Chap 15: Không phải khó chịu mà là nhìn trúng.

Đêm 30 nhà nhà háo hức cùng nhau đón giao thừa, tôi ngồi một mình trong căn phòng trọ nhỏ, trước mắt là đống bài tập Tết, bên cạnh còn đĩa bánh kẹo nhỏ. Tay cầm điện thoại, chần chừ mãi mới ấn nút gọi.

Tút...tút..." Alo!"

Nghe thấy đầu giây bên kia trả lời tôi liền mừng rỡ.

" Alo, là con Quân ạ!"

Âm thanh phía bên kia nhộn nhịp, đủ loại tạp âm hỗn loạn, người nghe máy mất vài giây mới có thể nghe rõ trả lời.

Một giọng nam khàn đục vang lên.

" Quân à, khỏe không con? Giờ mọi người đang chuẩn bị thắp hương giao thừa."

Tôi nhanh chóng đáp lại.

" Khoẻ ạ! Thầy đâu rồi chú!"

Phía bên kia hình như còn đang bận.

" À à, thầy đang tụng bên trong..."

Chưa kịp hỏi thêm thì đầu giây bên kia có thêm âm thanh giọng phụ nữ gắt gỏng truyền đến.

" Này, ông kia! Làm gì đấy hả? Vào đây làm với mọi người nhanh, đang bận."

" Ừ ừ, đợi chút xem nào!"

Đáp xong chú quay trở lại trả lời tôi qua loa rồi nhanh chóng cúp máy.

Tôi đặt điện thoại xuống,thở dài với vẻ mặt chán nản. Mọi người đang bận rộn như vậy mà tôi lại làm phiền. Nhớ năm ngoái quá đi! Ở lại nơi này cô đơn quá. Trong cái khung cảnh đáng nhẽ người ta phải được tụ họp quay quần vậy mà chỉ có mình tôi là ngồi đây đón năm mới với đống bài tập.

Chẳng mấy chốc xung quanh vang lên tiếng reo hò mừng năm mới. Tôi bốc một nắm bánh kẹo nhét vào túi áo khoác. Vừa đẩy của bước ra ngoài, cơn gió lạnh buốt liền ập thẳng vào mặt, tôi khẽ rùng mình, nhanh chóng bật dèn điện thoại, soi đường đi lên tầng cao nhất của ngôi nhà. Càng lên cao gió càng lớn, xung quanh thoáng nhà hơn, tiếng reo hò tứ phương cũng rõ ràng hơn.

Không có gì cả, thành phố cấm đốt pháo, tôi cũng chỉ ngồi im đó, lặng nhìn những tòa nhà cao lớn đang sáng đèn lấp lánh đằng xa. Khẽ đưa tay lấy một viên keo nhỏ, bỏ vỏ ngoài,đưa vào miệng, ngay lập tức vị dâu chua chua ngọt ngọt lan tỏa khắp khoang miệng. Tâm trạng tôi thỏa mãn,đưa máy lên chụp một tấm ảnh phía trước lưu lại kỉ niệm.

...

Thoáng cái đã tới ngày trở lại trường học, thành phố lặng yên nay đã trở lại với cái nhộn nhịp và vội vã thường ngày. Ai ai cũng phải vật lộn với cái cảnh tắc đường khó chịu. Đến khi vật vã tới được trường học cũng đã gần giờ vào lớp nhưng tôi vẫn thấy mình còn tới sớm chán.Phải mất tới gần hết một một tiết học thì lớp tôi mới gọi là đông đủ hoàn toàn.

Tiếng trống nghỉ giữa giờ vang lên, mọi người cùng nhau ùa ra khỏi chỗ ngồi, tụ họp năm ,bảy thành nhóm kể nhau nghe lại ngày nghĩ lễ Tết của mình.

Tôi chán nản gục mặt xuống bàn tính làm một giấc thì Dũng đột nhiên quay ra hỏi tôi. Giọng nó nói nhỏ, rụt rè, ánh mắt còn có chút thăm dò nhìn tôi.

" T,Tết... mày... có làm gì  không?"

Tôi thở dài, chống một tay lên bàn, nghiêng đầu gối lên, nhàn nhạt đáp.

" Không!"

Dũng lại hỏi tiếp.

" Thế... mày làm gì?"

Giọng tôi vẫn như thế.

" Làm bài!"

Nghe xong Dũng liền trở lên lúng túng, không biết phải tiếp tục cuộc trò chuyện nhạt tuếch này ra sao.

Thấy tội quá tôi đành cho nó một nấc thang.

" Mày?"

Dũng giật mình," Hở?".

Tôi hất cằm chỉ nó.

Dũng đưa tay chỉ vào bản thân," Tao á?".

Tôi gật đầu.

Mặt dũng dần trở lên vui vẻ hơn, bắt đầu luyên thuyên kể về mấy ngày nghỉ lễ của nó, tới chốt câu cuối nó hỏi lại tôi.

" Thật sự Tết ,mày chỉ ngồi làm bài thôi á?"

Tôi," Ừm!". Tôi muốn đi ngủ.

Dũng lại hỏi," Anh mày đâu?"

Tôi ngáp một cái dài, mệt mỏi trả lời.

" Làm thêm, không về nhà."

Nghĩ đến việc làm thêm của ông Đức làm tôi lại nhớ đến cái khung canh kinh tởm ở ngôi nhà đó, cơn buồn ngủ liền bị dập tắt thay vào đó là cảm cảm giác buồn nôn khó chịu. Tôi thề cả đời này sẽ không bước chân vào ngôi nhà đó lần nữa. Trên đời này nếu có tên Lâm chắc chắn sẽ không có tôi.

" Thu bài tập Tết."

Giọng nói trầm đều vang lên. Hai mắt tôi mở to, nhịp tim liền loạn xa, một lớp mồ hôi lạnh lan từ gáy xuống khắp sống lưng.

Ngước mắt lên nhìn, đúng là tên Lâm. Hắn đang bê chồng bài tập dầy cộp, mặt không chút cảm xúc đưa tay về phía tôi.

" Quân, bài tập!"

Nghe thấy tên của mình được phát ra từ miệng hắn tôi liền thấy lạnh hết cả người, hai vai vô thức liền run lên.

Tôi cứ đơ ra như thế nhìn chằm chằm hắn cho đến khi Dũng đưa tay vỗ lên vai làm tôi giật mình tỉnh táo lại.

" Nộp bài tập kìa mày!"

Tôi dùng ánh mắt hoang mang nhìn Dũng rồi luống cuống tay chân lấy bài tập ra đặt lên bàn cho tên Lâm tự cầm lấy.

Hắn không nói gì, chỉ đứng đó nhìn tôi một lúc rồi liền xoay người, tiếp tục đi thu các bàn khác.

Tôi thở dài, cố gắng thả lỏng, duỗi cơ vai đang căng cứng của mình ra.

Dũng vừa nhìn theo bóng lưng của tên Lâm vừa nói.

" Không phải đợt vừa rồi đứng nhất rồi sao, sao giờ vẫn khó chịu với mày nhỉ?"

Không phải khó chịu với tao mà là nó nhìn trúng tao.

Tôi úp mặt xuống bàn, mệt mỏi nói.

" Không biết!"

Tốt nhất là nên ghét tôi đi như vậy còn đỡ hơn.

...

Sau bữa ăn trưa, tôi vừa bước vào nhà vệ sinh đã liền trạm mặt với tên Lâm, tính xoay người đi thì hắn kéo tay tôi lại.

Ngay khi da thịt tiếp xúc với nhau tôi lập tức nổi da gà, theo phản xạ hất mạnh ra, khiến hắn lảo đảo lùi lại vài bước. Tôi nhìn hắn với ánh mắt ghét bỏ và khó chịu.

" Kinh tởm!"

Hắn vẫn cố gắng níu tôi lại.

Tôi khó chịu, xoay người lại nhìn hắn. Bây giờ trước mặt tôi, hắn không còn mang dáng vẻ cao cao tại thượng, thanh cao khó gần thường ngày. Dù có đang khoác trên mình chiếc áo sạch sẽ tinh tươm không  vương chút bụi nào nhưng trống ánh mắt hắn nhìn tôi không khác gì một con chó thảm hại đang cố gắng ra sức cầu xin. Khuôn mặt lạnh băng lộ rỏ ra vẻ tuyệt vọng. giờ đây hắn như một kẻ ăn mày vậy.

Hắn muốn gì mà phải tới mức này? Hắn là đang cầu xin tôi không tiết lộ ra cái bị mật kinh khủng đấy à? Ý hắn là muốn bịt miệng tôi lại để bản thân không thể đi rêu rao việc hắn có sở thích kì lạ làm mất mặt gia đình? Hắn muốn bịt miệng tôi lại để bảo vệ cái hình tượng hoàn hảo giả tạo của bản thân?... Sao hắn phải làm thế chứ? Sao phải tỏ ra thảm hại chứ? Cầu xin sự thông cảm từ tôi à?...H, hay hắn thật sự là...tốt nhất nên không phải, nếu không tôi sẽ bị mấy suy nghĩ quái gởm đó làm cho bị điên mất.

" Tao sẽ không nói ra!"

Khuôn mặt hắn hoang mang nhìn tôi," Hả?"

Hít sâu rồi thở ra một hơi dài, cố giữ bình tĩnh nói chuyện.

" Tao sẽ không nói với ai cả, cái sở thích biến thái của mày, tao đảm bảo. Mày chỉ cần đừng tới làm phiền tao nữa là được."

Nếu tôi  muốn đi rêu rao hắn cũng có thể dư sức xử lý tôi mà, đâu cần tới lúc này.

Miệng hắn hơi lắp bắp.

" K,không... ý tao không..."

Tôi thật sự không thể cố nhịn nữa, gắt lên.

" Vậy rốt cuộc là sao chứ? Mày muốn sao? Mày muốn tao phải làm như thế nào nữa?"

Hắn bước lại gật tôi.

" Tao... thực sự..."

Lâm bước càng gần, cảm giác bài xích của tôi đối với hắn càng rõ ràng hơn, cơn buồn nôn cứ nâng nâng ở cổ họng.

Tôi đẩy mạnh hắn ra, giọng nói đầy khổ sở, cầu xin.

" Làm ơn đấy!"

Lâm ngơ người không biết phải nói câu gì, đứng đó dương ánh mắt buồn bã nhìn tôi.

Lòng tôi như muốn gào lên nhưng lại không thể, cố bình tĩnh dùng giọng nói nghèn nghẹn.

" Tại sao tao phải gắp lấy hai anh em nhà mày chứ? Cuộc đời tao chưa đủ để chúng mày thấy thảm hại hay sao? Làm ơn đấy, để tao yên đi!"

Nói xong tôi liền xoay người rời đi.

Vừa quay người Lâm liền nói lớn.

" Không phải thế!"

Tôi đứng khựng lại, hắn nói tiếp.

" Tao xin lỗi, vì khiến mày hiểu nhầm như vậy."

Nghe buồn nôn.

" Xin lỗi, thật sự không cố ý! Là..."

Tôi vừa vặn tay cửa, hắn nói.

" T,tao...thích mày!"

Toàn thân tôi cứng đơ lại, ngoái đầu nhìn hắn với ánh mắt ghê tởm và ghét bỏ. Hắn cũng giương mắt nhìn tôi với vẻ đầy lo lắng và hối lỗi. Đồ thần kinh, trong đầu tôi đang chửi hắn hàng trăm, hàng ngàn lần.

Tôi không nói không giằng liền đẩy cửa bước đi. Tôi bước những bước thật dài và thật nhanh tựa như muốn bay phát đi luôn, tránh thật xa tên kì dị đó. Hắn thích tôi, hắn đúng điên rồi.

Đang bước đi tay tôi liền bị nắm chặt lấy, giật ngược lại. Tôi xoay người thấy tên Lâm đang thở hổn hển, ánh mắt đỏ ngau đáng sợ, tay giữ chặt đến mức hằn rõ vết lên trên cổ tay. Tôi đau đớn nhưng không kêu mà còn cố giãy giụa ra. Mà cáng giãy hắn càng dùng lực nắm chặt hơn. Tên này bị điên à? Hắn tính làm gì? Đang ở sân trường đó! Hắn tính lên cơn điên ở đây luôn à?... Tôi vung một nắm đấm thật mạnh vào bên má hắn, khiến hắn ngã nhào ra. Cảnh tượng này vô tình bị một vài người gần đó trông thấy, ngay lập tức bu lại đỡ tên Lâm đứng dậy. Tranh thủ ngay lúc này, tôi liền chuồn đi, mặc kệ mọi chuyện.

Hot

Comments

cá mặn chỉ muốn đọc truyện

cá mặn chỉ muốn đọc truyện

t/g ơi có thể đừng dùng từ kinh tởm với Lâm đc ko chứ xót ảnh lắm luôn ý😢

2024-09-08

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Đại thiếu gia của đất Hà Thành này đấy!
2 Chap 2: Michael_!!!
3 Chap 3: May có Lâm, Đào nhỉ?
4 chap 4: Mình nghèo đấy, chứ giàu cũng làm thế!
5 Chap 5: Dejavu.
6 Chap 6: Không đáng tin.
7 Chap 7: Ai biết được mồm miệng thiên hạ.
8 Chap 8: Diễn viên Nguyễn Cảnh Huy cần trao giải oscar gấp.
9 Chap 9: Đây mới là cuộc sống của mình.
10 Chap 10: Cái nick ngớ ngẩn.
11 Chap 11: Sơn góc lớp bị tróc rồi!
12 Chap 12: Bữa tối cuối cùng.
13 Chap 13: Muốn về nhà.
14 Chap 14: Cảm giác làm kẻ thiệt thòi.
15 Chap 15: Không phải khó chịu mà là nhìn trúng.
16 Chap 16: Một đồn mười rồi mười đồn một trăm.
17 Chap 17: Toàn loại mình trâu, mình bò.
18 Chap 18:" Người đẹp" đang ngủ say.
19 Chap 19: Sau này lấy tiền nuôi anh.
20 Chap 20: Cảm giác tội lỗi thật đấy.
21 Chap 21:" Tao không thích sữa này".
22 Chap 22:" Con tính muốn làm nha sĩ".
23 Chap 23: Tính cho mình nhảy hip hop à?
24 Chướng 24: Tối nay như c*c đấy.
25 Chap 25:" Còn sinh vật khác ngoài mày à?"
26 Chap 26: Không biết là đón thiện nguyện hay là đón vong nữa.
27 Chap 27: Bỏ cái nết đi là hoàn hảo.
28 Chap 28: Tao không thích mày!
29 Chap 29:" Bắn nước đấy!"
30 Chap 30:" Tao sợ!"
31 Chap 31: Như mẹ già dặn con gái lúc gả đến nhà chồng.
32 Chap 32: Nước đổ đầu vịt.
33 Chap 33: Càng nhét thêm vào thì lại càng muốn ra.
34 Chap 34: Buông bỏ được tình cảm đúng thoải mái hơn thật.
35 Chap 35: Hình như tôi dùng luật hấp dẫn hơi quá đà!
36 Chap 36: Thích thử cảm giác làm Spider Man lộn cổ ch*t tươi à?
37 Chap 37: Trong đầu thật chẳng biết nghĩ sao.
38 Chap 38: Không sợ mất đâu!
39 Chap 39: Mong con bé vô tư như thằng đần đối diện.
40 Chap 40: Dân xã hội à ?
41 Chap 41: Lúc đấy tao nuôi mày.
42 Chap 42: Tam quan gãy mất rồi...
43 Chap 43: Tôi nghe thấy tiếng nứt vỡ từ bản thân mình.
44 Chap 44:" Mặc hay không hay muốn trừ hạnh kiểm?"
45 Chap 45: Thằng cha đấy vừa đi ra từ cửa chính à?
46 Chap 46:" Là tao!"
47 Chap 47: Block cái nick lạ oái oăm.
48 Chap 48: Ngoài mặt là không lời, trong lòng lại vạn câu.
49 Chap 49: Phong cách.
50 Chap 50: Đến người mù cũng có thể nhìn ra.
51 Chap 51: Thuốc này dùng sai liều rồi.
52 Chap 52: Buzz Cut.
53 Chap 53: Tao hôn mày được không?
54 Chap 54: Mùi thuốc súng
55 Chap 55: Nhờ thì giúp thôi đừng có chọc ngoáy.
56 Chap 56: Quà sinh nhật
57 Chap 57: Phủi phui cái mồm.
58 Chap 58: Cả thế giới như lặng thinh.
59 Chap 59: Chuyến ngoại khóa 2 ngày 1 đêm.
60 Chap 60: Nhà gỗ.
61 Chap 61:Ích kỷ.
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chap 1: Đại thiếu gia của đất Hà Thành này đấy!
2
Chap 2: Michael_!!!
3
Chap 3: May có Lâm, Đào nhỉ?
4
chap 4: Mình nghèo đấy, chứ giàu cũng làm thế!
5
Chap 5: Dejavu.
6
Chap 6: Không đáng tin.
7
Chap 7: Ai biết được mồm miệng thiên hạ.
8
Chap 8: Diễn viên Nguyễn Cảnh Huy cần trao giải oscar gấp.
9
Chap 9: Đây mới là cuộc sống của mình.
10
Chap 10: Cái nick ngớ ngẩn.
11
Chap 11: Sơn góc lớp bị tróc rồi!
12
Chap 12: Bữa tối cuối cùng.
13
Chap 13: Muốn về nhà.
14
Chap 14: Cảm giác làm kẻ thiệt thòi.
15
Chap 15: Không phải khó chịu mà là nhìn trúng.
16
Chap 16: Một đồn mười rồi mười đồn một trăm.
17
Chap 17: Toàn loại mình trâu, mình bò.
18
Chap 18:" Người đẹp" đang ngủ say.
19
Chap 19: Sau này lấy tiền nuôi anh.
20
Chap 20: Cảm giác tội lỗi thật đấy.
21
Chap 21:" Tao không thích sữa này".
22
Chap 22:" Con tính muốn làm nha sĩ".
23
Chap 23: Tính cho mình nhảy hip hop à?
24
Chướng 24: Tối nay như c*c đấy.
25
Chap 25:" Còn sinh vật khác ngoài mày à?"
26
Chap 26: Không biết là đón thiện nguyện hay là đón vong nữa.
27
Chap 27: Bỏ cái nết đi là hoàn hảo.
28
Chap 28: Tao không thích mày!
29
Chap 29:" Bắn nước đấy!"
30
Chap 30:" Tao sợ!"
31
Chap 31: Như mẹ già dặn con gái lúc gả đến nhà chồng.
32
Chap 32: Nước đổ đầu vịt.
33
Chap 33: Càng nhét thêm vào thì lại càng muốn ra.
34
Chap 34: Buông bỏ được tình cảm đúng thoải mái hơn thật.
35
Chap 35: Hình như tôi dùng luật hấp dẫn hơi quá đà!
36
Chap 36: Thích thử cảm giác làm Spider Man lộn cổ ch*t tươi à?
37
Chap 37: Trong đầu thật chẳng biết nghĩ sao.
38
Chap 38: Không sợ mất đâu!
39
Chap 39: Mong con bé vô tư như thằng đần đối diện.
40
Chap 40: Dân xã hội à ?
41
Chap 41: Lúc đấy tao nuôi mày.
42
Chap 42: Tam quan gãy mất rồi...
43
Chap 43: Tôi nghe thấy tiếng nứt vỡ từ bản thân mình.
44
Chap 44:" Mặc hay không hay muốn trừ hạnh kiểm?"
45
Chap 45: Thằng cha đấy vừa đi ra từ cửa chính à?
46
Chap 46:" Là tao!"
47
Chap 47: Block cái nick lạ oái oăm.
48
Chap 48: Ngoài mặt là không lời, trong lòng lại vạn câu.
49
Chap 49: Phong cách.
50
Chap 50: Đến người mù cũng có thể nhìn ra.
51
Chap 51: Thuốc này dùng sai liều rồi.
52
Chap 52: Buzz Cut.
53
Chap 53: Tao hôn mày được không?
54
Chap 54: Mùi thuốc súng
55
Chap 55: Nhờ thì giúp thôi đừng có chọc ngoáy.
56
Chap 56: Quà sinh nhật
57
Chap 57: Phủi phui cái mồm.
58
Chap 58: Cả thế giới như lặng thinh.
59
Chap 59: Chuyến ngoại khóa 2 ngày 1 đêm.
60
Chap 60: Nhà gỗ.
61
Chap 61:Ích kỷ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play