Trở ra từ thư phòng của Tô Viễn Sơn lúc này cũng đã hơn 9 giờ tối, Tô Ngọc Châu nhanh chóng về phòng mang những chiếc túi lớn nhỏ mà cô đã chuẩn bị từ trước để trang trí bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho La Thành.
Trong đêm tối lạnh lẽo, thân ảnh nhỏ bé của Tô Ngọc Châu không ngừng chạy qua chạy lại trên tầng thượng của trang viên rộng lớn nhà họ Tô. Mãi đến mười một giờ đêm công tác chuẩn mới được hoàn thành.
Tô Ngọc Châu tỉ mỉ chỉnh sửa lại một lần nữa. Xác định mọi thứ đã ổn, cô cầm chiếc điện thoại đặt trên bàn tìm kiếm danh bạ, nhìn dãy số quen thuộc hiện ra trước mắt Tô Ngọc Châu có chút hồi hộp, cô hít một hơi thật sâu sau đó nhấn phím gọi đi.
Điện thoại đầu bên kia đã đổ đến hồi chuông thứ 3 mà vẫn chưa có người nhận Tô Ngọc Châu sốt ruột đến nỗi lòng bàn tay đã chảy không ít mồ hôi.
Lúc cô chuẩn bị ngắt cuộc gọi thì đầu bên kia cũng đã có tín hiệu.
"Sao thế Ngọc Châu."
"Em....Em không cẩn thận bị té trật chân rồi."
"Giờ em đang ở đâu." Giọng La Thành trở nên khẩn trương. Còn Tô Ngọc Châu thì cố hạ thấp giọng để diễn tốt màn kịch của mình.
"Em ở tầng thượng."
"Ở yên đó chờ anh, anh đến ngay."
Tô Ngọc Châu nghe tiếng đóng cửa " Rầm" vang lên trong điện thoại biết đối tượng đã bị trúng kế cô nở nụ cười vô cùng đắc ý.
Không đến 2 phút sau La Thành đã chạy đến nơi, anh vội vàng đẩy cửa sân thượng ra nhưng ngay lập tức đôi chân anh khựng lại, trước mắt anh là một cô gái đẹp như tranh vẽ đang kéo một khúc Violin kinh điển, xung quanh tầng thượng được bày trí cẩn thận với hàng trăm ngọn nến xếp thành hình trái tim đang được thắp sáng, ngay giữa trung tâm đặt một bộ bàn nhỏ trải khăn trắng, trên bàn là 2 đĩa beefsteak vẫn còn bốc khói, lại còn có một chai rượu vang thượng hạng đi cùng 2 chiếc cốc thủy tinh tinh tế theo phong cách châu âu.
Nhìn mọi thứ nơi đây cũng đủ biết cô gái này đã bỏ không ít tâm tư để chuẩn bị cho buổi tối này, ngay cả khúc nhạc cô đang chơi cũng là bài THAT IS LOVE mà anh yêu thích nhất.
Bất chợt La Thành cảm thấy mắt mình cay cay, anh đứng bắt chéo chân tựa lưng vào bức từng phía sau, hai tay khoanh trước ngực ánh mắt si mê ngắm nhìn cô gái trước mặt.
Ánh trăng đêm nay rất sáng đang rực rỡ chiếu xuống gương mặt của Tô Ngọc Châu. Lúc này cô đang phiêu theo khúc nhạc, cô không biết rằng giờ đây cô giống như một Tây Lương Nữ Quốc vừa có nét thuần khiết, vừa có chút ma mị lại vừa có chút đáng yêu chờ Đường Tăng lạc đường tìm đến.
Khúc nhạc cũng nhanh chóng kết thúc, Tô Ngọc Châu đặt cây Violin xuống bàn rồi nâng mắt nhìn về người đàn ông vô cùng anh tuấn mà nở nụ cười thật tươi.
"Anh, sinh nhật vui vẻ!"
La Thành đi đến trước mặt cô lên tiếng hỏi "té trật chân là thế này đấy hả."
"Hihi....không ngờ Phó Tổng Giám đốc La lại dễ bị lừa như vậy?" Tô Ngọc Châu ôm hai má mặt trêu ghẹo anh.
La Thành một tay gõ lên vầng trán mịn màng của cô.
"Em còn dám nói. Lần sau còn nói dối xem anh phạt em thế nào."
"Em biết anh sẽ không nỡ đâu." Tô Ngọc Châu nũng nịu ôm lấy cánh tay La Thành dẫn anh đi đến chiếc bàn phía trước.
"Lém lỉnh" nói rồi La Thành đưa tay véo cái má căng mịn của cô.
"Ây da..." Tô Ngọc Châu đưa tay xoa xoa vùng má đang đỏ của mình phụng phịu nói với La Thành.
"Anh, em không còn là trẻ con nữa anh không được suốt ngày cứ véo má em như thế."
"Nhưng anh thích. Haha..."
Tô Ngọc Châu tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt, cô thật sự cạn lời với anh nhưng phải nói nụ cười gian xảo này của La Thành đã lấy mất của cô hết ba phần hồn, ngày thường nhìn anh đã rất đẹp trai rồi nhưng hôm nay anh cười thế này càng làm anh đẹp thêm mấy phần.
Thấy anh đã nghiêm túc ngồi vào bàn, cô mang chiếc hộp được gói tinh tế đã chuẩn bị từ trước đặt trước mặt anh.
"Quà cho anh."
"Gì thế?" La Thành lắc lắc chiếc hộp trên tay, nở nụ cười ngọt ngào nhìn cô.
"Anh mở ra xem đi."
Nghe theo lời cô, La Thành nhẹ nhàng mở chiếc hộp ra, bên trong là một chiếc caravat màu đen rất hợp với sở thích của anh. Anh mỉm cười nhìn cô.
"Cám ơn em."
"Về điều gì?" Tô Ngọc Châu mỉm cười hỏi anh
"Về tất cả những gì đã làm cho anh. Hôm nay anh thật sự rất vui."
Chỉ một câu nói đơn giản của La Thành nhưng Tô Ngọc Châu cảm thấy nhịp tim cô đã bắt đầu loạn nhịp.
La Thành nhẹ nhàng đặt chiếc hộp sang một bên sau đó cẩn thận cắt đĩa beefsteak đẩy đến trước mặt cô.
"Em ăn đi, để nguội sẽ không ngon."
Tô Ngọc Châu vui vẻ cầm nĩa lên cho một miếng vào miệng. Trước nay La Thành đều chăm sóc cô tỉ mỉ dịu dàng như thế, càng ngày cô càng cảm thấy trái tim bé nhỏ của cô không còn chống lại được lực hấp dẫn từ phía anh. Nghĩ đến đây bất chợt cô nhớ lại những lời nói của Tô Viễn Sơn lúc tối làm cô có chút chua xót.
Trong lúc não bộ của cô chưa kịp nghĩ xong thì cái miệng nhỏ đã nhanh hơn một bước mà hỏi La Thành.
"Sau này có bạn gái anh còn quan tâm em như trước không."
La Thành dừng động tác cho thức ăn vào miệng, anh ngước nhìn Tô Ngọc Châu bằng ánh mắt khó hiểu.
"Sao hôm nay hỏi anh như thế?"
"Em chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Tô Ngọc Châu nhún vai mỉm cười trả lời anh, cô sợ mình không khống chế được cảm xúc mà phá vỡ buổi tối này nên cũng nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.
"Anh, lúc nhỏ em hay bắt nạt anh, vậy có bao giờ anh giận em không?"
"Không có."
"Vì sao?"
"Vì anh tình nguyện để em bắt nạt." La Thành cưng chiều nhìn cô nói.
Khi nhắc về những ký ức tuổi thơ thì hai người anh một câu em một câu kể mãi vẫn không hết. Thời gian cứ thế mà trôi qua không biết đến bao lâu mà chai rượu trên bàn cũng đã cạn.
Lúc này Tô Ngọc Châu đã ngà ngà say, cô rời khỏi chiếc bàn nhỏ đi đến chiếc ghế đôi được đặt bên cạnh lan can sân thượng say sưa ngắm nhìn hàng nghìn ngôi sao đang lấp lánh trên bầu trời.
La Thành cũng đi theo đến ngồi bên cạnh cô, có lẽ là do uống quá nhiều rượu lúc này Tô Ngọc Châu cảm thấy mắt mình bắt đầu không mở lên nổi, cô nhắm mắt lại thuận thế tựa đầu vào lòng ngực săn chắc của anh.
Trong cơn ngà say Tô Ngọc Châu không giấu được những muộn phiền trong lòng mình.
"Anh biết lúc tối ba nói với em thế nào không?"
La Thành nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rơi xuống rơi trước mặt cô ra phía sau.
"Ba nói thế nào?"
"Ba nói giờ em đã trưởng thành rồi, em cần phải thay đổi lối sống, không được dựa giẫm vào anh, không được quấn lấy anh nữa, em phải để cho anh có thời gian riêng tư đi tìm bạn gái nhưng em không muốn điều đó đâu. Anh dạy em phải biết yêu thương chia sẻ với những người bất hạnh hơn em, em hứa với anh em sẽ làm được. Nhưng nếu bảo em chia sẻ anh với người phụ nữ khác thì em không thể. Em chỉ muốn anh yêu thương mỗi mình Ngọc Châu như trước nay thôi."
Mặc dù Tô Ngọc Châu nói rất nhỏ nhưng những điều này La Thành đều nghe rõ. Bây giờ anh đã hiểu vì sao vừa rồi cô lại hỏi anh như thế.
Anh đưa tay vuốt ve gương mặt ửng hồng của cô gái đang ngủ thiếp đi trong lòng ngực anh. Đây chính là người con gái mà anh yêu thương nhất. Trong suốt hai mươi năm anh sống trong nhà họ Tô, anh đã tròn tâm tròn ý quan tâm chăm sóc cô như một đứa em gái ruột, nhưng càng trưởng thành Tô Ngọc Châu càng trở nên xinh đẹp thanh thoát, trái tim của anh không biết từ lúc nào đã bắt đầu rung động với cô.
Anh biết tình cảm hiện giờ của anh đối với cô không còn đơn thuần là tình cảm giữa anh trai và em gái nữa rồi. Nhưng giữa bọn họ có một khoảng cách quá lớn, cô là con gái bảo bối của nhà tài phiệt giàu nhất nước A, còn anh chỉ là một đứa trẻ mồ côi được Tô Viễn Sơn thương tình nhận về nuôi dưỡng. Khoảng cách quá lớn này nó giống như một bức tường vô hình ngăn cách họ đến với nhau. Anh biết nếu như anh có cố vượt qua được bức tường này thì Tô Viễn Sơn cũng sẽ không dễ dàng gì đồng ý. Tô Ngọc Châu ngây thơ không hiểu ý tứ sâu xa của ông nhưng anh theo ông nhiều năm như vậy sao lại không hiểu được. Còn một lý do quan trọng nữa là Tô Ngọc Châu giờ đã là vị hôn thê của Kiều Hưng rồi.
La Thành dịu dàng hôn lên trán Tô Ngọc Châu rồi ôm cô thật chặt vào lòng. Anh biết những lời anh sắp nói cô sẽ không nghe thấy nhưng anh vẫn muốn nói ra hết một lần, anh áp sát vào mặt Tô Ngọc Châu rồi nói nhỏ vào tai cô.
"Ngọc Châu, cả đời này La Thành chỉ yêu thương duy nhất một người là em, anh hứa sẽ không để bất kỳ cô gái nào san sẻ tình cảm với em."
La Thành quyến luyến giây phút này, anh ước gì thời gian có thể dừng lại để cô gái nhỏ mãi ngủ say trong lòng ngực anh.
Updated 153 Episodes
Comments
草原1996
Lồng ngực
2023-12-12
0