Tôi đau khổ em cũng chẳng hạnh phúc

Hụt hẫn, Tần Tử Văn bám lấy cổ tay Đường Cảnh Nghi. Nhẹ giọng cầu xin:"Tiểu Kiều, đừng bỏ lại anh được không?"

Nơi khóe mắt Đường Cảnh Nghi một giọt lệ trong veo rời khỏi mi.

Đôi tay xiết chặt run run, hất mạnh bàn tay Tần Tử Văn ra. Tĩnh tâm một lúc, Đường Cảnh Nghi hai tay ghì chặt khuôn mặt anh đối diện mình.

"Tử Văn, anh nhìn cho kĩ nhớ cho rõ"

"Người đứng trước mặt anh chẳng phải là Phương Tiểu Kiều"

"Em là Đường Cảnh Nghi"

Tâm vốn vọng tưởng lại bị lời Đường Cảnh Nghi kéo về thực tại một cách phủ phàn, Tần Tử Văn dùng chút ý thức cuối cùng nhìn rõ khuôn mặt người đối diện, đôi mắt thất thần, đôi môi run rẫy, thất vọng lẫn căm phẫn anh vung tay bóp chặt cổ Đường Cảnh Nghi.

Một lực mạnh bạo đầy bất ngờ ghì ở nơi cổ mà bóp chết từng chút một hơi thở của Đường Cảnh Nghi.

Hơi thở dần trở nên yếu ớt, khuôn mặt nhăn nhó trông thật khó coi, Đường Cảnh Nghi liên tục vùng vẫy, giằng co với cánh tay vô tình của Tần Tử Văn mà cố gắng thoát thân, giành lấy sự sống.

Hơi thở rơi vào bế tắt, Đường Cảnh Nghi có thể cảm nhận được thân thể của mình dần trở nên nhẹ bẫng, tâm vô thức lạc vào hư không trống rỗng, nhưng đâu đó vẫn còn vương lại một giọng nói vang vọng đầy thù hận.

"Đường Cảnh Nghi, bao lâu nay tôi đối xử với em thế nào?"

"Tạo sao lại có ý nghĩ trở thành vợ của tôi?"

"Tại sao lại biến tôi trở thành một kẻ bạc tình?"

"Sau này tôi phải giải thích với cô ấy như thế nào đây?"

"Em vốn không nên xuất hiện trong cuộc sống của tôi"

"Tôi hận em!"

"Hận Đường Cảnh Nghi cả một đời!"

Bóng đêm não nề, bao trùm lấy ánh trăng đơn côi trên nền trời tĩnh mịch.

Nơi góc tối cạnh chiếc giường lớn, mùi khói thuốc lẫn mùi chất kích thích quyện vào nhau bầu bạn cùng Tần Tử Văn, đóm lửa nhỏ chưa tàn từ đầu thuốc lá sáng le lói điểm thêm vẻ hiu quạnh cho màn đêm tối đen cô động.

Tâm bấy giờ loạn chẳng thể bình.

Tần Tử Văn nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao Đường Cảnh Nghi cứ phải ép mình đến bước đường ngày hôm nay?

Không phải cứ như trước đây chẳng phải tốt hơn sao?

Anh xem cô là em gái tại sao cô lại không thể xem anh như một người anh trai chứ?

Càng nghĩ đầu Tần Tử Văn càng đau như búa bổ.

Đúng là Phương Tiểu Kiều không từ mà biệt đã bỏ lại anh. Nhưng anh vẫn tin, việc này chắc chắn có uẩn khúc, Phương Tiểu Kiều của anh không phải là người như vậy.

Càng không tin, Tần tử Văn một mực điên cuồng mà tìm kiếm, trong vòng hai tháng lục tung từng ngóc ngách nhỏ nhưng Phương Tiểu Kiều của anh dường như biến mất khỏi thế gian này vậy, đến cả một vết tích nhỏ anh cũng chẳng tìm thấy.

Nóc từng ngụm rượu đắng chát, phà từng hơi khói thuốc mù mịt trắng xóa, Tần Tử Văn xoa xoa lấy vầng thái dương đầy vẻ mệt nhọc.

Khép đôi mi tĩnh lặng.

............

Ánh mặt trời nóng ran vằn vặt chiếu xuống, lau khô từng giọt sương ban mai còn động lại của đêm qua. Phía bên trên thảm cỏ xanh rì, từng cơn gió nhẹ hiu hắt thổi qua làm xao xuyến cả một vùng, đâu đó xa xa có một đôi chim sẻ thi nhau tìm kiếm, nhặt nhạnh ít thức ăn đầu ngày.

Đường Cảnh Nghi trở người, mơ màng tỉnh giấc. Cơn đau từ cổ truyền đến, Đường Cảnh Nghi ôm lấy cổ mình.

Hôm qua chỉ nhớ rằng dưới bàn tay quá lực của Tần Tử Văn cô đã ngất đi, không biết tiếp sau đó diễn ra nhưng gì nhưng thật may hôm nay vẫn còn có thể sống.

Vén chăn bước rời khỏi giường, vệ sinh cá nhân sơ qua một lát, Đường Cảnh Nghi xuống nhà.

Vừa tới cầu thang đã nhìn thấy Tần Tử Văn ngồi sẵn ở bàn ăn chăm chú đọc tạp chí, Đường Cảnh Nghi có hơi ngạc nhiên, ngớ người ra mà suy nghĩ.

"Em qua đây đi"

"Tôi có chuyện muốn nói"

Nghe tiếng bước chân dừng lại ở phía trên cầu thang, Tần Tử Văn nhàn nhã gấp lại tờ tạp chí đang đọc dỡ đặt xuống cạnh bàn, trầm mặc lên tiếng phá tan bầu không khí vắng lặng.

Giật mình, Đường Cảnh Nghi nhanh chân đi đến bàn ăn, kéo chiếc ghế bên cạnh Tần Tử Văn ngồi xuống, đôi mắt thập thò hướng về phía anh.

"Đường Cảnh Nghi...."

Xoay đầu đối diện gọi tên Đường Cảnh Nghi, đột nhiên lời nói bị đứt đoạn, ánh nhìn cứ chăm chăm đặt vào chiếc cổ còn in rõ năm dấu tay kia. Tần Tử Văn hạ tông giọng.

"Cổ của em....có sao không?"

Đường Cảnh Nghi đưa tay vội che đi chiếc cổ của mình, liên tục lắc đầu.

"Em không sao"

"Anh đừng để ý"

Nếu Đường Cảnh Nghi đã nói vậy rồi nghĩa là cũng chẳng có gì quan trọng, Tần Tử Văn cũng chẳng hỏi sâu làm gì, chỉ khẽ gật đầu rồi cũng cho vào lãng quên.

Quay lại với ý định ban đầu. Tần Tử Văn nghiêm túc đề nghị:"Đường Cảnh Nghi tôi nghĩ kĩ rồi, chờ một thời gian nữa chúng ta li hôn đi"

Đường Cảnh Nghi cười chua chát:"Anh muốn thoát khỏi em đến vậy sao?"

Tần Tử Văn nheo mắt nhìn Đường Cảnh Nghi hệt như một trò cười.

"Đường Cảnh Nghi, em không hiểu hay là cố tình không chịu hiểu?"

"Người tôi yêu không phải là em"

"Tại sao em cứ phải cố chấp giữ khư khư cuộc hôn nhân này làm gì?"

"Tôi đau khổ em cũng chẳng hạnh phúc"

"Buông tay chẳng phải là lựa chọn tốt nhất cho cả hai sao?"

Hot

Comments

🫧amulets🇹🇭

🫧amulets🇹🇭

có hông giữ mốt mất giãy đành đạch

2024-04-23

0

mai thư 🌠

mai thư 🌠

uk anh giỏi thì anh hận luôn jk sau này đừng cs kiểu mà.em ơi cho anh xl...anh sẽ cho em hạnh phúc nhất" đời"...đủ kiểu con đà điểu kiểu ăn ns ngọt ngào, sến sáo dụ dỗ em tui nha chx sía 😏😏

2023-06-30

0

Ánh Nguyệt

Ánh Nguyệt

...

2023-06-21

0

Toàn bộ
Chapter
1 Lễ lại mặt
2 Tiểu Kiều, đừng bỏ lại anh được không?
3 Tôi đau khổ em cũng chẳng hạnh phúc
4 Một trong hai con chọn đi
5 Ngã cầu thang
6 Mua cho cô một vai diễn
7 Triệu Minh
8 Cậu chỉ là người mang lại đau khổ cho em ấy
9 Tử Văn, anh không yêu em
10 Điên
11 Em đồng ý
12 Quyết tâm
13 Đơn phương chấm dứt
14 Ngoan ngoãn
15 Bữa cơm
16 Anh chỉ là một người ngoài
17 Tuyệt vọng
18 Lạnh nhạt
19 Vợ?
20 Cưới chồng mới
21 Tùy em
22 Tôi nhớ cô ấy nhiều lắm
23 Nhầm 1
24 Nhầm 2 (H)
25 Sự cố ngoài ý muốn
26 Nổi giận
27 Hết thuốc chữa
28 Em tính sao đây?
29 Nhớ em
30 Chung sống hòa bình
31 Có chút dịu dàng
32 Lòng ngực có hơi ấm
33 Không được ăn cá nữa.
34 Đừng tự ảo tưởng nữa
35 Mất khống chế.
36 Mi mắt người đàn ông có một giọt lệ.
37 Vương Tuấn Kiệt trở về.
38 Lật úp bức hình
39 Chỉ đập vì em.
40 Tôi đồng ý ly hôn.
41 Ngất
42 Nghĩa vụ của một người vợ
43 Bằng tình cảm anh dành cho em (H nhẹ)
44 (H+)
45 Anh sẽ thay đổi (H+)
46 Đừng nhắc đến cô ấy
47 Em hư mất rồi (H)
48 Ơi vợ
49 Muốn rượu
50 Cô ây vẫn chưa đến tìm cậu?
51 Không phải vì em mà là vì tình yêu tôi dành cho em
52 Mất kiểm soát
53 Lòng anh đã lựa chọn?
54 Va chạm
55 Phương Tiểu Kiều
56 Hoảng loạn
57 Anh lại bắt đầu nói dối em
58 Tột cùng của đau đớn
59 Mùi hương rẻ tiền
60 Cút thì cút
61 Anh xin em
62 Còn chưa đủ rõ ràng sao?
63 Ăn với anh bữa cơm
64 Anh đã lỡ yêu em quá nhiều
65 Anh nói cái gì cơ? (H nhẹ)
66 Anh cởi cho em (H nhẹ)
67 Thật xinh đẹp (H+)
68 Không quan trọng (H+)
69 Con người Phương Tiểu Kiều
70 Không vội ( H nhẹ)
71 Gọi chồng (H+)
72 Biểu hiện của chồng có tốt không (H++)
73 Cáu
74 Ghen?
75 Chập dây thần kinh xấu hổ
76 Xin lỗi
77 Em lấy gì để trao đổi
78 Trách oan
79 Ngay cả mẹ ruột cũng nghi ngờ mình.
80 Ôm ôm
81 Lau người
82 Khách sạn Diễm Xích
83 Giao dịch
84 Một buổi sáng
85 Tần thị
86 Thề
87 Không ghen
88 Ôm anh ngủ
89 Làm nóng thức ăn
90 Đâm nó
91 Nguy hiểm
92 Cuối cùng cũng bình an
93 Nhịn đến phát điên (H+)
94 Điều linh tinh
95 Nơi cầu hôn Tiểu Kiều
96 Kết thúc mọi chuyện
97 Thi hành án
98 Nguy cơ dẹp đi một nữa.
99 Hợp tác.
100 Em cứ yên tâm mà làm bà Tần
101 Về thăm cha.
102 Điều tra
103 Tai nạn?
104 Thật sự gặp tai nạn
105 Chờ lệnh của tòa án đi.
106 Nói ra điều ngu ngốc
107 Trao lại đôi mắt nhưng bị từ chối.
108 Nếu cả đời không thể nhìn thấy.
109 Nếu có một ngày anh không còn đủ kiên nhẫn
110 Ngày càng cảm thấy bản thân thật sự là gánh nặng
111 Phép nhiệm màu
112 Sang Pháp định cư.
113 Tủi thân (H nhẹ)
114 Hơn một tháng (H)
115 Không dừng lại? (H+)
116 Tôi không từ bỏ không lẽ để cậu từ bỏ sao? (H+)
117 Người hiến giác mạc
118 Hôn lễ (End)
119 Ngoại truyện (Triệu Minh x Luna)
120 Ngoại truyện (Triệu Minh x Luna)
Chapter

Updated 120 Episodes

1
Lễ lại mặt
2
Tiểu Kiều, đừng bỏ lại anh được không?
3
Tôi đau khổ em cũng chẳng hạnh phúc
4
Một trong hai con chọn đi
5
Ngã cầu thang
6
Mua cho cô một vai diễn
7
Triệu Minh
8
Cậu chỉ là người mang lại đau khổ cho em ấy
9
Tử Văn, anh không yêu em
10
Điên
11
Em đồng ý
12
Quyết tâm
13
Đơn phương chấm dứt
14
Ngoan ngoãn
15
Bữa cơm
16
Anh chỉ là một người ngoài
17
Tuyệt vọng
18
Lạnh nhạt
19
Vợ?
20
Cưới chồng mới
21
Tùy em
22
Tôi nhớ cô ấy nhiều lắm
23
Nhầm 1
24
Nhầm 2 (H)
25
Sự cố ngoài ý muốn
26
Nổi giận
27
Hết thuốc chữa
28
Em tính sao đây?
29
Nhớ em
30
Chung sống hòa bình
31
Có chút dịu dàng
32
Lòng ngực có hơi ấm
33
Không được ăn cá nữa.
34
Đừng tự ảo tưởng nữa
35
Mất khống chế.
36
Mi mắt người đàn ông có một giọt lệ.
37
Vương Tuấn Kiệt trở về.
38
Lật úp bức hình
39
Chỉ đập vì em.
40
Tôi đồng ý ly hôn.
41
Ngất
42
Nghĩa vụ của một người vợ
43
Bằng tình cảm anh dành cho em (H nhẹ)
44
(H+)
45
Anh sẽ thay đổi (H+)
46
Đừng nhắc đến cô ấy
47
Em hư mất rồi (H)
48
Ơi vợ
49
Muốn rượu
50
Cô ây vẫn chưa đến tìm cậu?
51
Không phải vì em mà là vì tình yêu tôi dành cho em
52
Mất kiểm soát
53
Lòng anh đã lựa chọn?
54
Va chạm
55
Phương Tiểu Kiều
56
Hoảng loạn
57
Anh lại bắt đầu nói dối em
58
Tột cùng của đau đớn
59
Mùi hương rẻ tiền
60
Cút thì cút
61
Anh xin em
62
Còn chưa đủ rõ ràng sao?
63
Ăn với anh bữa cơm
64
Anh đã lỡ yêu em quá nhiều
65
Anh nói cái gì cơ? (H nhẹ)
66
Anh cởi cho em (H nhẹ)
67
Thật xinh đẹp (H+)
68
Không quan trọng (H+)
69
Con người Phương Tiểu Kiều
70
Không vội ( H nhẹ)
71
Gọi chồng (H+)
72
Biểu hiện của chồng có tốt không (H++)
73
Cáu
74
Ghen?
75
Chập dây thần kinh xấu hổ
76
Xin lỗi
77
Em lấy gì để trao đổi
78
Trách oan
79
Ngay cả mẹ ruột cũng nghi ngờ mình.
80
Ôm ôm
81
Lau người
82
Khách sạn Diễm Xích
83
Giao dịch
84
Một buổi sáng
85
Tần thị
86
Thề
87
Không ghen
88
Ôm anh ngủ
89
Làm nóng thức ăn
90
Đâm nó
91
Nguy hiểm
92
Cuối cùng cũng bình an
93
Nhịn đến phát điên (H+)
94
Điều linh tinh
95
Nơi cầu hôn Tiểu Kiều
96
Kết thúc mọi chuyện
97
Thi hành án
98
Nguy cơ dẹp đi một nữa.
99
Hợp tác.
100
Em cứ yên tâm mà làm bà Tần
101
Về thăm cha.
102
Điều tra
103
Tai nạn?
104
Thật sự gặp tai nạn
105
Chờ lệnh của tòa án đi.
106
Nói ra điều ngu ngốc
107
Trao lại đôi mắt nhưng bị từ chối.
108
Nếu cả đời không thể nhìn thấy.
109
Nếu có một ngày anh không còn đủ kiên nhẫn
110
Ngày càng cảm thấy bản thân thật sự là gánh nặng
111
Phép nhiệm màu
112
Sang Pháp định cư.
113
Tủi thân (H nhẹ)
114
Hơn một tháng (H)
115
Không dừng lại? (H+)
116
Tôi không từ bỏ không lẽ để cậu từ bỏ sao? (H+)
117
Người hiến giác mạc
118
Hôn lễ (End)
119
Ngoại truyện (Triệu Minh x Luna)
120
Ngoại truyện (Triệu Minh x Luna)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play