Chương 2: Đó là chuyện của nhiều năm trước.

Lưu Mạn thất tình!

Cô nằm dài trong phòng ký túc xá khóc như mưa. Bây giờ là nghỉ hè, chỉ có cô và một bạn học khác ở lại. Đến khi Dương Ngọc đập cửa bước vào dựng cô dậy.

“Lưu Mạn, Chia tay hơn 2 tháng lúc nào cậu cũng khóc. Sáng khóc, trưa khóc, chiều chan cơm nước mắt. Buồn cũng buồn đủ rồi. Còn nữa nha, 3 ngày rồi cậu không ăn. Lưu Mạn, cậu muốn chết cũng không được chết!

Đúng vậy, Lưu Mạn 3 ngày không ăn, đầu óc quay cuồng, cả người không còn sức lực.

“Cậu mặc kệ tớ đi!”

Lưu Mạn nhắm nghiền mắt lại hồi tưởng khoảng thời gian tươi đẹp bên Lâm Thắng.

“Bây giờ thì hay rồi. Dương Ngọc, tớ còn có thể lấy ai được cơ chứ?”

“Lấy ai cũng được. Không lấy thì sống cuộc sống độc thân tự do. Không có đàn ông, phụ nữ vẫn sống tốt. Huống hồ năm nay cậu chỉ mới 19 tuổi, học năm nhất đại học. Sợ gì?”

Lưu Mạn kéo chăn qua khỏi đầu: “Cậu biết thứ quý giá nhất của tớ cũng trao cho Lâm Thắng. Có được rồi, hắn lại bỏ rơi tớ. Tớ làm gì sai?”

Dương Ngọc như phát điên lên: “Chết tiệt thằng khốn nạn! Tớ kéo hết đồng bọn đi đập cho hắn một trận. Cậu đợi đi!”

Dương Ngọc trong mắt Lưu Mạn luôn là người quả quyết. Chuyện cô nói chắc chắn sẽ làm. Lưu Mạn vươn tay ra khỏi chăn.

“Đừng!”

Dương Ngọc kéo tay Lưu Mạn.

“Dậy đi! Nghĩ đến cha mẹ mà sống. Rửa mặt đi theo tớ!”

“Đi đâu?”

“Đi ăn!”

“Tớ không đi!”

Dương Ngọc đưa màn hình về phía Lưu Mạn:

“Nhìn đi! Cái thằng bỏ rơi cậu đang sống phơi phới vui vẻ bên tình yêu mới. Còn cậu? Nhìn đi, người gầy trơ, mặt như ma. Hắn bỏ cậu là đúng rồi!”

“Dương Ngọc!”

“Tớ nói không sai!”

Lưu Mạn cuối cùng tung chăn ra khỏi người: “Dương Ngọc mau kéo tớ dậy đi ăn!”

“Phải vậy chứ!”

Hai người dắt tay nhau xuống căn tin, Dương Ngọc chọn đại vài món cho Lưu Mạn, đến khi thức ăn được dọn ra cô mới ăn có vài miếng mà cảm giác buồn nôn trực trào.

Không chịu được, Lưu Mạn đứng dậy chạy ra khỏi căn tin nôn vào cái cây bên hông căn tin.

“Oẹ…”

Dương Ngọc chạy theo va phải một bạn học khác làm đổ thức ăn.

“Này, cậu không có mắt?”

Tính khí Dương Ngọc vốn không tốn: “Này! Dám nói bà đây không có mắt?”

“Đền đi!”

Hai người cứ thế cãi nhau ầm ỉ.

Dương Ngọc xắn tay áo lên quên mất còn có một Lưu Mạn đang thất tình.

Một người đàn ông trẻ đẹp với bộ âu phục lịch lãm mang theo giọng nói cuốn hút:

“Em làm sao vậy?”

Lưu Mạn nôn xong quay sang nhìn người đàn ông đó. Quả thật ngũ quan được trời phú. Chỉ cần nhìn vào liền có cảm giác rung động.

“Đừng hiểu lầm tôi tên là Bách Niên, tôi là giảng viên vừa về công tác. Nhìn em như vậy tôi chỉ muốn hỏi thăm không có ác ý!”

Bách Niên đưa thẻ công tác của mình cho Lưu Mạn xem. Nhìn một lúc cô mới gật đầu:

“Chào thầy!”

“Ừ! Em không sao?”

“Dạ không sao! Đồ ăn không hợp khẩu vị. Cảm ơn thầy!’

Người đàn ông nở nụ cười: “May quá!”

Lưu Mạn nhíu mày: “May?”

“Thứ lỗi tôi nói thẳng. Nhìn em tiều tụy lắm. Tôi còn tưởng em đang… mang thai! Xin lỗi!”

Bách Niên đưa danh thiếp của mình ra: “Xin lỗi vì nghĩ không tốt về em. Khi nào em rảnh tôi mời em đi ăn xem như tạ lỗi!”

Bách Niên nhìn đồng hồ: “Bây giờ tôi có tiết, tôi đi trước!”

“Hả?”

Tấm danh thiếp cứ như thế ở trên tay của Lưu Mạn nhưng cô làm gì cần liên hệ với người đó cơ chứ?

Vừa hay Dương Ngọc ở phía sau: “Cậu không sao chứ? Nhìn gì vậy?”

Dương Ngọc thấy tên trên tấm danh thiếp hét lên:

“Trời ạ! Bách Niên vạn người mê? Sao cậu có được danh thiếp vậy? Cậu có biết nữ sinh trong trường xếp hàng dài cũng không xin được không? Phó giáo sư trẻ tuổi đó. Còn du học từ trường danh tiếng của Mỹ về!”

“Có cần vậy không? Tớ vừa định ném đi.”

“Lưu Mạn, nếu cậu không cần thì đưa đây. Ừ, của cậu đây!”

Lưu Mạn nói xong ném danh thiếp cho Dương Ngọc.

“Cậu không ăn nữa sao?”

Lưu Mạn gật đầu: “Tự nhiên tờ thèm mì. Ăn mì có lẽ ngon hơn! Tớ về phòng trước nhé. Cậu làm gì làm đi!”

Lưu Mạn cứ thế về phòng, cô bật laptop lên, điều đầu tiên là chặn tất cả những gì liên quan đến Lâm Thắng. Sau đó cô lên trang web của trường xem hè này có bao nhiêu tín chỉ sắp mở liền ấn vào đăng ký. Chỉ có như vậy mới có thể quên đi bản thân đang thất tình.

Dương Ngọc đứng ở phía sau lưng: “Cậu mau đăng ký môn kinh tế của thầy Bách đi. Nghe nói môn này rất khó. Học kỳ tới lo cho mấy môn khác.”

“Nhanh đi!”

Còn chưa kịp làm gì, Lưu Mạn đã bị Dương Ngọc đẩy ra khỏi ghế. Cô thao tác rất nhanh, chỉ một lúc sau đã đăng ký thành công!”

Chapter
1 Chương 1: Cái giá phải trả?
2 Chương 2: Đó là chuyện của nhiều năm trước.
3 Chương 3: Buổi tối hôm đó
4 Chương 4: Cô bé ngây thơ chưa hiểu chuyện
5 Chương 5: Làm bạn gái
6 Chương 6: Lời ràng buộc
7 Chương 7: Chuyện hôn sự
8 Chương 8: Gã người yêu cũ.
9 Chương 9: Cảm ơn anh!
10 Chương 10: Anh chỉ có nhiệm vụ thông báo
11 Chương 11: Đau lòng
12 Chương 12: Kiên quyết thoát khỏi anh
13 Chương 13: Hợp đồng hôn nhân.
14 Chương 14: Không thể chấp nhận
15 Chương 15: Chúng ta có sau này?
16 Chương 16: Xin em mở lòng
17 Chương 17: Ngày em đau khổ nhất
18 Chương 18: Muốn đến an ủi em.
19 Chương 19: Cái ôm đến muộn
20 Chương 20: Hủy hôn
21 Chương 21: Đừng rời xa anh
22 Chương 22: Dọn nhà.
23 Chương 23: Có một người bên cạnh thật tốt
24 Chương 24: Mẹ có công việc mới
25 Chương 25: Hũ giấm chua
26 Chương 26: Cơ hội thực tập.
27 Chương 27: Lộ bí mật.
28 Chương 28: Vẫn có anh bên cạnh
29 Chương 29: Kế hoạch của cô ta
30 Chương 30: Khó lòng mà tha thứ
31 Chương 31: Trước mặt em hôn người khác
32 Chương 32: Ấm áp từ anh
33 Chương 33: Em tin anh
34 Chương 34: Đám cưới của anh
35 Chương 35: Bất hoà
36 Chương 36: Em không tin anh?”
37 Chương 37: Ai cũng đau lòng
38 Chương 38: Dịu dàng của cô ta
39 Chương 39: Một người tra hỏi, người kia lười giải thích
40 Chương 40: Cùng báo tin
41 Chương 41: Em không bắt anh chịu trách nhiệm.
42 Chương 42: Anh chọn cô ấy, em chọn con
43 Chương 43: Chúng ta chia tay để trưởng thành.
44 Chương 44: Mạnh mẽ lên cô gái. Hạnh phúc rồi sẽ đến!
Chapter

Updated 44 Episodes

1
Chương 1: Cái giá phải trả?
2
Chương 2: Đó là chuyện của nhiều năm trước.
3
Chương 3: Buổi tối hôm đó
4
Chương 4: Cô bé ngây thơ chưa hiểu chuyện
5
Chương 5: Làm bạn gái
6
Chương 6: Lời ràng buộc
7
Chương 7: Chuyện hôn sự
8
Chương 8: Gã người yêu cũ.
9
Chương 9: Cảm ơn anh!
10
Chương 10: Anh chỉ có nhiệm vụ thông báo
11
Chương 11: Đau lòng
12
Chương 12: Kiên quyết thoát khỏi anh
13
Chương 13: Hợp đồng hôn nhân.
14
Chương 14: Không thể chấp nhận
15
Chương 15: Chúng ta có sau này?
16
Chương 16: Xin em mở lòng
17
Chương 17: Ngày em đau khổ nhất
18
Chương 18: Muốn đến an ủi em.
19
Chương 19: Cái ôm đến muộn
20
Chương 20: Hủy hôn
21
Chương 21: Đừng rời xa anh
22
Chương 22: Dọn nhà.
23
Chương 23: Có một người bên cạnh thật tốt
24
Chương 24: Mẹ có công việc mới
25
Chương 25: Hũ giấm chua
26
Chương 26: Cơ hội thực tập.
27
Chương 27: Lộ bí mật.
28
Chương 28: Vẫn có anh bên cạnh
29
Chương 29: Kế hoạch của cô ta
30
Chương 30: Khó lòng mà tha thứ
31
Chương 31: Trước mặt em hôn người khác
32
Chương 32: Ấm áp từ anh
33
Chương 33: Em tin anh
34
Chương 34: Đám cưới của anh
35
Chương 35: Bất hoà
36
Chương 36: Em không tin anh?”
37
Chương 37: Ai cũng đau lòng
38
Chương 38: Dịu dàng của cô ta
39
Chương 39: Một người tra hỏi, người kia lười giải thích
40
Chương 40: Cùng báo tin
41
Chương 41: Em không bắt anh chịu trách nhiệm.
42
Chương 42: Anh chọn cô ấy, em chọn con
43
Chương 43: Chúng ta chia tay để trưởng thành.
44
Chương 44: Mạnh mẽ lên cô gái. Hạnh phúc rồi sẽ đến!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play