Chương 3: Xì gà và thuốc súng

Lăng Thế Nghiêm không thích một kẻ đang thất thế lại cứng đầu chẳng hiểu chuyện, đã sớm biết trước thứ mình trông mong sẽ thất bại, sao còn cố chấp hy vọng để làm gì? Nói con người hay mơ mộng quả không sai, hão huyền quá lúc gặm nhấm hậu quả lại trách đời sao tàn nhẫn!

Anh không thể hiện quá nhiều cảm xúc ở trên mặt, thương hoa tiếc ngọc là gì anh chẳng biết, nhìn máu vẫn đua nhau chảy xuống mi mắt của người trước mặt. Ninh Tiểu Nguyệt! Tên cô gái thứ hai mà anh nhớ sau Mộng Hàm.

Duỗi thẳng mũi giày, Lăng Thế Nghiêm bước vào thang máy, mùi thuốc lá thoang thoảng trên người anh còn vương lại. Tiểu Nguyệt không quay đầu nhìn, cũng chẳng để rơi ánh mắt tò mò nào, chỉ lặng lẽ ghi nhớ trong hương xì gà kia không hề trộn lẫn mùi thuốc phiện.

***

Ngày hôm sau Tiểu Nguyệt vẫn lên tầng hai để chia bài cho khách, những vết bầm tím và vết thương trên trán bảo vệ cô khỏi những gã khát dục thô lỗ. Bọn họ có tiền đương nhiên sẽ thích lên giường với các cô nàng trắng trẻo mịn màng, má môi biết đưa đẩy nói lời ngon ngọt, còn Tiểu Nguyệt thì lại cố tình thu mình làm giảm đi sự chú ý.

Trong hai ngày có mặt tại đây, cô phát hiện ra bọn chúng không cho khách sử dụng ma túy ở nơi này. Người em trai của Lăng Thế Nghiêm là Lăng Nguyên cũng không thấy đến, cô rất muốn biết so với ở trong ảnh hắn ở mức độ nguy hiểm nào?

Bước sang ngày thứ ba, thời hạn thỏa thuận với Lăng Thế Nghiêm đã hết, đừng nói là một trăm ngàn đô, nửa đồng cô còn không kiếm được. Tô Thiệu đến tầng hai gọi cô khi hoàng hôn đã buông xuống, ánh chiều tà đã tắt và mặt trời đã ngả về Tây.

Thang máy di chuyển đưa Tiểu Nguyệt lên tầng cao nhất, cô không biết được kế hoạch của mình trong chốc lát nữa đây có thành công hay không, hay sẽ giống như cha nhận nhiệm vụ rồi một đi không trở lại. Ông còn sống hay đã chết? Nếu đã tắt hơi thở rồi… tro cốt của ông nằm ở nơi nào trong tổ chức Hoàng Lăng?

Tô Thiệu dừng trước căn phòng cuối cùng ở tầng sáu, sau khi được người bên trong cho phép anh ta mới dẫn cô đi vào. Vẫn là gian phòng thiếu sáng, vẫn hương trầm dìu dịu, người đàn ông đó vẫn ngồi trên ghế da, nhưng không rõ là có đang nhìn cô hay không.

"Ba ngày qua cô làm được những gì?"

Tiếng bật lửa vang lên, đốm nhỏ màu xanh lập loè trên đốt tay của Lăng Thế Nghiêm hết sáng rồi lại tắt, anh không hút thuốc, vậy nên càng khó nhìn ra sắc mặt đang chứa biểu cảm gì. Tiểu Nguyệt đứng giữa phòng, lưng và chân đều thẳng tắp, tròng mắt màu nâu thu cái bóng của người trước mặt thật gọn gàng, nhẹ nhàng lên tiếng:

"Chia bài cho khách."

Lăng Thế Nghiêm dừng một chút để nhìn cô, tò mò hỏi: "Chia bài cho khách? Vậy cô kiếm được bao nhiêu?"

Anh đương nhiên biết cô không kiếm được tiền, cả một đồng bo cũng chẳng có, so với các cô gái ở Thịnh Thế, Ninh Tiểu Nguyệt rất vô dụng.

Nhưng nhìn kìa! Cô chẳng sợ anh, hay nói đúng hơn là chẳng sợ chết!

Tiểu Nguyệt cười nhẹ, đuôi mắt thêm dài, ý tứ trong đầu không để lộ, cô hơi ngẩng mặt lên, chẳng chứa một điểm nào gọi là hoảng sợ.

"Anh Nghiêm có cần người bồi thuốc hay chia bài cho mình không?"

Lăng Thế Nghiêm nghi ngờ mình vừa nghe xong một câu hỏi, mà cũng có thể hiểu là một lời đề nghị. Ấn đường của anh hơi nhăn lại, chất giọng nhẹ nhàng của Tiểu Nguyệt lại cất lên.

"Tôi muốn tên của mình, cũng muốn kiếm một trăm ngàn đô, nhưng những gã khách ở dưới kia vô cùng tởm lợm, tôi có phục vụ bọn họ nát cả cái thân này cũng không kiếm đủ số tiền đó. Nhưng anh thì khác, người nhiều tiền nhất ở đây chính là anh. Vậy nên, anh có thể làm khách của tôi không?"

Cô ngửa mặt lên cao, chậm rãi nhả ra từng chữ: "Một lần một trăm ngàn đô."

Anh có thể giữ tôi ở bên cạnh không? Cô còn muốn nói thế nhưng cảm thấy ý đồ lộ liễu quá nên dừng lại.

Tiếng lên đạn lại sát bên tai, Tô Thiệu lại chĩa súng vào đầu cô, lần này Lăng Thế Nghiêm không ngăn cản nữa.

Ở Thịnh Thế này chưa có một cô gái nào dám thổ lộ được phục vụ anh, bởi anh nuôi điếm nhưng anh cũng hận nhất là điếm. Mỗi lần nhìn vào bọn họ như đang phản chiếu lại tấm thân anh, toàn là dơ bẩn.

Nhìn những vết thương vẫn còn chằng chịt trên cơ thể mỏng manh kia, anh chợt nhớ tới một hình ảnh quen thuộc từ lâu lắm rồi, trước khi phó mặc linh hồn cho thần chết, con người ta thường vùng vẫy như vậy.

Thu lại chút tâm tư phức tạp ở trong lòng, Lăng Thế Nghiêm không nổi nóng, có lẽ anh vừa tìm thấy chút mới lạ. Lấy ra hộp thuốc ném lên bàn, anh phất tay bảo Tô Thiệu cất súng, rồi thư thả dựa lưng vào ghế da, đưa mắt ra hiệu cho cô "trổ tài" phục vụ.

Tiểu Nguyệt lặng lẽ nuốt khan, di chuyển vừa phải tới bên cạnh Lăng Thế Nghiêm, cầm lên hộp xì gà màu nâu nhạt, cô lấy ra một điếu, ngó tìm bật lửa ở xung quanh nhưng chiếc duy nhất đang nằm trên tay của anh ta. Cô không suy nghĩ nhiều, vươn tay ra nắm lấy tay anh, đè lên ngón cái.

"Làm phiền một chút."

Ánh lửa loé lên, tạo thành một cái bóng trên gương mặt có phần non nớt của Tiểu Nguyệt. Lăng Thế Nghiêm nghiêng mắt nhìn, đánh giá độ bạo dạn của cô, các cô gái ở đây chẳng ai dám cả gan như thế!

Đốm lửa vụt tắt, hương xì gà len lõi lấn áp hương trầm, Tiểu Nguyệt quay mặt qua nhìn, tròng mắt cô trong veo, điếu xì gà vẫn ở trên tay cô, lướt qua chớp mũi của anh ta, cô cụp mắt xuống.

"Thuốc lá rất độc, đừng hút nhiều... sẽ chết sớm đấy."

Tiểu Nguyệt nói rất chậm, đủ để Lăng Thế Nghiêm có thể nghe rõ từng từ. Cô dựa vào cạnh bàn, sau lưng tiếng chửi thề của Tô Thiệu vang vang cùng với tiếng lên đạn, có vẻ như anh ta thích nhất là dùng súng.

Trong không khí có ba mùi hương: Trầm, xì gà và thuốc súng. Cô hết sức bình tĩnh, chẳng để ý cái chết sắp đến gần, dù trăm ngàn lần không hề muốn chết tại đây. Nâng điếu xì gà ngậm vào đầu lọc. Bờ môi khô hơi đau, cô nhìn vào mắt anh rít một hơi thuốc, nhả ra một đường khói.

Hot

Comments

Hạt dẻ

Hạt dẻ

haha

2023-08-30

1

Trà Mộc

Trà Mộc

hay.

2023-01-05

3

Happy♡♡♡

Happy♡♡♡

Hay quá Nho ơi, bộ truyện này ngược nhiều lắm hả Nho?

2023-01-04

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bán thân
2 Chương 2: Những con bạc
3 Chương 3: Xì gà và thuốc súng
4 Chương 4: Tà và chính
5 Chương 5: Tiếp rượu
6 Chương 6: Thì ra rượu cũng không quá cay!
7 Chương 7: Nhạt miệng
8 Chương 8: Bạo dạn
9 Chương 9: Có thứ gì đó không nên thấy!
10 Chương 10: Tối nay cô ấy phải phục vụ cho tôi rồi!
11 Chương 11: Thật trùng hợp, anh cũng cảm thấy giống như cô...
12 Chương 12: Nhân cách khác của anh
13 Chương 13: Có muốn hôn không?
14 Chương 14: Máu của cô, và nụ hôn vừa rồi có giá bao nhiêu?
15 Chương 15: Đặt cược
16 Chương 16: Nói cho cô ta biết, em tên là gì!
17 Chương 17: Gã ta chạm vào em chỗ nào? Tôi lau sạch cho em
18 Chương 18: Làm anh mất hứng là cô, mà khiến anh điêu đứng cũng là cô
19 Chương 19: "Trong lòng địch"
20 Chương 20: Còn phải xem anh đã từng giết người chưa đã!
21 Chương 21: Thật và giả
22 Chương 22: Anh thua rồi...
23 Chương 23: Mọi sự đã an bài
24 Chương 24: Sai ở đâu rồi?
25 Chương 25: Từng là của mình, mà dường như vừa vụt mất
26 Chương 26: Anh luyến tiếc điều gì? Anh đang trông đợi ai?
27 Chương 27: Vốc một nắm trăng, sợ trăng rơi từng mảnh...
28 Chương 28: Không ai nợ ai
29 Chương 29: Lạc vào bể khổ của thế gian...
30 Chương 30: Cảm giác trong lòng bị bốc hơi
31 Chương 31: Ai là thợ săn? Ai là con mồi?
32 Chương 32: Không còn hy vọng nào nữa
33 Chương 33: Trông như không dối gian, nhưng chỉ có hận thù là thành thật...
34 Chương 34: Chẳng lẽ lại đứng nhìn em chết!
35 Chương 35: Sập bẫy
36 Chương 36: Mất bình tĩnh!
37 Chương 37: Giao dịch không ngã giá
38 Chương 38: Mơ hồ
39 Chương 39: Sinh mệnh của anh như một quả bong bóng, lúc muốn giữ, lúc lại không
40 Chương 40: Hay là anh dạy cho em đi
41 Chương 41: Anh hướng về em. Còn em hướng về đâu?
42 Chương 42: Hai mặt giả dối
43 Chương 43: Yêu không tới, hận cũng chả xong
44 Chương 44: Cuộc đời anh có bao giờ được ổn...
45 Chương 45: Anh và cô khác biệt, chính và tà không thể đi chung!
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: Bán thân
2
Chương 2: Những con bạc
3
Chương 3: Xì gà và thuốc súng
4
Chương 4: Tà và chính
5
Chương 5: Tiếp rượu
6
Chương 6: Thì ra rượu cũng không quá cay!
7
Chương 7: Nhạt miệng
8
Chương 8: Bạo dạn
9
Chương 9: Có thứ gì đó không nên thấy!
10
Chương 10: Tối nay cô ấy phải phục vụ cho tôi rồi!
11
Chương 11: Thật trùng hợp, anh cũng cảm thấy giống như cô...
12
Chương 12: Nhân cách khác của anh
13
Chương 13: Có muốn hôn không?
14
Chương 14: Máu của cô, và nụ hôn vừa rồi có giá bao nhiêu?
15
Chương 15: Đặt cược
16
Chương 16: Nói cho cô ta biết, em tên là gì!
17
Chương 17: Gã ta chạm vào em chỗ nào? Tôi lau sạch cho em
18
Chương 18: Làm anh mất hứng là cô, mà khiến anh điêu đứng cũng là cô
19
Chương 19: "Trong lòng địch"
20
Chương 20: Còn phải xem anh đã từng giết người chưa đã!
21
Chương 21: Thật và giả
22
Chương 22: Anh thua rồi...
23
Chương 23: Mọi sự đã an bài
24
Chương 24: Sai ở đâu rồi?
25
Chương 25: Từng là của mình, mà dường như vừa vụt mất
26
Chương 26: Anh luyến tiếc điều gì? Anh đang trông đợi ai?
27
Chương 27: Vốc một nắm trăng, sợ trăng rơi từng mảnh...
28
Chương 28: Không ai nợ ai
29
Chương 29: Lạc vào bể khổ của thế gian...
30
Chương 30: Cảm giác trong lòng bị bốc hơi
31
Chương 31: Ai là thợ săn? Ai là con mồi?
32
Chương 32: Không còn hy vọng nào nữa
33
Chương 33: Trông như không dối gian, nhưng chỉ có hận thù là thành thật...
34
Chương 34: Chẳng lẽ lại đứng nhìn em chết!
35
Chương 35: Sập bẫy
36
Chương 36: Mất bình tĩnh!
37
Chương 37: Giao dịch không ngã giá
38
Chương 38: Mơ hồ
39
Chương 39: Sinh mệnh của anh như một quả bong bóng, lúc muốn giữ, lúc lại không
40
Chương 40: Hay là anh dạy cho em đi
41
Chương 41: Anh hướng về em. Còn em hướng về đâu?
42
Chương 42: Hai mặt giả dối
43
Chương 43: Yêu không tới, hận cũng chả xong
44
Chương 44: Cuộc đời anh có bao giờ được ổn...
45
Chương 45: Anh và cô khác biệt, chính và tà không thể đi chung!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play