Cả đêm qua Tiểu Ly dường như không ngủ được, những lời khó nghe của Vệ Cảnh Phong vẫn văng vẳng bên tai ,cô chưa từng nghĩ anh sẽ nói với cô những lời như thế.
Cô rời khỏi phòng rất sớm bước xuống nhà chuẩn bị bữa sáng cho anh. Dù thím Trương ngăn cản để bà làm nhưng cô vẫn nhất quyết muốn tự tay làm bữa sáng cho anh. Mặc dù thấy thiếu phu nhân của mình thay đổi khá nhiều sau khi kết hôn, nhưng thím Trương vẫn vui vẻ phụ giúp cho cô
Vệ Cảnh Phong bước xuống nhà thấy Tiểu Ly đang loay hoay trong bếp, không hiểu cô đang muốn giở trò gì hắn lên tiếng hỏi.
"Cô đang bày trò gì vậy?"
Tiểu Ly nghe tiếng của anh giật mình quay phắt lại, tay chân cũng trở nên lóng ngóng mà đánh rơi chiếc muỗng trên tay. Đôi hàng lông mày của Vệ Cảnh Phong chợt nhíu lại, Tiểu Ly lúng túng nói.
"Em xin lỗi, em vô ý quá."
"Cô đang làm gì đấy?"
"Em...em nấu bữa sáng cho anh. Anh ngồi xuống đi, em làm xong rồi."
"Không cần, tôi không muốn ăn. Nhà này không thiếu người làm, không cần cô ra vẻ như vậy đâu."
Vệ Cảnh Phong không thèm nhìn đến bữa sáng cô đã làm cho anh, nói xong anh liền quay lưng rời khỏi. Tiểu Ly trong lòng có chút hụt hẫng, sắc mặt vì thế cũng trở nên buồn bã. Thím Trương thấy cô như thế liền an ủi.
"Thiếu phu nhân đừng buồn, chắc là thiếu gia có việc gấp nên không kịp ăn sáng thôi."
"Vâng."
......
Vệ Cảnh Phong đến công ty bằng một sắc mặt ảm đạm, chỉ mới nữa ngày mà toàn thể nhân viên cấp cao đều bị mắng đến không dám ngẩn đầu. Chủ tịch của họ hôm nay dường như ăn phải thuốc súng vậy, ai nấy bước vào đều bị thuốc súng của chủ tịch làm cho tổn thương mà trở ra. Dương Tử Trạch thư ký riêng của Vệ Cảnh Phong ôm một tập hồ sơ đến trước cửa phòng chủ tịch bước vào.Thấy thư ký Dương hắn lên tiếng hỏi.
"Việc tôi giao cho cậu đã điều tra tới đâu rồi."
"Thưa chủ tịch, Mục tiểu thư đã lên chuyến bay sang Mỹ vào sáu giờ sáng ngày hôm qua, hiện vẫn chưa điều tra được cô ấy đang ở đâu."
"Sang Mỹ sao? Cô ấy sang Mỹ làm gì?"
"Việc này tôi cũng không rõ, tôi chỉ điều tra được cô ấy sang Mỹ, còn đi với ai làm gì thì tôi không tra ra được."
"Tiếp tục cho người tìm kiếm, bất cứ giá nào cũng phải tìm được cô ấy. Tôi muốn nghe chính miệng cô ấy nói ra lý do vì sao lại âm thầm bỏ đi như vậy."
"Vâng."
"Ra ngoài đi."
"Chủ tịch anh có cuộc hẹn lúc hai giờ chiều nay với công ty đối tác, đến giờ rồi ạ."
" Tôi biết rồi, cậu chuẩn bị hồ sơ đi với tôi."
"Vâng."
Trải qua một ngày dài trong căn biệt thự rộng lớn, Tiểu Ly cô đơn một mình trong căn phòng vắng. Nắng buổi chiều dần tắt, màn đêm giăng kín bao trùm cả khu biệt thự. Cô ngước mắt nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường, đã mười hai giờ hơn rồi,sao anh ấy còn chưa về?
Tiểu Ly kéo ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là sợi dây chuyền bạch kim được thiết kế tinh xảo, phía sau mặt dây chuyền còn khắc rõ chữ Phong.Cô cầm sợi dây lên nhìn ngắm, chợt nghe âm thanh tiếng bước chân đang bước lên cầu thang. Cô vội cất chiếc hộp nhỏ vào ngăn kéo bước ra, là Vệ Cảnh Phong cùng một cô gái ăn bận rất sexy đang dìu nhau lên cầu thang. Trái tim của Tiểu Ly tưởng chừng như vở tan từng mảnh vụn, Lưu quản gia mở cửa phòng giúp bọn họ rồi trở xuống lầu, cả hai người bước vào không thấy ra nữa. Mục Tiểu Ly cảm giác trái tim mình đau đến mức không thể nào thở được, cô vội đẩy cửa bước vào phòng ngã lên giường khóc nức nở. Anh ấy thay đổi rồi, anh ấy không còn cần cô nữa.
Lại nói đến Vệ Cảnh Phong sau khi bước chân vào phòng đã ngã lăn ra giường chẳng thể gượng dậy nổi. Hắn say đến mức miệng không ngừng gọi tên Tuyết Ly rồi khóc trong vô thức, cô gái ăn bận sexy kia nhìn Vệ Cảnh Phong mà nở nụ cười nham hiểm, ánh mắt thèm thuồng của cô ta nhìn hắn như muốn nuốt chửng lấy hắn vậy. Bởi Vệ Cảnh Phong xưa nay chưa từng gần gũi bất kì cô gái nào, chỉ hôm nay vì hắn say quá nên cô mới có cơ hội theo hắn về đây mà thôi. Cô ta từ từ thoát y cho mình rồi bò lên giường vuốt ve Vệ Cảnh Phong nói.
"Đêm nay anh phải chiều em đấy!"
Cô ta vuốt ve rồi luồng tay mở từng chiếc cúc áo ra, Vệ Cảnh Phong trong mơ màng nhìn thấy gương mặt cô gái lạ thì nhíu mày túm chặt tay cô ta hỏi.
"Cô là ai?"
"Em là người tình của anh, đêm nay em sẽ đưa anh lên tận thiên đàng anh có đồng ý không?"
Vệ Cảnh Phong như không thuận mắt liền bật dậy hất cô ta ngã xuống giường quát.
"Cút."
Ánh mắt lạnh lùng như muốn giết người của hắn làm cô ta vô cùng hoảng sợ, vội mặc lại quần áo rồi chạy khỏi phòng. Vệ Cảnh Phong lại ngã ra giường, ánh mắt nhìn lên trần nhà khẽ nói.
"Ly Ly, rốt cuộc em đã đi đâu?"
Nhắm đôi mắt lại hai hàng nước mắt của hắn lại rơi, hắn yêu cô nhiều như vậy sao cô có thể rời bỏ hắn đi mà không một lời như thế chứ! Vệ Cảnh Phong lại bật dậy chao đão bước đến cầm lấy chai rượu uống một hơi dài rồi ngồi bệt ra sàn, người ta nói uống rượu có thể giúp quên đi những chuyện không vui, sao hắn đã uống nhiều như vậy rồi mà hình bóng ấy vẫn mãi trong tim không sao quên được.
Hắn tức giận ném chai rượu vào tường rồi ngã nằm xuống sàn. Lưu quản gia nghe âm thanh khá lớn liền nhanh chóng chạy lên, cảnh tượng trước mắt làm ông cứ ngỡ thiếu gia của mình xảy ra chuyện gì rồi bèn chạy đến phòng Tiểu Ly. Âm thanh khá lớn đương nhiên Tiểu Ly cũng nghe được.
"Hai người nồng nhiệt đến mức đó sao?"
Cô cứ ngỡ là hai người họ đang ân ái với nhau quá nồng nhiệt nên làm đổ vỡ đồ đạc trong phòng, cho đến khi nghe tiếng gõ cửa dồn dập của Lưu quản gia.
"Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, thiếu gia tự sát rồi!"
Mục Tiểu Ly nghe ông nói hoảng hốt bật dậy ra mở cửa hỏi.
"Chú vừa nói gì,anh Cảnh Phong làm sao? Chẳng phải anh ấy vừa đưa một cô gái về phòng sao?"
"Cô gái đó đã bị cậu ấy đuổi đi rồi, vừa rồi tôi nghe âm thanh lớn phát ra từ phòng thiếu gia, tôi bước vào thấy cậu ấy nằm bệt dưới sàn, xung quanh đều là máu."
Mục Tiểu Ly lo lắng ba chân bốn cẳng chạy đến phòng Vệ Cảnh Phong, nhìn thấy hắn nằm im lìm, xung quanh loang lổ những vết đỏ cùng mãnh vỡ. Cô bước đến ôm hắn dậy vừa khóc vừa gọi.
"Cảnh Phong, Cảnh Phong anh làm sao vậy? Mau mở mắt ra nhìn em đi, Cảnh Phong."
Cảnh Phong trong cơn say nghe tiếng gọi cố nhướng mắt lên, gương mặt Tiểu Ly đang khóc nức nở ôm lấy hắn, lại khiến hắn nhớ đến cô bé năm xưa, khi hắn bị thương lại sốt mê man cô bé ấy cũng ôm lấy hắn khóc như vậy. Bất chợt hắn bật dậy ôm lấy cô.
"Ly Ly em trở về rồi sao? Em thật sự trở về rồi sao?"
Lưu quản gia sau khi bước vào phòng mới biết, những vết đỏ trên sàn không phải máu mà là rượu thì vô cùng ái náy, ông định nói với Tiểu Ly nhưng thấy Cảnh Phong đang ôm cô ấy, thấy mình là người thừa ông liền đứng lên vội vã bước ra ngoài. Tiểu Ly biết hắn đã nhận nhầm mình là Tuyết Ly nên vội đẩy hắn ra nói.
"Cảnh Phong anh nhận nhầm người rồi, em là..."
Câu nói còn chưa hết câu Cảnh Phong đã đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu khiến cô không sao nói được gì nữa. Mặc cho Tiểu Ly hết mực phản kháng và đẩy hắn ra, Cảnh Phong càng ôm chặt lấy cô hơn, nụ hôn cứ thế mà sâu hơn khiến Tiểu Ly không sao thoát ra được. Hắn hôn cô đến khi thấy cô như thở khó nhọc vì thiếu dưỡng khí mới chịu buông tha cho cô. Nhìn vào ánh mắt cô, bất chợt hắn bật dậy bế thốc cô lên giường chế ngự cô dưới thân, Tiểu Ly nhận thấy hắn thật sự không nhận ra cô liền vội vã đẩy người hắn ra nói.
"Cảnh Phong anh nhìn cho kỹ, em là Mục Tiểu Ly không phải Tuyết Ly của anh. Anh không được làm bậy."
Mặc cho Tiểu Ly có nói gì trong đầu hắn giờ đây cũng chẳng hiểu. Hắn chỉ biết hắn yêu cô, giây phút này hắn muốn có được cô mà thôi. Một lần nữa hắn đặt nụ hôn lên môi cô, Mục Tiểu Ly không ngừng đánh vào ngực hắn, như muốn gọi hắn tỉnh dậy để không nhầm lẫn giữa cô và chị cô. Cố gắng thoát ra khỏi nụ hôn của hắn cô nói.
"Vệ Cảnh Phong anh nhìn cho kỹ xem em là ai? Em là Mục Tiểu Ly người mà anh câm ghét nhất anh có nghe rõ không? Nếu anh cứ tiếp tục như vậy anh sẽ hối hận đấy!"
Vệ Cảnh Phong im lặng nhìn vào mắt cô, ánh mắt hắn ôn nhu đến lạ nhẹ nhàng cất tiếng nói.
"Ly Ly anh yêu em, anh không hối hận."
Ly Ly, trước đây trong khu rừng ấy anh đã gọi cô là Ly Ly, người anh ấy yêu là cô không phải Tuyết Ly sao? Cô đang nằm mơ sao? Vệ Cảnh Phong nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn thật nhẹ, rồi hôn lên mắt, mũi và môi cô. Tất cả đều rất dịu dàng không chút tức giận, Mục Tiểu Ly nhẹ nhàng khép mắt chấp nhận nụ hôn ấy một cách triền miên. Đêm ấy hắn không ngừng đòi hỏi ở cô hết lần này đến lần khác, mặc cho cô kiệt sức vang xin, hắn vẫn không ngừng luận động trên cơ thể cô, cho đến khi thỏa mãn mới chịu ngừng lại gục xuống người cô.
Updated 55 Episodes
Comments
Anonymous
Chị lại bị hiểu lầm rồi
2024-11-30
1
Minhanh Anna
Đi đẻ anh ạ😔
2024-07-15
4
Nhạt
hay vậy quá à đã nấu cho rồi còn chê nữa là sao😏
2024-06-23
3