Trung tâm dạ tiệc Khánh Niên…
Khách khứa gần như đã đến đông đủ tập trung ở sảnh tầng một. Đèn pha lê rực rỡ trên trần soi rọi từng nhóm người đang vui cười tán gẫu. Thực chất đều là những mặt nạ da người được che giấu một cách kỹ lưỡng.
Sau màn giới thiệu cũng như mục đích của bữa tiệc, đương gia của Lê gia - Lê Đàm Hoan cười sảng khoái mời tất cả bắt đầu vào tiệc chính. Lê Đàm Hoan là một lão già hơn bảy mươi tuổi, là một lão hồ ly lãnh khốc. Lão có hai bà vợ, vợ chính đã sớm không còn, vợ bé cùng với những đứa con chẳng khiến lão tin tưởng nổi, rặc một đám hám tiền, hám của, luôn ngấp nghé chiếm lấy toàn bộ gia sản lão đã hy sinh bao nhiêu thứ mới có được như ngày hôm nay.
Lão cũng giống Frederick Nhược Đông đều không tin bất cứ ai kể cả người thân, vì chính người thân - người đã chảy cùng dòng máu với lão đã hãm hại, tính kế sát hại lão. Đối với lão chỉ có tin chính mình mới tồn tại trong một dòng tộc phức tạp và máu lạnh. Giờ đây những đứa con, đứa cháu ngoài mặt thì nịnh bợ, sợ hãi, luôn ra vẻ phục tùng và hết mực trung thành với lão, nhưng trong mỗi trái tim nhuốm đặc màu đỏ chói lọi là những thứ đen tối, những mưu mô tranh giành gia sản, thậm chí là muốn độc chết lão trong mỗi bữa ăn.
Không phải lão vô tình đến mức không có chút tình thương nào, mà vì trên đời này không một ai chân thành đối đãi với lão. Lão cũng từng dành hết thảy tình yêu cho đứa con gái nhỏ nhưng chỉ vì một thằng đàn ông mà rời bỏ lão. Dù sau cùng những chuyện đó là có kẻ bày mưu tính kế chia rẻ tình phụ tử nhưng chung quy cũng là do con bé không biết quý trọng những gì mình có để cuối cùng phải trả giá bằng mạng sống. Đến giờ thỉnh thoảng lão vẫn trầm tư mà nhớ đến đứa con gái nhỏ tinh nghịch và thuần khiết của mình nhưng lão đã mất con bé mãi mãi. Ngoại trừ con gái nhỏ thì tất cả cái gọi là “chung huyết thống” đều rặc một lũ khẩu phật tâm phi, vậy thì hà cớ gì lão phải nương tay, phải bố thí cho chúng chút tình thân.
Hừ, lão là một con rắn độc, thời trẻ nọc độc vẫn chưa phát triển, dần dà heo thời gian, những toan tính, giao tranh đã nuôi nấng và dưỡng thứ nọc độc đó chín muồi. Chỉ cần bắn ra một giọt, kẻ đối diện đến cả một giây để phản ứng cũng chẳng thể. Đó chính là lão - Lê Đàm Hoan.
Hiện tại lão đứng trên tầng hai như một con sư tử đang quan sát những con mồi bên dưới, những con mồi mà lão nhắm đến hoặc những con mồi đã nằm trong bàn tay vô tình của sư tử. Dưới ánh đèn pha lê hoa lệ như những vì sao nơi sa mạc Atacama lộng lẫy là những con ngươi quỷ dị và hắc ám.
Frederick Nhược Đông của dòng tộc Frederick. Dạ Huyền của Hắc Ám. Lạc Hồ Ưng của Lạc gia. Mạc Chính Thiên của Mạc gia. Quốc sư Titus của đế quốc Quỷ,… đúng là một sự kiện hoành tráng và đáng sợ.
Đôi mắt hồ ly bỗng híp lại chú ý đến người phụ nữ bên cạnh Frederick Nhược Đông. Cô như nàng công chúa chốn tiên cảnh, chỉ cần đứng yên mà không có bất kỳ động tác nào, chỉ một ánh mắt trong suốt và trong vắt hơn cả hồ Baical cũng khiến người ta không nỡ vấy bẩn hay vẩn đục.
Đó là ai? Lão cảm giác hình như đã gặp ở đâu đó, hoặc là cô gái ấy trông giống người nào đó mà lão từng gặp. Chỉ là lão không nhớ ra. Tay phải cầm gậy gõ hai cái lên sàn đá hoa cương, ngay sau đó thuộc hạ mặc y phục đen tiến lại: “Ngài có gì căn dặn ạ?”
Lê Đàm Hoan thu hồi ánh mắt từ khuôn mặt có chút xa xăm của Trương Ý Nhi, lão phát lệnh: “Điều tra người phụ nữ bên cạnh Frederick Nhược Đông?” Thật đáng nghi ngờ, tên quý tộc Anh kia từ trước đến giờ chưa bao giờ mang theo phụ nữ xuất hiện ở bất kỳ đâu ngoại trừ thuộc hạ thân cận Đan Đan của hắn, vậy mà hôm nay tại Royal Party - một sự kiện lớn, hắn lại dẫn theo một cô gái, hơn nữa cô gái này trông còn rất quen mặt. Xem ra việc hắn mang theo cô không đơn thuần chỉ là hình thức. Frederick Nhược Đông sẽ không làm bất cứ chuyện gì mà không có tính toán, hắn là kẻ vô tình, vô tình còn hơn lão. Một kẻ uống máu, dẫm lên xác chết của người thân thì sao có thể có tình.
Những cánh hồng lại lần nữa khiêu vũ trong không trung thấm đượm mùi rượu vang ngọt ngào, lần này còn có cả cánh hồng màu trắng, trắng và đỏ lại là một sự kết hợp tuyệt vời và mỹ miều.
Cô gái khoác trên mình bộ đầm dạ hội trắng tinh khôi, tay nàng khẽ đón lấy vài cánh hoa đang dùng tốc độ lãng mạn trêu đùa như đang tỏ tình nhau. Trương Ý Nhi chợt nghĩ đến lời nói ban nãy của ngài Fred, hình như có chút hợp lý, ánh mắt thoáng qua người đàn ông đang không ngừng trò chuyện với từng vị khách tới bắt chuyện. Âm thanh lúc trầm, lúc bổng, lúc giễu cợt lúc ngạo kiều, hắn luôn biết cách thay đổi và ứng biến với mỗi một kẻ mà mình tiếp xúc.
Như cảm nhận được ánh mắt say mê của nàng thiên sứ, hắn chầm chậm nghiêng đầu. Khóe miệng cong lên, thưởng thức một chút rượu vang, bàn tay còn lại dịu dàng chạm vào má của Trương Ý Nhi, âm điệu tăng thêm một tầng yêu mị: “Muốn nói gì?”
Bên tai nong nóng, Trương Ý Nhi lắc đầu, chớp mắt hai cái không dám nhìn người ấy nữa.
Ánh mắt Frederick Nhược Đông lướt qua cánh hồng trắng đang yên vị giữa khe ngực thiếu nữ, hắn cười khe khẽ vươn tay ôm eo cô kéo lại gần: “Đúng là màu trắng hợp với cô.”
Khi tiểu thiên sứ còn đang lúng túng thì hành động tiếp theo khiến cho cả khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉ của cô đỏ rực, hai tai cũng đỏ, bàn tay không khống chế được mà áp chặt vào vòm ngực cứng rắn. Xúc cảm lành lạnh chỉ lưu lại nơi khe ngực hai giây nhưng nó đã đi sâu thẩm thấu vào mỗi một tế bào truyền đến đại não của Trương Ý Nhi.
Lion nhìn hành động của chủ nhân và cô nàng ngây thơ đến ngốc nghếch kia cũng không thay đổi biểu cảm. Chỉ lẳng lặng quan sát xung quanh và hắn phát hiện có vô số tròng mắt mang đủ loại ý tứ dán chặt vào ngài Fred và Trương Ý Nhi.
Trái ngược với vẻ thẹn thùng và lúng túng của cô gái, người đã gây ra một chấn động không nhẹ là ngài Fred đây lại như chẳng có chuyện gì, vẫn thản nhiên uống rượu, dửng dưng với loạt ánh mắt mang tính hiếu kỳ. Những kẻ tò mò quá sẽ không có kết cục tốt đâu. Thông qua cái nhìn sắc bén, những kẻ kia liền tái mặt không dám mạo phạm người đàn ông yêu nghiệt tựa thần thêm giây nào nữa.
Dạ Huyền cách đó không xa cũng đang quan sát ba người Frederick Nhược Đông. Cặp mắt như chim ưng sắc bén đánh giá từng phân trên người cô gái như con chim non không gây chút nguy hiểm nào. Từ khi nào lại xuất hiện một con cừu ngu ngốc trong thế giới của Frederick Nhược Đông vậy?.
“Đi thôi.” Mục đích của bọn họ hôm nay không những chỉ để quan sát mà còn trao đổi với Frederick Nhược Đông về chuyện buôn bán vũ khí.
“Chào ngài Dạ Huyền.” Lion thấy mấy người bên Ám Dạ đến liền hành lễ một cách lịch sự, bày tỏ sự tôn kính. Đương nhiên tất cả chỉ là vẻ bề ngoài.
Trương Ý Nhi chẳng biết bọn họ là ai nhưng vừa nghe Lion cất giọng với thái độ tôn trọng, cô hơi kinh ngạc, thì ra y là Dạ Huyền - Boss của tổ chức Ám Dạ. Ánh mắt lấp lánh quan sát người đàn ông trước mặt. Cái nhìn lạnh lẽo và bén nhọn của y làm Trương Ý Nhi giật mình, cô có chút sợ hãi lùi ra sau Frederick Nhược Đông. Hành động của cô khiến hắn nhíu mày. Người của hắn sao có thể yếu đuối và nhát gan như vậy, xem ra cần phải được huấn luyện nhiều.
Bốn mắt chạm nhau, một đôi mắt đen tuyền như loài báo đêm và cặp mắt xanh lục của loài rắn mang nọc độc đầy rẫy nguy hiểm. Chẳng ai chịu thua ai, hai kẻ ngang sức ngang tài, hai dòng khí lưu nóng lạnh giao nhau không bên nào áp chế được bên nào. Cuối cùng Frederick Nhược Đông cười khẽ lên tiếng, như nhớ đến cái nhìn ban đầu của Dạ Huyền dành cho người đàn bà của hắn, hắn vươn tay kéo lấy cổ tay mảnh khảnh lại gần: “Ngài Dạ xem ra có chuyện?”
Dạ Huyền thoáng qua cái nắm tay mang tính chiếm hữu một giây rồi đăm đăm vào khuôn mặt luôn chứa ý cười như hoa yêu của Frederick Nhược Đông.
“Thuộc hạ của tôi đã liên hệ với Ngài Fred đây về chuyện Ám Dạ muốn đặt vũ khí.” Y cất giọng thờ ơ, vô cảm.
“Ồ…” Frederick Nhược Đông ngâm nga một âm điệu, bàn tay chuyển sang eo nhỏ của Trương Ý Nhi dịu dàng ma sát: “Đúng là như vậy.” Đùa đủ rồi hắn nghiêm túc đi vào chuyện chính.
Updated 229 Episodes
Comments
Thuong Le
Thực chất
2023-08-09
0
Nancy
Ultr ngài Fred quả là bạo dạn mà.
2023-02-06
2