Mê Hoặc

Một tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài phòng và cất tiếng

" Lão Đại tôi đã chuẩn bị xong rồi "

Đó là Long Duệ được Long Vọng yêu cầu chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới.

Long Vọng liền nói

" hmmm lui xuống "

Long Duệ đáp " Dạ " tiếng bước chân vang lên rồi nhỏ dần.

Giai Nhĩ khó hiểu lộ bộ mặt đăm chiêu ra nhìn Long Vọng rồi nói

" Chuẩn bị gì vậy Lão Đại, sắp đi đâu à "

Long Vọng bước tới ghế rồi ngồi xuống cất nói

" giải quyết một số chuyện "

Dừng và nói tiếp " Cô sẽ phải đi cùng tôi, chuẩn bị đi "

Giai Nhĩ giật mình liền nói

" Lão Đại sao anh lại đưa tôi đi theo chứ "

Long Vọng đáp " Cô biết thân phận của cô hiện tại chứ "

Giai Nhĩ liền giơ tay bứt tóc vò trán nói thầm

" Chết thật, hiện tại mình đang là đầy tớ của hắn ta mà, chủ nhân ở đâu đầy tớ ở đó, chết tiệt "

Long Vọng thấy vẻ mặt khó chịu không vui của Giai Nhĩ liền nói

" tập làm quen đi, cuộc đời còn dài, cô sẽ phải đi theo tôi còn rất nhiều "

Giai Nhĩ liền nghĩ thầm " hết cách rồi, đành chịu "

Giai Nhĩ liền cất tiếng nói " Mà Lão Đại phải cho tôi biết là đi đâu chứ, để còn chuẩn bị đồ "

Long Vọng liền nói " đi giao hàng "

Giai Nhĩ khó hiểu nghĩ thầm " tại sao một lão đại lẫy lừng như vậy lại phải đi giao hàng sao, ha thật mắc cười "

Long Vọng thấy cô ta nhìn mình rồi phì cười.

Hắn ta đứng dậy và bước đến chổ Giai Nhĩ, trong khi cô ta đang đắm chìm trong cái suy nghĩ điên khùng của mình thì Long Vọng đã bước tới giường nơi cô đang ngồi.

Giai Nhĩ đang nghĩ ngẩm thì cảm giác cơ thể mình rất ớn lạnh liền quay mặt sang thì thấy Long Vọng đang kê sát mặt với mình, giật mình cô hét lên

" ANH... ANH LÀM GÌ VẬY"

Long Vọng thấy cô đã hoàn hồn thì nói

" tôi mắc cười lắm sao "

Giai Nhĩ lùi lại và lảng tránh ánh mắt chết chóc của hắn đang nhìn mình cô đáp

" Trời Lão Đại uy danh như vậy sao có thể cười được chứ "

Dừng rồi nói tiếp " À mà Lão Đại giao hàng gì vậy "

Long Vọng liền liếc cô rồi ngồi xuống giường và nói " Đạn "

Giai Nhĩ khó hiểu liền nói " tại sao Lão Đại lại đích thân đi mà không phải nhờ thuộc hạ vậy "

Long Vọng nghe vậy liền nghĩ tới bọn Tử Uy và Đắc Vũ rồi nheo mày đáp

" Chúng sao, ha nếu bọn nó làm được thì thân tôi đâu phải bị đài "

Dừng lại rồi nói tiếp " Cô có bị say sóng không "

Giai Nhĩ đáp " Không, ủa mà Lão Đại giao hàng bằng đường biển sao, có nguy hiểm không vậy "

Thấy vẻ mặt lo âu của Giai Nhĩ như vậy, Long Vọng đáp

" đối với tôi thì không nhưng đối với cô thì tôi không chắc "

Giai Nhĩ khi nghe thấy nguy hiểm sẽ đến với mình thì liền đáp

" Lão Đại tôi là đầy tớ của anh mà, anh phải bảo vệ cho tôi chứ "

" Tùy vào thể hiện của cô lúc đó ra sao có đáng để tôi bảo vệ không "

Dừng lại và đứng dậy đáp " Long Ưng lấy đồ "

Giai Nhĩ khó hiểu liền nói " Đồ gì vậy "

Đáp lại cô là sự lạnh nhạt và im lặng của Long Vọng.

Thấy hắn như vậy thì cô chả thèm nói nữa nên đã ngã người xuống giường và nhắm mắt.

" Lão đại tôi lấy rồi đây "

Long Vọng đáp " Vô đi "

Long Ưng Mở cửa bước vào và đưa khay thuốc sát trùng cho Long Vọng rồi rời đi.

Long Vọng sang thì nhìn thấy Giai Nhĩ đang ngủ thì hắn vươn tay kéo Giai Nhĩ ngồi dậy.

Giai Nhĩ đang nằm thì một lực kéo mạnh khiến cô phải bừng tĩnh cô nói

" Ây da Lão Đại tôi phải hồi sức cho chuyến đi sắp tới anh phải cho tôi Nghỉ ngơi đi chứ "

Long Vọng khi nghe một lèo những từ ngữ phát ra từ Giai Nhĩ hắn ta nhíu mày và nói

" Rữa vết Thương "

Chưa kịp định hình thì Long Vọng liền vươn tay tới cổ của cô xem xem vết thương còn rỉ máu không.

Giai Nhĩ thấy Long Vọng đang tính vươn tay tới chổ cô, cô nhìn xuống thì thấy vết thương trên cổ của cô đang rỉ máu ,cô liền nghĩ thầm

" kiếp trước hắn ta là chó sau lại thích cắn người thế không biết "

Giai Nhĩ vươn tay chặn tay của Long Vọng rồi nói " Để tôi tự làm "

Long Vọng nhíu mày thẩy cái khăn xuống giường, lực quá mạnh nên thuốc và bông gòn đều rơi tứ tung hết.

Hắn liền cất nói " hmmm vệ sinh xong thì nghĩ ngơi đi "

Long Vọng đứng dậy rồi bước ra khỏi phòng.

Giai Nhĩ nhìn xuống cái khay cau mày lại lấy thuốc khử trùng xịt vào bông gòn rồi đưa lên cổ.

Vết thương khi tiếp xúc với thuốc thì rất là rát khiến cô rất khó chịu liền nghĩ thầm

" chết tiệt cũng khá lâu rồi chưa có vết thương nào là xảy ra trên cơ thể mình nhưng hôm nay lại có, m* đau thật "

Khi đã rữa xong thì cô đặc xuống và bước vào phòng tắm định vệ sinh cá nhân một tí.

Khi bước vào thì quên là tắm rồi áo nữ đâu mà thay đây.

Giai Nhĩ liền thở dài và bước ra thì thấy tủ áo sơ mi của Long Vọng.

Cô ta mỉm cười rồi nói thầm " Lão Đại tôi mượn áo của anh chút nhá "

Dứt lời thì cô bước tới tủ áo của Long Vọng chọn ra một chiếc áo sơ mi trắng rồi bước vào phòng tắm.

Bên này Long Vọng đang bàn bạc kế hoạch với Long Duệ thì nghĩ đến Giai Nhĩ thời gian nghĩ ngơi của cô ta đủ rồi liền nói

" Chú mau nói với Chú Phong làm cho tôi một ít đồ ăn đi "

Ai lại nghĩ cô ấy là người hầu không chứ, bị thương chủ nhân chuẩn bị thuốc, chuyến đi sắp tới có vẻ khó khăn liền kêu cô nghĩ ngơi, đến chuyện ăn uống hắn ta cũng phải lo cho, không biết cô và hắn ai là kẻ hầu đây chứ.

Long Duệ liền đứng dậy cuối người rồi bước đi.

Đồng thời Long Vọng cũng bước tới phòng vừa mở cửa ra thì hắn kinh ngạc và như muốn chết đứng luôn.

Cảnh tượng trước mắt là Giai Nhĩ đang lao tóc nhưng không có gì đáng nói mà là cô đang bận áo sơ mi của mình.

Chiếc áo hầu như là gần sả xuống tới đầu gối của cô.

Long Vọng liền quay người lại và nói

" Quần đâu không bận vào ăn mặc thế à "

Lúc này Giai Nhĩ mới phát hiện sự hiện diện của hắn ở đây cô ta liền thét

" Anh ra ngoài "

Chạy lại rồi đóng cửa lại nghe một cái " rầm "

Long Vọng vẫn còn chưa bừng tĩnh liền vò đầu rồi

" m* kiếp gần 30 tuổi rồi mà còn bị con nhóc làm cho mê muội m* kiếp nhục mặt thật "

Đi được vài bước thì cảm giác lỗ mũi của hắn có cảm giác gì đó chảy xuống.

Long Vọng liền đưa tay sờ vào mũi và nhìn lại thì ra là máu mũi chảy ra.

" Còn chảy máu mũi nữa à?....không lẽ mình ngày càng già nên càng mất nết không!!! "

Lúc này Long Hầu đột nhiên thấy được liền thét lên

" Lão Đại, anh bị sao vậy Lão Đại "

Khi nghe thấy tiếng nói hắn ngước nhìn Long Hầu và phất tay tỏa ra không có gì.

Hắn liền bước tới ghế sofa ngồi rồi nói

" chú lấy cho tôi ít bông gòn là được "

Long Hầu liền chạy vào trong vừa chạy và điện cho Thanh Du rồi nói

" anh mau về nước đi bệnh của Lão Đại tái phát nữa hay gì rồi "

Chapter
1 Thiệp Mời Đau Đớn
2 Vén màn Ông Trùm
3 Lam Gia Xóa Sổ ?
4 Lại Là Thiệp Mời ?
5 Trêu Ghẹo
6 Đánh Cấp Dữ Liệu
7 Quy tắc Long Gia
8 Liệu Có thể Gặp
9 Nữ Chính Lộ Diện
10 Hợp Đồng Ràng Buộc
11 Khiêu Chiến
12 Mê Hoặc
13 Cũng Có Ngày Này Sao
14 Cái Chết Nhanh Gọn
15 Nghi Ngờ
16 Cuộc Chiến Bắt Đầu
17 Thoát Chết
18 Nuôi Sói Trong Nhà
19 Mất Ngủ
20 Có Phải Là Tình Yêu ?
21 Trà Thảo Mộc
22 Liệu Có Động Lòng
23 Quá Khứ Đau Buồn Tội Lỗi Của Tử Uy
24 Giai Nhĩ Bị Bắt Cóc
25 Cứ Nghĩ Là Mèo Nhỏ
26 Người Anh Toàn Máu Tanh Liệu Em Có Thương
27 Hoa Bỉ Ngạn Đen
28 Hôn Ước Từ Nhỏ
29 Rời Xa Anh Là Bảo Tố
30 Hối Hận Liệu Có Tha Thứ
31 Thuận Lợi
32 Đường Mật
33 Kiên Trì Chờ Đợi Em
34 Đụng Nhầm Người
35 Không Còn Đường Lui
36 Em Ghen à
37 Kết Thúc Rồi?
38 Người Bảo Hộ Mạng
39 Bé Vịt Biết Giận
40 Cuộc Đi Săn Bắt Đầu
41 Giờ Mới Biết Sợ Sao?
42 Đường Dây Buôn Nô Lệ Đại Tây Dương
43 Kẹo Trái Cây
44 Huấn Luyện Ma Quái 1
45 Lo Lắng
46 Lực Bất Tòng Tâm
47 Cuối Cùng Cũng Có Thể Khóc
48 Kịp Lúc
49 Hiểu Lầm
50 Kìm Nén
51 Lộ Thân Phận
52 Đinh Rỉ Trong Máu
53 Tạ Tội
54 Lật Ngược Tình Thế
55 Em Biết Lỗi Rồi
56 Bộ Anh Ghen À ?
57 Toại Nguyện
58 Làm Loạn
59 Xuân Dược
60 Đúi Sức
61 Bỏ Trốn
62 Thành Công
63 Đỗ Máu
64 Bế Về Đồn
65 Bình Giấm
66 Cắn Yêu
67 Tủi Thân
68 Không Muốn Chịu Khổ/ Không Muốn Gả Đi Một Cách Dễ Dàng
69 Tiểu Bảo Bối
70 Trẻ Con
71 Cầu Xin
72 Xin Em Mà
73 Hành Hạ
74 Ngu Ngốc
75 Không Thể Bỏ
76 Tuyên Bố
77 Hạ Mình
78 Tin Người
79 Tỉnh Dậy
80 Hoa Sơn Trà
81 Vỡ Ối
82 Chúc Mừng
83 Tôi Sẽ Lấy Cô
84 Lẫn Trốn
85 Pudding
86 Hôn Lễ 1
87 Món Quà
88 Chính Thức
89 Thiêng Liêng
90 Trốn Tìm
91 Định Vị
92 Táo Xanh
93 Chống Đối
94 Thuyết Phục
95 Kinh Ngạc
96 Đa Nhân Cách Xuất Hiện
97 Sự Thật
98 Hận Thù
99 Cưu Mang
100 Kết Thúc Truyện
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Thiệp Mời Đau Đớn
2
Vén màn Ông Trùm
3
Lam Gia Xóa Sổ ?
4
Lại Là Thiệp Mời ?
5
Trêu Ghẹo
6
Đánh Cấp Dữ Liệu
7
Quy tắc Long Gia
8
Liệu Có thể Gặp
9
Nữ Chính Lộ Diện
10
Hợp Đồng Ràng Buộc
11
Khiêu Chiến
12
Mê Hoặc
13
Cũng Có Ngày Này Sao
14
Cái Chết Nhanh Gọn
15
Nghi Ngờ
16
Cuộc Chiến Bắt Đầu
17
Thoát Chết
18
Nuôi Sói Trong Nhà
19
Mất Ngủ
20
Có Phải Là Tình Yêu ?
21
Trà Thảo Mộc
22
Liệu Có Động Lòng
23
Quá Khứ Đau Buồn Tội Lỗi Của Tử Uy
24
Giai Nhĩ Bị Bắt Cóc
25
Cứ Nghĩ Là Mèo Nhỏ
26
Người Anh Toàn Máu Tanh Liệu Em Có Thương
27
Hoa Bỉ Ngạn Đen
28
Hôn Ước Từ Nhỏ
29
Rời Xa Anh Là Bảo Tố
30
Hối Hận Liệu Có Tha Thứ
31
Thuận Lợi
32
Đường Mật
33
Kiên Trì Chờ Đợi Em
34
Đụng Nhầm Người
35
Không Còn Đường Lui
36
Em Ghen à
37
Kết Thúc Rồi?
38
Người Bảo Hộ Mạng
39
Bé Vịt Biết Giận
40
Cuộc Đi Săn Bắt Đầu
41
Giờ Mới Biết Sợ Sao?
42
Đường Dây Buôn Nô Lệ Đại Tây Dương
43
Kẹo Trái Cây
44
Huấn Luyện Ma Quái 1
45
Lo Lắng
46
Lực Bất Tòng Tâm
47
Cuối Cùng Cũng Có Thể Khóc
48
Kịp Lúc
49
Hiểu Lầm
50
Kìm Nén
51
Lộ Thân Phận
52
Đinh Rỉ Trong Máu
53
Tạ Tội
54
Lật Ngược Tình Thế
55
Em Biết Lỗi Rồi
56
Bộ Anh Ghen À ?
57
Toại Nguyện
58
Làm Loạn
59
Xuân Dược
60
Đúi Sức
61
Bỏ Trốn
62
Thành Công
63
Đỗ Máu
64
Bế Về Đồn
65
Bình Giấm
66
Cắn Yêu
67
Tủi Thân
68
Không Muốn Chịu Khổ/ Không Muốn Gả Đi Một Cách Dễ Dàng
69
Tiểu Bảo Bối
70
Trẻ Con
71
Cầu Xin
72
Xin Em Mà
73
Hành Hạ
74
Ngu Ngốc
75
Không Thể Bỏ
76
Tuyên Bố
77
Hạ Mình
78
Tin Người
79
Tỉnh Dậy
80
Hoa Sơn Trà
81
Vỡ Ối
82
Chúc Mừng
83
Tôi Sẽ Lấy Cô
84
Lẫn Trốn
85
Pudding
86
Hôn Lễ 1
87
Món Quà
88
Chính Thức
89
Thiêng Liêng
90
Trốn Tìm
91
Định Vị
92
Táo Xanh
93
Chống Đối
94
Thuyết Phục
95
Kinh Ngạc
96
Đa Nhân Cách Xuất Hiện
97
Sự Thật
98
Hận Thù
99
Cưu Mang
100
Kết Thúc Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play