Bộ mặt thật sự của hòn đảo.

Dung Lạc được người đàn ông đưa đi tham quan một vòng xung quanh khu căn cứ.

Cô nhìn trong mắt nhưng kinh ngạc trong lòng lại càng ngày càng lớn, nhất thời xấu hổ mới rồi cũng biến đi đâu mất. Dung Lạc bắt đầu toàn tâm toàn ý quan sát những kiến trúc bên trong căn cứ, dần dần nhận thức được triệt để một điều: Nơi này đúng là không phải thời kỳ hòa bình của thế kỷ hai mươi mốt. Thật sự thì từ đầu chí cuối cô đều không nghĩ rằng những điều người đàn ông đã nói là bịa đặt hòng lừa gạt cô. Chỉ việc cô đã chết lại xuyên không đến đây thì không có việc gì là không thể xảy ra. Thật tình thì cô chỉ là không muốn tin rằng hoàn cảnh nơi này lại khốc liệt như thế thôi.

Nơi xa xa, những trụ phát điện bằng gió thô to vĩ đại cứ như một pháo đài, đảm bảo không có cơn bão nào có thể quật ngã được nó xuống sừng sững đứng đó. Những khu kiến trúc như xe tăng bọc thép ẩn mình trên những sườn núi... So với những ngôi nhà Dung Lạc nhìn thấy giống như nơi cô đang ở một chút đều không hợp nhau, cứ như không cùng thời đại vậy.

Thật sự đúng là không cùng thời đại như Dung Lạc nghĩ. Những thứ cô đang thấy được xây dựng hơn trăm năm trước vì mục đích an toàn tuyệt đối. Những căn nhà nơi cô ở lại được xây sau, ý đồ cũng khác nhau đương nhiên là không giống.

Điều khiến Dung Lạc ngỡ ngàng là khu căn cứ này lớn như vậy... Không, phải nói là hòn đảo này không hề nhỏ như cô nghĩ. Ngôi làng nơi cô sống nằm ở trên núi, vách núi sừng sững bao bọc lấy nó. Dù có bãi biển thì nó cũng không lớn như thứ cô thấy trước mặt. Núi thấp chập chùng, bãi biển trải dài xung quanh triền núi không có cát trắng mềm mại mà mang theo mùi vị hoang dã thô trầm, cát sỏi cấn chân.

Quần thể kiến trúc trải đều trên dải đất thoải cao hơn mặt biển chừng năm mét rồi dần dần leo lên những sườn núi. Bãi biển chiếm cứ hai bên khu căn cứ, cách nó mấy chục mét, từ xa đã có thể thấy bọt trắng xóa văng tung tóe trên bãi cát sỏi.

Khung cảnh không thể chê được. Nếu hoàn cảnh không phải là hậu tận thế thì sẽ càng tốt hơn.

Dung Lạc đứng trên sườn núi đưa mắt nhìn vùng biển ngoài khơi, nhưng tầm mắt cô chỉ thấy sương mù dày đặc, cùng lắm chỉ nhìn được tầm một hải lý lấy ranh giới là bãi biển. Cô có thể hình dung được cả hòn đảo này đều bị tấm bình phong sương mù kia bao phủ, vừa là tấm khiên bảo vệ nó tránh khỏi sự dòm ngó, vừa là lồng giam trói chặt những cư dân yếu ớt trên hòn đảo, khiến họ không thể rời khỏi, suốt đời chỉ có thể bị chôn chân ở nơi này.

Đến hiện tại cô mới cảm nhận hết được hoàn cảnh xung quanh mình có bao nhiêu ác liệt.

Vượt qua đại dương kia, cô sẽ ngay lập tức lạc vào tình cảnh mất phương hướng. Có thể rời khỏi phạm vi sương mù dày đặc này hay không đều phải xem may mắn.

"Các anh rời đi nơi này bằng cách nào?"

Cô không nhịn được quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh hỏi.

"Máy bay, tàu thuyền."

Mục Dã không chút chần chừ trả lời, nhưng trong lòng hắn lại đã khẳng định chắc chắn vợ của mình không bình thường. Cô gái nhỏ hoàn toàn không biết gì về nơi này.

Tuy nói trong ngôi làng kia đời sống khá khép kín, thế nhưng không lý nào không biết cả những thứ cơ bản này. Cô một chút đều không rõ tình huống xung quanh, vậy mà còn luôn có ý nghĩ liều lĩnh khác người như vậy.

Mục Dã không ít lần thắc mắc tại sao Dung Lạc lại có thể không chút chần chừ đắn đo gì về quyết định cá chết rách lưới với họ. Không phải dự dưng mà ngôi làng kia cam nguyện thỏa hiệp, đều là vì mạng sống cả thôi. Sau khi dần dần phát hiện những khác biệt trên người cô, hắn nghĩ có một nữa nguyên nhân là do cô chẳng biết gì cả.

Không biết thì không sợ, chính là câu nói này.

"Những phương tiện đó đều được bảo mật."

Thấy Dung Lạc đưa mắt tìm kiếm xung quanh, hắn lên tiếng nhắc nhở.

Dung Lạc trước là giật mình, sau là ngại ngùng quay đầu đi, tay còn vô thức vò vò vạt áo một cách kín đáo.

Mục Dã không biết tất cả nữ tánh khi bối rối có phải đều giống như cô không, nhưng hắn cảm thấy hành động của cô rất đáng yêu. Cứ ngỡ là che dấu tốt rồi nhưng đều bị hắn nhìn ra còn không tự biết.

Đáng yêu đến mức này làm hắn cảm thấy không cần thiết phải vội vàng muốn phanh phui bí mật của cô gái nhỏ ra. Để nó làm thú vui mỗi ngày mới tốt.

Dung Lạc không biết người đàn ông bên cạnh đang có những ý nghĩ quá mức tà ác đối với mình, cô còn đang bận nghĩ nên làm sao cứu vãn tình huống xấu hổ này, còn phải không khiến cho người đàn ông nghi ngờ thêm mà có thể giúp cô biết được nhiều thông tin hơn.

"Bên ngoài thật sự rất nguy hiểm à?"

Dung Lạc nhìn mặt biển trông cũng chẳng khác gì trong trí nhớ của cô trước khi xuyên không mà bất giác thốt lên.

"Nếu em không sợ thì lần sau tôi sẽ cho em xem."

Mục Dã khẽ siết bàn tay cô gái nhỏ bên dưới ống tay áo rộng quá khổ, hứa hẹn.

Dung Lạc không biết bản thân có thể sợ hay không, nhưng cô nhất định muốn xem nên lập tức gật đầu. Cô thật sự không tưởng tượng được những thứ nguy hiểm được đám quân nhân nơi này dùng làm thực phẩm mỗi ngày nó trông thế nào. Cô lại không có mơ mộng hắn sẽ mang cô ra ngoài nhìn tận mắt nên không muốn nói mấy câu vô nghĩa với hắn. Ngược lại là Mục Dã cảm thấy bàn tay nhỏ hắn đang nắm hơi lạnh, lại nhìn mặt trời lớn đã dần lặng mất bóng, cảnh sắc bắt đầu mờ ảo lên mà kiên quyết nói: "Trở về thôi."

Cho dù trong lời nói của hắn không có ý tứ không tha nghi ngờ thì Dung Lạc cũng sẽ nghe lời, bởi vì cô thấy lạnh thật.

Ban ngày và ban đêm ở thời kỳ này chênh lệch nhiệt độ thật sự quá lớn. Bọn họ lại đứng ở nơi cao hóng gió, đương nhiên là lạnh hơn so với bình thường rất nhiều. Dù sao cũng đã xem được hết những thứ có thể xem rồi, thứ không thấy được lại không thể dễ dàng nhìn xem, Dung Lạc không muốn để bản thân phải chịu tội.

Mục Dã khẽ chỉnh lại cổ áo quân dụng dài quá mông của cô rồi mới cẩn thận che chở cô đạp lên đất đá nham nhở trên đường, trở về nhà.

"Bình thường các người ở trong căn cứ làm những gì? Lúc không có ra ngoài làm nhiệm vụ."

Dung Lạc cả lúc đi lẫn lúc về đều không nhìn thấy nhiều bóng dáng quân nhân cho lắm, không giống cái hôm trận chiến giành người diễn ra nên tò mò hỏi.

"Huấn luyện."

Mục Dã hờ hững đáp. Hắn lại nói: "Trừ những lúc cần đi tuần, ăn uống và nghỉ ngơi ra."

Chỉ có nâng cao năng lực của bản thân mỗi ngày thì họ mới có thể có nhiều cơ hội sống sót hơn mỗi lần ra ngoài đối mặt với nguy hiểm.

"Vậy sao anh ở nhà..."

Dung Lạc nói một nữa thì tắt tiếng. Thời điểm cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của người đàn ông mà vừa xấu hổ vừa hối hận vô cùng vì đã nhanh mồm nhanh miệng.

"Quân nhân thời bình còn có ba ngày nghỉ cưới cơ mà."

Mặt Dung Lạc đỏ lựng lên như quả lựu chín khi nghe thấy lời này của người đàn ông. Nhưng sau đó cô lại nhớ ra Mục Dã đã nói ngày mốt lên đường đi làm nhiệm vụ, nói vậy là... Sau khi kết thúc ba ngày nghỉ cưới như hắn nói, hắn sẽ rời đi căn cứ ngay. Lòng cô bất giác chùng xuống.

Hot

Comments

Bao Kim Nguyen

Bao Kim Nguyen

Thế nào nàng ta cũng giao thịt ra nè nhe😝

2023-09-28

1

☪

mới cưới thì ở nhà làm chút chuyện F.A ko hiểu

2023-03-17

2

Diệu Thanh

Diệu Thanh

hónggghh

2023-03-17

2

Toàn bộ
Chapter
1 Nơi kỳ quái.
2 Không chỉ có đồ mà còn cả người.
3 Chạy trốn thất bại.
4 Thiếu tá đến giành vợ rồi.
5 Bỗng nhiên trở thành vợ người ta.
6 Không ngờ lại là tận thế...
7 Thỏa thuận sống chung.
8 Đầy đủ đến mỉa mai.
9 Kiều diễm lúc sáng sớm.
10 Bị phát hiện rồi?
11 Dụ dỗ khó lòng cưỡng lại. (h-)
12 Vấn đề không thể tránh khỏi.
13 Bất an không ngừng.
14 Bộ mặt thật sự của hòn đảo.
15 Người đàn ông hoàn hảo.
16 Tiến lên đi.(H)
17 Em thật ngốc.(H)
18 Không phải người.(H)
19 Sắc tình lúc sáng sớm.(h-)
20 Trước vui sướng sau là hiện thực tàn khốc.(h-)
21 Nghe lời tôi.
22 Em nhớ kỹ.
23 Chỉ cần sống sót.
24 Hoàn cảnh thật sự.
25 Đi rồi.
26 Quãng thời gian xa cách.
27 Địch hay bạn?
28 Đừng theo nữa, đi đi!
29 Thủ đoạn bảo mệnh.
30 Tìm hiểu thông tin.
31 Cẩn thận chuẩn bị - Tình huống đột biến.
32 Thuận lợi ra biển.
33 Đứa con của biển.
34 Lòng người là thứ không đáng một đồng.
35 Cùng lúc nhập biển.
36 Kinh hãi thế tục.
37 Tán thân miệng cá.
38 Xông vào nhà người khác.
39 Mười lăm ngày.
40 Chỉ cần cô mang thai.
41 Đến cửa khiêu khích.
42 Bình minh - Hoàng hôn.
43 Quyền lợi của nữ tánh.
44 Thương tích đầy mình.
45 Trạng thái chết giả.
46 Đến miệng lại không thể ăn.
47 Trúng độc.
48 Tỉnh lại.
49 Nó là do em gọi tới?
50 Lây nhiễm khí tức.
51 Cô gái ngốc!
52 Em là quan trọng nhất.
53 Trách nhiệm của hắn.
54 Em không phải Dung Lạc.
55 Phơi bày bản thân.
56 Khiến người tò mò.
57 Tình thế khó lường.
58 Bị cô chọc tức chết rồi.
59 Người hay ma?
60 Em có thai rồi!
61 Dỗ dành nâng niu.
62 Chưa chạm đến điểm mềm mại trong lòng.
63 Luật Thép.
64 Lợi ích toàn cục.
65 Học hỏi kinh nghiệm chăm sóc vợ.
66 Cuộc sống sau khi mang thai.
67 Ư đừng, bé con...(H)
68 Mỗi người một việc.
69 Chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.
70 Thông điệp của biển.
71 Vòng tay ấm áp.
72 Anh, tay!
73 Tâm sự.
74 Ân hay oán đều là do bản thân đến cảm nhận.
75 Song song suy nghĩ.
76 Từ chối.
77 Ý định.
78 Xây dựng căn cứ cho riêng mình.
79 Cậu nói giỡn?
80 Ghé thăm thôn trưởng.
81 Thân thế của "Dung Lạc".
82 Cả đời tận tụy.
83 Không khác gì lăng trì.
84 Mở miệng là khiến người câm nín.
85 Tinh linh nhập biển.
86 Cô ấy thuộc về nơi này.
87 Quả nhiên.
88 Hai mảnh ghép dành cho nhau.
89 Tứ lão.
90 Cha mẹ của "Dung Lạc"
91 Phụ nữ mang thai không biết nói lý.
92 Đồng thời hành động.
93 Đánh cắp Z.
94 Là cậu đi?
95 Chết đến không thể chết hơn mới thôi.
96 Ngoài ý muốn.
97 Lừa dối chót lọt.
98 Máu lạnh.
99 Đại tiệc mãn hán.
100 Người không thấy.
101 Thành công rời đi.
102 Hội họp.
103 Chuyện gì đang ẩn giấu phía sau?
104 Chim khôn chọn cành tốt mà đậu.
105 Nên cười một trận.
106 Hành động đúng đắn nhất.
107 Tiếp cận hòn đảo chót lọt.
108 Cần em ra tay rồi.
109 Cứ như vậy đi sao?
110 Ké miếng thôi.
111 Tràng diện quá lớn.
112 Náo nhiệt.
113 Cô ấy là người thế nào nhỉ?
114 Đổi cách làm đi.
115 Chạy thục cả mạng.
116 Nhục quá!!
117 Mục Dã cẩn thận!
118 Tạm thời trở lại tàu.
119 Lần nữa nhập động.
120 Triệt phá ổ trứng.
121 Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho chuyện mình đã làm.
122 Vấn đề sưởi ấm.
123 Không nên quá tham lam.
124 Nhìn cho kỹ, nhớ cho rõ, không được quên.
125 Thủy giới - Thủy đảo.
126 Bắt đầu khai hoang - Nấm.
127 Có khả năng không?
128 Dò hỏi.
129 Dỗ dành trấn an phiên bản đặc biệt. (h)
130 "Dung Lạc"
131 Bất tỉnh lâm sàng.
132 Người đàn ông thật khó dỗ.
133 Cái này ăn được hả?
134 Lóc thịt.
135 Tìm được rồi.
136 Nấm biến dị.
137 Có người chạm vào màn chắn.
138 Gặp lại Đới Mặc.
139 Nói cho rõ ràng.
140 Ở lại.
141 Vấn đề lộ ra.
142 Gừng càng già càng cay.
143 Dỗ ngủ(h).
144 Cá của Dung Lạc.
145 Đi săn.
146 Gà chân hạc.
147 Đuổi người.
148 Trâu một sừng.
149 Hớt tay trên.
150 Nhận người.
151 Âm thầm kiểm tra.
152 Đưa chúng tôi về với cô ấy.
153 Một con đường.
154 Người con gái bên bìa rừng.
155 Càng thêm tò mò.
156 Nghĩ thông suốt.
157 Tôi quên.
158 Cuộc rượt đuổi trong nước.
159 Muốn sinh!
160 Mục Lam.
161 Nhận hết cưng chiều.
162 Giúp em hút ra(H).
163 Tách đoàn.
164 Cùng nhau xem nấm phát sáng(h-).
165 Xem nấm hay đánh dã chiến?(H)
166 Hỗn loạn.
167 Chọn nhằm người rồi.
168 Đấu chí đấu dũng.
169 Thời thế thay đổi.
170 Phong bế hòn đảo.
171 Làm sao hóa giải?
172 Sủng nhi của biển.
173 Giải pháp.
174 Lam Lam biết sai rồi!
175 Chỉ vì lo lắng.
176 Ý định tương lai.
177 Cho nó hấp thụ ánh sáng.
178 Viên mãn.
179 Rieview truyện mới!!!
180 Thông báo truyện mới.
Chapter

Updated 180 Episodes

1
Nơi kỳ quái.
2
Không chỉ có đồ mà còn cả người.
3
Chạy trốn thất bại.
4
Thiếu tá đến giành vợ rồi.
5
Bỗng nhiên trở thành vợ người ta.
6
Không ngờ lại là tận thế...
7
Thỏa thuận sống chung.
8
Đầy đủ đến mỉa mai.
9
Kiều diễm lúc sáng sớm.
10
Bị phát hiện rồi?
11
Dụ dỗ khó lòng cưỡng lại. (h-)
12
Vấn đề không thể tránh khỏi.
13
Bất an không ngừng.
14
Bộ mặt thật sự của hòn đảo.
15
Người đàn ông hoàn hảo.
16
Tiến lên đi.(H)
17
Em thật ngốc.(H)
18
Không phải người.(H)
19
Sắc tình lúc sáng sớm.(h-)
20
Trước vui sướng sau là hiện thực tàn khốc.(h-)
21
Nghe lời tôi.
22
Em nhớ kỹ.
23
Chỉ cần sống sót.
24
Hoàn cảnh thật sự.
25
Đi rồi.
26
Quãng thời gian xa cách.
27
Địch hay bạn?
28
Đừng theo nữa, đi đi!
29
Thủ đoạn bảo mệnh.
30
Tìm hiểu thông tin.
31
Cẩn thận chuẩn bị - Tình huống đột biến.
32
Thuận lợi ra biển.
33
Đứa con của biển.
34
Lòng người là thứ không đáng một đồng.
35
Cùng lúc nhập biển.
36
Kinh hãi thế tục.
37
Tán thân miệng cá.
38
Xông vào nhà người khác.
39
Mười lăm ngày.
40
Chỉ cần cô mang thai.
41
Đến cửa khiêu khích.
42
Bình minh - Hoàng hôn.
43
Quyền lợi của nữ tánh.
44
Thương tích đầy mình.
45
Trạng thái chết giả.
46
Đến miệng lại không thể ăn.
47
Trúng độc.
48
Tỉnh lại.
49
Nó là do em gọi tới?
50
Lây nhiễm khí tức.
51
Cô gái ngốc!
52
Em là quan trọng nhất.
53
Trách nhiệm của hắn.
54
Em không phải Dung Lạc.
55
Phơi bày bản thân.
56
Khiến người tò mò.
57
Tình thế khó lường.
58
Bị cô chọc tức chết rồi.
59
Người hay ma?
60
Em có thai rồi!
61
Dỗ dành nâng niu.
62
Chưa chạm đến điểm mềm mại trong lòng.
63
Luật Thép.
64
Lợi ích toàn cục.
65
Học hỏi kinh nghiệm chăm sóc vợ.
66
Cuộc sống sau khi mang thai.
67
Ư đừng, bé con...(H)
68
Mỗi người một việc.
69
Chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.
70
Thông điệp của biển.
71
Vòng tay ấm áp.
72
Anh, tay!
73
Tâm sự.
74
Ân hay oán đều là do bản thân đến cảm nhận.
75
Song song suy nghĩ.
76
Từ chối.
77
Ý định.
78
Xây dựng căn cứ cho riêng mình.
79
Cậu nói giỡn?
80
Ghé thăm thôn trưởng.
81
Thân thế của "Dung Lạc".
82
Cả đời tận tụy.
83
Không khác gì lăng trì.
84
Mở miệng là khiến người câm nín.
85
Tinh linh nhập biển.
86
Cô ấy thuộc về nơi này.
87
Quả nhiên.
88
Hai mảnh ghép dành cho nhau.
89
Tứ lão.
90
Cha mẹ của "Dung Lạc"
91
Phụ nữ mang thai không biết nói lý.
92
Đồng thời hành động.
93
Đánh cắp Z.
94
Là cậu đi?
95
Chết đến không thể chết hơn mới thôi.
96
Ngoài ý muốn.
97
Lừa dối chót lọt.
98
Máu lạnh.
99
Đại tiệc mãn hán.
100
Người không thấy.
101
Thành công rời đi.
102
Hội họp.
103
Chuyện gì đang ẩn giấu phía sau?
104
Chim khôn chọn cành tốt mà đậu.
105
Nên cười một trận.
106
Hành động đúng đắn nhất.
107
Tiếp cận hòn đảo chót lọt.
108
Cần em ra tay rồi.
109
Cứ như vậy đi sao?
110
Ké miếng thôi.
111
Tràng diện quá lớn.
112
Náo nhiệt.
113
Cô ấy là người thế nào nhỉ?
114
Đổi cách làm đi.
115
Chạy thục cả mạng.
116
Nhục quá!!
117
Mục Dã cẩn thận!
118
Tạm thời trở lại tàu.
119
Lần nữa nhập động.
120
Triệt phá ổ trứng.
121
Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho chuyện mình đã làm.
122
Vấn đề sưởi ấm.
123
Không nên quá tham lam.
124
Nhìn cho kỹ, nhớ cho rõ, không được quên.
125
Thủy giới - Thủy đảo.
126
Bắt đầu khai hoang - Nấm.
127
Có khả năng không?
128
Dò hỏi.
129
Dỗ dành trấn an phiên bản đặc biệt. (h)
130
"Dung Lạc"
131
Bất tỉnh lâm sàng.
132
Người đàn ông thật khó dỗ.
133
Cái này ăn được hả?
134
Lóc thịt.
135
Tìm được rồi.
136
Nấm biến dị.
137
Có người chạm vào màn chắn.
138
Gặp lại Đới Mặc.
139
Nói cho rõ ràng.
140
Ở lại.
141
Vấn đề lộ ra.
142
Gừng càng già càng cay.
143
Dỗ ngủ(h).
144
Cá của Dung Lạc.
145
Đi săn.
146
Gà chân hạc.
147
Đuổi người.
148
Trâu một sừng.
149
Hớt tay trên.
150
Nhận người.
151
Âm thầm kiểm tra.
152
Đưa chúng tôi về với cô ấy.
153
Một con đường.
154
Người con gái bên bìa rừng.
155
Càng thêm tò mò.
156
Nghĩ thông suốt.
157
Tôi quên.
158
Cuộc rượt đuổi trong nước.
159
Muốn sinh!
160
Mục Lam.
161
Nhận hết cưng chiều.
162
Giúp em hút ra(H).
163
Tách đoàn.
164
Cùng nhau xem nấm phát sáng(h-).
165
Xem nấm hay đánh dã chiến?(H)
166
Hỗn loạn.
167
Chọn nhằm người rồi.
168
Đấu chí đấu dũng.
169
Thời thế thay đổi.
170
Phong bế hòn đảo.
171
Làm sao hóa giải?
172
Sủng nhi của biển.
173
Giải pháp.
174
Lam Lam biết sai rồi!
175
Chỉ vì lo lắng.
176
Ý định tương lai.
177
Cho nó hấp thụ ánh sáng.
178
Viên mãn.
179
Rieview truyện mới!!!
180
Thông báo truyện mới.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play