Chương 5: Lá chắn chạy bằng kem

Chung trường, chung lớp, giờ lại còn kẻ bàn dưới người bàn trên, khoảng cách chỉ chưa đầy một mét. Cuộc đời có nhất thiết phải khắc nghiệt vậy không?

Cô biết cô đã sai khi lấy hắn ta làm bình phong và báo hại hắn bị chó cắn. Nhưng đó chỉ là sơ suất, là sơ suất nhỏ mà thôi. Có vẻ hắn vẫn còn ghi thù và muốn ám theo cô tới cùng trời cuối đất thì phải.

Tuy nhiên số trời đã định, nhập gia tùy tục, muốn sống yên ổn ở đây cho qua thời thanh xuân thì Châu Vân Du đành chấp nhận thích nghi vậy. 

- Ừ lại là tôi đấy. Có vấn đề gì à? - Hắn nhướng mày.

- Không. Ai nói gì đâu. - Châu Vân Du lẩm nhẩm với giọng bất mãn.

Lâm Chấn Phong gật gù, ném cho cô một ánh mắt hả hê rồi quay lên nhìn bảng chép bài. Thấy hắn bây giờ mới bắt đầu ghi thứ ngày tháng, Châu Vân Du tò mò, hất cằm hỏi:

- Sao ban nãy không nghe giảng mà chỉ bài trúng phóc vậy đại ca?

- Tại vì không bị ngốc như cô. Đầu cô chỉ để mọc tóc hay gì?

Châu Vân Du bĩu môi. Hắn cậy mình thông minh hơn là liền xem thường người khác. Cái tính ngạo mạn này quả nhiên ăn sâu vào máu, đáng ghét vô cùng.

- Tôi ngốc đó rồi sao?

- Hừ. Không chấp trẻ con. Cứ ở đó mà bướng bỉnh đi rồi lần sau bị gọi phát biểu lại phải cầu cứu tôi. - Lâm Chấn Phong lẩm nhẩm.

Hắn ngoáy bút một lát đã ghi xong bài. Chữ nghĩa tuy không đẹp nhưng được cái xấu thậm tệ. Đúng lúc đang định bụng gục xuống ngủ tiếp thì người phía sau đột nhiên cầm bút chọc nhẹ vào lưng hắn, thì thầm:

- Giữ nguyên tư thế, thẳng lưng lên ấy. Làm lá chắn cho tôi chợp mắt một xíu xiu.

Lâm Chấn Phong phản đối ngay:

- Tại sao tôi phải nghe lời cô chứ?

- Tại vì lát nữa tôi sẽ đãi anh ăn kem. Nhé?

Bắt gặp sự xin xỏ hết sức ngây ngô, hắn khó khăn lắm mới nén được cười, tự nhiên cũng bị thuyết phục mà ngồi yên cả tiết chỉ để đổi lấy một cây kem vào giờ ra chơi.

Tấm lưng rộng của Lâm Chấn Phong quả nhiên rất có ích khi thầy giáo không thể phát hiện cô học sinh ngủ rất ngon lành. Mấy chục phút sau, tiếng trống trường vang lên, báo hiệu thời gian giải lao đã đến.

Hơn nửa số học sinh lớp 11D cùng kéo nhau ra bàn của Châu Vân Du vì muốn làm quen với cô bạn mới. Tuy nhiên trong vòng bán kính hai mét, không một ai trong số họ có thể tiếp cận được cô.

- Suỵt. - Lâm Chấn Phong đưa ngón trỏ lên môi, mắt lườm sắc lẹm khiến tất cả phải dè chừng lùi bước.

Hắn lặng lẽ quan sát cô thiếu nữ đang ngủ vùi. Hơi thở đều đều, hàng mi cong nhẹ, đôi môi khép hờ. Nhìn dáng vẻ này thật giống một đứa trẻ đang say giấc.

Lâm Chấn Phong chẳng hiểu nổi tại sao mình lại không nỡ để cô bị đánh thức. Hoặc do hắn muốn người duy nhất được đánh thức cô phải làm hắn mới được.

Nghĩ vậy, Lâm Chấn Phong liền búng tay lên trán cô.

- Lá chắn hết hiệu lực rồi. Thanh toán phí đi đầu gỗ.

Cô khổ sở xoa vết đỏ in trên vầng trán mình, thiết nghĩ tên côn đồ này dù có giỏi toán cách mấy thì vẫn chỉ là tên côn đồ. Lời nói thô lỗ mà hành động cũng bạo lực, chắc dẫu trời có sập vẫn không bao giờ lịch thiệp được một lần.

Đúng như lời hứa, Châu Vân Du nhờ hắn chỉ đường tới căng tin.

- Anh muốn anh kem gì nào? - Cô quay sang hỏi.

- Loại nào đắt nhất thì tôi ăn. - Lâm Chấn Phong thản nhiên đáp

- Chậc chậc. Khôn như anh quê tôi đi cắn người đầy rồi.

Dứt lời, Châu Vân Du liền lấy đại hai cây kem mát lạnh và rút nốt tất cả số tiền ít ỏi mình có ra mua.

Đúng là cô từng mang danh đại tiểu thư họ Châu giàu nứt đố đổ vách đấy, thế nhưng hàng tháng cha chỉ chu cấp tiền tiêu vặt cho cô mỗi một lần.

Tính cô tiêu pha không có điểm dừng, cũng không thích ngửa tay xin thêm, giờ đã là cuối tháng 9 nên tất nhiên cũng chẳng còn lại bao nhiêu trong ví. Hôm nay đãi hắn một chầu để cảm tạ, những ngày sau chắc Châu Vân Du phải cạp đất mà ăn mất thôi.

Lâm Chấn Phong không hiểu được nỗi khổ này của cô. Hắn thong thả tựa lưng trên ghế đá và thưởng thức món kem ngòn ngọt.

Châu Vân Du ngồi cạnh hắn và cũng ăn cây kem của mình. Cô vừa đưa mắt ngắm nghía trường mới vừa ca thán:

- Mà đáng lẽ ra tôi phải gọi anh là bạn mới đúng.

- Ai nói tôi bằng tuổi cô? - Hắn lơ đãng cười khẩy

- Rõ ràng chúng ta cùng học chung lớp 11D còn gì?

Lâm Chấn Phong đứng lên và xoa mạnh đầu Châu Vân Du làm mái tóc cô rối tung. Sau đó hắn vứt que kem đã ăn sạch vào thùng rác, quay gót về lớp với một câu trả lời tỉnh bơ:

- Ông đây bị lưu ban một năm nhóc ạ.

Hot

Comments

mei chan

mei chan

ám đến khi cj cưới chk

2023-12-05

0

T/H12

T/H12

kkkkk. chắc vậy

2023-07-18

0

Mọt Sách - giã từ

Mọt Sách - giã từ

ôi, tự hào quá đi thôiii~~~

2023-07-17

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chó sủa là chó không cắn
2 Chương 2: Côn đồ sợ tiêm
3 Chương 3: Oan gia ngõ hẹp
4 Chương 4: Vị hảo hán bí ẩn
5 Chương 5: Lá chắn chạy bằng kem
6 Chương 6: Mèo con đi học
7 Chương 7: Đấm nhau không?
8 Chương 8: Áp dụng công thức là ra
9 Chương 9: Anh hùng cứu mỹ nhân
10 Chương 10: Mỹ nam cứu anh hùng
11 Chương 11: Hộp sữa việt quất
12 Chương 12: Boss Phong siêu cấp đẹp trai
13 Chương 13: Boss Phong nhận đệ
14 Chương 14: Giận không nổi
15 Chương 15: Tôi kết nhóc rồi đấy
16 Chương 16: Trốn học
17 Chương 17: Đừng khóc
18 Chương 18: Boss à, bế tôi đi
19 Chương 19: Tôi dỗ anh
20 Chương 20: Chuyện người lớn
21 Chương 21: Người yêu của Lâm Chấn Phong
22 Chương 22: Ghen
23 Chương 23: Tự mình bươn trải
24 Chương 24: Tôi và Vân Du
25 Chương 25: Theo chiều gió cuốn
26 Chương 26: Rớt dâu
27 Chương 27: Đừng làm tổn thương con bé
28 Chương 28: Ôm lâu thêm chút nữa
29 Chương 29: Cái miệng hại cái thân
30 Chương 30: Cạnh tranh
31 Chương 31: Mê tôi rồi chứ gì
32 Chương 32: Công chúa của tôi
33 Chương 33: Không phải là không thích
34 Chương 34: Hàng ghế cuối
35 Chương 35: Gia đình
36 Chương 36: Sính lễ hỏi cưới
37 Chương 37: Nụ hôn đầu
38 Chương 38: Vì nhóc không thích
39 Chương 39: Phía sau lớp đồng phục
40 Chương 40: Chạm vào đâu cũng được
41 Chương 41: Thì hiện tại đơn
42 Chương 42: Không đủ tư cách
43 Chương 43: Cô bác sĩ nhỏ
44 Chương 44: Em sẽ không thú tội
45 Chương 45: Cạnh tranh lành mạnh
46 Chương 46: Phong Nhỏ
47 Chương 47: Bắt cá
48 Chương 48: Hình xăm
49 Chương 49: Đấm chừa cái con vi rút
50 Chương 50: Nuôi báo trong lòng
51 Chương 51: Boss Phong cố lên!
52 Chương 52: Giàu tình cảm
53 Chương 53: Cứu em
54 Chương 54: Anh thương em
55 Chương 55: Trò ướt át
56 Chương 56: Đơn phương
57 Chương 57: Con mẹ nó! Anh thích em!
58 Chương 58: Thanh xuân nổi loạn
59 Chương 59: Sốt
60 Chương 60: Nhóc con, em mất gốc toán thật à?
61 Chương 61: Hôn em
62 Chương 62: Vở bi hài kịch
63 Chương 63: Đồ mít ướt
64 Chương 64: Hết năng lượng
65 Chương 65: Không lưu ban
66 Chương 66: Mật ngọt chết ruồi
67 Chương 67: Đủ tuổi đi tù
68 Chương 68: Chạm đến bầu trời
69 Chương 69: Vì vợ mà hèn
70 Chương 70: Bất ngờ dành cho em
71 Chương 71: Thứ lỗi cho em
72 Chương 72: Cơn cuồng nộ
73 Chương 73: Mặn, ngọt, đắng cay
74 Chương 74: Chỉ muốn hôn anh
75 Chương 75: Xin lỗi và tạm biệt
76 Chương 76: Thanh xuân
77 Chương 77: Đừng rời xa anh
78 Chương 78: Trả nợ
79 Chương 79: Chiều anh một chút
80 Chương 80: Giải toả căng thẳng
81 Chương 81: Cùng anh đêm nay
82 Chương 82: Ngôn ngữ tình yêu (H)
83 Chương 83: Yêu em đến chết
84 Chương 84: Cô dâu bỏ trốn
85 Chương 85: Sự cố
86 Chương 86: Thanh xuân của anh
Chapter

Updated 86 Episodes

1
Chương 1: Chó sủa là chó không cắn
2
Chương 2: Côn đồ sợ tiêm
3
Chương 3: Oan gia ngõ hẹp
4
Chương 4: Vị hảo hán bí ẩn
5
Chương 5: Lá chắn chạy bằng kem
6
Chương 6: Mèo con đi học
7
Chương 7: Đấm nhau không?
8
Chương 8: Áp dụng công thức là ra
9
Chương 9: Anh hùng cứu mỹ nhân
10
Chương 10: Mỹ nam cứu anh hùng
11
Chương 11: Hộp sữa việt quất
12
Chương 12: Boss Phong siêu cấp đẹp trai
13
Chương 13: Boss Phong nhận đệ
14
Chương 14: Giận không nổi
15
Chương 15: Tôi kết nhóc rồi đấy
16
Chương 16: Trốn học
17
Chương 17: Đừng khóc
18
Chương 18: Boss à, bế tôi đi
19
Chương 19: Tôi dỗ anh
20
Chương 20: Chuyện người lớn
21
Chương 21: Người yêu của Lâm Chấn Phong
22
Chương 22: Ghen
23
Chương 23: Tự mình bươn trải
24
Chương 24: Tôi và Vân Du
25
Chương 25: Theo chiều gió cuốn
26
Chương 26: Rớt dâu
27
Chương 27: Đừng làm tổn thương con bé
28
Chương 28: Ôm lâu thêm chút nữa
29
Chương 29: Cái miệng hại cái thân
30
Chương 30: Cạnh tranh
31
Chương 31: Mê tôi rồi chứ gì
32
Chương 32: Công chúa của tôi
33
Chương 33: Không phải là không thích
34
Chương 34: Hàng ghế cuối
35
Chương 35: Gia đình
36
Chương 36: Sính lễ hỏi cưới
37
Chương 37: Nụ hôn đầu
38
Chương 38: Vì nhóc không thích
39
Chương 39: Phía sau lớp đồng phục
40
Chương 40: Chạm vào đâu cũng được
41
Chương 41: Thì hiện tại đơn
42
Chương 42: Không đủ tư cách
43
Chương 43: Cô bác sĩ nhỏ
44
Chương 44: Em sẽ không thú tội
45
Chương 45: Cạnh tranh lành mạnh
46
Chương 46: Phong Nhỏ
47
Chương 47: Bắt cá
48
Chương 48: Hình xăm
49
Chương 49: Đấm chừa cái con vi rút
50
Chương 50: Nuôi báo trong lòng
51
Chương 51: Boss Phong cố lên!
52
Chương 52: Giàu tình cảm
53
Chương 53: Cứu em
54
Chương 54: Anh thương em
55
Chương 55: Trò ướt át
56
Chương 56: Đơn phương
57
Chương 57: Con mẹ nó! Anh thích em!
58
Chương 58: Thanh xuân nổi loạn
59
Chương 59: Sốt
60
Chương 60: Nhóc con, em mất gốc toán thật à?
61
Chương 61: Hôn em
62
Chương 62: Vở bi hài kịch
63
Chương 63: Đồ mít ướt
64
Chương 64: Hết năng lượng
65
Chương 65: Không lưu ban
66
Chương 66: Mật ngọt chết ruồi
67
Chương 67: Đủ tuổi đi tù
68
Chương 68: Chạm đến bầu trời
69
Chương 69: Vì vợ mà hèn
70
Chương 70: Bất ngờ dành cho em
71
Chương 71: Thứ lỗi cho em
72
Chương 72: Cơn cuồng nộ
73
Chương 73: Mặn, ngọt, đắng cay
74
Chương 74: Chỉ muốn hôn anh
75
Chương 75: Xin lỗi và tạm biệt
76
Chương 76: Thanh xuân
77
Chương 77: Đừng rời xa anh
78
Chương 78: Trả nợ
79
Chương 79: Chiều anh một chút
80
Chương 80: Giải toả căng thẳng
81
Chương 81: Cùng anh đêm nay
82
Chương 82: Ngôn ngữ tình yêu (H)
83
Chương 83: Yêu em đến chết
84
Chương 84: Cô dâu bỏ trốn
85
Chương 85: Sự cố
86
Chương 86: Thanh xuân của anh

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play