Chương 3: Đi xem mắt.

Diệp Thanh Vy về đến nhà thì không thấy Đường Tuyên đâu.

“Kì lạ, cậu ấy nói hôm nay không có hẹn mà?” Cô còn nhớ Đường Tuyên đã nói cả ngày nay phải ở nhà mắng Giang Duy Bảo.

“Để anh giúp em.”

“Không cần đâu.” Diệp Thanh Vy đang xào thịt thì thấy Giang Duy Bảo đi xuống, cô vội kéo anh trở lại phòng khách.

“Anh ngoan ngoãn ngồi ở đây xem TV đi!” Cô dùng giọng điệu dỗ trẻ ra lệnh cho anh, sau đó tiếp tục đi xuống bếp.

Nhìn bóng lưng bận rộn của cô, trong lòng Giang Duy Bảo dâng lên một cảm giác khó tả.

“Có ngon không?” Diệp Thanh Vy ánh mắt đầy mong chờ.

“Ngon lắm...” Anh gật đầu khẳng định: “Rất ngon!”

Mùi vị này đối với Giang Duy Bảo có chút quen thuộc, rất giống món anh làm. Tám năm trước, anh đã từng nhiều lần nấu cho cô ăn, nên đã học theo sao? Cô còn nhớ về anh, có đúng không?

Diệp Thanh Vy mỉm cười ngọt ngào, không giấu nổi hạnh phúc, làm sao không ngon được, kiếp trước anh đã đích thân xuống bếp dạy cô nấu ăn. Hôm nay cô nấu đều là những món anh thích.

“Ngon thì ăn nhiều một chút.” Cô gắp đồ ăn cho anh: “Sau này em lại làm cho anh ăn.”

“Được.”

Đến tối Giang Duy Bảo mới về, anh vẫn đậu xe dưới nhà cô chưa vội lái đi. Lúc này, trong lòng anh có nhiều cảm xúc rối loạn, anh không biết bản thân đối với Diệp Thanh Vy là thế nào. Anh yêu cô, nhưng vừa nghĩ đến năm xưa từng bị cô phản bội, trái tim liền đau đớn. Hận cô, nhưng nếu để cô lần nữa rời xa mình, anh thật sự không biết bản thân làm cách nào có thể vượt qua lần nữa.

“Tuyên Tuyên?” Diệp Thanh Vy vội chạy đến đỡ Đường Tuyên: “Sao lại uống say thế này?”

“Tớ lại chia tay với anh ấy, lần này là thật.” Đường Tuyên dựa vào người bạn mình: “Là thật đó, không quay lại nữa.”

Diệp Thanh Vy vỗ vỗ lưng Đường Tuyên an ủi: “Để tớ pha cho cậu ly trà giải rượu.”

Lúc Diệp Thanh Vy quay lại, Đường Tuyên không còn ở phòng khách đã về phòng. Cô mở cửa ra, trên giường, có một cô gái đang thu mình ngồi một góc.

“Tuyên Tuyên…”

“Vy Vy tớ muốn yên tĩnh.” Đường Tuyên hai tay ôm chân, vùi mặt vào đầu gối.

“Được, cậu uống trà rồi nghỉ ngơi đi.” Diệp Thanh Vy không quấy rầy nữa, đi ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Cô và Đường Tuyên rất giống nhau, mỗi lúc đau đớn tuyệt vọng nhất chỉ muốn yên tĩnh một mình.

Diệp Thanh Vy trở về phòng, nhìn thấy tin nhắn Giang Duy Bảo báo bình an, trong lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc. Nếu kiếp trước cô biết trân trọng những giây phút bên anh, có lẽ cả hai đã không kết thúc sinh mạng bằng giọt nước mắt.

Hiện tại, cô càng phải cố gắng để anh biết được sự thật năm đó càng sớm càng tốt. Không phải cô sợ anh hận mình, cô chỉ không muốn nhìn thấy anh khó chịu.

Diệp Thanh Vy tin rằng với tình yêu của mình, có thể lần nữa sưởi ấm trái tim anh. Nhưng cô cũng không muốn anh bị dằn vặt giữa tình yêu và thù hận.

Kiếp trước Giang Duy Bảo gặp bố mẹ Diệp Thanh Vy, hai người đưa cho anh quyển nhật ký của cô thời niên thiếu nên mới có thể hóa giải hiểu lầm. Đó là chuyện của mấy tháng sau, khi ấy hai người đã chia tay. Kiếp này cô không muốn xa cách anh thêm bất kì lần nào nữa, thế nên phải nghĩ cách để anh gặp bố mẹ cô một cách tình cờ, không thông qua cô trong thời gian sớm nhất.

\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=

“Vy Vy? Là cậu sao?”

Diệp Thanh Vy đang ngồi ở nhà hàng thì nghe có người gọi mình. Ngẩng đầu lên nhìn, cô không nhịn được nhếch mép, hóa ra là người quen.

Người kia gọi cô một cách thân thiết, kéo tay người bên cạnh đi đến chỗ cô ngồi: “Anh xem, là Vy Vy kìa.”

Giang Duy Bảo nhíu mày không vui, hất tay người phụ nữ kia ra. Anh không nghĩ đến sẽ gặp Diệp Thanh Vy ở chỗ này.

“Chào Giang tổng.” Diệp Thanh Vy nhìn anh nở nụ cười, khi quay sang người kia, nụ cười chợt tắt: “Chúng ta quen nhau sao?”

Tất nhiên là quen, trong lòng Diệp Thanh Vy âm thầm bổ sung, đâu chỉ quen biết bình thường mà là thâm thù đại hận. Người phụ nữ kia chính là kẻ đã hại chết cả anh và cô, hiện tại là vị hôn thê của anh – Trần Diệu Linh. Không đúng, thời gian cô ta về nước tại sao sớm hơn dự kiến?

“Cậu không nhận ra tớ?” Trần Diệu Linh buồn rầu hỏi, bộ dạng vô cùng đáng thương: “Có phải cậu còn giận tớ vì chuyện năm xưa không?”

“Chắc là vị tiểu thư này nhận nhầm người rồi, tôi còn có hẹn, không có thời gian nói chuyện với cô.” Ánh mắt Diệp Thanh Vy xẹt qua tia lạnh lùng.

“Đi thôi!” Giang Duy Bảo nghe đến chuyện năm đó lập tức cảm thấy khó chịu, gương mặt càng trở nên âm u.

Anh không hiểu cô thật sự đã quên Trần Diệu Linh hay chỉ là giả vờ, dù sao cô ta so với thời niên thiếu không thay đổi nhiều, rất dễ nhận ra. Còn nữa, thái độ thờ ơ của cô khi nhìn thấy anh đi với người con gái khác là sao chứ?

Thật lòng thì khi nhìn thấy Giang Duy Bảo đi với Trần Diệu Linh, Diệp Thanh Vy hoàn toàn không ghen. Cô thừa biết anh bị ép buộc, anh vô cùng chán ghét người phụ nữ kia. Nhớ lại lúc trước khi thấy cảnh này, cô đã rất đau lòng, còn nghĩ anh chỉ trêu đùa tình cảm của mình.

Diệp Thanh Vy lắc đầu cười tự giễu, kiếp trước cô thật sự quá ngu ngốc. Tại sao cô có thể nghi ngờ một người có thể yêu cô hơn cả sinh mạng như thế?

“Trần Diệu Linh, cô đừng vội đắc ý!” Sau khi vào phòng dành cho khách VIP, Giang Duy Bảo không che giấu cảm xúc chán ghét.

Anh vốn không muốn ra ngoài cùng người phụ nữ này, cô ta lại nhờ bố anh ra mặt, buộc anh phải nghe theo.

“Vậy thì sao? Anh ra ngoài ăn cùng vị hôn thê cũng không thể sao? Hay anh sợ cô tình nhân bé bỏng của mình sẽ đau lòng?” Trần Diệu Linh đắc ý, cô ta sẽ trở thành thiếu phu nhân tương lai của Giang gia, một kẻ không có danh phận như Diệp Thanh Vy thì có là gì.

Mấy năm qua, Trần Diệu Linh luôn cho người điều tra về tình hình của Diệp Thanh Vy, mỗi nhất cử nhất động cô ta đều nắm trong lòng bàn tay. Cô ta cố tình gửi hình ảnh thân mật của Diệp Thanh Vy cùng người đàn ông khác cho Giang Duy Bảo. Không ngờ, hai người vậy mà vẫn còn bên nhau. Xem ra Diệp Thanh Vy thủ đoạn cũng không phải dạng tầm thường, sau này cô ta phải càng thêm chú ý.

“Tôi là vị hôn phu của cô từ khi nào?” Giang Duy Bảo không thèm liếc nhìn Trần Diệu Linh, trong đầu anh chỉ còn lại dáng vẻ thờ ơ vừa rồi của Diệp Thanh Vy. Là không yêu nên mới không ghen sao?

“Anh cướp lấy thân phận của Gia Bảo, việc liên hôn của hai nhà, không phải do anh thay anh ấy thực hiện sao?” Trần Diệu Linh xem thường nhìn Giang Duy Bảo, nếu không phải vì anh và Diệp Thanh Vy, cô ta đã sớm trở thành thiếu phu nhân của Giang gia.

“Im miệng!” Giang Duy Bảo lạnh lùng lên tiếng, gương mặt không chút biểu cảm.

“Sao hả? Bị nói trúng tim đen sao?” Trần Diệu Linh điếc không sợ súng, vẫn dùng giọng điệu khiêu khích.

“Tốt nhất đừng nhắc đến cậu ấy, cô vốn không có tư cách.” Giang Duy Bảo quyết định không nói chuyện với người phụ nữ này nữa, bỏ lại câu nói ấy rồi bỏ về.

Không phải anh sợ người khác đem mình so sánh với Giang Gia Bảo, mà là những người kia không đủ tư cách nhắc đến cậu ấy.

\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=

“Diệp tiểu thư, bình thường cô có sở thích gì không?”

“Tiền đó. Tôi không chỉ là một người thích tiền, mà là rất rất yêu tiền.” Diệp Thanh Vy đắc ý nhìn người ngồi trước mặt: “Chỉ cần cho tôi thật nhiều tiền, tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”

Người kia mất kiên nhẫn: “Ý tôi là những hoạt động giải trí ngày thường.”

“Sao không nói sớm.” Diệp Thanh Vy làm bộ dạng nhớ lại: “Hai, tư, sáu thì tôi đi mua sắm. Ba, năm, bảy đi spa. Cuối tuần sẽ cùng bạn bè đi dạo bằng du thuyền.” Sau đó, giả vờ không nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của người kia, tiếp tục nói: “Buổi tối lại vào quán bar nữa, anh biết đó, con người ta buổi tối thường rất cô đơn, tôi không muốn phải ở một mình.”

“Tôi nghe nói thu nhập của Diệp tiểu thư không cao? Số tiền đó…” Người kia có chút hoảng sợ.

“Đương nhiên là những người muốn theo đuổi tôi phải trả. Anh yên tâm, nếu kết hôn sau này những việc như vậy giao lại cho anh.” Diệp Thanh Vy cố tình nhìn anh ta bằng ánh mắt trìu mến, nhiệt tình chớp mắt hai cái. Còn sâu bên trong, cô đang cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn vì dáng vẻ của mình hiện tại.

“Thật không ngờ, cô là một người chỉ biết sống bám vào đàn ông.” Người kia không giấu nổi sự tức giận và xem thường được nữa, đứng dậy bỏ đi.

“Khoan đã!” Diệp Thanh Vy liền giữ tay người đó lại: “Thanh toán rồi đi chứ?”

Vì để chọc tức người đó cô đã gọi rất nhiều món, tất cả đều là món cao cấp.

“Cô có lầm không? Cả một bàn tôi còn chưa chạm đến.” Người kia thật sự không còn gì để nói, hôm nay anh ta ra khỏi nhà quên xem ngày, gặp phải một người phụ nữ bị điên.

“Anh ta không trả, để tôi.” Một âm thanh quen thuộc truyền đến, bàn tay đang giữ người kia lại của Diệp Thanh Vy bỗng chốc cứng đờ.

Loại chuyện đi xem mắt bị người quen bắt gặp đã rất mất mặt, vừa phá hoại buổi xem mắt xong bị nhìn thấy còn xấu hổ hơn. Mà quan trọng, người đó lại là bạn trai hiện tại của mình, Diệp Thanh Vy thật sự không muốn sống nữa.

“Anh là ai?” Người kia nheo mắt nhìn người vừa đến từ trên xuống dưới, cả người toàn đồ hiệu. Hừ, xem ra là loại thiếu gia nhà giàu thích ăn chơi.

“Người có thể cho cô ấy hai, tư, sáu đi mua sắm; ba, năm, bảy đi spa. Hơn nữa mỗi tối còn có thể dẫn cô ấy đi quán bar tụ tập, cuối tuần có sẵn du thuyền chở cô ấy đi ngắm cảnh.” Giang Duy Bảo tiến lên, ôm Diệp Thanh Vy vào lòng.

“Đúng là điên như nhau.” Người đàn ông thấy có người gánh họa thay cho mình, quay đầu bỏ chạy.

Diệp Thanh Vy chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống, mãi mãi trốn dưới đó. Quá mất mặt rồi, cô nên đánh anh bất tỉnh rồi chạy hay tự đập đầu vào bàn đây?

“Thế nào, cô Diệp có hài lòng với tôi không?” Giang Duy Bảo bật cười nhìn cô gái đang xấu hổ trước mặt, mọi cảm xúc tức giận đều tan biến.

“Không phải anh nên ở bên trong sao?” Sớm biết Giang Duy Bảo sẽ nghe thấy được, có đánh chết cô cũng không muốn nói mấy lời kia.

“Nếu ở trong đó nữa anh sợ bạn gái anh sẽ leo lên du thuyền đi mất.” Giang Duy Bảo khá hứng thú với chủ đề này.

“Em thật sự muốn thủ tiêu anh!” Diệp Thanh Vy hóa căm phẫn thành ăn uống, một bàn thức ăn chưa động đũa, không nên lãng phí.

“Có muốn buổi tối đi quán bar không?” Giang Duy Bảo vẫn tiếp tục chủ đề kia.

“Anh ăn đi!” Diệp Thanh Vy gắp miếng thịt lớn bỏ vào miệng anh, không cho nói nữa, Giang Duy Bảo cũng không từ chối.

Trần Diệu Linh vừa ra đã thấy một màn này, bàn tay cô ta siết chặt, mặc kệ móng đâm vào chảy máu. Những gì cô ta không có được, cho dù có hủy hoại, cũng không thể cho kẻ khác được lợi.

Hot

Comments

Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫

Bạch Nguyệt Quang của tớ là 🦫

Overthinking gian đoạn cuối à :)))

2024-08-04

1

Huy Cá

Huy Cá

mở đầu tiểu thuyết ổn đấy

2023-09-11

1

An Tịch

An Tịch

kiếm cái lỗ chui xuống đi chị

2023-09-02

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Quay lại.
2 Chương 2: Gặp anh lần nữa.
3 Chương 3: Đi xem mắt.
4 Chương 4: Tìm hiểu sự thật.
5 Chương 5: Về nhà chuộc tội.
6 Chương 6: Không được quên.
7 Chương 7: Nguyện vọng
8 Chương 8: Cậu còn có tớ.
9 Chương 9: Giáo dục con cái.
10 Chương 10: Em đừng có mơ.
11 Chương 11: Mỗi ngày đều yêu anh nhiều hơn.
12 Chương 12: Trợ lý.
13 Chương 13: Thiên vị.
14 Chương 14: Đoàn Huy Vũ.
15 Chương 15: Anh cũng là gia đình.
16 Chương 16: Thay đổi của Diệp Thanh Hân.
17 Chương 17: Yêu anh từ kiếp trước.
18 Chương 18: Đi công tác.
19 Chương 19: Chuyện cũ của bố mẹ Diệp.
20 Chương 20: Nói rõ.
21 Chương 21: Mua chuộc.
22 Chương 22: Ôn lại kỉ niệm.
23 Chương 23: Gặp phụ huynh.
24 Chương 24: Bí mật của Giang gia.
25 Chương 25: Đến nhà anh.
26 Chương 26: Thân thế của Giang Duy Bảo.
27 Chương 27: Vứt đi.
28 Chương 28: Cậu bị liệt sao?
29 Chương 29: Tiệc của Đoàn thị.
30 Chương 30: Anh cũng biết sợ.
31 Chương 31: Người em yêu chỉ có anh.
32 Chương 32: Chỉ cần liên quan đến em, anh đều nhớ.
33 Chương 33: Vụ bắt cóc khi ấy.
34 Chương 34: A Duy, đừng giận.
35 Chương 35: Rời đi.
36 Chương 36: Bí mật của Diệp Thanh Tú.
37 Chương 37: Tai nạn.
38 Chương 38: Suy đoán.
39 Chương 39: Đính hôn.
40 Chương 40: "Ảnh đế" và "ảnh hậu".
41 Chương 41: Em muốn bảo vệ sự lương thiện của anh.
42 Chương 42: Giúp bọn họ.
43 Chương 43: Đưa em đi
44 Chương 44: Ngoan!
45 Chương 45: Có thể về làm A Duy của em rồi.
46 Chương 46: Tôi không muốn đánh cậu.
47 Chương 47: Gặp Giang Gia Bảo.
48 Chương 48: Cá cược
49 Chương 49: Nhị tiểu thư Trần gia.
50 Chương 50: Phá thai.
51 Chương 51: Kết thúc.
52 Chương 52: Sóng gió lại đến.
53 Chương 53: Nơi này luôn là nhà con.
54 Chương 54: Nhà hàng.
55 Chương 55: Bị hại.
56 Chương 56: Anh đây!
57 Chương 57: Giao cho anh.
58 Chương 58: Chị cũng đâu lương thiện.
59 Chương 59: Bà nội.
60 Chương 60: Đừng quên thân phận hiện tại
61 Chương 61: Nữ hiệp.
62 Chương 62: Em vẫn là cô gái đẹp nhất.
63 Chương 63: Cuộc sống "bình yên" của Diệp gia.
64 Chương 64: Năm mới vui vẻ.
65 Chương 65: Về Giang thị.
66 Chương 66: Lâm gia tìm đến cửa
67 Chương 67: Giúp bọn họ phá sản
68 Chương 68: Kết hôn - cầu hôn
69 Chương 69: Vạch trần tội ác.
70 Chương 70: Hạnh phúc giản đơn.
71 Chương 71: Diệp Thanh Vy hóa điên
72 Chương 72: Tuyết tan, hoa nở
73 Ngoại truyện 1: Nhân quả báo ứng.
74 Ngoại truyện 2: Thỏ Thỏ.
75 Ngoại truyện 3: Trọn đời không buông tay
76 Ngoại truyện 4: Tỏ tình
77 Ngoại truyện 5: Chuyện con cái
78 Ngoại truyện 6: Cái kết thật sự?
79 Ảnh nhân vật trong truyện.
Chapter

Updated 79 Episodes

1
Chương 1: Quay lại.
2
Chương 2: Gặp anh lần nữa.
3
Chương 3: Đi xem mắt.
4
Chương 4: Tìm hiểu sự thật.
5
Chương 5: Về nhà chuộc tội.
6
Chương 6: Không được quên.
7
Chương 7: Nguyện vọng
8
Chương 8: Cậu còn có tớ.
9
Chương 9: Giáo dục con cái.
10
Chương 10: Em đừng có mơ.
11
Chương 11: Mỗi ngày đều yêu anh nhiều hơn.
12
Chương 12: Trợ lý.
13
Chương 13: Thiên vị.
14
Chương 14: Đoàn Huy Vũ.
15
Chương 15: Anh cũng là gia đình.
16
Chương 16: Thay đổi của Diệp Thanh Hân.
17
Chương 17: Yêu anh từ kiếp trước.
18
Chương 18: Đi công tác.
19
Chương 19: Chuyện cũ của bố mẹ Diệp.
20
Chương 20: Nói rõ.
21
Chương 21: Mua chuộc.
22
Chương 22: Ôn lại kỉ niệm.
23
Chương 23: Gặp phụ huynh.
24
Chương 24: Bí mật của Giang gia.
25
Chương 25: Đến nhà anh.
26
Chương 26: Thân thế của Giang Duy Bảo.
27
Chương 27: Vứt đi.
28
Chương 28: Cậu bị liệt sao?
29
Chương 29: Tiệc của Đoàn thị.
30
Chương 30: Anh cũng biết sợ.
31
Chương 31: Người em yêu chỉ có anh.
32
Chương 32: Chỉ cần liên quan đến em, anh đều nhớ.
33
Chương 33: Vụ bắt cóc khi ấy.
34
Chương 34: A Duy, đừng giận.
35
Chương 35: Rời đi.
36
Chương 36: Bí mật của Diệp Thanh Tú.
37
Chương 37: Tai nạn.
38
Chương 38: Suy đoán.
39
Chương 39: Đính hôn.
40
Chương 40: "Ảnh đế" và "ảnh hậu".
41
Chương 41: Em muốn bảo vệ sự lương thiện của anh.
42
Chương 42: Giúp bọn họ.
43
Chương 43: Đưa em đi
44
Chương 44: Ngoan!
45
Chương 45: Có thể về làm A Duy của em rồi.
46
Chương 46: Tôi không muốn đánh cậu.
47
Chương 47: Gặp Giang Gia Bảo.
48
Chương 48: Cá cược
49
Chương 49: Nhị tiểu thư Trần gia.
50
Chương 50: Phá thai.
51
Chương 51: Kết thúc.
52
Chương 52: Sóng gió lại đến.
53
Chương 53: Nơi này luôn là nhà con.
54
Chương 54: Nhà hàng.
55
Chương 55: Bị hại.
56
Chương 56: Anh đây!
57
Chương 57: Giao cho anh.
58
Chương 58: Chị cũng đâu lương thiện.
59
Chương 59: Bà nội.
60
Chương 60: Đừng quên thân phận hiện tại
61
Chương 61: Nữ hiệp.
62
Chương 62: Em vẫn là cô gái đẹp nhất.
63
Chương 63: Cuộc sống "bình yên" của Diệp gia.
64
Chương 64: Năm mới vui vẻ.
65
Chương 65: Về Giang thị.
66
Chương 66: Lâm gia tìm đến cửa
67
Chương 67: Giúp bọn họ phá sản
68
Chương 68: Kết hôn - cầu hôn
69
Chương 69: Vạch trần tội ác.
70
Chương 70: Hạnh phúc giản đơn.
71
Chương 71: Diệp Thanh Vy hóa điên
72
Chương 72: Tuyết tan, hoa nở
73
Ngoại truyện 1: Nhân quả báo ứng.
74
Ngoại truyện 2: Thỏ Thỏ.
75
Ngoại truyện 3: Trọn đời không buông tay
76
Ngoại truyện 4: Tỏ tình
77
Ngoại truyện 5: Chuyện con cái
78
Ngoại truyện 6: Cái kết thật sự?
79
Ảnh nhân vật trong truyện.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play