Chương 13 : Ám Sát Giữa Triều

Tạ Thiên Tư tay chống cằm ngồi thản nhiên trên ngai vàng khoác lên thân hắn là long bào đen tuyền huyền bí, một màu chứng minh cho thế lực cao nhất của hắn không chỉ vậy mà còn chứng minh cho sự bí ẩn, một sự bí ẩn đến đáng sợ. Đôi mắt của hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua đám quân hầu, cặp mắt hồ ly khẽ nhắm lại rồi mở ra, đôi mắt ấy vừa huyền bí lạnh lùng vừa như đang mê hoặc người khác. Nhan sắc của hắn chính là cái nhan sắc mà không ai có thể so bì được, ngũ quan của hắn thật sự rất tuyệt mỹ không thể có đường chối cãi.Hắn dùng gương mặt không cảm xúc nhìn xuống đám quan thần.

Các quan thần không dám ngẩng mặt nhìn vua của họ tuy bây giờ hắn sắp không còn là vua nhưng ít nhiều gì hắn vẫn còn sự tàn bạo nhẫn tâm của Tiên Hoàng đế lúc trước, một hoàng đế tàn bạo lãnh khốc nối tiếng mấy chục năm trước. 

Họ cúi gằm mặt xuống lặng đi lên cẩn trọng rồi trình bày của mình: "Tâu bệ hạ, thần đã cho quân chặn giữ những người vượt ranh giới của Tây Đô quốc và Trì quốc phía đông và thần cũng thu thập được một chút thông tin từ bọn người đó, Tây Đô quốc hình như chúng trốn qua Trì quốc của chúng ta là vì chúng bị thiếu lương thực..."

Một vị quan khác lại phủ nhận rồi tiếp tục lên tiếng: "Thần không nghĩ vậy. Tâu bệ hạ, thần biết rõ lý do chúng làm vậy. Vì Tây Đô Quốc đang náo loạn vì chế độ nữ quyền khiến nam nhân không được có chỗ đứng nên toàn bộ nam nhân mới ồ ạt qua đây."

 Hắn im lặng từ đầu thượng triều tới giờ nhưng gương mặt của hắn đã cau có lại biến sắc. Một lúc lâu sau hắn nói: "Vượt ranh giới… Giết không tha." Gương mặt của hắn hầu như không có gì là chần chừ 

"Sao... Sao ạ?" Vị tướng lúc nãy gương mặt đã cắt không còn giọt máu.

"Trẫm nói ngươi nghe không hiểu à?Hay người muốn chúng tiếp tục tràn qua, để chúng thiếu thốn làm càn à?" Gương mặt hắn ngày càng trở nên trầm trọng.

"V... Vâng….Hạ thần rõ rồi ! "

Tiêu Khương Vũ từ sau tiến lên nói: "Bệ hạ bớt giận, thần có giải pháp khác."

"Nói!" Gương mặt không còn cáu gắt nữa, cơ mặt cũng giãn ra mấy phần.

"Chi bằng giết chúng thì chúng ta hãy thu chúng vào để có ích!"

"Ý ngươi là sao?" Hắn nghi hoặc hỏi lại.

"Chẳng phải chúng không có quyền của nam nhân ở Tây Đô Quốc sao? Vì vậy chúng ta cho chúng quyền rồi để chúng ở lại Trì quốc giúp cho chúng ta tăng số dân , chúng thể lực tốt lại có trí thông minh vượt trội, như vậy có thể khiến Trì quốc chúng ta ngày càng mạnh lên mà càng đông đảo hơn.Vì vậy... "

"Khoan đã nào....Ầy...Tiêu tướng quân đúng là hạn hẹp!" Tạ Thiên Tư thốt lên lạnh lùng ngắt lời hắn.

"Tướng quân quên rằng Tây Đô quốc và hung nô đang thông đồng với nhau hay sao? Hung nô là loại không có được thì nhất quyết phải có cho được và âm mưu rất thâm cao nên Tây Đô quốc là nơi cung cấp nữ nhân cho Hung Nô nên nói một phần bọn Tây Đô cũng có một chút máu bẩn của chúng, nên ta tin chắc chuyện nam nhân không quyền ở Tây Đô quốc là một cái cớ nhưng đằng sau đó còn có kế hoạch khác và trong đám máu bẩn đó có một kẻ của triều đình nhà Tây Đô và bọn Hung Nô. Nên thà giết lầm còn hơn bỏ sót."

Cả triều đều rơi vào im lặng, không ai có thể ngờ hắn lại thông minh và am hiểu nhiều như vậy. Tiêu Khương Vũ gương mặt Vì bao năm nay người Tây Đô đã tìm đến hắn và sớm đã bàn chuyện lật đổ Trì Quốc, trong đám người vượt biên đó có thuộc hạ bên Tây đô gửi cho hắn.

Hắn bây giờ rất hoảng loạn nhưng vẻ ngoài lại rất bình tĩnh. Bỗng nhiên hắn nghĩ đến một điều. Rồi hắn từ từ lui xuống chỗ đứng của mình.

Lương Bắc Lục hôm qua đã được  phong được thành thừa tướng cũng tiến lên tán thành ý kiến của Tạ Thiên Tư, tuy là có chút tàn nhẫn như vậy mới có thể bảo toàn cho giang sơn xã tắc Trì Quốc. Chỉ riêng Tạ Lăng Phong thất vương gia là phản đối.

"Thần phản đối! "

Cả triều đều đem ánh mắt lo sợ nhìn về phía Lăng Phong. 

"Đệ phản đối chỗ nào?" Hắn nheo mắt lại môi nhếch lên nụ cười khinh.

"Giết người như vậy chẳng khác nào đồ sát người vô tội!" Lăng Phong nói không hề do dự.

"Ồ! Hahaha!" Hắn bỗng nhiên bật cười như gã điên, hắn chầm chậm đi xuống đứng đối diện với Lăng Phong tay hắn tinh nghịch chọc phá tóc mái dài của ngài ấy.

"Thất đệ à...Đệ quá ngây thơ rồi,đây còn có phải là chiến thần phanh thây người không ghê tay hay không?Trẫm có này truyền lại cho đệ muốn làm một hoàng tộc tốt lo do dân cho nước thì cần phải tàn nhẫn để dùng cái chết của kẻ khác răng đe những kẻ có ý định tâm tối."

 Nói xong hắn rút kiếm của thị vệ bên cạnh Lăng Phong  ra chém bừa một vị thái y đang tiến lại gần mình.

"Ở đây còn kẻ nào muốn ám sát trẫm bằng trâm độc nữa không?" Hắn nói xong liền bật cười một nụ cười như khinh bỉ nhìn về Lăng Phong.

Trong lòng thầm thất vọng:

"Lăng Phong đệ phản ta rồi...chúng ta là huynh đệ ruột vậy mà đệ lại phản ta"

Cả triều đều im lặng khô hề có một tiếng nói, chúng im lặng đến đáng sợ.

Cái xác của vị thái y đó chết không hề nhắm mắt, đôi mắt câm hận nhìn hắn, Cả dưới sàn toàn là máu, thậm chí trên gương mặt của Tạ Thiên Tư còn có một vệt máu, có một vệt máu dính ngay môi hắn, hắn lại dùng biểu cảm hứng thú liếm nhẹ. Mùi máu tanh tưởi sọc thẳng lên mũi hắn, nhưng hắn lại chẳng hề hấn gì lại tiếp tục nói.

"Thất hoàng đệ đây là lần thứ 5 rồi nhỉ?"

Lăng Phong im lặng gương mặt cũng như hắn không một chút biểu cảm sợ hãi.

"Bệ hạ nghĩ nhiều rồi, thần đệ sao dám như vậy, là do bệ hạ sợ hãi quá nên nghĩ nhiều rồi" Hắn cung kính cúi đầu hai tay làm động tác bái kiến.

"Cứng đầu!" Đôi mắt hắn sắc lẹm vô tình nhìn Lăng Phong. 

Thiên Tư quay lại trên chỗ cao nhất dùng ánh mắt lạnh lùng nhất có thể nhìn xuống đám người ở dưới, nhìn luôn cả Tiêu Khương Vũ. Hắn nở lên một nụ cười nhạt, như biết một điều gì thật thú vị. Miệng hắn lẩm bẩm một điều gì đó. Rồi không dùng ánh mắt như muốn đồ sát tất cả đó nữa mà trở về với vẻ mặt điềm tĩnh của mình. 

"Buổi thượng triều tới đây thôi, Trần công công Bãi Triều!"

"Vâng thưa bệ hạ!" Trần Công Công cung kính thưa lời.

         ________

Lúc rời Tiêu Khương Vũ rời khỏi triều thì đã có  một nữ nhân kinh diễm cùng một đứa trẻ con đứng chờ bên ngoài. 

"Phu quân...!" Nàng ấy lên tiếng gọi hắn ,nhưng hắn lại lạnh lùng lướt qua nàng mà đi tới bế đứa bé nàng ta đang nắm tay.

"Tiêu nhi con đợi phụ thân lâu không!" Trong giọng có một nụ cười đầy thương yêu cưng chiều.

"Phụ thân ơi ... nay Tiêu nhi chơi rất vui với mẫu thân."

Hắn cau mài khẽ gắt: ":Ta đã bảo con gọi là di nương, cô ta không phải mẫu thân con!"

Một chút nhói lòng, khóe mi nàng Âm Âm có một tia nước óng ánh long lanh đang muốn trào ra. Nhưng nàng đã vội gạt đi chạy đến bên hắn, lại bị hắn vô tình nói một câu.

"Đừng đụng bàn tay dơ bẩn của cô vào ta !"

HẾT CHƯƠNG 13

Hot

Comments

Cần ke 2 ae họ Seo

Cần ke 2 ae họ Seo

K k, làm vương k nên quá lương thiện

2024-04-22

0

Cần ke 2 ae họ Seo

Cần ke 2 ae họ Seo

Tự nhiên tớ với truyện Bóp nát quả cam:')

2024-04-22

0

Cần ke 2 ae họ Seo

Cần ke 2 ae họ Seo

Câu này tác giả dùng từ sai pk k, s vế trước có "Chi bằng" vế sau lại có "hay là" nx z

2024-04-22

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Vực Sâu
2 Chương 2: Vong Tình Khí Ái
3 Chương 3: Linh Hồn Chuyển Hoán
4 Chương 4: Lệ Rơi Là Do Còn Tình ?
5 Chương 5: Kẻ Đưa Nàng Vào Vực Lại Là Biểu Ca Nàng !
6 Chương 6: Vở Kịch Trả Thù Bắt Đầu
7 Chương 7: Chọc Tức
8 Chương 8: GẶP GỠ TÌNH CỜ (1)
9 Chương 9: GẶP GỠ TÌNH CỜ (2)
10 Chương 10 : Kính Hoa Thủy Nguyệt
11 Chương 11: Con Gái Tiêu Vương TẠ NHƯỢC NHƯỢC - THỦY NHƯỢC
12 Chương 12: Đứa Trẻ Vẫn Được Sống
13 Chương 13 : Ám Sát Giữa Triều
14 Chương 14: Hồng Nhan Bạc Mệnh
15 Chương 15: Tái Ngộ
16 Chương 16: Thất Tịch (1)
17 Chương 17: Thất Tịch (2)
18 Chương 18: Con Rối
19 Chương 19: Tâm Kế (1)
20 Chương 20: Tầm kế (2)
21 Chương 21 : Nhường Ngôi, Chuyển Vị
22 Chương 22: Trồng Hoa - Ký Ức Quên Lãng
23 Chương 23: Thánh Chỉ Ban Hôn
24 Chương 24: Lễ Thành - Người Về Với Người
25 Chương 25: Oan Tình Tình Vương
26 Chương 26: Bi Kịch 12 Năm Trước - Kịch Độc
27 Chương 27: Bí Mật Lâm Phương
28 Chương 28: Bắt Gian - Ghen
29 Chương 29: Cổ Độc Trùng - "Đồ Vô Liêm Sỉ."
30 Chương 30: Ghen(2) - Nói Mớ
31 Chương 31: Hồi Phục Trí Nhớ, Kẻ Chủ Mưu
32 Chương 32: Yêu, Hận
33 Chương 33: Nỗi Đau Lớn - Hồi ký
34 Chương 34: Lương Vi Nhảy Vực - Lên Kế Hoạch
35 Chương 35: Thuốc Lãng Quên - Nhất Tâm Nhất Ý
36 Chương 36: Nhất Tiễn Xuyên Tâm
37 Chương 37: Yên Bề Bên Mộ Người (END)
38 Chương 38 - Phiên Ngoại: Viên Mãn
39 Chương 39 - Phiên Ngoại: Mây Mưa
40 Chương 40 - Phiên Ngoại: Hiện Thực
Chapter

Updated 40 Episodes

1
Chương 1: Vực Sâu
2
Chương 2: Vong Tình Khí Ái
3
Chương 3: Linh Hồn Chuyển Hoán
4
Chương 4: Lệ Rơi Là Do Còn Tình ?
5
Chương 5: Kẻ Đưa Nàng Vào Vực Lại Là Biểu Ca Nàng !
6
Chương 6: Vở Kịch Trả Thù Bắt Đầu
7
Chương 7: Chọc Tức
8
Chương 8: GẶP GỠ TÌNH CỜ (1)
9
Chương 9: GẶP GỠ TÌNH CỜ (2)
10
Chương 10 : Kính Hoa Thủy Nguyệt
11
Chương 11: Con Gái Tiêu Vương TẠ NHƯỢC NHƯỢC - THỦY NHƯỢC
12
Chương 12: Đứa Trẻ Vẫn Được Sống
13
Chương 13 : Ám Sát Giữa Triều
14
Chương 14: Hồng Nhan Bạc Mệnh
15
Chương 15: Tái Ngộ
16
Chương 16: Thất Tịch (1)
17
Chương 17: Thất Tịch (2)
18
Chương 18: Con Rối
19
Chương 19: Tâm Kế (1)
20
Chương 20: Tầm kế (2)
21
Chương 21 : Nhường Ngôi, Chuyển Vị
22
Chương 22: Trồng Hoa - Ký Ức Quên Lãng
23
Chương 23: Thánh Chỉ Ban Hôn
24
Chương 24: Lễ Thành - Người Về Với Người
25
Chương 25: Oan Tình Tình Vương
26
Chương 26: Bi Kịch 12 Năm Trước - Kịch Độc
27
Chương 27: Bí Mật Lâm Phương
28
Chương 28: Bắt Gian - Ghen
29
Chương 29: Cổ Độc Trùng - "Đồ Vô Liêm Sỉ."
30
Chương 30: Ghen(2) - Nói Mớ
31
Chương 31: Hồi Phục Trí Nhớ, Kẻ Chủ Mưu
32
Chương 32: Yêu, Hận
33
Chương 33: Nỗi Đau Lớn - Hồi ký
34
Chương 34: Lương Vi Nhảy Vực - Lên Kế Hoạch
35
Chương 35: Thuốc Lãng Quên - Nhất Tâm Nhất Ý
36
Chương 36: Nhất Tiễn Xuyên Tâm
37
Chương 37: Yên Bề Bên Mộ Người (END)
38
Chương 38 - Phiên Ngoại: Viên Mãn
39
Chương 39 - Phiên Ngoại: Mây Mưa
40
Chương 40 - Phiên Ngoại: Hiện Thực

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play