Chương 4. Đừng có hòng tôi làm tiểu thiếp cho anh

Tiếng động cơ giòn rã, xình xịch qua từng nẻo đường, chẳng mấy chốc đã dừng ngay đúng căn nhà của Tranh Nhi.

Hứa Mộ Nhiên ra lệnh cho thuộc hạ, lôi cô và xác của Hoắc Tuấn vứt vào trong sân, trước khi rời đi hắn còn không quên cao ngạo để lại vài lời.

" Hàn Tranh Nhi, để tôi xem cô có dám lấy một cái xác chết không ! "

Rồi, hắn sai người khóa trái cánh cổng lớn, âm thầm nấp ở một bên rào lén nhìn vào trong, quan sát Tranh Nhi, muốn xem cô sẽ làm gì tiếp theo.

Tranh Nhi đang lồm cồm dưới nền đất lạnh, cô ngẩn đầu quan sát ngôi nhà mà mình đã từng ở rất nhiều năm, từng ký ức đẹp đẽ cứ ùa về trong tâm trí cô. Mới đó thôi, chỉ có một ngày nơi bình yên này đã trở thành một đống hoang tàn, đổ nát, còn có cả mùi hôi thối bốc lên.

Cô gắng gượng đứng dậy, cố dùng hết sức bình sinh mặc cho vết thương đang chảy máu dìu lấy cái xác của Hoắc Tuấn vào bên trong. Cô đặt anh ngồi lên ghế, sau đó đảo mắt thăm dò một vòng, cô biết Hứa Mộ Nhiên chưa rời khỏi nơi này, hắn vẫn đang âm thầm theo dõi cô.

Hắn muốn xem cô làm đám cưới với một xác chết, vậy thì cô cũng sẽ chiều theo ý hắn, để tên ác quỷ như hắn không thể nào bắt cô làm tiểu thiếp của hắn.

Bàn tay nhỏ bé, lấm lem của cô sờ lên khuôn mặt của Hoắc Tuấn, miệng nhỏ mỉm cười đau thương được vài giây liền thì thào.

" A Tuấn...anh ở đây chờ em nhé ! "

Nói xong, Tranh Nhi bình thản quay vào trong căn phòng của bọn họ, đâu đâu cũng bề bộn, lưu lại dấu vết ẩu đả, khóe mắt cô cay xòe, từng hồi kí ức lại quay về.

Năm 7 tuổi, khi cô chỉ là một đứa bé, vì bị thất lạc với anh chị mà lang thang khắp đầu làng, ngỏ nhỏ, bị cơn đói hoành hành suốt 5 ngày liền. Cô kiệt sức, chỉ còn biết nằm một chỗ chờ đợi cái chết.

Tưởng rằng, cuộc đời của cô sẽ kết thúc, đúng lúc này Hoắc Tuấn lại bất ngờ xuất hiện, cứu lấy cô, như vì sao sáng soi chiếu cuộc đời cô, anh còn không ngần ngại nuôi nấng cô giữa cái thời loạn lạc, người ta có thể vì miếng ăn mà hy sinh kẻ khác.

Hoắc Tuấn đối đãi với cô rất tốt, anh cũng là cô nhi, đi lên trong thời buổi khó khăn nên rất đồng cảm cho cảnh ngộ của Tranh Nhi, một người tốt như anh vậy mà lại bị hại đến thân tàn ma dại.

Tranh Nhi chậm rãi bước tới chiếc tủ quần áo cũ kỹ, lấy ra một bộ đồ mà Hoắc Tuấn thích nhất nhưng anh lại chưa từng mặc nó bao giờ. Cô nhớ rất rõ, năm cô lên 10 Hoắc Tuấn đã mua bộ quần áo này về, cất giữ cẩn thận như một món bảo vậy.

Lúc đó, cô rất hiếu kì, liền hỏi anh.

" A Tuấn, sao anh lại cất bộ quần áo ấy mà không mặc nó chứ ? "

Hoắc Tuấn đối mặt với câu hỏi đầy ngây thơ, có chút ngập ngừng, do dự một hồi anh dịu dàng, giải thích với cô.

" À...đó là đồ để anh sau này lấy vợ ! "

" Lấy vợ ? " Tranh Nhi ngây thơ bật lên tiếng.

Sau đó lại tự dưng phấn khởi, nắm lấy tay Hoắc Tuấn đề nghị một yêu cầu.

" A Tuấn, sau này em lớn lên sẽ làm vợ anh nhé ! "

" Hả !!! " Hoắc Tuấn nghe được câu nói không khỏi kinh ngạc.

" A Tuấn, em sẽ làm vợ anh nhé !

Được không ? " cô lại dồn dập, thúc giục anh.

Đôi mắt long lanh kia dán chặt vào mắt anh, nhìn Tranh Nhi ngây thơ, đáng yêu, anh cũng chẳng dám từ chối.

" Được ! " anh gật đầu, khẽ cười với cô.

Hoắc Tuấn khi đó còn cho rằng, cô vẫn còn nhỏ, còn quá non nớt, chưa hiểu chuyện, không biết cái gọi vợ chồng là như thế nào, cô sẽ chống quên đi lời đã nói.

Thế nhưng, Hoắc Tuấn đâu hề biết, Tranh Nhi được anh cưu mang đã đem lòng mến mộ, càng lớn cô càng thích anh, sự mến mộ đó dần trở thành tình yêu, cô yêu anh nhiều đến mức, nguyện ý ở bên anh cả đời.

Tình yêu đẹp đẽ ấy được hồi đáp, cô gả cho anh, có con với anh, nhưng lại chưa làm đám cưới vì kinh tế vẫn còn eo hẹp. Tranh Nhi chưa hề đòi hỏi, vẫn trông chờ sự hậu đãi của ông trời sẽ ban cho họ.

Nhưng, thật không thể ngờ, thứ mà ông trời ban cho sự chờ đợi ấy lại là những bi kịch, những giọt nước mắt thống khổ rơi lã chã lên bộ đồ mà Tranh Nhi đang cầm, cô không kiềm nén được bi thương òa khóc nức nở, tự hỏi, tại sao những người tốt lại không có kết cục tốt ?

Cô dở khóc dở cười, lại lau đi nước mắt, mang theo bộ đồ ấy đến chỗ cái xác của Hoắc Tuấn, cô cẩn thận tân trang cho anh. Chẳng mấy chốc, thân xác anh không còn trông đáng sợ nữa.

" A Tuấn...hắn nói sẽ thành toàn cho chúng ta... muốn chúng ta làm đám cưới...

Vậy thì...bây giờ em sẽ tổ chức đám cưới ấy ngay lúc này...

A Tuấn...anh chờ tân nương của anh nhé ! " cô thều thào mấy câu trước cái xác của Hoắc Tuấn, tiếp tục quay vào trong, chọn một bộ đồ có màu đỏ giống với hỉ phục, chẳng màn đến vết thương trên vai, tự mình sửa soạn thành tân nương.

Gương mặt không trang điểm, mái tóc chỉ được tết đơn sơ, bộ đồ cô khoác lên cũng chẳng có gì nổi bật, thứ làm cô nổi bật ở đây chính là nhan sắc cực phẩm mà ông trời ban cho.

Tranh Nhi tự nhìn mình trong gương, bật cười, có lẽ giống với câu nói " hồng nhan bạc mệnh " nên cuộc đời cô mới bi thảm như vậy, cô vẫn chưa nhận thức được mọi chuyện đã xảy ra, từ nguyên nhân vì sao Hoắc Tuấn lại gây ra tai nạn, cô cũng chẳng được biết.

Thứ duy nhất cô biết, là cái chết của chồng và con cô, bản thân thì đi đến bước bi kịch này, cô cố hít lấy một hơi nặng trịch, không muốn nghĩ nữa, mặc kệ mọi thứ đã xảy ra, bây giờ cô chỉ muốn sớm kết thúc mạng sống của mình.

Cô đứng dậy, vớ lấy một tấm khăn, dùng những đóa hoa ly trắng úa tàn trên bàn làm hoa cưới, bước chân hiên ngang, chậm rãi đến chỗ Hoắc Tuấn, đốt một ngọn nến thấp sáng, bàn tay nhỏ bé của cô sờ lên gương mặt anh, nói lời nhẹ nhàng.

" A Tuấn !

Anh nhìn xem, tân nương của anh đến rồi !

Anh xem, em có đẹp không ? " cô xoay một vòng, ngay trước cái xác không hồn, miệng cô nở nụ cười cay đắng, tâm đã chết hoàn toàn, than ái hận vô biên khiến chữ hỉ tan thành mây khói.

Tay cô nhẹ nhàng trùm tấm khăn lên đầu, cô vẫn cười nhưng lại khóc, cúi người lạy 3 lạy, phu thê giao bái với cái xác của Hoắc Tuấn, lòng cô thốt lên một câu.

" A Tuấn, kiếp này em chỉ có một mình anh...

Sẽ không bao giờ để bản thân phản bội anh... "

Hứa Mộ Nhiên đứng bên ngoài chứng kiến, không khỏi tức điên, bản thân hắn cho dù có mạnh mẽ đến cỡ nào thì khi thấy người khác có tình yêu sâu đậm, khoảnh khắc đó hắn không thể nào không ghen tị.

Cứ ngỡ, bắt Hàn Tranh Nhi làm đám cưới ma với Hoắc Tuấn sẽ khiến cô biết khó mà ngoan ngoãn, nào ngờ cô lại bẹo gan hắn, cố ý làm thật. Hắn đã đánh giá cô quá thấp, cô không giống với những người phụ nữ mà hắn đã từng gặp, vì giàu sang, vì mạng sống mà cúi đầu phục tùng dưới chân hắn.

Ngay từ đầu, khi Hứa Mộ Nhiên quăng cô vào bãi tha ma, chứng kiến cô để lũ sói hoang ăn thịt, hắn nên nhận ra cô là người phụ nữ liều lĩnh như thế nào.

Bây giờ, hắn thấy cô thật sự cưới một người chết, không tài nào đứng xem được nữa, hắn định bước vào trong lôi cô đi thì bất ngờ trông thấy biểu hiện kì lạ của cô, kéo khăn trùm đầu vứt xuống đất. Từ trong người, Tranh Nhi rút ra một con dao, nhắm hai mắt, không chút do dự kề vào cổ, kết thúc mạng sống.

Khi sắp đạt được ý nguyện, một lần nữa ông trời lại trêu đùa số phận của Tranh Nhi, Hứa Mộ Nhiên nhanh tay phản ứng kịp, bắn ra một phát súng, trúng ngay vào con dao cô đang cầm, lực bắn mạnh mẽ khiến con dao rơi xuống đất.

Tranh Nhi còn chưa kịp phản ứng, Hứa Mộ Nhiên bất thình lình đứng cạnh cô, tát cô một bạt tay đến choáng váng, rồi hắn nắm lấy đầu cô, hùng hổ gắt gỏng vào tai cô.

" Hàn Tranh Nhi cô định chọc điên Hứa Mộ Nhiên này sao ? "

" Buông tôi ra đồ ác ma ! " Tranh Nhi vùng vẫy, mắng hắn.

Hắn giữ chặt tóc cô, làm cô đau đến nhăn mặt, cô càng phản kháng hắn càng dừng lực, kéo đầu lại gần, mặt kề mặt, hơi thở nóng hổi của hắn thổi thẳng vào da mặt cô, cái giọng sắt bén làm lỗ tai cô lùng bùng.

" Hàn Tranh Nhi ai cho phép cô tự sát hả ?

Cô còn chưa trả xong nợ của chồng cô thì đừng hòng chết ! "

" Hahaaaa ! Nực cười ! " Tranh Nhi nghe lời nói không có liêm sỉ kia mà cười trào phúng trước mặt Hứa Mộ Nhiên, cô liếc hắn, liếc muốn lòi cả tròng mắt ra ngoài.

Rõ ràng, hắn giết chồng cô, giết con cô để trả lại một cái mạng cho tiểu thiếp của hắn, vậy mà vẫn mặt dầy nói cô nợ hắn. Cô mất hết tất cả chỉ tại hắn, đến nước này cô đâu còn cảm thấy sợ hắn, lớn gan phản bác hắn.

" Đô đốc...anh thật hạ lưu !

Giết người thì đền mạng !

Chồng con tôi trả rồi, còn cảm thấy không đủ thì tôi trả cái mạng này cho anh !

Đừng có hòng tôi làm tiểu thiếp cho anh !!! " cô phỉ nhổ, mặc cho đầu mình bị Hứa Mộ Nhiên nắm, dùng đôi tay yếu ớt bóp cổ hắn lần nữa.

" Đúng là...con đàn bà...ngu ngốc... " Hứa Mộ Nhiên nổi máu xung thiên, giơ tay chuẩn bị đánh cô thì bất ngờ cô lại ngất xỉu, ngã ngay vào lòng hắn.

Có lẽ Tranh Nhi đã kiệt sức, vừa mới phá thai còn đang bị thương nên khi cố giết Hứa Mộ Nhiên đã làm cơ thể mảnh mai kia kiệt quệ.

Hắn vội vàng bồng cô lên, vừa mới nổi giận đó lại bỗng thay đổi trở nên lo lắng cho cô, hắn đưa cô về dinh thự của mình, còn gọi cả bác sĩ riêng đến khám cho cô.

Hot

Comments

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

má, đánh 3 lần rồi nghe thằng khốn

2023-10-26

5

hnb_dương♡

hnb_dương♡

clm=)) sợ nha

2023-10-24

1

Bella🇮🇳🇵🇭 mê Thúc Tiến

Bella🇮🇳🇵🇭 mê Thúc Tiến

hay quá bà đọc mà thương nu9

2023-07-18

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1. Từ giờ cô sẽ là của Hứa Mộ Nhiên này
2 Chương 2. Vậy thì cô sẽ thế chỗ, làm tứ phu nhân
3 Chương 3. Để tôi cho các người làm một cái đám cưới ma
4 Chương 4. Đừng có hòng tôi làm tiểu thiếp cho anh
5 Chương 5. Vậy tôi sẽ cho cô chứng kiến cảnh tôi thiêu đốt tình yêu đó của cô
6 Chương 6. Đốt cái xác đó cho tôi
7 Chương 7. Tiểu mĩ nhân, cô đừng hòng thoát khỏi Hứa Mộ Nhiên này
8 Chương 8. Hàn Tranh Nhi, xem cô còn chạy được nữa không
9 Chương 9. Anh ấy không bao giờ trở thành kẻ xấu
10 Chương 10. Đây vốn là trói buộc
11 Chương 11. Nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian đợi đâu
12 Chương 12. Tìm đứa em gái đáng thương của anh
13 Chương 13. Anh muốn tôi làm gì cũng được
14 Chương 14. Để lồ lộ ra thế muốn câu dẫn tôi lần nữa à ( H+ )
15 Chương 15. Đất nước này cần có em
16 Chương 16. A Nhiên, anh quay về rồi
17 Chương 17. Hôm nay sẽ trở thành người cuối cùng nắm tay em
18 Chương 18. Cô muốn giết tôi ( H+ )
19 Chương 19. Mỗi tối 8h phải quỳ gối một canh giờ trước cửa phòng chuộc tội
20 Chương 20. Quỳ ở bên cạnh phục vụ tạ lỗi đi
21 Chương 21. Hàn Tranh Nhi, tôi không tin không thu phục được cô
22 Chương 22. Bây giờ thì tôi không thấy sợ và ghét căn phòng này nữa
23 Chương 23. Chỉ bị bỏng nhẹ, bôi tí kem vào sẽ hết
24 Chương 24. Đau lắm đúng không ?
25 Chương 25. Em gả cho Mộ Nhiên rồi
26 Chương 26. Làm tôi giật cả mình
27 Chương 27. Tại sao lại phải khổ như vậy ?
28 Chương 28. Tôi muốn em
29 Chương 29. A Tuấn, em không muốn
30 Chương 30. Em lấy đi cũng không sao đâu
31 Chương 31. Sao nó lại xấu xí thế kia ?
32 Chương 32. Mất danh tiếng cho họ của anh đấy
33 Chương 33. Cô và anh cô đừng có hòng yên thân với tôi hôm nay
34 Chương 34. Xấu xí thì đừng trách tôi
35 Chương 35. Sao lại mơ thấy những chuyện đó chứ ?
36 Chương 36. Đô đốc nào rãnh mà ra đây
37 Chương 37. Hàn Tranh Nhi, cô ổn chứ ?
38 Chương 38. Sao bây giờ lại trở mặt rồi ? ( H+ )
39 Chương 39. Hồ ly nhỏ, kiếp này em chỉ được phép thuộc về mình tôi ( H+ )
40 Chương 40. Hàn Tranh Nhi, đừng trách tôi ác
41 Chương 41. Lần này là ngón út
42 Chương 42. Tao không hề biết mày là ai sao mày dám đổ tội cho tao
43 Chương 43. Cô đúng là một ả độc phụ ngu dốt
44 Chương 44. Ai trả lại sự trong sạch cho tôi ?
45 Chương 45. Trời tối như vậy em còn ra đây ngắm hoa ư ?
46 Chương 46. Em không được quá gần họ
47 Chương 47. Ông đây không ăn tạp ( H+ )
48 Chương 48. Hứa Mộ Nhiên, xin anh tha cho tôi đi
49 Chương 49. Em còn không ngủ, tôi thật sự sẽ ăn em đấy ( H+ )
50 Chương 50. Nếu có chết thì chúng ta cùng chết
51 Chương 51. Sao không gọi tôi là A Nhiên nữa đi ?
52 Chương 52. Hồ ly nhỏ, chúc em ngủ ngon ( H+ )
53 Chương 53. Nó sắp tan hết rồi đấy
54 Chương 54. Em quay về đi
55 Chương 55. Ngoan, tôi giúp em mát xa cho nó
56 Chương 56. Hồ ly nhỏ, em không đủ sức đâu ( H+ )
57 Chương 57. Đêm thác loạn 1 ( H+ )
58 Chương 58. Đêm thác loạn 2 ( H+ )
59 Chương 59. Anh chiếm được thể xác tôi chứ không bao giờ có được trái tim tôi
60 Chương 60. Thấy tôi chưa chết nên em thất vọng sao ?
61 Chương 61. Hồ ly nhỏ, tôi nhớ em đến điên mất
62 Chương 62. Xem ra sau này tôi phải quấn luyện em nhiều hơn ( H+ )
63 Chương 63. Hàn Tranh Nhi chết cùng mày
64 Chương 64. Tôi không cho phép em chết
65 Chương 65. Cô còn trù ẻo cô ấy tôi cắt lưỡi cô
66 Chương 66. Tôi không muốn nghe cái tên đáng sợ đó đâu
67 Chương 67. Nếu có anh hai ở đây thì hay biết mấy
68 Chương 68. Đường Ân, không lẽ là cậu lừa tôi sao ?
69 Chương 69. Anh lại mua hoa ly cho tôi nữa ư ?
70 Chương 70. Nếu anh muốn tôi moi tim trả cho anh
71 Chương 71. Tranh Nhi, hồ ly nhỏ, về nhà thôi ( H+ )
72 Chương 72. Tôi chết cũng cam lòng
73 Chương 73. Xử tội
74 Chương 74. Hàn Tranh Nhi em dám chê bai tôi ư ?
75 Chương 75. Tôi đang mang thai
76 Chương 76. Ai trong Hứa gia dám làm em buồn sao ?
77 Chương 77. Tôi muốn em mang thai thì cần phải theo buổi sao ? ( H+ )
78 Chương 78. Tứ phu nhân mang thai rồi
79 Chương 79. Trong lòng tôi chỉ có một mình em
80 Chương 80. Mượn tay
81 Chương 81. Tôi vốn không cần thứ tình yêu đó của anh
82 Chương 82. Rời khỏi địa ngục
83 Chương 83. Ân, anh không có lỗi
84 Chương 84. Khám ở đây luôn đi
85 Chương 85. Anh nên giải quyết với vợ của anh đi
86 Chương 86. Chị mà dám bỏ anh ấy coi chừng người thân của chị
87 Chương 87. Em đang muốn tôi ăn em thay bữa sáng ?
88 Chương 88. Sao cứ phải khiến tôi mạnh tay với em vậy ?
89 Chương 89. Tôi sẽ chăm sóc vườn ngô thật tốt
90 Chương 90. Gặp nạn trên đường về nhà
91 Chương 91. Tôi đưa em về nhà
92 Chương 92. Hồ ly nhỏ
93 Chương 93. Anh định phí phạm thức ăn sao ?
94 Chương 94. Hứa Mộ Nhiên, em cũng là vợ anh
95 Chương 95. Tại sao...lại đưa tôi đến đây chứ ?
96 Chương 96. Bà đây không để anh toại nguyện đâu
97 Chương 97. Lần này đừng hòng tôi tha cho em
98 Chương 98. Mê loạn tình ý ( H+ )
99 Chương 99. Hàn Tranh Nhi, tôi không nhịn nữa đâu đó
100 Chương 100. Tôi sẽ không làm hại người mình yêu
101 Chương 101. Nhà tôi không có đồ cho anh đâu
102 Chương 102. Hứa Mộ Nhiên, anh để tôi nấu cho xong thức ăn đi
103 Chương 103. Tôi vào trong còn việc của mình
104 Chương 104. Trừng phạt ( H+ )
105 Chương 105. Tranh Nhi, em không khỏe chỗ nào à ?
106 Chương 106. Thay đổi lạ thường
107 Chương 107. Khế của tôi có chua đâu
108 Chương 108. Mới 4h30 sáng, em vào ngủ thêm tí đi
109 Chương 109. Mua đàn cho em
110 Chương 110. Anh làm gì nhìn tôi hoài vậy ?
111 Chương 111. Hứa Mộ Nhiên đầu óc của anh có vấn đề à ?
112 Chương 112. Tao không cho cái loại cặn bã như mày được lợi đâu
113 Chương 113. Bị nhốt dưới tầng hầm
114 Chương 114. Tôi không để cho em lo đâu
115 Chương 115. Dùng thân sưởi ấm
116 Chương 116. Hàn Tranh Nhi là của tôi
117 Chương 117. Tranh Nhi, cô đang nghĩ đến hắn sao ?
118 Chương 118. Em chê anh để làm gì ?
119 Chương 119. Anh ta có một bất ngờ muốn dành cho cô đó
120 Chương 120. Gọi ngọt như vậy yêu lắm à ?
121 Chương 121. Chúng ta lại là vợ chồng nữa rồi ( H+ )
122 Chương 122. Tôi không tin lần này em không mang thai ( H+ )
123 Chương 123. Hàn Tranh Nhi ai cho phép em chạy ra đây hả ?
124 Chương 124. Tôi như vậy còn không phải tại anh sao ?
125 Chương 125. Phu nhân, vào trong thôi ạ
126 Chương 126. Phu nhân, người thử váy đi ạ
127 Chương 127. Chúng ta sắp thoát rồi
128 Chương 128. Em đang giải quyết chuyện riêng thôi
129 Chương 129. Anh hỏi em tại sao ư ?
130 Chương 130. Đâu phải tôi không muốn quay đầu ?
131 Chương 131. Tự tay bắn chính người thân
132 Chương 132. Nghe Lý Hoan nói cô có cách làm Tranh Nhi tỉnh lại ?
133 Chương 133. Mời cô Thương về
134 Chương 134. Thôi miên
135 Chương 135. A Nhiên, em đói quá
136 Chương 136. Đưa cô Thương đến phòng của cô ấy đi
137 Chương 137. Em cũng mong vậy
138 Chương 138. Em giận chuyện giữa anh và Thương Lan sao ?
139 Chương 139. Anh chờ em trong đó
140 Chương 140. Anh làm nhanh cho vợ ngủ ( H+ )
141 Chương 141. Em có con với anh rồi
142 Chương 142. Anh không cho em nói quẩn nữa đâu
143 Chương 143. Vượt cạn
144 Chương 144. Nhớ
145 Chương 145. Xem ra là nó rất nhớ cái của anh nhỉ ? ( H+ )
146 Chương 146. Lát anh sẽ mua thuốc cho em ( H+ )
147 Chương 147. Máu chảy nhiều quá
148 Chương 148. Anh không quan tâm
149 Chương 149. Cả đời này anh sẽ không rời mắt khỏi em nữa
150 Chương 150. Em nhớ lại rồi sao ?
151 Chương 151. Tạm thời em hãy ngủ một chút nhé
152 Chương 152. Tôi hận anh
153 Chương 153. Tôi đang rất bình tĩnh
154 Chương 154. Tôi nguyện đổi tính mạng của mình bù đắp lại tội ác
155 Chương 155. Đô đốc đã tử trận ngoài chiến trường
156 Chương 156. Đợi em ở dưới đó
157 Chương 157: Chuyến đi Thụy Sĩ ( END )
158 Chương 158. Giới thiệu truyện mới
159 Chương 159. Đeo vào cho anh ( Ngoại truyện 1 )
160 Chương 160. Viên mãn H+ ( Ngoại truyện 2 )
Chapter

Updated 160 Episodes

1
Chương 1. Từ giờ cô sẽ là của Hứa Mộ Nhiên này
2
Chương 2. Vậy thì cô sẽ thế chỗ, làm tứ phu nhân
3
Chương 3. Để tôi cho các người làm một cái đám cưới ma
4
Chương 4. Đừng có hòng tôi làm tiểu thiếp cho anh
5
Chương 5. Vậy tôi sẽ cho cô chứng kiến cảnh tôi thiêu đốt tình yêu đó của cô
6
Chương 6. Đốt cái xác đó cho tôi
7
Chương 7. Tiểu mĩ nhân, cô đừng hòng thoát khỏi Hứa Mộ Nhiên này
8
Chương 8. Hàn Tranh Nhi, xem cô còn chạy được nữa không
9
Chương 9. Anh ấy không bao giờ trở thành kẻ xấu
10
Chương 10. Đây vốn là trói buộc
11
Chương 11. Nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian đợi đâu
12
Chương 12. Tìm đứa em gái đáng thương của anh
13
Chương 13. Anh muốn tôi làm gì cũng được
14
Chương 14. Để lồ lộ ra thế muốn câu dẫn tôi lần nữa à ( H+ )
15
Chương 15. Đất nước này cần có em
16
Chương 16. A Nhiên, anh quay về rồi
17
Chương 17. Hôm nay sẽ trở thành người cuối cùng nắm tay em
18
Chương 18. Cô muốn giết tôi ( H+ )
19
Chương 19. Mỗi tối 8h phải quỳ gối một canh giờ trước cửa phòng chuộc tội
20
Chương 20. Quỳ ở bên cạnh phục vụ tạ lỗi đi
21
Chương 21. Hàn Tranh Nhi, tôi không tin không thu phục được cô
22
Chương 22. Bây giờ thì tôi không thấy sợ và ghét căn phòng này nữa
23
Chương 23. Chỉ bị bỏng nhẹ, bôi tí kem vào sẽ hết
24
Chương 24. Đau lắm đúng không ?
25
Chương 25. Em gả cho Mộ Nhiên rồi
26
Chương 26. Làm tôi giật cả mình
27
Chương 27. Tại sao lại phải khổ như vậy ?
28
Chương 28. Tôi muốn em
29
Chương 29. A Tuấn, em không muốn
30
Chương 30. Em lấy đi cũng không sao đâu
31
Chương 31. Sao nó lại xấu xí thế kia ?
32
Chương 32. Mất danh tiếng cho họ của anh đấy
33
Chương 33. Cô và anh cô đừng có hòng yên thân với tôi hôm nay
34
Chương 34. Xấu xí thì đừng trách tôi
35
Chương 35. Sao lại mơ thấy những chuyện đó chứ ?
36
Chương 36. Đô đốc nào rãnh mà ra đây
37
Chương 37. Hàn Tranh Nhi, cô ổn chứ ?
38
Chương 38. Sao bây giờ lại trở mặt rồi ? ( H+ )
39
Chương 39. Hồ ly nhỏ, kiếp này em chỉ được phép thuộc về mình tôi ( H+ )
40
Chương 40. Hàn Tranh Nhi, đừng trách tôi ác
41
Chương 41. Lần này là ngón út
42
Chương 42. Tao không hề biết mày là ai sao mày dám đổ tội cho tao
43
Chương 43. Cô đúng là một ả độc phụ ngu dốt
44
Chương 44. Ai trả lại sự trong sạch cho tôi ?
45
Chương 45. Trời tối như vậy em còn ra đây ngắm hoa ư ?
46
Chương 46. Em không được quá gần họ
47
Chương 47. Ông đây không ăn tạp ( H+ )
48
Chương 48. Hứa Mộ Nhiên, xin anh tha cho tôi đi
49
Chương 49. Em còn không ngủ, tôi thật sự sẽ ăn em đấy ( H+ )
50
Chương 50. Nếu có chết thì chúng ta cùng chết
51
Chương 51. Sao không gọi tôi là A Nhiên nữa đi ?
52
Chương 52. Hồ ly nhỏ, chúc em ngủ ngon ( H+ )
53
Chương 53. Nó sắp tan hết rồi đấy
54
Chương 54. Em quay về đi
55
Chương 55. Ngoan, tôi giúp em mát xa cho nó
56
Chương 56. Hồ ly nhỏ, em không đủ sức đâu ( H+ )
57
Chương 57. Đêm thác loạn 1 ( H+ )
58
Chương 58. Đêm thác loạn 2 ( H+ )
59
Chương 59. Anh chiếm được thể xác tôi chứ không bao giờ có được trái tim tôi
60
Chương 60. Thấy tôi chưa chết nên em thất vọng sao ?
61
Chương 61. Hồ ly nhỏ, tôi nhớ em đến điên mất
62
Chương 62. Xem ra sau này tôi phải quấn luyện em nhiều hơn ( H+ )
63
Chương 63. Hàn Tranh Nhi chết cùng mày
64
Chương 64. Tôi không cho phép em chết
65
Chương 65. Cô còn trù ẻo cô ấy tôi cắt lưỡi cô
66
Chương 66. Tôi không muốn nghe cái tên đáng sợ đó đâu
67
Chương 67. Nếu có anh hai ở đây thì hay biết mấy
68
Chương 68. Đường Ân, không lẽ là cậu lừa tôi sao ?
69
Chương 69. Anh lại mua hoa ly cho tôi nữa ư ?
70
Chương 70. Nếu anh muốn tôi moi tim trả cho anh
71
Chương 71. Tranh Nhi, hồ ly nhỏ, về nhà thôi ( H+ )
72
Chương 72. Tôi chết cũng cam lòng
73
Chương 73. Xử tội
74
Chương 74. Hàn Tranh Nhi em dám chê bai tôi ư ?
75
Chương 75. Tôi đang mang thai
76
Chương 76. Ai trong Hứa gia dám làm em buồn sao ?
77
Chương 77. Tôi muốn em mang thai thì cần phải theo buổi sao ? ( H+ )
78
Chương 78. Tứ phu nhân mang thai rồi
79
Chương 79. Trong lòng tôi chỉ có một mình em
80
Chương 80. Mượn tay
81
Chương 81. Tôi vốn không cần thứ tình yêu đó của anh
82
Chương 82. Rời khỏi địa ngục
83
Chương 83. Ân, anh không có lỗi
84
Chương 84. Khám ở đây luôn đi
85
Chương 85. Anh nên giải quyết với vợ của anh đi
86
Chương 86. Chị mà dám bỏ anh ấy coi chừng người thân của chị
87
Chương 87. Em đang muốn tôi ăn em thay bữa sáng ?
88
Chương 88. Sao cứ phải khiến tôi mạnh tay với em vậy ?
89
Chương 89. Tôi sẽ chăm sóc vườn ngô thật tốt
90
Chương 90. Gặp nạn trên đường về nhà
91
Chương 91. Tôi đưa em về nhà
92
Chương 92. Hồ ly nhỏ
93
Chương 93. Anh định phí phạm thức ăn sao ?
94
Chương 94. Hứa Mộ Nhiên, em cũng là vợ anh
95
Chương 95. Tại sao...lại đưa tôi đến đây chứ ?
96
Chương 96. Bà đây không để anh toại nguyện đâu
97
Chương 97. Lần này đừng hòng tôi tha cho em
98
Chương 98. Mê loạn tình ý ( H+ )
99
Chương 99. Hàn Tranh Nhi, tôi không nhịn nữa đâu đó
100
Chương 100. Tôi sẽ không làm hại người mình yêu
101
Chương 101. Nhà tôi không có đồ cho anh đâu
102
Chương 102. Hứa Mộ Nhiên, anh để tôi nấu cho xong thức ăn đi
103
Chương 103. Tôi vào trong còn việc của mình
104
Chương 104. Trừng phạt ( H+ )
105
Chương 105. Tranh Nhi, em không khỏe chỗ nào à ?
106
Chương 106. Thay đổi lạ thường
107
Chương 107. Khế của tôi có chua đâu
108
Chương 108. Mới 4h30 sáng, em vào ngủ thêm tí đi
109
Chương 109. Mua đàn cho em
110
Chương 110. Anh làm gì nhìn tôi hoài vậy ?
111
Chương 111. Hứa Mộ Nhiên đầu óc của anh có vấn đề à ?
112
Chương 112. Tao không cho cái loại cặn bã như mày được lợi đâu
113
Chương 113. Bị nhốt dưới tầng hầm
114
Chương 114. Tôi không để cho em lo đâu
115
Chương 115. Dùng thân sưởi ấm
116
Chương 116. Hàn Tranh Nhi là của tôi
117
Chương 117. Tranh Nhi, cô đang nghĩ đến hắn sao ?
118
Chương 118. Em chê anh để làm gì ?
119
Chương 119. Anh ta có một bất ngờ muốn dành cho cô đó
120
Chương 120. Gọi ngọt như vậy yêu lắm à ?
121
Chương 121. Chúng ta lại là vợ chồng nữa rồi ( H+ )
122
Chương 122. Tôi không tin lần này em không mang thai ( H+ )
123
Chương 123. Hàn Tranh Nhi ai cho phép em chạy ra đây hả ?
124
Chương 124. Tôi như vậy còn không phải tại anh sao ?
125
Chương 125. Phu nhân, vào trong thôi ạ
126
Chương 126. Phu nhân, người thử váy đi ạ
127
Chương 127. Chúng ta sắp thoát rồi
128
Chương 128. Em đang giải quyết chuyện riêng thôi
129
Chương 129. Anh hỏi em tại sao ư ?
130
Chương 130. Đâu phải tôi không muốn quay đầu ?
131
Chương 131. Tự tay bắn chính người thân
132
Chương 132. Nghe Lý Hoan nói cô có cách làm Tranh Nhi tỉnh lại ?
133
Chương 133. Mời cô Thương về
134
Chương 134. Thôi miên
135
Chương 135. A Nhiên, em đói quá
136
Chương 136. Đưa cô Thương đến phòng của cô ấy đi
137
Chương 137. Em cũng mong vậy
138
Chương 138. Em giận chuyện giữa anh và Thương Lan sao ?
139
Chương 139. Anh chờ em trong đó
140
Chương 140. Anh làm nhanh cho vợ ngủ ( H+ )
141
Chương 141. Em có con với anh rồi
142
Chương 142. Anh không cho em nói quẩn nữa đâu
143
Chương 143. Vượt cạn
144
Chương 144. Nhớ
145
Chương 145. Xem ra là nó rất nhớ cái của anh nhỉ ? ( H+ )
146
Chương 146. Lát anh sẽ mua thuốc cho em ( H+ )
147
Chương 147. Máu chảy nhiều quá
148
Chương 148. Anh không quan tâm
149
Chương 149. Cả đời này anh sẽ không rời mắt khỏi em nữa
150
Chương 150. Em nhớ lại rồi sao ?
151
Chương 151. Tạm thời em hãy ngủ một chút nhé
152
Chương 152. Tôi hận anh
153
Chương 153. Tôi đang rất bình tĩnh
154
Chương 154. Tôi nguyện đổi tính mạng của mình bù đắp lại tội ác
155
Chương 155. Đô đốc đã tử trận ngoài chiến trường
156
Chương 156. Đợi em ở dưới đó
157
Chương 157: Chuyến đi Thụy Sĩ ( END )
158
Chương 158. Giới thiệu truyện mới
159
Chương 159. Đeo vào cho anh ( Ngoại truyện 1 )
160
Chương 160. Viên mãn H+ ( Ngoại truyện 2 )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play