Kiều diễm lúc sáng sớm.

Dung Lạc bị người đàn ông cao lớn ôm cứng trong lòng, cùng nằm trên một cái giường mà tim không thể nào bình ổn được. Cho dù hắn nói như vậy đi chăng nữa...

"Em không phải không muốn làm vợ chồng hờ với tôi sao?"

Người đàn ông một câu chặng lại ý đồ muốn rút lui khỏi cái ôm ấp của Dung Lạc, cô yên tĩnh nằm trong ngực hắn, cố gắng ép mình nhắm mắt đi ngủ.

Đúng vậy, cô phải có giác ngộ của một người vợ, cho dù hiện tại họ chẳng có tình cảm gì với nhau.

Dung Lạc tự nhận mình không phải là người thích so đo tính toán còn làm bộ cao giá. Cô có nhận thức về sự thỏa hiệp bên cạnh bản tính không cam chịu số phận. Lúc cần bùng nổ cô nhất định sẽ không mặc người bài bố, lúc đã thỏa hiệp thì sẽ không để mình chịu oan ức.

Cô nhận thức được ở trong thời đại này, nếu cô đã có cơ hội được tự do yêu đương với người mình vừa ý thì sao lại không cố gắng vung đắp tình cảm này, rồi cùng hắn vượt qua cuộc sống gian khổ chứ.

Dung Lạc mơ màng suy nghĩ nhưng không khác gì đang tẩy não tâm hồn thiếu nữ chỉ mới mười tám đã phải lấy chồng của mình, không biết đã ngủ mất lúc nào chẳng hay.

Trong vô thức cô bất giác rút vào khối nhiệt độ ấm áp lại mang theo an toàn bên người. Cánh tay theo bản năng leo lên eo hông người đàn ông không chút ngại ngùng. Không biết khi tỉnh lại Dung Lạc có thể xấu hổ muốn đào cái lỗ để chui xuống không... Nhưng lúc này cô cực kỳ khao khát cảm giác an toàn, một nơi tựa như có thể để cho cô gửi gắm hết tâm tình bối rối cả ngày hôm nay và cả tương lai mù mịt không biết tốt hay xấu sau này.

Người đàn ông phát giác hành vi nghĩ một đằng làm một nẻo của ai đó trong lúc vô thức thì chỉ hơi nhếch nhếch khóe môi đồng thời gác cằm lên đỉnh đầu cô gái nhỏ, nhắm mắt lại.

Mục Dã cảm thấy trong hai mươi tám năm cuộc đời của mình, đây là đêm tuyệt vời nhất mà hắn từng trải qua. Một giấc này hắn ngủ đến sáng mờ mới tỉnh lại.

Trong lúc mơ màng hắn không ý thức được bàn tay to lớn đầy vết chai của mình đã luồn vào quần áo của người trong lòng được anh ôm cả đêm, áp lòng bàn tay lên da thịt mềm mại nơi eo thon cô gái nhỏ.

Cảm xúc tuyệt diệu kia khiến hắn mê muội mà hành động lớn mật xoa nắn vùng da nơi đó, vô tình khiến nó đỏ ửng mập mờ, còn không ngừng hướng tấm lưng cô gái mà leo lên.

"Ưm..."

Người trong lòng bị hắn quấy rối vô thức phát ra một tiếng rên khe khẽ, thành công đánh tỉnh người đàn ông đang mượn cớ làm bậy.

Nhưng nó chỉ chặn lại hành động của người đàn ông kia ba giây mà thôi.

"A..."

Bỗng nhiên bị chặn môi, Dung Lạc mém chút là ngừng thở. Nếu không phải khí tức của người đàn ông không tính là xa lạ, cô cũng nhanh chóng nhận thức được hoàn cảnh xung quanh thì có lẽ cô đã phản kháng rồi. Nhưng hai đời chưa từng hôn ai hay được ai hôn, Dung Lạc bối rối đón nhận ướt át vào buổi sáng sớm của hắn một cách khó khăn. Đôi tay đặt trước ngực hắn vô thức xiết chặt vải vóc, đôi mắt khép hờ nhanh chóng mù sương.

Thời điểm được hắn buông ra, Dung Lạc bởi vì nụ hôn kiểu pháp ngang tàng kia chọc cho hít vào thì ít thở ra thì nhiều, khuôn mặt đỏ bừng hết lên.

Mục Dã từ trong biểu tình và hành động nhỏ nhặt của cô nhận thức được cô không có bài xích chuyện này. Dù vậy hắn cũng không lại làm ra gì khác có thể khiến cho người trong lòng hoảng sợ hơn mà im lặng luồn tay vào mái tóc của cô gái, mềm nhẹ trải vuốt tựa như đang xoa dịu hơi thở phập phồng của cô.

Dung Lạc thở hổn hển một hồi rốt cuộc đã bình ổn lại. Cô không có nói lời dư thừa khi mà nó chỉ khiến cho không khí càng thêm xấu hổ, trước tiên giả bộ nhìn ra cửa sổ xem xem.

"Còn rất sớm. Muốn ngủ thêm chút nữa không?"

Mục Dã không làm khó cô. Vừa nói vừa nhảy xuống giường bằng một động tác mau lẹ, nhanh đến mức Dung Lạc đều không nhìn kịp.

Dung Lạc còn chưa kịp trả lời đã thấy hắn đơn giản mặc xong quần áo lên người rồi. Điều này khiến cho cô nhanh chóng hoàn hồn lại, một lần nữa khẳng định tình cảnh hiện tại của mình một cách triệt để nhất, sau một đêm ngon giấc đến không thể ngờ được bên cạnh người đàn ông sau này sẽ là chồng cô... Bằng cách thức được xem là ép buộc chứ không phải do tự nguyện, bởi một hoàn cảnh tàn khốc mà đến hiện tại cô còn cảm thấy tất cả chỉ là cô đang mơ mà thôi.

"Ngủ thêm chút nữa đi."

Mục Dã quyết định thay cô luôn, vừa nói vừa giúp cô đắp lại chăn.

Có lẽ là thật sự còn rất sớm nên Dung Lạc bị người quấy phá chẳng bao lâu đã vô thức ngủ lại rồi. Hoặc giả là cô đang trốn tránh hiện thực được chút nào hay chút ấy...

Thời điểm lần thứ hai tỉnh lại Dung Lạc cảm thấy tinh thần tràn trề, sức sống mãnh liệt đến mức cô hiện tại có thể gặt một mạch hai mẫu ruộng chứ chẳng đùa. Dung Lạc đứng trên ban công, mặc cho ánh nắng phủ khắp toàn thân, đối với biển rộng bao la phía xa hít vào một hơi vị mặn chát còn có chút mùi tanh, khiến nó tràn ngập hai lá phổi đến căng đau.

Dung Lạc, mày vẫn đang sống.

Đúng vậy, cô vẫn đang sống, cho dù là sống trong thân thể của người khác thì cũng là sống. Cho nên cô nhất định phải cố lên, không thể cứ mãi chìm đắm trong hoang mang. Cô nhất định phải kiên cường hơn mới có thể sống trong thời kỳ hậu tận thế nghe chẳng có gì tốt lành này.

Không phải chỉ là bị ép có một ông chồng thôi sao? Kiếp trước cô còn chẳng kịp nghĩ vào năm nào tháng nào mình sẽ lấy chồng nữa, cho đến tận lúc chết cô còn chưa có bạn trai kia. Nhưng cô là người không thích oán thán số phận, đây cũng không phải đường cùng. Cho dù là phải thì cô vẫn có thể can đảm đương đầu.

Ít nhất cô có thể cảm thấy may mắn vì ở nơi này, cô không có khả năng bị phản bội. Sẽ không có tiểu tam, tiểu tứ hoặc là lừa gạt tình cảm, chồng cô sẽ chỉ có càng thêm yêu cô, nâng niu từng chút một.

Chỉ cần không phải đến mức phải hầu hạ nhiều người cùng lúc, cô có cái gì không thể chấp nhận. Chưa kể người đàn ông kia cô cảm nhận được hắn là một người tốt, không phải hoàn mỹ thì cũng đã không sai biệt lắm. Đặc biệt là... Lồng ngực ấm áp... Cho cô cảm giác an toàn, muốn dựa dẫm.

Nghĩ thông rồi, Dung Lạc không lại cuống quít vì vấn đề này nữa. Việc cô cần làm là nhanh chóng làm quen với cuộc sống này.

Dung Lạc mang theo tâm tình không thể tốt hơn đi vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt, thay đồ...

Cái gì vậy...

Dung Lạc khẽ nghiêng thân để có thể thấy rõ hơn dấu vết có phần quá mức ám muội trên vòng eo thanh mảnh của mình.

Phùng!

Mặt cô đùng một cái đỏ bừng hết lên, đến cả cổ lẫn tai đều hồng thấu khi nhận thức được đó là thứ gì... Điều gì làm nên những dấu vết kia trên người cô.

Sắc tình kiều diễm vào buổi sáng sớm hôm nay lập tức chiếm trọn tâm trí Dung Lạc, khiến cô "ôi" một tiếng rồi vùi mặt vào hai cánh tay, cuộn mình ngồi thụt xuống sàn.

Hot

Comments

Thích Làm Đẹp 💋

Thích Làm Đẹp 💋

hơ hơ hơ sướng bỏ mẹ a nhỉ. 28 năm cuộc đời zai zin lần đầu dc ôm gái ngủ quên hết cả ngày tận thế luôn r 🤣🤣🤣🤣🤣🤣

2024-01-03

1

Bao Kim Nguyen

Bao Kim Nguyen

Ủa vậy mấy cái dấu đó nó xảy ra khi nào mà mắm ko biết ? Ngủ kiểu gì ghê vậy!?

2023-09-28

1

Phạm Tuyết Mai

Phạm Tuyết Mai

haha chị định cướp vc của máy gặt ah

2023-04-09

3

Toàn bộ
Chapter
1 Nơi kỳ quái.
2 Không chỉ có đồ mà còn cả người.
3 Chạy trốn thất bại.
4 Thiếu tá đến giành vợ rồi.
5 Bỗng nhiên trở thành vợ người ta.
6 Không ngờ lại là tận thế...
7 Thỏa thuận sống chung.
8 Đầy đủ đến mỉa mai.
9 Kiều diễm lúc sáng sớm.
10 Bị phát hiện rồi?
11 Dụ dỗ khó lòng cưỡng lại. (h-)
12 Vấn đề không thể tránh khỏi.
13 Bất an không ngừng.
14 Bộ mặt thật sự của hòn đảo.
15 Người đàn ông hoàn hảo.
16 Tiến lên đi.(H)
17 Em thật ngốc.(H)
18 Không phải người.(H)
19 Sắc tình lúc sáng sớm.(h-)
20 Trước vui sướng sau là hiện thực tàn khốc.(h-)
21 Nghe lời tôi.
22 Em nhớ kỹ.
23 Chỉ cần sống sót.
24 Hoàn cảnh thật sự.
25 Đi rồi.
26 Quãng thời gian xa cách.
27 Địch hay bạn?
28 Đừng theo nữa, đi đi!
29 Thủ đoạn bảo mệnh.
30 Tìm hiểu thông tin.
31 Cẩn thận chuẩn bị - Tình huống đột biến.
32 Thuận lợi ra biển.
33 Đứa con của biển.
34 Lòng người là thứ không đáng một đồng.
35 Cùng lúc nhập biển.
36 Kinh hãi thế tục.
37 Tán thân miệng cá.
38 Xông vào nhà người khác.
39 Mười lăm ngày.
40 Chỉ cần cô mang thai.
41 Đến cửa khiêu khích.
42 Bình minh - Hoàng hôn.
43 Quyền lợi của nữ tánh.
44 Thương tích đầy mình.
45 Trạng thái chết giả.
46 Đến miệng lại không thể ăn.
47 Trúng độc.
48 Tỉnh lại.
49 Nó là do em gọi tới?
50 Lây nhiễm khí tức.
51 Cô gái ngốc!
52 Em là quan trọng nhất.
53 Trách nhiệm của hắn.
54 Em không phải Dung Lạc.
55 Phơi bày bản thân.
56 Khiến người tò mò.
57 Tình thế khó lường.
58 Bị cô chọc tức chết rồi.
59 Người hay ma?
60 Em có thai rồi!
61 Dỗ dành nâng niu.
62 Chưa chạm đến điểm mềm mại trong lòng.
63 Luật Thép.
64 Lợi ích toàn cục.
65 Học hỏi kinh nghiệm chăm sóc vợ.
66 Cuộc sống sau khi mang thai.
67 Ư đừng, bé con...(H)
68 Mỗi người một việc.
69 Chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.
70 Thông điệp của biển.
71 Vòng tay ấm áp.
72 Anh, tay!
73 Tâm sự.
74 Ân hay oán đều là do bản thân đến cảm nhận.
75 Song song suy nghĩ.
76 Từ chối.
77 Ý định.
78 Xây dựng căn cứ cho riêng mình.
79 Cậu nói giỡn?
80 Ghé thăm thôn trưởng.
81 Thân thế của "Dung Lạc".
82 Cả đời tận tụy.
83 Không khác gì lăng trì.
84 Mở miệng là khiến người câm nín.
85 Tinh linh nhập biển.
86 Cô ấy thuộc về nơi này.
87 Quả nhiên.
88 Hai mảnh ghép dành cho nhau.
89 Tứ lão.
90 Cha mẹ của "Dung Lạc"
91 Phụ nữ mang thai không biết nói lý.
92 Đồng thời hành động.
93 Đánh cắp Z.
94 Là cậu đi?
95 Chết đến không thể chết hơn mới thôi.
96 Ngoài ý muốn.
97 Lừa dối chót lọt.
98 Máu lạnh.
99 Đại tiệc mãn hán.
100 Người không thấy.
101 Thành công rời đi.
102 Hội họp.
103 Chuyện gì đang ẩn giấu phía sau?
104 Chim khôn chọn cành tốt mà đậu.
105 Nên cười một trận.
106 Hành động đúng đắn nhất.
107 Tiếp cận hòn đảo chót lọt.
108 Cần em ra tay rồi.
109 Cứ như vậy đi sao?
110 Ké miếng thôi.
111 Tràng diện quá lớn.
112 Náo nhiệt.
113 Cô ấy là người thế nào nhỉ?
114 Đổi cách làm đi.
115 Chạy thục cả mạng.
116 Nhục quá!!
117 Mục Dã cẩn thận!
118 Tạm thời trở lại tàu.
119 Lần nữa nhập động.
120 Triệt phá ổ trứng.
121 Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho chuyện mình đã làm.
122 Vấn đề sưởi ấm.
123 Không nên quá tham lam.
124 Nhìn cho kỹ, nhớ cho rõ, không được quên.
125 Thủy giới - Thủy đảo.
126 Bắt đầu khai hoang - Nấm.
127 Có khả năng không?
128 Dò hỏi.
129 Dỗ dành trấn an phiên bản đặc biệt. (h)
130 "Dung Lạc"
131 Bất tỉnh lâm sàng.
132 Người đàn ông thật khó dỗ.
133 Cái này ăn được hả?
134 Lóc thịt.
135 Tìm được rồi.
136 Nấm biến dị.
137 Có người chạm vào màn chắn.
138 Gặp lại Đới Mặc.
139 Nói cho rõ ràng.
140 Ở lại.
141 Vấn đề lộ ra.
142 Gừng càng già càng cay.
143 Dỗ ngủ(h).
144 Cá của Dung Lạc.
145 Đi săn.
146 Gà chân hạc.
147 Đuổi người.
148 Trâu một sừng.
149 Hớt tay trên.
150 Nhận người.
151 Âm thầm kiểm tra.
152 Đưa chúng tôi về với cô ấy.
153 Một con đường.
154 Người con gái bên bìa rừng.
155 Càng thêm tò mò.
156 Nghĩ thông suốt.
157 Tôi quên.
158 Cuộc rượt đuổi trong nước.
159 Muốn sinh!
160 Mục Lam.
161 Nhận hết cưng chiều.
162 Giúp em hút ra(H).
163 Tách đoàn.
164 Cùng nhau xem nấm phát sáng(h-).
165 Xem nấm hay đánh dã chiến?(H)
166 Hỗn loạn.
167 Chọn nhằm người rồi.
168 Đấu chí đấu dũng.
169 Thời thế thay đổi.
170 Phong bế hòn đảo.
171 Làm sao hóa giải?
172 Sủng nhi của biển.
173 Giải pháp.
174 Lam Lam biết sai rồi!
175 Chỉ vì lo lắng.
176 Ý định tương lai.
177 Cho nó hấp thụ ánh sáng.
178 Viên mãn.
179 Rieview truyện mới!!!
180 Thông báo truyện mới.
Chapter

Updated 180 Episodes

1
Nơi kỳ quái.
2
Không chỉ có đồ mà còn cả người.
3
Chạy trốn thất bại.
4
Thiếu tá đến giành vợ rồi.
5
Bỗng nhiên trở thành vợ người ta.
6
Không ngờ lại là tận thế...
7
Thỏa thuận sống chung.
8
Đầy đủ đến mỉa mai.
9
Kiều diễm lúc sáng sớm.
10
Bị phát hiện rồi?
11
Dụ dỗ khó lòng cưỡng lại. (h-)
12
Vấn đề không thể tránh khỏi.
13
Bất an không ngừng.
14
Bộ mặt thật sự của hòn đảo.
15
Người đàn ông hoàn hảo.
16
Tiến lên đi.(H)
17
Em thật ngốc.(H)
18
Không phải người.(H)
19
Sắc tình lúc sáng sớm.(h-)
20
Trước vui sướng sau là hiện thực tàn khốc.(h-)
21
Nghe lời tôi.
22
Em nhớ kỹ.
23
Chỉ cần sống sót.
24
Hoàn cảnh thật sự.
25
Đi rồi.
26
Quãng thời gian xa cách.
27
Địch hay bạn?
28
Đừng theo nữa, đi đi!
29
Thủ đoạn bảo mệnh.
30
Tìm hiểu thông tin.
31
Cẩn thận chuẩn bị - Tình huống đột biến.
32
Thuận lợi ra biển.
33
Đứa con của biển.
34
Lòng người là thứ không đáng một đồng.
35
Cùng lúc nhập biển.
36
Kinh hãi thế tục.
37
Tán thân miệng cá.
38
Xông vào nhà người khác.
39
Mười lăm ngày.
40
Chỉ cần cô mang thai.
41
Đến cửa khiêu khích.
42
Bình minh - Hoàng hôn.
43
Quyền lợi của nữ tánh.
44
Thương tích đầy mình.
45
Trạng thái chết giả.
46
Đến miệng lại không thể ăn.
47
Trúng độc.
48
Tỉnh lại.
49
Nó là do em gọi tới?
50
Lây nhiễm khí tức.
51
Cô gái ngốc!
52
Em là quan trọng nhất.
53
Trách nhiệm của hắn.
54
Em không phải Dung Lạc.
55
Phơi bày bản thân.
56
Khiến người tò mò.
57
Tình thế khó lường.
58
Bị cô chọc tức chết rồi.
59
Người hay ma?
60
Em có thai rồi!
61
Dỗ dành nâng niu.
62
Chưa chạm đến điểm mềm mại trong lòng.
63
Luật Thép.
64
Lợi ích toàn cục.
65
Học hỏi kinh nghiệm chăm sóc vợ.
66
Cuộc sống sau khi mang thai.
67
Ư đừng, bé con...(H)
68
Mỗi người một việc.
69
Chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.
70
Thông điệp của biển.
71
Vòng tay ấm áp.
72
Anh, tay!
73
Tâm sự.
74
Ân hay oán đều là do bản thân đến cảm nhận.
75
Song song suy nghĩ.
76
Từ chối.
77
Ý định.
78
Xây dựng căn cứ cho riêng mình.
79
Cậu nói giỡn?
80
Ghé thăm thôn trưởng.
81
Thân thế của "Dung Lạc".
82
Cả đời tận tụy.
83
Không khác gì lăng trì.
84
Mở miệng là khiến người câm nín.
85
Tinh linh nhập biển.
86
Cô ấy thuộc về nơi này.
87
Quả nhiên.
88
Hai mảnh ghép dành cho nhau.
89
Tứ lão.
90
Cha mẹ của "Dung Lạc"
91
Phụ nữ mang thai không biết nói lý.
92
Đồng thời hành động.
93
Đánh cắp Z.
94
Là cậu đi?
95
Chết đến không thể chết hơn mới thôi.
96
Ngoài ý muốn.
97
Lừa dối chót lọt.
98
Máu lạnh.
99
Đại tiệc mãn hán.
100
Người không thấy.
101
Thành công rời đi.
102
Hội họp.
103
Chuyện gì đang ẩn giấu phía sau?
104
Chim khôn chọn cành tốt mà đậu.
105
Nên cười một trận.
106
Hành động đúng đắn nhất.
107
Tiếp cận hòn đảo chót lọt.
108
Cần em ra tay rồi.
109
Cứ như vậy đi sao?
110
Ké miếng thôi.
111
Tràng diện quá lớn.
112
Náo nhiệt.
113
Cô ấy là người thế nào nhỉ?
114
Đổi cách làm đi.
115
Chạy thục cả mạng.
116
Nhục quá!!
117
Mục Dã cẩn thận!
118
Tạm thời trở lại tàu.
119
Lần nữa nhập động.
120
Triệt phá ổ trứng.
121
Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho chuyện mình đã làm.
122
Vấn đề sưởi ấm.
123
Không nên quá tham lam.
124
Nhìn cho kỹ, nhớ cho rõ, không được quên.
125
Thủy giới - Thủy đảo.
126
Bắt đầu khai hoang - Nấm.
127
Có khả năng không?
128
Dò hỏi.
129
Dỗ dành trấn an phiên bản đặc biệt. (h)
130
"Dung Lạc"
131
Bất tỉnh lâm sàng.
132
Người đàn ông thật khó dỗ.
133
Cái này ăn được hả?
134
Lóc thịt.
135
Tìm được rồi.
136
Nấm biến dị.
137
Có người chạm vào màn chắn.
138
Gặp lại Đới Mặc.
139
Nói cho rõ ràng.
140
Ở lại.
141
Vấn đề lộ ra.
142
Gừng càng già càng cay.
143
Dỗ ngủ(h).
144
Cá của Dung Lạc.
145
Đi săn.
146
Gà chân hạc.
147
Đuổi người.
148
Trâu một sừng.
149
Hớt tay trên.
150
Nhận người.
151
Âm thầm kiểm tra.
152
Đưa chúng tôi về với cô ấy.
153
Một con đường.
154
Người con gái bên bìa rừng.
155
Càng thêm tò mò.
156
Nghĩ thông suốt.
157
Tôi quên.
158
Cuộc rượt đuổi trong nước.
159
Muốn sinh!
160
Mục Lam.
161
Nhận hết cưng chiều.
162
Giúp em hút ra(H).
163
Tách đoàn.
164
Cùng nhau xem nấm phát sáng(h-).
165
Xem nấm hay đánh dã chiến?(H)
166
Hỗn loạn.
167
Chọn nhằm người rồi.
168
Đấu chí đấu dũng.
169
Thời thế thay đổi.
170
Phong bế hòn đảo.
171
Làm sao hóa giải?
172
Sủng nhi của biển.
173
Giải pháp.
174
Lam Lam biết sai rồi!
175
Chỉ vì lo lắng.
176
Ý định tương lai.
177
Cho nó hấp thụ ánh sáng.
178
Viên mãn.
179
Rieview truyện mới!!!
180
Thông báo truyện mới.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play