Bị chọc đến khùng.

Ngược lại cô càng muốn đem chiếc mặt nạ trên mặt người đàn ông này xé bỏ, hoàn toàn để lộ thứ mềm mại bên trong ra trước mặt cô mới chịu thôi.

Tống Thượng vẫn luôn nhìn cô, vừa nhìn thấy một tia giảo hoạt xuất hiện trong mắt cô hắn đã cảm thấy đại sự không ổn. Nhưng hắn lại không kịp ngăn cản.

Sở Tư Di một khắc trước còn yên tỉnh đứng, một khắc sau đã như chim sẻ sà vào trên người hắn, hé miệng gọi: "Bảo bối! Anh về lúc nào vậy?"

"..."

Tống trung tá chết lặng. Nhìn con okala đang treo trên cổ mình, lỗ tai người đàn ông mặt than vạn năm bởi vì hai chữ "bảo bối" kia mà bất giác động động hai cái. Trong lòng hắn lại không khỏi dâng trào nổi bất đắc dĩ tột cùng chỉ khi đối mặt với cái người con gái này mới xuất hiện.

Vẫn biết cô có lắm chiêu trò tiểu xảo, thế nhưng hắn lần nào cũng đối với cô không có cách. Bốn năm trước hắn bị động thừa nhận cô theo đuổi, cho dù mặt hắn có lạnh cỡ nào cũng không thể đuổi được cô đi. Nhưng ít nhất bốn năm trước hắn còn có thể dùng cái mặt than này để đối phó cô, cô cũng sẽ không dám làm quá trớn. Cơ mà bốn năm sau khi mối quan hệ của họ bất giác xảy ra thay đổi không ngờ tới, hắn cảm thấy bất lực càng nhiều khi nhận ra chiêu này của mình không thể sài được nữa. Bởi vì cái người con gái này đã không thèm đặt nó vào mắt, lại càng thêm lớn mật đối với hắn sử dụng càng nhiều trêu trò khó đỡ hơn.

Vốn dĩ hai người hiện tại đã là vợ chồng hợp pháp rồi, đương nhiên hắn sẽ không có lý nào tính toán với cô chút nhỏ nhặt này. Chỉ là...

"Em đối với ai cũng như vậy sao?"

Sở Tư Di đang tính toán trong lòng tiếp theo nên làm gì để trêu chọc người đàn ông bỗng nhiên nghe thấy lời này của hắn, tươi cười trên mặt bất giác khựng lại. Cô vô thức đưa mắt nhìn vào mắt hắn, trong lòng hận đến nghiến răng lại muốn tỉ mỉ nhìn xem rốt cuộc cái thứ cảm xúc đang ấp ủ bên trong kia là cái gì mà có thể khiến hắn nói ra những lời khiến người tổn thương như vậy. Nhưng lúc này cô lại càng hận hơn khi bản thân mình nhìn không ra. Cái cô nhìn ra lại chỉ là sự lạnh lùng đến mức khiến toàn thân cô muốn đóng băng.

Cái sự lạnh giá này có lẽ đối với cô chẳng hề có ý nghĩa gì. Nhưng lời nói kia chưa chắc đã không khiến cô tổn thương? Mặt cô dày với hắn nhưng trái tim cô dành cho hắn đâu phải bằng đá.

Thế là dưới sự thay đổi thật nhỏ trên khuôn mặt của người đàn ông mà ở thời điểm này Sở Tư Di đã không có đủ sự tỉ mỉ để nhìn thấy, cô chậm chạp tuột khỏi người hắn. Cô đầu cúi xuống hòng che giấu biểu tình trên khuôn mặt của mình nhưng ngoài miệng lại vẫn có thể nói: "Tống Tống, cơm thừa trong bếp là anh ăn à?"

Tống Tống...???

Tống Thượng cảm thấy gân xanh trên thái dương mình như có ai đó đang nắm lấy rồi lại điên cuồng giật giật vậy. Nếu không phải hắn quanh năm mặt than ít biểu tình... Thật ra cái này hắn cho rằng không phải do hắn tận lực làm ra mà là bẩm sinh hắn đã lãnh tình rồi nên mới như vậy. Hắn trời sinh khiếm khuyết những thứ biểu cảm kia. Nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy bản thân mình bây giờ có thể bày ra một mặt phẫn hận bởi vì cái miệng nhỏ quá mức đáng đánh của người trước mặt này. Hắn cảm thấy cuộc đời này cô nhất định là khắc tinh của hắn không sai được.

"Rốt cuộc thì mấy cái xưng danh này của em là như thế nào có?"

Cuối cùng hắn vẫn là nhịn không được đưa tay nắm lấy cằm của người trước mặt mạnh mẽ nâng lên, ép cô phải đối mặt với mình mà âm u hỏi.

Thế mà người trước mặt hắn lại còn có thể một mặt mờ mịt nhìn hắn, càng không né tránh cái kiềm hãm của hắn mà còn hơi giương lên thêm, lại càng hoàn mỹ bày ra chiếc cổ thon thả như thiên nga trước mặt hắn vừa vô tội nói: "Hả? Mấy cái xưng danh? Em đã nói những cái gì vậy?"

"..."

Em còn có mặt mũi hỏi tôi???

Em tưởng tôi không dám bạo lực gia đình với em à?

Trong lòng hắn nghĩ như vậy, thân hình lại không khỏi càng thêm ép sát, càng khiến người con gái phải ngẩng đầu cao hơn. Áp lực mười phần đổ lên trên người cô, cường thế dọa người quá thể đáng.

Nhưng nếu Sở Tư Di biết hắn có suy nghĩ đó thì cô nhất định sẽ chống nạnh hất cằm lên nhìn hắn đầy khiêu khích nói: Anh không dám!

...Được rồi, hắn đúng thật là không dám bạo lực gia đình với cô.

Nhưng hắn có thể "bạo lực gia đình" với cô.

Thời điểm trong lòng Tống Thượng hiện lên câu này, đầu hắn đã cúi xuống, đôi môi mỏng khinh bạc cưỡng ép chiếm đoạt cái miệng nhỏ lắm lời khiêu khích kia.

Rốt cuộc nhìn thấy sự kinh hoàng trong đôi mắt của người con gái, Tống trung tá trong lòng không khỏi biểu hiện một tia thỏa mãn vì đã thắng được một kèo. Nhưng sau đó hắn lại không có đem đôi môi kia buông ra mà càng lớn lối đem đầu lưỡi luồng vào, mang đến càng nhiều hơn trừng phạt dành cho cô vợ mới cưới cực không biết sợ này.

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Anh chạy có kịp không

2024-12-24

4

_Phan.Trang_

_Phan.Trang_

sao lại gọi ng ta là okala

2023-12-18

1

Hoa Oải Hương

Hoa Oải Hương

bạo lực gia đình kiểu này dễ tăng dân số lắm nha 😂

2023-10-11

8

Toàn bộ
Chapter
1 Gả thay.
2 Cô bé tháng tám.
3 Đêm tân hôn phòng không gối chiếc.
4 Hợp nhau nói xấu.
5 Anh ấy nhớ.
6 Sáng mai tỉnh lại vạn sự khởi đầu nan.
7 Ngày đầu ở nhà cha mẹ chồng.
8 Danh gia vọng tộc.
9 Mất liên lạc.
10 Con dâu Tống gia.
11 Đến quân khu làm một quân tẩu.
12 Cái tội khoe khoang.
13 Hắn trở lại rồi.
14 Bị chọc đến khùng.
15 Chuyện hài đầu năm hơi nhiều.
16 Anh Tống em sai rồi(H).
17 Mạnh Gia Dĩnh.
18 Vì cái gì còn nghĩ nó ngây thơ đơn thuần?
19 Ai cũng có nổi sầu riêng.
20 Ích kỷ của Sở Tư Di.
21 Anh Thượng nói gì em nghe nấy.
22 Thì ra trước đây anh đã nhẫn nhịn lắm.
23 Tống phu nhân đến tìm.
24 Hiểu chúng là được.
25 Quân tẩu là một nghề nghiệp thiêng liêng.
26 Nên nhường nhịn.
27 Ấy ấy anh Tống!! Đừng manh động!!
28 Em ngại cái gì?
29 Không cho anh nói!(h)
30 Anh... Sao anh lại...(H)
31 Phải lấy ra mới bôi thuốc được.
32 Hợp mưu tính kế.
33 Có phải ông đã sớm biết?
34 Chờ con lớn lên sẽ cưới cô Sở.
35 Con?
36 Vận động tạo người.(h)
37 Anh bắt nạt em...(H)
38 Anh đẹp trai đi...
39 Quân nhân cũng có ngày nghỉ.
40 Tống gia không thể chứa chấp con nữa.
41 Sở Tư Di chỉ có một.
42 Trò chuyện trong lúc ăn lẩu.
43 Bình dị mà không mất vui thích.
44 Ngủ, ngủ, ai cho anh ngủ!!
45 Không cho anh ngủ(h-).
46 Anh Tống ơi... Nhẹ chút đi mà...(H)
47 Tôi được là đủ rồi(H).
48 Ác ý không ngừng.
49 Châm ngòi ly gián.
50 Tốt cho cô ta?
51 Ngã cầu thang.
52 Vu oan giá họa.
53 Mẹ tin con.
54 Em lừa dối quân nhân.
55 Anh có vui không?
56 Kim ốc tàng kiều.
57 Không hối hận là được rồi.
58 Mẹ Tống nổi bão.
59 Làm sao đây anh Tống...(Nước thịt)
60 Bị phát hiện rồi.
61 Lại gặp Mạnh Gia Dĩnh.
62 Bí mật bị vạch trần.
63 Bùn nhão không thể trác được tường.
64 Con dâu không thấy.
65 Vây quét.
66 Nói chuyện với Sở Minh Châu.
67 Giải mở khuất mắc.
68 Bạch nhãn lang.
69 Dạy hư bé con(h).
70 Viên mãn.(H)
71 Phiên ngoại - Sở Minh Châu.
72 Phiên ngoại - Tống Thiên Kiều.
73 Phiên ngoại - Tống Thiên Kiều(Hết).
74 Thầy tôi có ý đó nghĩ đó với tôi.
75 Thông báo truyện mới.
76 Truyện mới đang ra.
Chapter

Updated 76 Episodes

1
Gả thay.
2
Cô bé tháng tám.
3
Đêm tân hôn phòng không gối chiếc.
4
Hợp nhau nói xấu.
5
Anh ấy nhớ.
6
Sáng mai tỉnh lại vạn sự khởi đầu nan.
7
Ngày đầu ở nhà cha mẹ chồng.
8
Danh gia vọng tộc.
9
Mất liên lạc.
10
Con dâu Tống gia.
11
Đến quân khu làm một quân tẩu.
12
Cái tội khoe khoang.
13
Hắn trở lại rồi.
14
Bị chọc đến khùng.
15
Chuyện hài đầu năm hơi nhiều.
16
Anh Tống em sai rồi(H).
17
Mạnh Gia Dĩnh.
18
Vì cái gì còn nghĩ nó ngây thơ đơn thuần?
19
Ai cũng có nổi sầu riêng.
20
Ích kỷ của Sở Tư Di.
21
Anh Thượng nói gì em nghe nấy.
22
Thì ra trước đây anh đã nhẫn nhịn lắm.
23
Tống phu nhân đến tìm.
24
Hiểu chúng là được.
25
Quân tẩu là một nghề nghiệp thiêng liêng.
26
Nên nhường nhịn.
27
Ấy ấy anh Tống!! Đừng manh động!!
28
Em ngại cái gì?
29
Không cho anh nói!(h)
30
Anh... Sao anh lại...(H)
31
Phải lấy ra mới bôi thuốc được.
32
Hợp mưu tính kế.
33
Có phải ông đã sớm biết?
34
Chờ con lớn lên sẽ cưới cô Sở.
35
Con?
36
Vận động tạo người.(h)
37
Anh bắt nạt em...(H)
38
Anh đẹp trai đi...
39
Quân nhân cũng có ngày nghỉ.
40
Tống gia không thể chứa chấp con nữa.
41
Sở Tư Di chỉ có một.
42
Trò chuyện trong lúc ăn lẩu.
43
Bình dị mà không mất vui thích.
44
Ngủ, ngủ, ai cho anh ngủ!!
45
Không cho anh ngủ(h-).
46
Anh Tống ơi... Nhẹ chút đi mà...(H)
47
Tôi được là đủ rồi(H).
48
Ác ý không ngừng.
49
Châm ngòi ly gián.
50
Tốt cho cô ta?
51
Ngã cầu thang.
52
Vu oan giá họa.
53
Mẹ tin con.
54
Em lừa dối quân nhân.
55
Anh có vui không?
56
Kim ốc tàng kiều.
57
Không hối hận là được rồi.
58
Mẹ Tống nổi bão.
59
Làm sao đây anh Tống...(Nước thịt)
60
Bị phát hiện rồi.
61
Lại gặp Mạnh Gia Dĩnh.
62
Bí mật bị vạch trần.
63
Bùn nhão không thể trác được tường.
64
Con dâu không thấy.
65
Vây quét.
66
Nói chuyện với Sở Minh Châu.
67
Giải mở khuất mắc.
68
Bạch nhãn lang.
69
Dạy hư bé con(h).
70
Viên mãn.(H)
71
Phiên ngoại - Sở Minh Châu.
72
Phiên ngoại - Tống Thiên Kiều.
73
Phiên ngoại - Tống Thiên Kiều(Hết).
74
Thầy tôi có ý đó nghĩ đó với tôi.
75
Thông báo truyện mới.
76
Truyện mới đang ra.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play