình.
80
Ôm ôm
81
Lau người
82
Khách sạn Diễm Xích
83
Giao dịch
84
Một buổi sáng
85
Tần thị
86
Thề
87
Không ghen
88
Ôm anh ngủ
89
Làm nóng thức ăn
90
Đâm nó
91
Nguy hiểm
92
Cuối cùng cũng bình an
93
Nhịn đến phát điên (H+)
94
Điều linh tinh
95
Nơi cầu hôn Tiểu Kiều
96
Kết thúc mọi chuyện
97
Thi hành án
98
Nguy cơ dẹp đi một nữa.
99
Hợp tác.
100
Em cứ yên tâm mà làm bà Tần
101
Về thăm cha.
102
Điều tra
103
Tai nạn?
104
Thật sự gặp tai nạn
105
Chờ lệnh của tòa án đi.
106
Nói ra điều ngu ngốc
107
Trao lại đôi mắt nhưng bị từ chối.
108
Nếu cả đời không thể nhìn thấy.
109
Nếu có một ngày anh không còn đủ kiên nhẫn
110
Ngày càng cảm thấy bản thân thật sự là gánh nặng
111
Phép nhiệm màu
112
Sang Pháp định cư.
113
Tủi thân (H nhẹ)
114
Hơn một tháng (H)
115
Không dừng lại? (H+)
116
Tôi không từ bỏ không lẽ để cậu từ bỏ sao? (H+)
117
Người hiến giác mạc
118
Hôn lễ (End)
119
Ngoại truyện (Triệu Minh x Luna)
120
Ngoại truyện (Triệu Minh x Luna)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play