2/2/20**
Thành Phố A
Tại công ty Prioritize beauty
Trong phòng họp xuất hiện một cô gái với thân hình thướt tha, kết hợp một chút dịu dàng nhưng lại chính chắn. Cô cất giọng mỉm cười nhẹ nhàng.
"Cảm ơn tất cả mọi người, trong năm vừa qua đã cống hiến hết sức mình cho công ty! Đã giúp công ty đi đến thành công của ngày hôm nay!"
Một cô gái nhỏ ngồi cuối bàn họp bỗng cất tiếng
"Có một giám đốc xinh đẹp đáng yêu thế này mới giúp chúng em có động lực để đi làm đấy chứ"
Lạc Ân Nghiên nghe thấy thế nụ cười trên môi càng tươi hơn: "Có nhân viên dẻo miệng thế này chị cũng thích lắm à nha! Thưởng tết cho em ngay sau buổi họp nhé"
Sau khi cô nói xong cả phòng họp đều ồ lên và đồng thanh khen cô xinh đẹp, dịu dàng. Khuôn mắt vốn đang bình thường của cô bỗng nhiên trở nên đỏ ửng, thật sự nghe xong những lời khen tới tấp từ mọi người, Lạc Ân Nghiên không kiềm được cảm thấy ngại ngùng.
Bầu không khí trong phòng trở nên nhốn nháo, vui vẻ. Lạc Ân Nghiên đứng đó cũng hùa theo vui đùa, nhưng chỉ trong chốc lát cô kiềm lại cảm xúc của mình, giọng nói có chút nghiên chunhr
"Thôi vui đến đây thôi! chúng ta cùng vào vấn đề chính nhé"
Nghe cô nói xong phòng họp bỗng im phăng phắc, không khí vui tươi trở nên căng thẳng. Lạc Ân Nghiên nhìn thấy thì ngạc nhiên, cô nhận thấy có vể mình hơn nghiêm khắc nên cũng thả lỏng cơ mặt sau đó mới thản nhiên nói.
"Mọi người sao lại căng thẳng thế chứ thả lỏng nào. Hôm nay xuất hiện cuộc họp này tôi muốn thông báo đến mọi người một chút"
Vi Yến thư ký của Lạc Ân Nghiên hỏi nhỏ nhẹ.
"Thông báo này có được xem là thông báo vui không ạ Lạc tổng?"
Lạc Ân Nghiên mỉm cười đáp :"Phải vui chứ! vì sau hôm nay mọi người sẽ được nghỉ tết trước 4 ngày để có thế sắp xếp về quê ăn tết cũng gia đình nhé"
Phòng họp đang trong không khí căng thẳng lại trở nên náo nhiệt hẳn lên. Vi Yến cất tiếng :" Quao giám đốc thật tuyệt, cho chị 1 triệu like". Lạc Ân Nghiên cười vui vẻ :" Chị xin nhận 1 triệu like của em ".
Sau khi kết thúc buổi họp ai nấy đều về văn phòng sắp xếp đồ đạc và bắt đầu một kì nghỉ dài hạn để về quê đón tết cùng gia đình. Lạc Ân Nghiên cũng vậy, cô sắp xếp lại đồ của mình trong vali đã chuẩn bị sẵn từ trước đi ra sân bay. Cha mẹ của cô là người Trung nhưng định cư và sinh sống bên Mĩ. Vì tính tự lập của cô không thích dựa dẫm, nên cha mẹ đều miễn cưỡng đồng ý cho cô lập nghiệp ở Trung Quốc. Vì có khoangr cách về địa lí nên đổi khi Lạc Ân Nghiên không thể ở bên cha mẹ, nhưng mỗi dịp tết đến xuân về cô đều sẽ bay sang Mĩ đón năm mới cùng cha mẹ, có lúc bay qua bay lại nhìn có chút mệt nhưng cô lại cảm thấy vui khi được gần cha mẹ mình.
Sân bay B
Làm xong thủ tục cho chuyến bay, cô liền đi vào phòng chờ chuẩn bị ra máy bay. Vì chờ cũng khá lâu nên Lạc Ân Nghiên bèn lấy điện thoại ra lướt weibo viết thời gian, bầu không khí xung quanh khá yên tĩnh nên cô cũng không để ý lắm, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đuện thoại đọc tin tức. Bỗng trước mặt cô xuất hiện một đôi chân dài, mang một đôi giày thể thao Nike.
Lạc Ân Nghiên nhíu mày nhẹ ngước mặt lên nhìn xem là ai. Lúc này một khuôn mặt đẹo như tach tượng đập ngay vào mắt cô, trông người thanh niên này khá cao, nên khi nhìn lên cũng có chút khổ sở. Nhìn sơ qua, cô để ý thấy cậu ta có da dẻ trắng trẻo, trên người khoác lên một bộ quần áo khá trẻ trung, nhìn vào cũng thấy được sự đắt tiền của bộ đồ ấy. Mà khi cô thấy trên người cậu chỉ toàn đồ hiệu của các hãng thời trang nổi tiếng, thì cũng biết được người thanh niên này cũng không phải dạng tầm thường.
Bỗng dưng một giọng nói trầm trầm dễ nghe phát ra từ trên đầu cô. Vốn không muốn để ý lắm nhưng theo phép lịch sự cô vẫn ngẩn đầu lên.
"Chào cô! có thể cho tôi ngồi ở đây được không?" Cậu thanh niên nói.
Lạc Ân Nghiên nheo mắt nhẹ nhìn xung quanh. Như hiểu được ý cô đang muốn nói gì cậu nhếch môi cười nhạt nói.
"Tôi đã đi hết rồi vì không thấy chỗ nào còn trống, tôi mới lại đây!"
Lạc Ân Nghiên quay đầu lại, nột lần nữa nhìn cậu, lần này lại nhìn có chút lâu sau đó cô mới ậm ừ :"Cậu ngồi đi dù gì cũng là chỗ công cộng, thích ngồi đâu thì ngồi"
Nghe xong cậu ngồi xuống rồi lấy điện thoại ra chơi game. Ba mươi phút sau trên loa cất tiếng nói của tiếp viên.
"Hành khác trên chuyến bay 139 của hãng hàng không J airline, cất cánh từ thành phố A đến New York vui lòng di chuyển ra cửa tiếng hành xét vé và ra máy bay"
Sau khi tiếng nói trên loa dứt, Lạc Ân Nghiên liền nhanh chóng đứng dậy, không nhanh không chậm kéo vali đi ra thẳng khu xét vé để chuẩn bị lên máy bay. Vì kết thúc công việc cô liền chạy ra sân bay nên trong người có chút mệt mỏi, hiện tại cô chỉ muốn lên máy bay nhanh để ngủ 1 giấc.
Ghế ngồi của cô là dãy A hàng ghế 10 ngồi sát cửa sổ. Sau khi cất hành lý gọn gàng trên chỗ ngồi, cô vội ngồi xuống rất nhanh cũng chợp mắt ngay sau đó. Tưởng chừng như sắp chìm vào giấc ngủ thì Lạc Ân Nghiên nghe tiếng "xoạt xoạt" như có người đến ngồi gần mình, theo phản xạ cô chậm rãi mở mắt ra nhìn, một khuôn mặt không mấy xa lạ hiện ra. Vì lúc nãy đã gặp qua cậu ta ở phòng chờ nên cô cũng không quan tâm lắm, chỉ có chút cảm thấy trùng hợp vì tên khi nãy kị ngồi gần ghế mình. Lúc này thanh niên mang gương mặt tạc tượng kia đang nhìn cô nở nụ cười nhạt, trông không hề đứng đắn.
"Thật trùng hợp! lại gặp nhau rồi!"
Cô nhăn mặt lại có chút khó chịu, nhưng rồi lại không quan tâm nữa mà quay sang phía bên kia để ngủ. Nhưng có vẻ người thanh niên này thấy vậy thì khó chịu trực tiếp kéo tay áo cô nói.
"Chuyến bay khá dài ngồi không thì chán quá! làm quen chút đi"
Bị cậu làm phiền cô quay sang nhìn với bộ dạng khó chịu. thanh niên kia đang nở nụ cười khá tính nghịch nhìn cô. Lạc Ân Nghiên thở dài một hơi, giọng nói có hơi lạnh lùng.
"Tôi có quen cậu sao? chán thì tự lấy điện thoại ra mà chơi đi, đừng làm phiền người khác!!"
Dứt lời chàng trai đối diện bày ra một bộ dạng trả con, cậu bũi môi lên tiếng.
"Lạnh lùng vậy sao? bộ dạng khó chịu vậy chắc khó tính lắm. Mà khó tính vậy chắc không có người yêu đâu nhỉ"
Như nghe được truyện cười cô đã vang lên tiếng cười nhẹ.
"Rất tiếc cho cậu tôi đã có người yêu rồi! không chỉ vậy anh ấy còn là một người rất tuyệt vời! được rồi chứ có thế cho tôi đi ngủ chưa?"
Nghe được câu trả lời mình muốn, cậu không quấy rầy cô nữa mà cất tiếng nói
"Được rồi! có thể ngủ, good night!!". Lạc Ân Nghiên nhìn thanh niên với một ánh mắt khó chịu, sau đó cô lấy đồ bịt mắt bịt lại và ngủ, bộ dáng chả quan tâm ai nữa.
Updated 153 Episodes
Comments
Nguyễn Minh Hạnh
truyện này đạo nhái đến 90% cốt truyện, nội dung của ai đem ai là thật tác giả thủy thiên thừa bên trung
2024-07-22
0
Huệ Hoa
a na9 đây hả
2023-03-22
1