Chương 3: Ở Trung Tâm Thương Mại Bị Thương

Ở Trung Tâm Thương Mại của Tống Thị, Vong Phi chạy ngược chạy xuôi theo đuôi một thiếu niên, vóc người nhỏ nhắn mảnh mai, mắt to tròn, môi đỏ mũi cao, da trắng tựa tuyết, dung mạo tuyệt mỹ giống như thiên thần, một thiên thần đáng yêu.

"Cậu Chủ cậu đi chậm thôi nếu cậu bị thương hay gì đó Thiếu Gia sẽ trách phạt bọn tôi cũng như trách phạt cậu đó, Cậu Chủ." Vong Phi nhẹ giọng nhắc nhở cậu thiếu niên kia.

"Tôi biết rồi mà, sẽ không để mình bị thương đâu." Vương Nguyên nói.

Vương Nguyên đi khắp Trung Tâm Thương Mại rốt cuộc cũng không có gì ưng ý. Những thứ như quần áo, trang sức, vòng tay, đồng hồ gì gì đó đều là Vương Tuấn Khải cho người thiết kế riêng cậu căn bản không thiếu. Chỉ là hôm nay ra ngoài muốn đi dạo mua thứ gì đó nhưng lại không có gì ưng ý. Thiết kế ở đây đều là những mẫu mã bình thường, so với đống đồ ở nhà cậu thì không thể so được.

Vương Nguyên đi dạo cả một buổi liền đói meo, cậu quay sang Vong Phi nói.

"Tôi muốn ăn chút gì đó, anh cùng tôi đến lầu 4 đi trên đó có thức ăn."

Vong Phi gật đầu cung kính nói.

"Vâng Cậu Chủ."

Vương Nguyên cùng Vong Phi lên lầu 4, Vương Nguyên muốn ăn đồ ăn của Hàn Quốc liền chạy đến một quầy ăn bán đồ ăn của Hàn Quốc ngồi xuống, Vong Phi ở phía sau cũng nhanh chạy đến ngồi với cậu.

Cô phục vụ thấy có khách đến thì đem menu ra, cậu đưa cho Vương Nguyên niềm nở nói.

"Quý khách đây là menu của chúng tôi mời ngài xem qua."

Vương Nguyên gật đầu, cậu xem qua hết menu rồi gọi món.

"Chị lấy cho tôi 1 phần mì tương đen, 1 canh kim chi, 1 cơm trộn, 1 gà cay."

Vương Nguyên gọi món xong thì đưa menu sang cho Vong Phi nói.

"Anh ăn gì thì gọi nhé, hơn nữa anh không được nói với Khải là tôi ăn đồ ăn ngoài nếu không tôi không thèm nói chuyện với anh nữa."

Vong Phi nhìn Vương Nguyên một cái rồi cũng gật đầu đáp ứng mà nhận lấy menu trên tay Vương Nguyên gọi vài món. Những chuyện như ăn uống gì gì đó thường Vương Tuấn Khải quản cậu rất nghiêm vì lần trước kiểm tra sức khỏe định kì cho cậu thì phát hiện cậu bị bệnh thiếu máu và cần phải ăn thức ăn bổ cho máu.

Vong Phi nhìn Vương Nguyên vui vẻ cũng không nở làm cậu mất hứng, dù sao thì Cậu Chủ này của hắn đáng yêu vậy cơ mà, hơn nữa Thiếu Gia của hắn dù cho có biết chuyện thì cũng không có giận đâu, giỏi lắm chỉ răng đe mấy câu thôi.

Thức ăn được mang lên, Vương Nguyên cũng vui vẻ mà dùng bữa. Dù sao thì cậu rất ít khi có cơ hội được ăn mấy món ăn này, lúc trước thì không sao nhưng từ 1 tháng trước khi bác sĩ nói với anh gần đây cậu xuất hiện triệu chứng của bệnh thiếu máu nên từ đó đến giờ đã bị anh quản rất nghiêm khắc đó.

Vương Nguyên đang dùng bữa cùng Vong Phi thì một phục vụ bê theo một nồi lẩu đang sôi đi qua, khi đến gần cậu thì bất cẩn ngã xuống nước sôi bắn lên tay cậu sưng đỏ cả một mảng.

"Aaaaaa." Vương Nguyên vì đau quá mà hét lên.

Vong Phi ngồi đối diện thấy cậu bị thương liền sợ đến hoảng loạn, cậu bị thương rồi chắc chắn hắn sẽ bị Vương Tuấn Khải phạt. Vong Phi vội chạy sang chỗ Vương Nguyên lo lắng hỏi.

"Cậu Chủ, cậu có ổn không tôi đưa cậu đến bệnh viện."

Vương Nguyên nhăn mặt, cậu khẽ gật đầu.

Nhân viên phục vụ kia thấy Vương Nguyên bị thương liền sợ hãi mà vội cuối đầu xin lỗi.

"Thiếu Gia xin lỗi, tôi không phải cố ý làm cậu bị thương đâu, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi."

Vong Phi nhìn nhân viên phục vụ kia một cái rồi cũng đỡ lấy Vương Nguyên nhanh chóng xuống hầm xe đưa cậu đến bệnh viện. Những chuyện còn lại phải đợi sau khi xử lý xong vết thương của Vương Nguyên rồi xử lý sau cũng không muộn.

Vong Phi đưa Vương Nguyên đến Bệnh Viên Tư Nhân của Lý Gia, sau đó nhanh chóng báo cáo lại tình hình cho Vương Tuấn Khải.

"Thiếu Gia, Cậu Chủ bị thương rồi đang ở Bệnh Viện Tư Nhân của Lý Gia."

[Khốn kiếp, cậu bảo vệ em ấy kiểu gì vậy hả? Cậu tốt nhất là cầu mong em ấy không có chuyện gì đi nếu không cậu cứ đợi đó cho tôi.] Giọng nói của Vương Tuấn Khải trong điện thoại có chút nóng nảy phát ra.

"Thiếu Gia tha tội."

[Canh chừng em ấy tôi cùng Vũ Phong lập tức đến đó.]

"Vâng."

Điện thoại bị ngắt kết nối, Vong Phi mới ầm thầm thở ra một hơi. Lần này Thiếu Gia e là nỗi giận không ít, tên nhân viên phục vụ đáng chết kia, đều tại tên đó, hại Cậu Chủ bị thương, còn hại luôn hắn bị Thiếu Gia mắng.

Sau 15 phút xử lý vết thương Vương Nguyên cũng được đưa về phòng bệnh. Vong Phi cũng vội chạy đến hỏi thăm tình hình của cậu từ bác sĩ.

"Lý Thiếu, vết thương của cậu ấy có vấn đề gì không?"

"Không có vấn đề gì lớn, bôi thuốc và uống thuốc theo toa tôi kê là được. Đặc biệt là đừng để vết thương bị nặng thêm nhé, nếu không tay cậu ấy sẽ bị hoại tử đấy." Lý Thiên Trạch nói.

"Được tôi sẽ chú ý."

"Tốt đấy người anh em, bên cạnh có một người như thế này quả thật là tuyệt mỹ." Lý Thiên Trạch vỗ vỗ vai Vong Phi nói.

Như hiểu ý của Lý Thiên Trạch, Vong Phi cười khổ nói.

"Lý Thiếu đừng trêu tôi, tôi và cậu ấy không phải như cậu nghĩ đâu, với cả tôi cũng không xứng với cậu ấy đâu."

Lý Thiên Trạch không nói thêm về vấn đề này, vẫy tay tạm biệt Vong Phi rồi nhanh chóng rời đi. Vong Phi nhìn Lý Thiên Trạch đi thì thở dài nhìn sang Vương Nguyên đang nằm trên giường bệnh. Người này hắn làm sao dám mơ tưởng, người ta là người của Thiếu Gia đấy, chỉ tại Thiếu Gia hiện tại chưa có công khai ra bên ngoài nên hắn mới phải dính đạn thôi.

Hot

Comments

🦊

🦊

Vy giàaaa ra nhanhhh nha

2024-06-06

2

Nghiêm Yến Nhi 🐾

Nghiêm Yến Nhi 🐾

Hónggggg

2024-06-05

1

Quỳnhh Nhưư

Quỳnhh Nhưư

Hóngggg

2024-06-05

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Vương Gia
2 Chương 2: Em Muốn Kết Hôn Với Đinh Nhi
3 Chương 3: Ở Trung Tâm Thương Mại Bị Thương
4 Chương 4: Tại Sao Không Về Nguyệt Thự Mà Về Vương Gia?
5 Chương 5: Vừa Thức Đã Tìm Anh Rồi
6 Chương 6: Vương Lâm Tìm Đến Cửa?
7 Chương 7: Được Lắm! Xem Như Con Lợi Hại
8 Chương 8: Bé Cưng Phải Tỉnh Rồi
9 Chương 9: Bí Mật Của Vương Gia
10 Chương 10: Khải Đau Em
11 Chương 11: Chuyện Hôm Nay Không Được Để Cho Ai Biết
12 Chương 12: Dịch Thị Phá Sản Rồi Sao?
13 Chương 13: Con Muốn Kết Hôn?
14 Chương 14: Chuyện Kết Hôn
15 Chương 15: Chuyện Kết Hôn (2)
16 Chương 16: Tìm Kiếm Sự Thật
17 Chương 17: Tìm Kiếm Sự Thật (2)
18 Chương 18: Tìm Kiếm Sự Thật (3)
19 Chương 19: Bệnh Tình Nghiêm Trọng Hơn Rồi
20 Chương 20: Chạy Đi Đâu?
21 Chương 21: Đừng Giận Em Nữa Được Không Anh?
22 Chương 22: Đáng Chết!
23 Chương 23: Sinh Nhật Của Dịch Dương Thiên Tỉ
24 Chương 24: Là Kẻ Nào?
25 Chương 25: Em Trai Anh Thật Hung Dữ
26 Chương 26: Vậy Em Không Khách Sáo Đâu
27 Chương 27: Có Thêm Em Cũng Chỉ Là Thêm Vào Một Vai Diễn Mới Thôi
28 Chương 28: Bé Cưng, Phải Thức Giấc Rồi
29 Chương 29: Sao vậy? Ăn Giấm Chua Rồi?
30 Chương 30: Đừng Có Chỉ Tay Vào Tôi
31 Chương 31: Sao Đây? Vẫn Còn Giận Anh?
32 Chương 32: An Gia?
33 Chương 33: Anh ra ngoài nhớ cẩn thận
34 Chương 34: Lắc bài đi
35 Chương 35: Biết Rồi Bé Cưng
36 Chương 36: Làm Sao Lại Đến Chỗ Anh Hai Hả?
37 Chương 37: Đến Nhà Rồi?
38 Chương 38: Bảo Bối Giận Rồi
39 Chương 39: Bé Cưng Sao Vậy?
40 Chương 40: Dịch Thị
41 Chương 41: Em Muốn Đi Pari
42 Chương 42: Bé Cưng Còn Khó Chịu Không?
43 Chương 43: Sao Lại Thức Giấc Rồi?
44 Chương 44: Em Sao Vậy, Lại Gặp Ác Mộng Sao?
45 Chương 45: Sẽ Không Té, Khải Sẽ Đỡ Em Mà
46 Chương 46: Cậu Bé Đó Là Người Của Karry Sao?
47 Chương 47: Có Phát Hiện Gì À?
48 Chương 48: Hai Người Đợi Ai Sao?
49 Chương 49: Giới Hạn Của Hắc Bang?
50 Chương 50: Hoa Hồng Sắc
51 Chương 51: Hoa Hồng Sắc (2)
52 Chương 52: Vương Duệ Mắng Em
53 Chương 53: Bé Cưng Tỉnh Lại
54 Chương 54: Là Vương Lâm Hạ Độc Em Ấy?
55 Chương 55: Hửm? Đau sao?
56 Chương 56: Tránh Xa Tôi Ra
57 Chương 57: Tại Sao Anh Lại Nghi Ngờ Tổ Chức X?
58 Chương 58: Khải, Cậu Ấy Ức Hiếp Em
59 Chương 59: Duệ, Nhìn Kĩ Vào Thức Ăn
60 Chương 60: Cậu Chọc Giận Gì Cậu Chủ Thế?
61 Chương 61: Đồ Dẽo Miệng Nhà Em Thật Đáng Ghét
62 Chương 62: Em Chính Là Thiếu Đòn
63 Chương 63: Nhắm Vào Em Ấy? Bọn Họ Đang Chán Sống Sao?
64 Chương 64: Ông Xã Biết Tâm Ý Của Em Rồi
65 Chương 65: Mới Sáng Đã Đốt Lửa, Bảo Bối Em Thật Hư
66 Chương 66: Tuấn Khải, Ý Con Là Gì?
67 Chương 67: Phải Vì Anh Mà Sống Thật Tốt Có Biết Không?
68 Chương 68: Sinh Con Cho Anh, Đừng Dùng Thuốc Tránh Thai Nữa
69 Chương 69: Bí Mật Dần Hé Lộ
70 Chương 70: Dì, Trả Người Cho Con
71 Chương 71: Dật, Anh Muốn Em Ấy Phải Sống
72 Chương 72: Bảo Bối, Em Tỉnh Lúc Nào?
73 Chương 73: Chỉ Cần Có Thể Cứu Em Ấy Là Được
74 Chương 74: Đừng Cưng Chiều Em Quá Em Sẽ Sinh Hư
75 Chương 75: Cậu Biết Mà, Hoa Hồng Sắc Không Có Thuốc Giải
76 Chương 76: Bảo Bối Phải Dậy Rồi
77 Chương 77: Sao Hôm Nay Lại Ăn Cháo, Em Không Khỏe Sao?
78 Chương 78: Có Đau Không Em?
79 Chương 79: Anh Tuấn Khải, Anh Ổn Chứ?
80 Chương 80: Anh Lại Như Vậy?
81 Chương 81: Lễ Cưới
82 Chương 82: Đừng Có Chọc, Em Ấy Da Mặt Mỏng
83 Chương 83: Karry Tôi Cần Nói Chuyện Với Cậu
84 Chương 84: Có Lẽ Sẽ Về
85 Chương 85: Thuốc Của Anh Dâu Thất Bại Rồi
86 Chương 86: Khải, Em Muốn Ngủ
87 Chương 87: Em Muốn Ngủ
88 Chương 88: Dáng Vẻ Nghiêm Túc Làm Việc Của Ông Xã Em Thật Là Đẹp Nha
89 Chương 89: Đều Nghe Lời Anh Cả
90 Chương 90: Tôi Sẽ Tự Mình Đưa Em Ấy Về Nhà
91 Chương 91: Đinh Tổng Nói Xem
92 Chương 92: Khải Khải Em Muốn Đi Chơi
93 Chương 93: Vị Phu Nhân Này Bà Nhận Nhầm Người Rồi
94 Chương 94: Cả Đời Này Tôi Sẽ Không Tha Thứ Cho Hai Người
95 Chương 95: Không Phải Cậu Rõ Khẩu Vị Của Anh Ấy Sao?
96 Chương 96: Ông Xã Sinh Nhật Vui Vẻ
97 Chương 97: Ngày Sinh Nhật Có Ý Nghĩa
98 Chương 98: Hai Đứa Lĩnh Chứng Rồi À?
99 Chương 99: Anh Tuấn Khải Đúng Là Đào Hoa Nha
100 Chương 100: Mọi Thứ Ngoài Kia Anh Thay Em Gánh Vát
101 Chương 101: Sao Em Lại Đến Đây?
102 Chương 102: Karry Cậu Đúng Là Ác Quỷ
103 Chương 103: Thông Minh Lên Rồi Đó
104 Chương 104: Không Được Mắng Khải
105 Chương 105: Cái Tên Não Heo Nhà Anh
106 Chương 106: Linh Chi Đỏ
107 Chương 107: Thiên Tỉ Và Trình Hâm Bắt Nạt Em
108 Chương 108: Ồ, Thì Ra Cậu Cũng Nhạy Thông Tin
109 Chương 109: Nguyên, Em Mang Thai Rồi
110 Chương 110: Ngoan Đừng Khóc
111 Chương 111: Mang Thai Giả?
112 Chương 112: Em Không Muốn Anh Về Đó Đâu
113 Chương 113: Tiệc Tối Ở Nguyệt Thự
114 Chương 114: Em Không Ở Nhà Một Mình Đâu
115 Chương 115: Lâu Rồi Không Gặp Anh Karry
116 Chương 116: Anh Ức Hiếp Em Cũng Vừa Phải Thôi Chứ
117 Chương 117: Mù Tạm Thời?
118 Chương 118: Cậu Là Vương Nguyên?
119 Chương 119: Có Phải Nên Hôn Anh Một Cái Để Cảm Ơn Không?
120 Chương 120: Con Đến Là Để Tính Nợ Đi?
121 Chương 121: Tuấn Khải, Con Là Người Của Hắc Bang?
122 Chương 122: Bé Cưng Anh Ở Đây Không Sao Rồi
123 Chương 123: Đừng Nghịch Ngợm Cẩn Thận Anh Đánh Em
124 Chương 124: Tại Sao Cháu Phải Giúp Mọi Người?
125 Chương 125: Em Ấy Chết Rồi Thì Bà Đền Mạng Cho Em Ấy Sao?
126 Chương 126: Cậu Dám Bao Che Cho Hai Đứa Nó Tôi Lột Da Cậu
127 Chương 127: Anh Nói Đủ Rồi
128 Chương 128: Là Của Karry
129 Chương 129: Ưm....Anh Thật Đáng Ghét
130 Chương 130: Em Trai Anh Ngày Trước Chẳng Phải Rất Hung Dữ Với Em Sao?
131 Chương 131: Đã Không Ngoan Ngoãn Thì Đành Phạt Nặng Em
132 Chương 132: Karry, Mày Vậy Mà Lại Giết Vương Duệ?
133 Chương 133: Bảo Bối Chỗ Này Rất Nhiều Người Nha
134 Chương 134: Là Do Anh Dạy Em Mà
135 Chương 135: Sau Này Anh Còn Ức Hiếp Em Như Thế Em Cắn Chết Anh Luôn
136 Chương 136: Có Hợp Khẩu Vị Của Em Không?
137 Chương 137: Anh Muốn Em Ấy Phải Sống
138 Chương 138: Hai Anh Đều Là Những Người Ngu Ngốc
139 Chương 139: 10 Ngày Qua Thật Sự Đã Dày Vò Anh Đủ Lắm Rồi
140 Chương 140: Vương Duệ Mày Còn Sống?
141 Chương 141: Em Muốn Anh Tha Cho Nó, Em Là Đang Đọc Tiểu Thuyết À?
142 Chương 142: Anh Chọc Giận Lão Đại Rồi
143 Chương 143: Cậu Chủ Nhìn Thấy Rồi Ạ?
144 Chương 144: Anh Ơi.....Em Đói Bụng
145 Chương 145: Thật Là Yêu Khải
146 Chương 146: Quỷ Mới Tin Anh
147 Chương 147: Tôi Không Thích Ăn Đồ Ngọt
148 Chương 148: Đã Xảy Ra Chuyện Gì Với Em?
149 Chương 149: Đừng Chọc Ghẹo Em Mà
150 Chương 150: Hoàn Chính Văn!
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chương 1: Vương Gia
2
Chương 2: Em Muốn Kết Hôn Với Đinh Nhi
3
Chương 3: Ở Trung Tâm Thương Mại Bị Thương
4
Chương 4: Tại Sao Không Về Nguyệt Thự Mà Về Vương Gia?
5
Chương 5: Vừa Thức Đã Tìm Anh Rồi
6
Chương 6: Vương Lâm Tìm Đến Cửa?
7
Chương 7: Được Lắm! Xem Như Con Lợi Hại
8
Chương 8: Bé Cưng Phải Tỉnh Rồi
9
Chương 9: Bí Mật Của Vương Gia
10
Chương 10: Khải Đau Em
11
Chương 11: Chuyện Hôm Nay Không Được Để Cho Ai Biết
12
Chương 12: Dịch Thị Phá Sản Rồi Sao?
13
Chương 13: Con Muốn Kết Hôn?
14
Chương 14: Chuyện Kết Hôn
15
Chương 15: Chuyện Kết Hôn (2)
16
Chương 16: Tìm Kiếm Sự Thật
17
Chương 17: Tìm Kiếm Sự Thật (2)
18
Chương 18: Tìm Kiếm Sự Thật (3)
19
Chương 19: Bệnh Tình Nghiêm Trọng Hơn Rồi
20
Chương 20: Chạy Đi Đâu?
21
Chương 21: Đừng Giận Em Nữa Được Không Anh?
22
Chương 22: Đáng Chết!
23
Chương 23: Sinh Nhật Của Dịch Dương Thiên Tỉ
24
Chương 24: Là Kẻ Nào?
25
Chương 25: Em Trai Anh Thật Hung Dữ
26
Chương 26: Vậy Em Không Khách Sáo Đâu
27
Chương 27: Có Thêm Em Cũng Chỉ Là Thêm Vào Một Vai Diễn Mới Thôi
28
Chương 28: Bé Cưng, Phải Thức Giấc Rồi
29
Chương 29: Sao vậy? Ăn Giấm Chua Rồi?
30
Chương 30: Đừng Có Chỉ Tay Vào Tôi
31
Chương 31: Sao Đây? Vẫn Còn Giận Anh?
32
Chương 32: An Gia?
33
Chương 33: Anh ra ngoài nhớ cẩn thận
34
Chương 34: Lắc bài đi
35
Chương 35: Biết Rồi Bé Cưng
36
Chương 36: Làm Sao Lại Đến Chỗ Anh Hai Hả?
37
Chương 37: Đến Nhà Rồi?
38
Chương 38: Bảo Bối Giận Rồi
39
Chương 39: Bé Cưng Sao Vậy?
40
Chương 40: Dịch Thị
41
Chương 41: Em Muốn Đi Pari
42
Chương 42: Bé Cưng Còn Khó Chịu Không?
43
Chương 43: Sao Lại Thức Giấc Rồi?
44
Chương 44: Em Sao Vậy, Lại Gặp Ác Mộng Sao?
45
Chương 45: Sẽ Không Té, Khải Sẽ Đỡ Em Mà
46
Chương 46: Cậu Bé Đó Là Người Của Karry Sao?
47
Chương 47: Có Phát Hiện Gì À?
48
Chương 48: Hai Người Đợi Ai Sao?
49
Chương 49: Giới Hạn Của Hắc Bang?
50
Chương 50: Hoa Hồng Sắc
51
Chương 51: Hoa Hồng Sắc (2)
52
Chương 52: Vương Duệ Mắng Em
53
Chương 53: Bé Cưng Tỉnh Lại
54
Chương 54: Là Vương Lâm Hạ Độc Em Ấy?
55
Chương 55: Hửm? Đau sao?
56
Chương 56: Tránh Xa Tôi Ra
57
Chương 57: Tại Sao Anh Lại Nghi Ngờ Tổ Chức X?
58
Chương 58: Khải, Cậu Ấy Ức Hiếp Em
59
Chương 59: Duệ, Nhìn Kĩ Vào Thức Ăn
60
Chương 60: Cậu Chọc Giận Gì Cậu Chủ Thế?
61
Chương 61: Đồ Dẽo Miệng Nhà Em Thật Đáng Ghét
62
Chương 62: Em Chính Là Thiếu Đòn
63
Chương 63: Nhắm Vào Em Ấy? Bọn Họ Đang Chán Sống Sao?
64
Chương 64: Ông Xã Biết Tâm Ý Của Em Rồi
65
Chương 65: Mới Sáng Đã Đốt Lửa, Bảo Bối Em Thật Hư
66
Chương 66: Tuấn Khải, Ý Con Là Gì?
67
Chương 67: Phải Vì Anh Mà Sống Thật Tốt Có Biết Không?
68
Chương 68: Sinh Con Cho Anh, Đừng Dùng Thuốc Tránh Thai Nữa
69
Chương 69: Bí Mật Dần Hé Lộ
70
Chương 70: Dì, Trả Người Cho Con
71
Chương 71: Dật, Anh Muốn Em Ấy Phải Sống
72
Chương 72: Bảo Bối, Em Tỉnh Lúc Nào?
73
Chương 73: Chỉ Cần Có Thể Cứu Em Ấy Là Được
74
Chương 74: Đừng Cưng Chiều Em Quá Em Sẽ Sinh Hư
75
Chương 75: Cậu Biết Mà, Hoa Hồng Sắc Không Có Thuốc Giải
76
Chương 76: Bảo Bối Phải Dậy Rồi
77
Chương 77: Sao Hôm Nay Lại Ăn Cháo, Em Không Khỏe Sao?
78
Chương 78: Có Đau Không Em?
79
Chương 79: Anh Tuấn Khải, Anh Ổn Chứ?
80
Chương 80: Anh Lại Như Vậy?
81
Chương 81: Lễ Cưới
82
Chương 82: Đừng Có Chọc, Em Ấy Da Mặt Mỏng
83
Chương 83: Karry Tôi Cần Nói Chuyện Với Cậu
84
Chương 84: Có Lẽ Sẽ Về
85
Chương 85: Thuốc Của Anh Dâu Thất Bại Rồi
86
Chương 86: Khải, Em Muốn Ngủ
87
Chương 87: Em Muốn Ngủ
88
Chương 88: Dáng Vẻ Nghiêm Túc Làm Việc Của Ông Xã Em Thật Là Đẹp Nha
89
Chương 89: Đều Nghe Lời Anh Cả
90
Chương 90: Tôi Sẽ Tự Mình Đưa Em Ấy Về Nhà
91
Chương 91: Đinh Tổng Nói Xem
92
Chương 92: Khải Khải Em Muốn Đi Chơi
93
Chương 93: Vị Phu Nhân Này Bà Nhận Nhầm Người Rồi
94
Chương 94: Cả Đời Này Tôi Sẽ Không Tha Thứ Cho Hai Người
95
Chương 95: Không Phải Cậu Rõ Khẩu Vị Của Anh Ấy Sao?
96
Chương 96: Ông Xã Sinh Nhật Vui Vẻ
97
Chương 97: Ngày Sinh Nhật Có Ý Nghĩa
98
Chương 98: Hai Đứa Lĩnh Chứng Rồi À?
99
Chương 99: Anh Tuấn Khải Đúng Là Đào Hoa Nha
100
Chương 100: Mọi Thứ Ngoài Kia Anh Thay Em Gánh Vát
101
Chương 101: Sao Em Lại Đến Đây?
102
Chương 102: Karry Cậu Đúng Là Ác Quỷ
103
Chương 103: Thông Minh Lên Rồi Đó
104
Chương 104: Không Được Mắng Khải
105
Chương 105: Cái Tên Não Heo Nhà Anh
106
Chương 106: Linh Chi Đỏ
107
Chương 107: Thiên Tỉ Và Trình Hâm Bắt Nạt Em
108
Chương 108: Ồ, Thì Ra Cậu Cũng Nhạy Thông Tin
109
Chương 109: Nguyên, Em Mang Thai Rồi
110
Chương 110: Ngoan Đừng Khóc
111
Chương 111: Mang Thai Giả?
112
Chương 112: Em Không Muốn Anh Về Đó Đâu
113
Chương 113: Tiệc Tối Ở Nguyệt Thự
114
Chương 114: Em Không Ở Nhà Một Mình Đâu
115
Chương 115: Lâu Rồi Không Gặp Anh Karry
116
Chương 116: Anh Ức Hiếp Em Cũng Vừa Phải Thôi Chứ
117
Chương 117: Mù Tạm Thời?
118
Chương 118: Cậu Là Vương Nguyên?
119
Chương 119: Có Phải Nên Hôn Anh Một Cái Để Cảm Ơn Không?
120
Chương 120: Con Đến Là Để Tính Nợ Đi?
121
Chương 121: Tuấn Khải, Con Là Người Của Hắc Bang?
122
Chương 122: Bé Cưng Anh Ở Đây Không Sao Rồi
123
Chương 123: Đừng Nghịch Ngợm Cẩn Thận Anh Đánh Em
124
Chương 124: Tại Sao Cháu Phải Giúp Mọi Người?
125
Chương 125: Em Ấy Chết Rồi Thì Bà Đền Mạng Cho Em Ấy Sao?
126
Chương 126: Cậu Dám Bao Che Cho Hai Đứa Nó Tôi Lột Da Cậu
127
Chương 127: Anh Nói Đủ Rồi
128
Chương 128: Là Của Karry
129
Chương 129: Ưm....Anh Thật Đáng Ghét
130
Chương 130: Em Trai Anh Ngày Trước Chẳng Phải Rất Hung Dữ Với Em Sao?
131
Chương 131: Đã Không Ngoan Ngoãn Thì Đành Phạt Nặng Em
132
Chương 132: Karry, Mày Vậy Mà Lại Giết Vương Duệ?
133
Chương 133: Bảo Bối Chỗ Này Rất Nhiều Người Nha
134
Chương 134: Là Do Anh Dạy Em Mà
135
Chương 135: Sau Này Anh Còn Ức Hiếp Em Như Thế Em Cắn Chết Anh Luôn
136
Chương 136: Có Hợp Khẩu Vị Của Em Không?
137
Chương 137: Anh Muốn Em Ấy Phải Sống
138
Chương 138: Hai Anh Đều Là Những Người Ngu Ngốc
139
Chương 139: 10 Ngày Qua Thật Sự Đã Dày Vò Anh Đủ Lắm Rồi
140
Chương 140: Vương Duệ Mày Còn Sống?
141
Chương 141: Em Muốn Anh Tha Cho Nó, Em Là Đang Đọc Tiểu Thuyết À?
142
Chương 142: Anh Chọc Giận Lão Đại Rồi
143
Chương 143: Cậu Chủ Nhìn Thấy Rồi Ạ?
144
Chương 144: Anh Ơi.....Em Đói Bụng
145
Chương 145: Thật Là Yêu Khải
146
Chương 146: Quỷ Mới Tin Anh
147
Chương 147: Tôi Không Thích Ăn Đồ Ngọt
148
Chương 148: Đã Xảy Ra Chuyện Gì Với Em?
149
Chương 149: Đừng Chọc Ghẹo Em Mà
150
Chương 150: Hoàn Chính Văn!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play