Chuyến bay cất cánh từ Anh, trải qua hành trình kéo dài gần mười ba giờ đồng hồ cuối cùng đã đáp xuống thành phố Lệ Châu xinh đẹp. Nghĩ tới việc còn chút nữa thôi là được gặp lại La Thành trong lòng Tô Ngọc Châu vui như mở hội.
Qua ba mươi phút làm thủ tục, Tô Ngọc Châu phấn khởi kéo hành lý đi về phía cổng A, cô đưa mắt tìm kiếm khắp nơi chỉ mong nhìn thấy thân ảnh quen thuộc như trước đây nhưng cô tìm mãi vẫn không thấy, bỗng một âm thanh phía sau vang lên làm cô giật cả người.
"Tiểu thư, xe đang chờ cô ở bên ngoài."
Lúc xoay người lại nhìn thấy Mã Quốc Minh lòng Tô Ngọc Châu có chút thất vọng.
Cả đoạn đường đi, Tô Ngọc Châu không nói lời nào chỉ lẳng lặng nhìn ra cửa sổ.
Cảm thấy có điều gì đó không đúng Mã Quốc Minh quay sang nói với cô.
"Sáng nay ông chủ có chuyến công tác đột xuất ở Trịnh Châu nên không về kịp để đón cô."
"Anh tôi cũng đi sao?"
"Đúng vậy, nhưng cậu chủ nói sẽ cố gắng về sớm. Vừa rồi cậu ấy còn gọi cho tôi hỏi xem cô đã xuống máy bay chưa."
Nghe đến đây Tô Ngọc Châu cảm thấy vui hơn rất nhiều, vừa rồi ở sân bay cô cứ nghĩ La Thành không còn quan tâm đến cô nữa nên trong lòng cảm thấy tủi thân.
Chiếc Mercedes sang trọng cuối cùng dừng trước một trang viên rộng lớn của nhà họ Tô. Vú Phương mừng rỡ chạy ra đón Tô Ngọc Châu.
"Mừng tiểu thư đã trở về."
Tô Ngọc Châu thân thiện ôm lấy bà.
"Con nhớ Vú lắm, nhớ luôn cả những món ăn mà Vú đã nấu nữa đó."
"Tiểu thư yên tâm, Vú đã nấu cho cô cả một bàn thức ăn ngon bên trong rồi" bà vừa nói vừa đưa tay vuốt vuốt lưng Tô Ngọc Châu.
Nhìn trong nhà vẫn còn vắng vẻ, cô đưa mắt nhìn Vú Phương hỏi
"Ba và anh con vẫn chưa về sao Vú."
"Cậu chủ bảo hơn một tiếng nữa sẽ về đến nhà. Cô lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi trước đi, khi nào họ về Vú gọi cô xuống."
Tô Ngọc Châu gật đầu với bà rồi đi thẳng lên phòng.
Sau khi tắm gội xong cô ngồi lên giường cầm lấy chiếc hộp được gói tinh tế trong túi xách ra, bất giác cô mỉm cười vui vẻ. Hôm nay là sinh nhật lần thứ 30 của La Thành, ba năm qua cô đã bỏ lỡ sinh nhật của anh, hôm nay trở về cô muốn tạo cho anh một bất ngờ lớn.
Tô Ngọc Châu đang thả hồn suy nghĩ về kế hoạch tối nay bỗng nghe tiếng động cơ dưới sân nhà, đoán chắc họ về Tô Ngọc Châu chạy thật nhanh xuống lầu. Thấy Tô Viễn Sơn đi vào, cô hớn hở chui vào lòng ông nũng nịu.
"Ba về rồi."
"Ừ. Con đi đường xa về sao không ở trên đó nghỉ thêm một chút." Tô Viễn Sơn xoa đầu cưng chiều con gái.
"Con không mệt. Ba thay đồ rồi xuống ăn cơm."
Nhìn thấy La Thành phía sau bước đến, Tô Ngọc Châu thoát khỏi vòng tay của Tô Viễn Sơn chạy đến tươi cười ôm lấy cánh tay anh.
"Anh, có nhớ em không?"
"Không." ánh mắt La Thành hướng thẳng về phía trước thờ ơ trả lời cô.
Nụ cười của Tô Ngọc Châu đột nhiên tắt dần, gương mặt cô cũng xị xuống. Thấy biểu cảm đáng yêu của cô, La Thành không nhịn được cười, anh gõ yêu lên trán cô một cái.
"Không nhớ mà là rất nhớ tiểu nha đầu em đó."
Một giây sau nụ cười lại nở rộ trên gương mặt xinh đẹp của Tô Ngọc Châu, cô vuốt lại mái tóc rồi nũng nịu với anh.
"Em cứ tưởng."
"Nha đầu ngốc, em là tiểu bảo bối của cả nhà sao lại không nhớ em chứ." La Thành vừa nói vừa véo vào cái má mịn màng của cô.
Ánh mắt La Thành cưng chiều nhìn Tô Ngọc Châu.
"Lần này em về nghỉ được bao lâu?"
"Em trở về luôn không đi nữa."
Thấy hai người cứ mãi nói chuyện Vú Phương trong phòng bếp bước ra nói.
"Buổi tối đã chuẩn bị xong, ông chủ đang đợi hai cô cậu bên trong."
Tô Ngọc Châu nhí nhảnh chạy vào, từ chiều đến giờ cô cũng chưa ăn gì, dạ dày của cô nó cũng sắp biểu tình luôn rồi.
Hôm nay Vú Phương nấu rất nhiều món, tất cả đều là khẩu vị yêu thích của Tô Ngọc Châu. Trong lúc ăn, Tô Ngọc Châu luôn miệng khen ngon, cô ăn đến cái bụng căng tròn mà vẫn không có ý định ngừng lại. Thấy cô tham ăn La Thành bên cạnh nhắc nhở.
"Buổi tối em không nên ăn nhiều, sẽ rất khó ngủ đó."
Tô Ngọc Châu nghe thấy cũng ngoan ngoãn nghe lời, thật ra cô cũng ăn không ít rồi, giờ mà cố ăn nữa sợ vài hôm nữa cô sẽ béo phì mất.
Sau buổi cơm tối, Tô Ngọc Châu pha bình trà nóng mang lên thư phòng của Tô Viễn Sơn.
Nhìn thấy ông tuổi đã cao mà mỗi ngày vẫn bộn bề công việc làm cô vô cùng xót xa.
Tô Ngọc Châu rót một ly trà nóng đưa đến trước mặt ông.
"Ba nghỉ ngơi uống ly trà trước đã."
"Có chuyện gì muốn nói với ba sao?"
Tô Ngọc Châu chu dài cái miệng, đúng là không có chuyện gì qua mắt được Tổng Giám đốc Tô nhà cô.
"Con đã tốt nghiệp MBA rồi, con cũng đã suy nghĩ kỹ, lần này trở về con sẽ đến Tô thị làm việc theo ý nguyện của ba." Tô Ngọc Châu nghiêm túc nhìn ông nói.
Nghe câu nói này, bàn tay đang nâng tách trà của Tô Viễn Sơn đột nhiên dừng lại. Ông đặt tách trà trở lại bàn, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.
"Chịu đồng ý rồi sao?"
Tô Ngọc Châu bĩu môi nhìn ông: " Ai bảo con là con gái duy nhất của ba làm chi."
Thái độ này của cô khiến Tô Viễn Sơn vô cùng hài lòng.
"Xem như con gái ba đã trưởng thành. Mấy năm nay ba cũng quá mỏi mệt rồi, những ngày tháng sau này của ba phải trông chờ vào con hết."
"Sao ba không để Anh gánh vác giúp ba." Tô Ngọc Châu chăm chú nhìn ông. Nhiều năm nay cô vẫn thắc mắc tại sao ông luôn khen La Thành ưu tú nhưng lại không chịu giao toàn quyền cho anh ấy.
Sắc mặt Tô Viễn Sơn hơi trầm xuống, ông nhấp một ngụm trà rồi nhìn Tô Ngọc Châu.
"La Thành rất ưu tú, nếu giao sản nghiệp nhà họ Tô cho nó quản lý ba cũng rất yên tâm nhưng đáng tiếc nó không phải con ruột của ba."
Tô Ngọc Châu khá bất ngờ với câu nói của ông vì trước nay cô vẫn luôn thấy Tô Viễn Sơn yêu thương La Thành chẳng khác gì con ruột, nhưng không ngờ ông lại để ý đến vấn đề này.
Nhìn biểu cảm trên mặt cô, Tô Viễn Sơn nói tiếp.
"Ngọc Châu, Ba biết con đang nghĩ gì, tình cảm ba đối với La Thành là thật nhưng có những việc không thể làm theo cảm tính."
Năm nay Tô Ngọc Châu cũng đã hai mươi ba tuổi, cô đủ trưởng thành để hiểu những lo lắng trong lòng ông.
Tô Viễn Sơn cũng không muốn nói về vấn đề này nữa. Ông chủ động đổi sang chuyện khác.
"Nếu đã quyết định rồi thì sang tuần con đến Tô thị nhận việc, ba nói La Thành sắp xếp cho con. Mấy ngày này con ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, muốn đi đâu thì gọi Mã Quốc Minh đưa con đi."
Tâm trạng của cô đã rất tệ rồi giờ còn nghe thêm cái tên này làm Tô Ngọc Châu cảm thấy phiền không chịu nổi. Cô phụng phịu trả lời ông.
"Ba, mấy năm nay ở Anh con sống tự do quen rồi, con không còn thích ứng với việc đi mỗi bước đi đều có vệ sĩ giám sát như trẻ con nữa."
"Ngọc Châu, không được bưởng bỉnh. Nếu con không đi cùng vệ sĩ thì đừng mong bước ra khỏi cửa nửa bước. Xã hội bên ngoài vô cùng phức tạp không giống như ở Anh, con không nên ỷ lại vào cái Nhất đẳng huyền đai của con mà tùy hứng." Tô Viễn Sơn nghiêm khắc nhìn cô. Trước giờ mọi việc ông đều chiều theo cô nhưng riêng việc này ông tuyệt đối không cho cô tự ý quyết định.
Tô Ngọc Châu tủi thân nhìn ông.
"Ba đừng giận, sao này con sẽ chú ý an toàn. Đợi lúc nào La Thành rảnh con sẽ đi cùng anh ấy, ba không cần sắp xếp người khác cho con."
Tô Viễn Sơn thâm trầm nhìn đứa con gái bảo bối trước mặt, mấy năm trước ông nhìn thấy Tô Ngọc Châu suốt ngày quấn lấy La Thành nên ông tìm cách cho cô đi Anh du học để tách họ ra nhưng ông không ngờ rằng ba năm sau quay về cô vẫn chưa từ bỏ thói quen đó. Dường như trong lòng ông đang lo lắng một đều gì đó nên nhẹ giọng khuyên cô.
"Ngọc Châu à, lúc nhỏ mọi việc con có thể dựa vào La Thành nhưng bây giờ con đã trưởng thành rồi cũng đã đến lúc con cần thay đổi lối sống của mình. Mỗi ngày anh con đều bận rộn nhiều việc nó không thể suốt ngày đi kè kè bên cạnh con. Vả lại La Thành cũng đã đến tuổi lập gia đình nó cần có khoảng thời gian riêng tư dành cho nó. Con hiểu ba nói chứ?"
Tô Ngọc Châu sao không hiểu đạo lý này chứ, cô làm bao nhiêu chuyện chính là không muốn để La Thành có thời gian riêng tư đi hẹn hò với cô gái khác. Cô chấp nhận làm một kẻ sống ích kỷ vì bản thân, chứ tuyệt đối không để La Thành san sẻ tình cảm cho bất kỳ ai. Bởi vì từ sau ngày mẹ cô mất, người thay thế vị trí người mẹ trong lòng cô không phải ba cô mà chính là La Thành. Cũng kể từ lúc đó tình cảm cô dành cho anh càng ngày càng lớn dần theo thời gian, cho đến bây giờ cô thật sự không hiểu được chính xác đó là loại tình cảm gì, cô chỉ biết La Thành đã trở thành người không thể thiếu trong cuộc sống của cô.
Updated 153 Episodes
Comments
草原1996
Mải không phải mãi
2023-12-12
0
Lyna Pham
tg hay quá Chúc mừng tg xây dựng nhân vật cho mình thật tuyệt vời 💖💖💖💖
2023-12-04
1
lilhyanaaaa
Đánh giá 10/10, một tác phẩm đáng đọc trong đời 🌟👏
2023-10-22
1