Biết mình đã lỡ động chạm vào vết thương của em ấy . Nhưng không biết phải làm gì cả . Chỉ có điều cậu và em ấy có cùng điểm chung là ' mất mẹ ' .
-" Giai Giai à , anh xin lỗi . Không phải anh cố tình hỏi để làm em khóc đâu '' . Cậu cũng đâu biết phải làm gì để dỗ dành con nít đâu chứ . Mặc dù , cậu cũng là con nít ấy có khác gì đâu . Đau đầu thật mà .
-'' Không phải tại anh đâu . Chỉ tại em nhớ mẹ nên mới khóc '' . Cô bé vẫn chưa ngừng khóc .
Thấy cô bé hiểu chuyện như vậy cậu cũng có chút đau lòng . Không phải ai cũng cảm nhận được nỗi đau mất mẹ . Nhưng cậu cũng không biết mặt mẹ từ sinh ra cho đến bây giờ nên anh có thể đồng cảm được với cô bé ở cả phương diện mất mẹ và cùng trang lứa .
-'' Em nín đi , sau này anh mới chơi với em nữa . Anh không thích chơi với mấy đứa nhóc hay mè nheo đâu '' . Biết mình đã không đúng với con bé nhưng cậu vẫn lên tiếng uy hiếp . Vì biết con bé đang tuổi ăn chơi nên cứ đánh vào tâm lí như vậy biết đâu sẽ nín thật thì sao ? . Còn nếu uy hiếp thất bại thì coi như hai ba con anh thất nghiệp .
Lần này , cậu đã đoán đúng .
-'' Không ! Anh phải chơi với Giai Giai , không được bỏ em chơi một mình , biết chưa ? '' . Nghe cậu nói như vậy cô bé cũng đành nuốt ngược nước mắt vào trong . Nhưng mặt mũi vẫn còn sụt sùi , tèm lem nước mắt . Ai kêu cô ham chơi , dễ bị dụ vậy chứ .
Không ngờ thật mà người làm cô bé khóc là cậu . Người làm em ấy ngừng khóc cũng là cậu . Từ khi nào , cậu lại có giá trị vậy chứ .
Cậu cũng nở nụ cười đầy bất lực . Vuốt đầu cô bé vừa là sự yêu thương , chiều chuộng vừa là sự trấn an như tình cảm của người anh dành cho cô em gái vậy .
-'' Nếu muốn anh chơi cùng thì phải ngoan , có biết không ? '' .
-'' Dạ . Em sẽ nghe lời anh mà . Anh phải chơi với em '' . Vừa nãy khóc nức nở bây giờ lại nũng nịu nài nỉ chơi cùng . Đúng là không ai lật mặt nhanh qua Giai Giai cô mà .
-'' Được , anh hứa '' .
Hai con người hứa hẹn , cười đùa vui vẻ với nhau cho tới xế chiều . Lần đầu tiên cậu gặp cô bé , đã làm cho anh vui vẻ , vừa đồng cảm và không biết mệt mỏi là gì . Cậu chỉ mong muốn được bình yên vậy thôi nhưng điều đó chỉ có suy nghĩ không bao giờ thành hiện thực được . Rất khó !
Giai Giai em thật đặc biệt .
Hai người chơi vui vẻ là vậy . Nhưng không biết rằng đằng sau họ có người luôn nhìn chầm chầm vào họ .
Thẩm Minh Châu đã làm gì sai mà ai cũng đối xử ghẻ lạnh vậy chứ . Lúc nào cũng thua con nhỏ Ngọc Giai . Ngay cả người làm cũng chẳng coi ra gì .
Nó còn có người chơi cùng còn mình thì không . Quả là cuộc sống rất công bằng .
Ba không thương , người làm không nhìn mặt . Kể cả có người chơi cùng cũng khó . Cùng là đứa trẻ không có mẹ sau lại phân biệt đối xử vậy chứ .
-----------------------
Phòng khách
-" Ba ơi , con mới chơi xong rồi nè " . Con bé cứ hí hửng chí chóe với ba mình .
-'' Chơi vui quá nên quên người ba này luôn có phải không ? '' . Ông Thẩm cốc nhẹ vào trán Giai Giai . Có đứa con gái mát lòng mát dạ vậy đó . Có người chơi cùng là không quan tâm gì đến ba của nó .
-'' A , không có mà ba . Chỉ tại ba bận không thèm chơi với con . Chỉ có anh Thế Khải mới chơi với con lâu như vậy , ba có làm được không ? '' . Gì vậy chứ , con không trách ba thì thôi đằng này ba còn trách ngược lại nữa .
Lúc nãy còn lên giọng trách móc sau bây giờ giống như là ông có lỗi vậy . Con bé đáo để thật đó .
-'' À , vậy là ba có lỗi rồi . Xin lỗi con gái , có chịu chưa '' . Dù cô bé có như thế thì nào thù ông vẫn yêu thương đứa con gái này nhất . Ông đối với Ngọc Giai là sự yêu chiều còn với Minh Châu là trách nhiệm . Không phải ông thiên vị . Nhưng chuyện gì cũng có lí do riêng . Người trong cuộc còn khó lòng lí giải được . Thì đừng mong người ngoài cuộc có thể hiểu .
Dù lí do là như thế nào , sự phân biệt rạch ròi của ông làm đứa trẻ vô tội bị tổn thương . Có thể trở nên tàn nhẫn trong tương lai nếu cứ tiếp tục như vậy .
-" Giai Giai chấp nhận lời xin lỗi của ba ba " . Con bé vui vẻ gật đầu đồng ý . Từ khi bước vào , vì vui quá mà con bé không để ý là bức tranh trước mắt ba . Cô bé cũng là người thẳng thắn có chút thắc mắc là hỏi liền :
-" Ba , người trong bức tranh là ai mà đẹp quá à . Hình như không phải là Giai Giai cũng không phải là chị Minh Châu . Vậy ba có con riêng bên ngoài sao ? " . Cô bé không nói thì thôi chứ nói là khiến người đối diện phải cứng họng không biết trả lời làm sao cho đúng .
Mặc dù , ông luôn giấu việc là nói với con bé mẹ đã mất . Và nhiều lần Giai Giai muốn xem ảnh của mẹ . Nhưng ông luôn nói dối là mẹ con không thích chụp hình . Ông sợ nói ra sẽ làm con bé tổn thương . Nhưng dẫu sao thì cứ dấu mãi không phải là chuyện tốt . Nên ông đành phải nói úp mở chứ chưa dám nói mẹ đã mất . Tránh tổn thương tâm hồn ngây dại của con bé . Để lớn chút nữa có nói cũng không muộn mà .
-" Sao con lại nói thế chứ , đây là mẹ con . Thấy mẹ có xinh đẹp không ? " . Nói về vợ ông thì xinh đẹp không là chưa đủ , chẳng biết khen gì cho xứng đáng với bà ấy nữa .
-" Là mẹ con thiệt sao " ........
------------HẾT CHAP 5---------
Updated 91 Episodes
Comments