Phải làm sao đây ?
-'' Ta biết con không tin đây là sự thật , nhưng những gì ông ta đã gây ra cho chúng ta thì không thể phủ nhận được . Còn làm gì để trả mối thù này thì từ từ con sẽ biết . Bây giờ có cơ hội học tập thì cố gắng đi . Nếu muốn mang ơn ông ta thì tùy con ta không ngăn cản '' . Quả là ông ta vừa đánh vừa xoa dồn Thế Khải vào thế khó . Tiến không nỡ lùi thì càng không .
Thấy ba mình nói như vậy cậu chẳng biết làm gì . Thôi cứ cho thời gian trôi qua , đợi một lúc nào đó cậu chính chắn có trả thù cũng không muộn .
Nếu Ông Thẩm đúng với nhưng lời ba nói thì chắc chắn mình sẽ không để yên như vậy . Còn không đúng thì chẳng phải mình lấy oán báo ơn trách nhầm ông Thẩm sao ?
-'' Dạ , con sẽ cố gắng học tập để sao này thành công cho ba được hãnh diện và có cuộc sống tốt hơn '' . Đây là lời hứa sâu thẳm trong lòng cậu , nhưng không làm cho ông Chu xúc động trái lại còn bị khinh bỉ .
Ha , nó mà học hành gì . Đầu đất như nó cứ bị người ta dắt mũi mãi thôi .
Nhưng dù sao nó cũng là hy vọng duy nhất của mình cứ dối lòng thuận theo nó trước đã . Chẳng mất mát gì đôi khi lại có lợi .
-'' Được '' .
-'' Ba tin tưởng con chứ ? '' .
Đương nhiên là ' Không ' .
Cứ cho là tin tưởng nó nhưng thử nghĩ mà xem nó yếu lòng như vậy sẽ bị người khác dẫn dụ . Vả lại , nó và con bé Giai Giai kia thân như vậy thì làm sao nó nghe lời mình trả thù đây .
Thôi , cứ bố thí cho nó lòng tin sao này biết đâu sẽ nhận lại kết quả tốt đẹp .
-'' Được , ba tin con '' . Lời này đối với Thế Khải là động lực rất lớn nhưng với ông ta là sự suy tính thiệt hơn .
Thế Khải chỉ cần ba có lòng tin thì cậu như có một liều thuốc quý , một nguồn ánh sáng len lỏi nơi bủa vây của bóng tối .
Ba đã đặt niềm tin thì mình sẽ cố gắng không làm ba thất vọng .
Bởi trên đời này ba là người thân duy nhất và cuối cùng .
Ba hãy đợi con...!
----------------------
Ngày mới lại bắt đầu nhưng bây giờ không biết lựa chọn con đường nào để kết thúc tốt đẹp .
Chẳng biết từ lúc nào trong đầu cậu lại cứ thấp thoáng hình bóng của Giai Giai . Không lúc nào mà cậu từ chối nếu có cơ hội gặp em ấy . Bây giờ vẫn vậy , cậu muốn qua thăm xem em ấy đã hết bệnh chưa .
Cô bé ấy trong sáng , đáng yêu đến nỗi chỉ gần em ấy một chút mọi buồn phiền đều tan biến .
Không biết từ bao giờ Thế Khải đã lệ thuộc vào Giai Giai quá rồi ...
Nghĩ là làm , cậu vào vệ sinh cá nhân thật nhanh đề cơ hội gần em ấy được nhiều hơn .
----------------------
Thẩm gia
-'' Ông chủ ... Có chuyện này ... '' . Không biết có nên nói không . Nếu nói có thể sẽ bị mắng một trận . Chứ để trong lòng càng khó chịu hơn . Coi như lần này hy sinh thân già này để nói lên thắc mắc .
Ông Thẩm rất hiểu chú Lý , có chuyện gì quan trọng ông ấy mới ấp úng như vậy .
-'' Ông Lý có chuyện gì sao ? Có gì thì cứ nói , cứ lắp bắp đó là cách nói chuyện tôi không thích nhất '' . Ông Thẩm là người làm ăn lớn . Không thích lòng vòng , cứ có gì nói đó vào thẳng trọng tâm . Nên có hơi khó chịu về chú Lý .
-'' Ông chủ đây không phải là vấn đề của tôi . Nhưng tôi cảm thấy thương cho cậu bé Thế Khải chúng ta dường như là lợi dụng cậu bé chứ không phải là giúp đỡ '' .
-'' Là chuyện này sao ? Ông sai rồi đây là đôi bên cùng có lợi . Thằng bé được đi học cùng trường với Giai Giai đó là may mắn , với lại cho Thế Khải chăm sóc con bé Giai Giai chẳng phải tốt hay sao ? '' .
Cậu có đang nghe nhầm không ? Thì ra mọi sự giúp đỡ điều có mục đích . Sự sắp đặt này đã vô tình làm Thế Khải càng hiểu lầm ông Thẩm và tin lời người ba của mình .
Cậu không muốn tiếp nghe nữa . Vốn dĩ là qua chơi với Giai Giai nhưng bây giờ đứng trước cửa phòng khách này lại biết thêm sự thật về con người mình đã từng mang ơn .
Tất cả đều là sự tính toán có chủ đích từ ông Thẩm .
Cậu quay lưng rời đi , bóng dáng hiện lên sự cô độc và tủi thân .
-'' Nhưng mà ông chủ à ...'' .
-'' Thôi , ông không cần nói gì nữa tôi quyết định rồi , ông dọn dẹp tách cafe này , tôi đi làm trước đây '' . Ông Thẩm không muốn nhắc đến chuyện này nên đành lảng tránh .
Ông định bước đi nhưng chợt khựng lại ...
-'' Tốt nhất ông đừng nói về chuyện này nữa '' . Đây là lời cảnh cáo dành cho chú Lý .
Ông Thẩm rời đi để lại cho chú Lý nhiều suy nghĩ . Chú Lý rất thương Thế Khải cậu bé ngoan ngoãn như vậy sao ông chủ nỡ lợi dụng như vậy .
Biết là chuyện này cũng không có gì quá đáng , giống như ông chủ nói là không có hại cho ai cả . Nhưng vấn đề này ...thật khó nói .
--------------------
Ánh nắng mặt trời chiếu gọi một khoảng không gian trong phòng của Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm .
Tiếng nói lanh lảnh đang hờn trách ba mình .
-'' Anh Thế Khải đâu ba , ba không cho anh ấy qua chơi với con , có đúng vậy không ? '' . Cô bé mới hết bệnh đã vội tìm Thế Khải . Nước mắt , nước mũi chảy dọc theo gương mặt non nớt . Giọng nói vô cùng uất ức .
Anh ấy đã nói nếu hết bệnh sẽ qua chơi cùng mình . Nhưng đã hai ngày rồi vẫn không thấy anh ấy đâu cả .
Anh Thế Khải đúng là đồ nói dối , chỉ giỏi hứa thôi . Mình nghĩ chơi với anh ấy luôn .
Giận dỗi là thế nhưng hai ngày Thế Khải không qua con bé có chút mất mác ...
-----------HẾT CHAP 16---------
Updated 91 Episodes
Comments