Chương 2: Lên đồ... chiến!

Những ngày sau đó, Diệu Ái đã bớt khóc hơn nhưng tinh thần lại không mấy khả quan. Ba mẹ cô ấy rất lo lắng, chỉ là khi gọi điện Diệu Ái đều nói là không sao. Cô và Mộng Đình hết lời an ủi, gã bạn trai kia sau khi biết Diệu Ái biết chuyện thì chẳng mảy may hối lỗi, thậm chí công khai luôn bạn gái mới lên mạng xã hội, tựa như gã đã đợi được chia tay với Diệu Ái từ rất lâu rồi vậy.

Tuy nhiên Sam Châu mấy ngày nay như quả bom nổ chậm, sau khi thấy tên khốn Âu Thế Bảo kia đăng khoảnh khắc cùng người mới để trêu tức Diệu Ái thì đã không thể giữ nổi bình tĩnh. Nhìn Diệu Ái vì chuyện này mà không màng ăn uống, cả người gầy guộc, cô và chúng bạn không khỏi cảm thấy xót xa. Từ nhỏ tới lớn Diệu Ái giống như một nàng công chúa thực thụ, chưa từng trải qua sóng gió, bây giờ đây lại vì một kẻ không đáng mà trở nên tàn tạ.

Đêm đó sau khi an ủi Diệu Ái ngủ say, Sam Châu kéo cô và Mộng Đình ra bên ngoài. Đứng trầm ngâm một hồi lâu, Sam Châu mới lên tiếng:

- Các cậu nhìn Diệu Ái xem, bây giờ cậu ấy còn ra dáng vẻ của người mà chúng ta quen biết không? Trước đây người cười nhiều nhất phòng, người hay pha trò vui nhất là cậu ấy còn bây giờ… bộ dạng tiều tụy đó mình thực sự không thể nhìn nổi nữa.

Ninh Hạ Ngân thở dài một hơi, Mộng Đình cũng ủ dột:

- Mấy hôm nay cậu ấy chẳng ăn uống được gì cả, mình lo quá!

Sam Châu siết chặt nắm tay, gằn giọng:

- Tất cả đều là do tên khốn Âu Thế Bảo đó gây ra, mình không nhịn nữa, ngày mai phải cho hắn một bài học, lột nát cái mặt nạ thư sinh đó của hắn, bây giờ đi ngủ, ngày mai lên đồ… chiến!

Mộng Đình ngay lập tức tán thành với ý kiến này, còn cô có đồng ý hay không thì cũng phải đi theo hai đứa bạn cho đông đội hình, dù sao với tính khí của Sam Châu, nhịn tới tận hôm nay đã là vượt quá sức chịu đựng của cô ấy rồi.

Nói là làm, sáng hôm sau, cô bị rốc dậy từ sớm. Cả ba cùng nhau chuẩn bị lên đồ, Diệu Ái sợ những cảnh bạo lực nên không dám theo đi cùng, chỉ dè dặt lên tiếng:

- Các cậu dạy cho anh ta bài học là được, đừng đánh chết người nhé!

Ninh Hạ Ngân và Mộng Đình gật đầu còn Sam Châu chỉ dửng dưng đáp lại:

- Cậu không phải lo, lúc về cho cậu xem video.

Khoảng mười lăm phút sau, Sam Châu và Mộng Đình đã xong xuôi, diện mạo khác lạ này khiến Diệu Ái còn rén. Bình thường hai cô nàng tuy có trang điểm nhưng là theo phong cách nhẹ nhàng dễ thương, hôm nay đi đánh ghen đổi sang kiểu sắc sảo, người đối diện vừa thấy đã không rét mà run.

Sam Châu nhìn đồng hồ rồi gõ cửa nhà tắm:

- Kiến Đen, cậu nhanh chút mới đánh được nhiều trận.

Nghe tiếng giục, Ninh Hạ Ngân mở cửa bước ra. Sam Châu vừa thấy cô thì tối sầm mặt:

- Kiến Đen, cậu đang đi đánh ghen hay đi xin việc vậy? Quần bò và áo sơ mi? Còn cả chiếc kiếng đen này nữa, mặt cậu hiền lành như vậy thì dọa được ai?

Kì thực cô cũng hết cách, tủ đồ của cô chẳng có bộ nào phù hợp trong hoàn cảnh này cả, chỉ có thể gãi tai bất lực. Sam Châu và Mộng Đình đồng thời nhìn nhau rồi gật đầu cùng lúc, ngay sau đó Sam Châu kéo cô tới bàn trang điểm, Mộng Đình mở tủ đồ tìm kiếm.

Việc đầu tiên Sam Châu làm chính là tháo vội chiếc kiếng đen trên mặt cô. Chiếc kiếng này giống như bùa phong ấn nhan sắc, vừa gỡ bỏ Sam Châu đã ngỡ ngàng tới mức há hốc. Đôi mắt chính là điểm nhấn đặc biệt nhất trên khuôn mặt của Ninh Hạ Ngân và cũng là thứ bị vùi lấp nhiều nhất. Lòng mắt là một màu nâu hạt dẻ đặt trưng vừa trong lại vừa sáng pha chút đen lay láy, bờ mi cong cong quyến rũ nhưng không kém phần đáng yêu. Hai mí mắt không quá rộng tuy nhiên lại góp phần tạo nên nét đặt trưng mê người. Sam Châu nhìn cô bạn thân vẫn chưa hết ngỡ ngàng, chưa dặm phấn thoa son đã xinh đẹp thế này rồi, nếu thêm vào nữa có thể khẳng định chắc nịch Kiến Đen của cô là một mỹ nhân hiếm có, không phải khuynh quốc khuynh thành thì cũng là một lần gặp gỡ cả đời nhớ thương.

Càng cảm thán về nhan sắc trời ban thì Sam Châu lại càng hận chiếc kính không nên có này, nó che đi tới bảy tám mươi phần trăm nhan sắc của Hạ Ngân, chỉ cần đeo vào lập tức mất đi hết vẻ nổi bật.

 Sam Châu bắt đầu công cuộc biến hóa, với kĩ năng trang điểm lâu năm, cô rất tự tin vào tay nghề của mình. Sau khi điểm tô xong xuôi thì bắt đầu uốn tóc, vì Ninh Hạ Ngân chưa từng đụng chạm qua nhiệt và hóa chất nên uốn tóc hết sức dễ dàng, đợi một chút tóc liền vào nếp. Vừa uốn xong, Mộng Đình cũng đúng lúc chọn lựa được váy, nhìn chiếc váy màu đỏ nổi bật, Ninh Hạ Ngân liền mím môi:

- Ờ… Bộ này của cậu có hơi…

Tức thì Sam Châu dúi chiếc váy đỏ vào tay rồi đẩy cô vào nhà tắm, thôi thì mặc nó rồi tát lệch mặt tên lăng nhăng kia cũng được.

Một lần nữa bước ra, không chỉ Sam Châu và Mộng Đình mà đến cả Diệu Ái đang ủ dột cũng nhìn tới ngẩn ngơ. Nếu ở với nhau không đủ lâu chắc hẳn ba người họ không thể tin được cô gái ban nãy và bây giờ là cùng một người. Từng đường nét trên cơ thể, chỗ nào cũng có thể khiến người ta ngỡ ngàng.

- Kiến Đen, có ai từng nói với cậu là cậu rất rất đẹp chưa? Ở với nhau lâu vậy mà giờ tớ mới nhận ra, tất cả là tại cái kính này!

Ninh Hạ Ngân chỉ cười trừ, đối với cô mà nói dù bản thân có xấu xí hay xinh đẹp thì cũng chẳng thay đổi được gì.

Để tránh làm mất thời gian, cô lấy chiếc kính trên tay Mộng Đình định đeo lên nhưng bị cô ấy giấu đi mất.

- Nè, mình bị cận đó, lỡ đánh nhầm người thì sao đây?

Cô nói dối để lấy lại, dù sao đám bạn cô vẫn luôn lầm tưởng đó là kính cận độ nhẹ bởi khi cô đeo vào căn bản không thấy được tác động lớn do thấu kính phân kì để lại.

- Cậu không cần đánh, dùng nhan sắc của cậu dằn mặt con bồ của Âu Thế Bảo là được.

Nói rồi Sam Châu và Mộng Đình lập tức kéo cô đi, trước đó còn không quên ném chiếc kính chết tiệt kia cho Diệu Ái.

- Ái, cậu ở nhà, lát tụi này cho xem phim đánh ghen miễn phí!

Dựa vào những gì Sam Châu theo dõi được thì tên khốn Âu Thế Bảo đó đang đi dùng bữa tại một nhà hàng cao cấp trong thành phố H. Khi taxi dừng hẳn, Sam Châu mở cửa xe bước ra, đồng thời lúc đó cô và Mộng Đình cũng chạm cao gót xuống mặt đất. Ánh nhìn từ người đi đường lập tức đổ dồn vào ba người họ, phong thái kiêu ngạo bước đi, khuôn mặt ai nấy đều đằng đằng sát khí.

Ting!

Tiếng thang máy bật mở, Sam Châu và Mộng Đình khoác tay nhau đi phía trước, Ninh Hạ Ngân đi phía sau cầm máy quay, cô có thể không đánh được nhưng lại có thể quay ra thước phim đẹp nhất để khiến tên khốn kia mất hết mặt mũi.

Hot

Comments

Nguyễn Duy Khang

Nguyễn Duy Khang

đơn giản mà, cắt khoan lỗ khắp quần áo, rồi chà chà chàaaaaaaaa chét chét chétttt xuống đất, đảm bảo dân bụi đời giang hồ liền. nếu chưa đủ ngầu, bẻ một cánh kiến gác lên tai cho oách 😂😂😂😂

2025-02-03

0

Nguyễn Duy Khang

Nguyễn Duy Khang

đừng nghe nhầm dùng dao sắc bén nha🤣

2025-02-03

0

Nguyễn Duy Khang

Nguyễn Duy Khang

cho lãnh cơm hộp được rồi

2025-02-03

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Phản bội
2 Chương 2: Lên đồ... chiến!
3 Chương 3: Rooftop bar
4 Chương 4: Lọt vào tầm ngắm
5 Chương 5: Là lần đầu
6 Chương 6: Không cần chịu trách nhiệm
7 Chương 7: Uất ức
8 Chương 8: Về nhà
9 Chương 9: Chọn váy
10 Chương 10: Con phải hiểu chuyện
11 Chương 11: Ngôi nhà có dàn sử quân tử
12 Chương 12: Phát hiện
13 Chương 13: Là hàng giả
14 Chương 14: Tiệc sinh nhật
15 Chương 15: Khẩu vị thay đổi
16 Chương 16: Chỉ mới một lần duy nhất
17 Chương 17: Mối nghi ngờ
18 Chương 18: Nghiệt chủng
19 Chương 19: Lộ clip
20 Chương 20: Danh dự
21 Chương 21: Chịu trách nhiệm
22 Chương 22: Điều kiện
23 Chương 23: Thất vọng
24 Chương 24: Đa phần là sự im lặng
25 Chương 25: Sau khi cô sinh con xong, cô và tôi sẽ ly hôn!
26 Chương 26: Không có hồi âm
27 Chương 27: Lên kế hoạch
28 Chương 28: Người như cô...
29 Chương 29: Mệt mỏi
30 Chương 30: Về nhà
31 Chương 31: Trong mắt tôi cô chẳng là gì cả!
32 Chương 32: Phức tạp
33 Chương 33: Thay tâm đổi tính
34 Chương 34: Lấy lòng
35 Chương 35: Dao động
36 Chương 36: Chọn bạn mà chơi
37 Chương 37: Những thắc mắc
38 Chương 38: Biết thêm một chút về em
39 Chương 39: Tiếp xúc gần
40 Chương 40: Đứng yên… em để tôi ôm con mình một lát!
41 Chương 41: Tính toán
42 Chương 42: Bánh su kem vị dâu
43 Chương 43: Tôi sẽ bảo vệ cho em
44 chương 44: Kết quả xét nghiệm
45 Chương 45: Quyết định
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: Phản bội
2
Chương 2: Lên đồ... chiến!
3
Chương 3: Rooftop bar
4
Chương 4: Lọt vào tầm ngắm
5
Chương 5: Là lần đầu
6
Chương 6: Không cần chịu trách nhiệm
7
Chương 7: Uất ức
8
Chương 8: Về nhà
9
Chương 9: Chọn váy
10
Chương 10: Con phải hiểu chuyện
11
Chương 11: Ngôi nhà có dàn sử quân tử
12
Chương 12: Phát hiện
13
Chương 13: Là hàng giả
14
Chương 14: Tiệc sinh nhật
15
Chương 15: Khẩu vị thay đổi
16
Chương 16: Chỉ mới một lần duy nhất
17
Chương 17: Mối nghi ngờ
18
Chương 18: Nghiệt chủng
19
Chương 19: Lộ clip
20
Chương 20: Danh dự
21
Chương 21: Chịu trách nhiệm
22
Chương 22: Điều kiện
23
Chương 23: Thất vọng
24
Chương 24: Đa phần là sự im lặng
25
Chương 25: Sau khi cô sinh con xong, cô và tôi sẽ ly hôn!
26
Chương 26: Không có hồi âm
27
Chương 27: Lên kế hoạch
28
Chương 28: Người như cô...
29
Chương 29: Mệt mỏi
30
Chương 30: Về nhà
31
Chương 31: Trong mắt tôi cô chẳng là gì cả!
32
Chương 32: Phức tạp
33
Chương 33: Thay tâm đổi tính
34
Chương 34: Lấy lòng
35
Chương 35: Dao động
36
Chương 36: Chọn bạn mà chơi
37
Chương 37: Những thắc mắc
38
Chương 38: Biết thêm một chút về em
39
Chương 39: Tiếp xúc gần
40
Chương 40: Đứng yên… em để tôi ôm con mình một lát!
41
Chương 41: Tính toán
42
Chương 42: Bánh su kem vị dâu
43
Chương 43: Tôi sẽ bảo vệ cho em
44
chương 44: Kết quả xét nghiệm
45
Chương 45: Quyết định

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play