Chương 7

Thẩm Khang hướng cô gái nhỏ lên tiếng gọi: "Hiểu Tinh, đừng đứng đó nữa. Lại đây luyện tập."

Hồi thần lại, cô đi về phía cái xà đã được dựng sẵn. Nhìn cái thanh ngang đặt ở tầm 1m cô hết hồn. Ông thầy kia sao yêu cầu biến thái vậy.

Cô bạn mới tiến lên chào hỏi: "Hiểu Tinh. Mình là Tô Tình. Rất vui được cùng chung nhóm với bạn."

Cô mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: "Nãy quên chưa cám ơn cậu đã nhắc nhở. Hợp tác vui vẻ nhé."

Tinh Nguyệt vỗ vỗ vai cô gái, thấp tiếng cười: "Đã vào đây rồi đừng khách sáo vậy. Cậu biết nhảy cao chứ?"

Tô Tình tự hào nói: "Cái này mình biết. Hồi cao nhị mình có thi qua một lần ở giải đấu thể thao trường."

Phó Hoành và Thẩm Khang gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Mắt nhìn của bọn hắn vẫn luôn chuẩn như vậy, mhìn là biết cô gái này có bản lĩnh, sẽ không để đồng đội phải lo lắng nhiều.

Điều đáng nói, bọn hắn vẫn còn một chuyện phải lo. Nếu hắn nhớ không sai thì em biết nhảy cao, cũng từng tham gia thi đấu, nhưng rồi bị thương nên từ bỏ.

Phó Hoành cẩn trọng cất tiếng thăm dò, mắt quan sát đôi chân đi đôi giày thể thao màu trắng: "Tinh Nguyệt, cậu nhảy được chứ?"

Em gật đầu khảng khái đáp: "Nhảy được. Yên tâm."

Phó Hoành nhìn em rồi mỉm cười, không nhảy được cũng chẳng sao, có hắn đây.

Thẩm Khang chạy lấy đà, nói: "Vậy tôi và Khang sẽ nhảy mẫu trước, các cậu ai chưa biết thì học theo."

Ba cô gái đồng thời gật đầu, hướng mắt lên nhìn hai chàng trai trổ tài. Bước chân nhẹ nhàng, đáp đất. Nhìn anh nhảy cô cảm giác như anh đang biểu diễn trên nền bằng phẳng chẳng có gì cản trở chứ không phải là nhảy cao.

Thẩm Khang tài thật, ngay cả nhảy cao, anh cũng có thể tạo ra thần thái như vậy.

Đôi mắt cô lấp lánh nhìn chăm chú, ẩn ẩn che giấu đi cảm xúc bồi hồi khó tả. Đè ép trái tim kích động xuống, cô vỗ tay tán dương theo hai cô bạn kia.

Thẩm Khang lên tiếng khen ngợi: "Được đấy. Lâu chưa nhảy lại mà vẫn rất ổn định."

Phó Hoành bày vẻ mặt như thể đó là lẽ đương nhiên, dửng dưng đáp: "Khen thừa."

Hai tên này cứ mở miệng ra là đấu đá nhau. Cô nên học cách làm quen.

Tô Tình quan sát nãy giờ đột ngột đẩy cô một cái, nói: "Hiểu Tinh, cậu lên trước đi."

Hai cô gái cho cô cái ánh nhìn cổ vũ. Không đỡ nổi hai cái ánh mắt ấy, cô đành đứng lên nhảy thử.

Một, hai, ba.

Ầm!

Thanh gậy rơi xuống đất.

Lâu chưa nhảy lại, cô không quen lắm.

"Không sao, thử lại. Cố lên!"

Nhận được cái tiếp sức từ cô bạn thân, Hiểu Tinh lấy đà, chạy và nhảy. Lần này cô tiếp đất ổn. Thật may mắn, không thì cô biết giấu mặt đâu cho đỡ nhục trước ánh nhìn của hai người con trai kia đây.

Thẩm Khang quan sát, tán dương: "Khá ổn. Tập nhiều thêm là được. Tới ai?"

Ánh mắt mọi người đổ dồn lên Tô Tình. Người nhảy thứ 2 phải lên sàn là cô bạn này. Cô cười thầm trong lòng, cho chừa cái tội đem cô đẩy ra thử nghiệm trước.

Một bước liền qua. Điệu nhảy nhanh gọn, dứt khoát tựa như lông vũ cọ nhẹ qua nền đất, không chút âm thanh.

Tới Tinh Nguyệt, em bước lên tràn đầy ý chí, nghị lực. Bước chân chạy lấy đà, rồi nhảy một cách dứt khoát.

Hiểu Tinh nhìn mà cảm thấy lòng có hơi buồn. Bạn học, ai nhảy cũng qua, còn cô thì phải lần hai mới làm được.

Giờ thể dục cuối cùng cũng dần đi tới hồi kết. Đột nhiên thầy thông báo kiểm tra. Các bạn trong lớp đều mang một vẻ mặt hoang mang.

Thầy cho thi theo đội, mà nhóm cô xếp thứ 3. Hai nhóm đầu đều được điểm khá cao.

Đứng trong hàng mà tim cô đập thình thịch, không phải sự rung động như trước mà thay vào đó là sự thấp thỏm, lo âu thành hay bại.

"Cố Hiểu Tinh."

Nhóm nào nhảy cũng 9 điểm, 10 điểm, tới phiên cô đi ngược lại tất cả.

Nhận được 8 điểm, cô không một chút hài lòng về bản thân, cảm thấy xoắn xuýt vô cùng. Người luôn đứng đầu như mấy người bạn của cô, sao họ có thể chấp nhận cái kết quả này đây.

Đôi lông mi rũ xuống, cô ngồi ủ dột một bên vẽ vòng tròn. Tinh Nguyệt nhận ra cô không vui vì điểm số đạt được liền mở lời an ủi: "Đừng buồn nữa. Đây mới điểm hệ số 1 thôi mà. Cuối kỳ cố gắng lên là được. Nhóm không trách cậu đâu."

Tô Tình cũng tới an ủi. Đôi mắt lấp lánh ánh nước ngẩng lên nhìn sang phía hai người con trai. Họ nhìn cô, một người trong đó thấp giọng nói: "Không sao. Bọn tôi không trách cậu. Đừng buồn nữa."

Tiếng của Thẩm Khang vừa thốt lên, bao tâm tư buồn tủi đều được xoa dịu, dòng nước ấm áp chảy dọc toàn thân. Một lời của anh còn trị giá hơn ngàn lời an ủi của người khác. Đây chính là sức mạnh của tình yêu. Dù chỉ là đơn phương cũng vẫn có sức ảnh hưởng rất lớn.

Tiết thể dục kết thúc. Mọi người đều trở về lớp. Hai người con trai chưa vào lớp, một tiếng nói châm chọc đã vang lên: "Nhìn xem. Nếu ban đầu chọn tôi thì các cậu đâu có bị kéo xuống như vậy."

Một người khác phụ họa theo: "Phải đó. Ánh Nguyệt của bọn tôi là giỏi nhất."

Tinh Nguyệt đúng lúc đi vào nghe được mấy lời chướng tai kia, lập tức đi thẳng tới, cất tiếng: "Kéo xuống hay không chưa tới cuối cùng chưa nói trước được điều gì. Người là bọn tôi chọn, bọn tôi còn chưa nói gì cậu đã ý kiến cái gì chứ. Nhảy cũng chỉ 8.5. Hơn bạn của tôi 0.5 thôi mà tự hào cái gì?"

Cô ả kia bị tắt máy, lắp bắp: "Cậu. . . ."

Một lúc mới lấy lại khí thế, cô ta hùng hổ lớn tiếng: "Đường Tinh Nguyệt. Tôi không nói cậu, cậu chen vào làm gì?"

Tinh nguyệt vẫn dáng vẻ kiêu sa như nữ hoàng, nhìn sang cô bạn đang tức giận tới tái mày tái mặt kia cười cười, đáp: "Bạn của tôi chỉ tôi có thể bắt nạt. Cậu là cái gì mà lớn giọng ở đây?"

Tinh Nguyệt còn đang tính nói tiếp, Hiểu Tinh đã chẳng thể nghe nổi nữa, lập tức đứng lên cất tiếng thanh lãnh: "Cậu ý kiến nhiều như vậy là không phục khi hai người kia chọn tôi mà không phải cậu đúng chứ?"

"Còn phải hỏi à? Không phục."

"Vậy thì thi đấu đi, thế nào?"

Tinh Nguyệt nghe thế đôi mắt không thể tin được nhìn sang cô bạn, ánh mắt nghiền ngẫm. Bình cô ấy thường rất mỏng manh, yếu ớt. Từ khi nào Hiểu Tinh đã trở nên cứng rắn như vậy.

Tinh Nguyệt không rõ nhưng Hiểu Tinh biết rõ nhất. Động lực duy nhất chính là anh. Mọi việc anh làm, cô đều ủng hộ. Cô không cho phép ai nhạo báng điều đó.

Cô ả hào hứng hỏi thể lệ: "Thi như thế nào?"

Hiểu Tinh ngẫm nghĩ, đáp lời: "Kết quả thi lần 2. Nếu tôi thua cậu, tôi sẽ tự động rút khỏi nhóm. Nếu tôi thắng cậu, cậu phải xin lỗi vì đã xúc phạm tôi và nhóm của tôi, được chứ?"

Nghĩ sao thì cái yêu cầu này cô thiệt phần nhiều. Nhưng cô không muốn ai đụng tới anh. Cô cũng chẳng kém tới mức đó, luyện tập nhiều thêm chắc chắn sẽ thắng.

"Được. Quyết định thế đi. Đến khi đó đừng trốn."

"Tôi chẳng hèn tới vậy. Sợ cậu thôi."

Tinh Nguyệt nhìn cô bạn cảm thấy cô ấy quá kích động rồi. Đúng vậy, cô hơi kích động quá. Nhưng chạm tới giới hạn của cô, cô sẽ không để yên. Ai cũng không được.

"Không sao. Đừng lo."

Cho Tinh Nguyệt một lời đảm bảo xong cô cúi xuống làm bài tập. Phó Hoành cùng Thẩm Khang đi vào, thấy một màn kia, nháy mắt nét mặt hạ xuống âm độ, làm người ta không rét mà run. Dừng chân lại trước bàn cô, Thẩm Khang nhìn một lát rồi trở về chỗ ngồi.

Cứ tưởng anh sẽ nổi giận. Nhưng anh chẳng nói gì cả. Điều này còn đáng sợ hơn. Thẩm Khang im lặng bao nhiêu sẽ lăng trì trái tim cô bấy nhiêu.

Vật vã mãi cũng trôi qua tiết học thứ 2. Tiếng chuông tan lớp vừa dứt, người con trai ấy đã xuất hiện trước mắt cô. Cô lặng lẽ nhìn anh, chờ đợi anh nói gì đó.

3 phút qua đi, anh vẫn im lặng. Khi cô nghĩ anh sẽ mở lời nói với cô thì lại quay qua nói với Tinh Nguyệt.

"Đi ăn không?"

Một chút hụt hẫng, một chút buồn bực, tích tụ dần cũng thành bệnh mất thôi. Cô cần giải tỏa. Đứng lên khỏi vị trí, cô mỉm cười đi ra khỏi lớp.

Tinh Nguyệt tính gọi người lại thì bị cánh tay của Phó Hoành ngăn lại.

"Kệ cậu ấy. Đi ăn thôi."

"Mấy cậu. . .sao có thể để kệ cậu ấy. Mấy cậu không thích cô ấy chỗ nào thì nói. Sao lại bỏ mặc cô ấy chứ."

Phó Hoành cùng Thẩm Khang im lặng, muốn kéo Tinh Nguyệt đi nhưng em lại bướng bỉnh không nghe, gạt tay họ ra, lấy hộp cơm mang theo ra ăn.

Thẩm Khang bất lực, lên tiếng: "Cậu. . .Được rồi, lát mình tìm Hiểu Tinh nói chuyện sau."

Tinh Nguyệt vẫn mặc kệ, không nói tiếng nào, cúi đầu ăn cơm. Phó Hoành cùng Thẩm Khang nhìn nhau, trong phút giây ấy họ chẳng biết xử lý tình huống thế nào cho ổn thỏa.

Khung cảnh bốn người trước kia vui vẻ phút chốc trầm lắng vì một vài lời nói. Người cứng đầu, kẻ cố chấp. Không ai chịu lùi một bước.

3 tiết học còn lại cứ dần trôi qua. Cô giáo vừa rời lớp, Hiểu Tinh đã nói nhà có việc, rời đi trước.

So với cô, Thẩm Khang cũng chẳng khá hơn, anh có chút buồn bực, cầm cặp nhấc chân đuổi theo. Hiểu Tinh mang trong người tâm tình không tốt lái xe rời đi, trên đường về do nhất thời mất tập trung suýt gây tai nạn. Tiếng chuông xe ai đó vang lên làm cô tỉnh lại. Tính quay người nhìn xem là ai, chưa kịp cử động, cô đã thấy người kia đi lên trước mặt, trầm giọng mắng: "Cậu lái xe kiểu gì vậy hả? Không cần mạng sao?"

Bị một tiếng quát làm cho đơ người, Hiểu Tinh mất vài giây mới ổn định tinh thần, nhỏ giọng cất tiếng mang theo chút âm mũi: "Xin lỗi. Mình lần sau sẽ chú ý."

Thẩm Khang đột nhiên tăng âm lượng, chất vấn: "Chuyện thi đấu, cậu cứ tự ý quyết thế mà không hỏi qua ý bọn tôi? Ai cho cậu cái quyền đó?"

Hiểu Tinh ngây người, tự hỏi. Cô chỉ muốn chứng minh quyết định của họ là đúng. Cô làm sai rồi sao? Anh không vui sao? Anh nổi giận với cô. Anh ghét cô rồi ư?

Bao câu hỏi vây quanh đầu cô gái nhỏ. Cô tủi thân, cô ấm ức. Cô chẳng biết nên nói gì nữa, chỉ đáp lại hai tiếng xin lỗi rồi lái xe về nhà.

Bước chân lảo đảo không có hồn đi lên lầu, vào phòng, đồ cũng chẳng thèm thay ra, cô nhìn lên trần nhà suy nghĩ thẫn thờ.

Thi đấu cũng là điểm nhóm, sao cô quên mất điều này được chứ? Có lẽ cô sai rồi. Cô không nên tự cho mình là đúng. Cô đi xin lỗi thì anh có hết giận không?

Đôi mắt ngập nước nhưng chẳng thể rơi xuống giọt nào. Cô ép bản thân nuốt ngược nước mắt vào trong. Không thể khóc, Hiểu Tinh. Mày phải mạnh mẽ lên. Anh ấy không thích mày thì mày đừng có chạm tới là được. Tự nhủ với bản thân như thế, cô nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, thay đồ xuống lầu trò chuyện cùng bà ngoại.

Vài ngày qua đi, kết quả thi đầu năm cũng đã được công bố. Nhìn cái hạng của bản thân trên bảng thông báo, Hiểu Tinh có chút không vui. Cô cố gắng như vậy vẫn chẳng thể ngồi vào top 10 của lớp.

Nhìn lên đầu bảng thấy 3 cái tên thật chói lóa. Hạng 1 của Phó Hoành, hạng 2 của Thẩm Khang, hạng 3 của Tinh Nguyệt. Cô tận hạng 22. Khoảng cách từ 12 tới 3 đã là rất xa, huống chi là tới tận hạng 2. Cô và anh ngày càng cách xa về cả học lực lẫn giao tiếp.

Trầm mặc đi về lớp, cô ngồi vào chỗ, Tô Tình tiến lại nói: "Nghe nói lát GVCN sẽ xếp lại vị trí ngồi đó."

Hiểu Tinh gật đầu: "Ừ. Mình có nghe nói."

Tô Tình quan sát một lúc thấy gương mặt của cô bạn này đột nhiên thay đổi tới kỳ lạ. Trước còn thấy cô ấy cười, nay dường như chỉ trầm trầm, âm lãnh, không nói, không cười.

"Cậu sao vậy? Ai chọc cậu không vui?"

"Mình có sao đâu. Cậu về chỗ đi. Cô vào kìa."

Tô Tình nghe vậy liền quay về chỗ. Ba người kia cũng vừa lúc đi vào. Tinh Nguyệt ngồi xuống vị trí bên cạnh, thấp giọng bảo: "Hiểu Tinh, lát đổi chỗ rồi. Không được ngồi cùng cậu nữa."

Hiểu Tinh cười trừ, an ủi cô bạn: "Có thể cậu sẽ được ngồi cùng Phó Hoành hoặc Thẩm Khang đấy chứ."

Hot

Comments

Nguyễn Phương Thảo

Nguyễn Phương Thảo

t thấy thiết lập nv sao sao á:))) tập trung vào nv phụ nhiều hơn nv chính, nv chính có đất diễn mà nhạt nhòa sao sao á, nữ phụ có vẻ nổi bật nên đọc như kiểu nữ chính làm nền cho nữ phụ ấy:)) nữ chính cũng không gọi là nhút nhát... nói chung là đọc nó cấn cấn sao á;))(ý kiến cá nhân thôi)

2024-02-08

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60 (H)
61 Chương 61 (H nhẹ)
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Ngoại truyện 1: Vu Quân - Tinh Tuyết
72 Ngoại truyện 2: Vu Quân - Tinh Tuyết
73 Ngoại truyện 3: Vu Quân - Tinh Tuyết
74 Ngoại truyện 4: Vu Quân - Tinh Tuyết
75 Thông báo nho nhỏ
Chapter

Updated 75 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60 (H)
61
Chương 61 (H nhẹ)
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Ngoại truyện 1: Vu Quân - Tinh Tuyết
72
Ngoại truyện 2: Vu Quân - Tinh Tuyết
73
Ngoại truyện 3: Vu Quân - Tinh Tuyết
74
Ngoại truyện 4: Vu Quân - Tinh Tuyết
75
Thông báo nho nhỏ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play