Chương 13: Con Muốn Kết Hôn?

3 giờ sáng, Vương Tuấn Khải ở ngoài leo tường vào bên trong Vương Gia. Nhưng không may cho anh vừa leo qua đã gặp phải Vương Lâm ở nhà chính đi ra. Vương Tuấn Khải với thân thủ của mình tuy thoát được về hậu viện nhưng vẫn bị Vương Lâm phát hiện.

Vương Lâm không biết là ai nên nghĩ là trộm ở ngoài đột nhập vào liền điều động bảo vệ bao vây hậu viện, còn cho người gọi Vương Lão Thái Gia đến.

Vương Tuấn Khải sau khi thành công về lại phòng ngủ của mình cũng nhanh chóng thay đồ rồi lên giường ôm lấy Vương Nguyên đi ngủ mà không hề hay biết người của Vương Gia sắp kéo đến.

Vương Tuấn Khải nằm trên giường được 20 phút thì bên ngoài bắt đầu có động tĩnh lớn, đến cả Vương Nguyên đang ngủ cũng khẽ cử động mà mơ mơ màng màng nói.

"Khải anh làm gì mà ồn ào vậy?"

"Không phải anh, ngoan tiếp tục ngủ đi." Vương Tuấn Khải ôm Vương Nguyên trong lòng ngực xoa đầu cậu nói.

Câu nói của Vương Tuấn Khải vừa dứt thì cánh cửa phòng cũng bị đạp mở toang ra. Vương Tuấn Khải nhíu mày, anh nhanh tay kéo chăn che Vương Nguyên đang nằm trong lòng ngực mình rồi lạnh nhạt lên tiếng.

"Nửa đêm các người xông vào đây làm gì, cút cho tôi. Vong Phi, Vũ Phong hai người làm việc kiểu gì vậy hả, tại sao lại để bọn họ vào đây?"

"Thiếu Gia, là Lão Thái Gia ra lệnh bọn thuộc hạ ngăn không nỗi." Vũ Phong nói.

Vương Tần bước đến chỗ của Vương Tuấn Khải, ông nhẹ giọng nói.

"Tiểu Khải đừng tức giận, là Tiểu Lâm nói thấy có người chạy vào hậu viện nên mới gọi người đến kiểm tra."

"Ở đây lấy đâu ra người ngoài chạy vào hả? Bảo vệ của Vương Gia đều chết hết hay sao mà để người ngoài vào đến tận hậu viện? Là ai to gan dám chạy vào đây?" Vương Tuấn Khải lạnh nhạt nói làm cho mọi người đều rung sợ.

Đối với Vương Tuấn Khải bọn họ từ trước đến nay đều bị phong thái của anh làm cho sợ, còn có lúc trước Vương Tuấn Khải ở Vương Gia là người không ai dám chọc vào. Bây giờ tuy bị liệt hai chân nhưng lời nói của anh cũng có uy lực rất lớn.

Tiếng ồn ào đánh thức Vương Nguyên nằm trong lòng anh, cậu mơ màng nói.

"Khải, anh đánh thức em rồi."

Vương Tuấn Khải thở mạnh liếc nhìn mấy người ở Vương Gia một cái rồi cũng nhìn xuống cái đầu nhô ra ở trong lòng ngực mình yêu chiều xoa nhẹ.

"Anh xin lỗi, ngoan ngủ đi anh ra ngoài giải quyết chuyện này được không?"

"Không cho đi, có gì thì để sáng nói không được sao? Cứ phải nửa đêm anh cùng bọn họ náo lên như vậy, còn phá hỏng giấc ngủ của em." Vương Nguyên mệt mỏi nói.

"Được được, anh kêu họ ra ngoài sáng mai mới nói. Ngoan em tiếp tục ngủ đi."

Vương Tuấn Khải dỗ Vương Nguyên xong thì quay sang đám người của Vương Gia lạnh lẽo liếc mắt nói.

"Còn không chịu đi? Vũ Phong đuổi họ ra ngoài. Đưa ông nội về nhà chính nghỉ ngơi đi."

Vũ Phong nhận lệnh của Vương Tuấn Khải liền cùng Vong Phi tiễn khách. Vương Tần hiện tại cũng không lên tiếng nào quay người ra ngoài. Dù sao thì ông đối với đứa cháu này của ông cưng chiều hết mực, có chuyện gì để sáng rồi giải quyết cũng không muộn.

7 giờ sáng, Vương Tuấn Khải rời giường trước. Anh để Vương Nguyên ngủ một mình trong phòng anh, còn anh thì điều khiển xe lăn xuống dưới sảnh giải quyết chuyện đêm hôm qua cùng với Vương Tần và Vương Lâm.

Vương Tuấn Khải vừa xuống đến sảnh liền nhìn sang Vong Phi nói.

"Vong Phi lên canh chừng Cậu Chủ đi, khi nào em ấy thức giấc thì báo lại cho tôi."

"Vâng Thiếu Gia." Vong Phi đáp lời rồi cũng quay người lên phòng canh chừng trước cửa phòng ngủ của Vương Tuấn Khải.

Sau khi Vong Phi đi Vương Tuấn Khải mới nhìn sang Vương Tần và Vương Lâm lạnh nhạt nói.

"Còn ông và anh ta, giải thích cho con chuyện lúc khuya."

"Tiểu Khải, đừng tức giận ta cũng chỉ vì lo lắng vừa nghe Tiểu Lâm nói nhìn thấy một người chạy về phía hậu viện liền không nghĩ được gì mà xông vào. Lại không ngờ trong phòng con vậy mà lại còn có người khác." Vương Tần nói.

"Chuyện này không trách ông, còn có con muốn kết hôn. Dù sao lúc khuya ông cũng thấy rồi con cũng chẳng giấu ông làm gì." Vương Tuấn Khải nói, nếu đã bại lộ vậy thì cùng Vương Nguyên nhanh chóng kết hôn đã, kế hoạch kia cũng phải nhanh chóng tiến hành đi thôi.

"Là....là cùng người trên phòng?" Vương Tần ngạc nhiên nói.

"Phải, cũng không giấu gì ông em ấy chính là Nhị Thiếu Gia của Vương Tộc." Vương Tuấn Khải nói.

Vương Tần nghe vậy liền gật đầu, dù sao thì đứa cháu này của ông thành ra như vậy có người chịu lấy là may mắn lắm rồi.

"Được, cháu muốn kết hôn ông liền cho cháu kết hôn. Nhưng trước hết cháu hẹn người nhà người ta đến đã, chúng ta cùng nhau bàn bạc một chút." Vương Tần nói.

"Vũ Phong, cậu liên hệ với Vương Duệ kêu cậu ta cút đến đây cho tôi. Nói với cậu ta trong vòng 30 phút cậu ta không có mặt ở Vương Gia tôi sẽ đập gãy chân cậu ta." Vương Tuấn Khải nói.

Vũ Phong đứng bên cạnh cũng không dám không nghe, mà nhanh chóng theo lệnh của Vương Tuấn Khải gọi điện cho Vương Duệ đến. Vương Tuấn Khải muốn bắt đầu kế hoạch sớm vậy thì chắc chắn chuyện anh cùng Vương Nguyên kết hôn sẽ nhanh chóng diễn ra.

Hot

Comments

古川

古川

này giống đi đòi mạng hơn là đi hỏi vợ

2024-07-17

0

pé🦀 của wjk

pé🦀 của wjk

rồi anh di hỏi cưới hay di đòi mạng vậy trời

2024-06-14

6

Nghiêm Yến Nhi 🐾

Nghiêm Yến Nhi 🐾

honga

2024-06-14

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Vương Gia
2 Chương 2: Em Muốn Kết Hôn Với Đinh Nhi
3 Chương 3: Ở Trung Tâm Thương Mại Bị Thương
4 Chương 4: Tại Sao Không Về Nguyệt Thự Mà Về Vương Gia?
5 Chương 5: Vừa Thức Đã Tìm Anh Rồi
6 Chương 6: Vương Lâm Tìm Đến Cửa?
7 Chương 7: Được Lắm! Xem Như Con Lợi Hại
8 Chương 8: Bé Cưng Phải Tỉnh Rồi
9 Chương 9: Bí Mật Của Vương Gia
10 Chương 10: Khải Đau Em
11 Chương 11: Chuyện Hôm Nay Không Được Để Cho Ai Biết
12 Chương 12: Dịch Thị Phá Sản Rồi Sao?
13 Chương 13: Con Muốn Kết Hôn?
14 Chương 14: Chuyện Kết Hôn
15 Chương 15: Chuyện Kết Hôn (2)
16 Chương 16: Tìm Kiếm Sự Thật
17 Chương 17: Tìm Kiếm Sự Thật (2)
18 Chương 18: Tìm Kiếm Sự Thật (3)
19 Chương 19: Bệnh Tình Nghiêm Trọng Hơn Rồi
20 Chương 20: Chạy Đi Đâu?
21 Chương 21: Đừng Giận Em Nữa Được Không Anh?
22 Chương 22: Đáng Chết!
23 Chương 23: Sinh Nhật Của Dịch Dương Thiên Tỉ
24 Chương 24: Là Kẻ Nào?
25 Chương 25: Em Trai Anh Thật Hung Dữ
26 Chương 26: Vậy Em Không Khách Sáo Đâu
27 Chương 27: Có Thêm Em Cũng Chỉ Là Thêm Vào Một Vai Diễn Mới Thôi
28 Chương 28: Bé Cưng, Phải Thức Giấc Rồi
29 Chương 29: Sao vậy? Ăn Giấm Chua Rồi?
30 Chương 30: Đừng Có Chỉ Tay Vào Tôi
31 Chương 31: Sao Đây? Vẫn Còn Giận Anh?
32 Chương 32: An Gia?
33 Chương 33: Anh ra ngoài nhớ cẩn thận
34 Chương 34: Lắc bài đi
35 Chương 35: Biết Rồi Bé Cưng
36 Chương 36: Làm Sao Lại Đến Chỗ Anh Hai Hả?
37 Chương 37: Đến Nhà Rồi?
38 Chương 38: Bảo Bối Giận Rồi
39 Chương 39: Bé Cưng Sao Vậy?
40 Chương 40: Dịch Thị
41 Chương 41: Em Muốn Đi Pari
42 Chương 42: Bé Cưng Còn Khó Chịu Không?
43 Chương 43: Sao Lại Thức Giấc Rồi?
44 Chương 44: Em Sao Vậy, Lại Gặp Ác Mộng Sao?
45 Chương 45: Sẽ Không Té, Khải Sẽ Đỡ Em Mà
46 Chương 46: Cậu Bé Đó Là Người Của Karry Sao?
47 Chương 47: Có Phát Hiện Gì À?
48 Chương 48: Hai Người Đợi Ai Sao?
49 Chương 49: Giới Hạn Của Hắc Bang?
50 Chương 50: Hoa Hồng Sắc
51 Chương 51: Hoa Hồng Sắc (2)
52 Chương 52: Vương Duệ Mắng Em
53 Chương 53: Bé Cưng Tỉnh Lại
54 Chương 54: Là Vương Lâm Hạ Độc Em Ấy?
55 Chương 55: Hửm? Đau sao?
56 Chương 56: Tránh Xa Tôi Ra
57 Chương 57: Tại Sao Anh Lại Nghi Ngờ Tổ Chức X?
58 Chương 58: Khải, Cậu Ấy Ức Hiếp Em
59 Chương 59: Duệ, Nhìn Kĩ Vào Thức Ăn
60 Chương 60: Cậu Chọc Giận Gì Cậu Chủ Thế?
61 Chương 61: Đồ Dẽo Miệng Nhà Em Thật Đáng Ghét
62 Chương 62: Em Chính Là Thiếu Đòn
63 Chương 63: Nhắm Vào Em Ấy? Bọn Họ Đang Chán Sống Sao?
64 Chương 64: Ông Xã Biết Tâm Ý Của Em Rồi
65 Chương 65: Mới Sáng Đã Đốt Lửa, Bảo Bối Em Thật Hư
66 Chương 66: Tuấn Khải, Ý Con Là Gì?
67 Chương 67: Phải Vì Anh Mà Sống Thật Tốt Có Biết Không?
68 Chương 68: Sinh Con Cho Anh, Đừng Dùng Thuốc Tránh Thai Nữa
69 Chương 69: Bí Mật Dần Hé Lộ
70 Chương 70: Dì, Trả Người Cho Con
71 Chương 71: Dật, Anh Muốn Em Ấy Phải Sống
72 Chương 72: Bảo Bối, Em Tỉnh Lúc Nào?
73 Chương 73: Chỉ Cần Có Thể Cứu Em Ấy Là Được
74 Chương 74: Đừng Cưng Chiều Em Quá Em Sẽ Sinh Hư
75 Chương 75: Cậu Biết Mà, Hoa Hồng Sắc Không Có Thuốc Giải
76 Chương 76: Bảo Bối Phải Dậy Rồi
77 Chương 77: Sao Hôm Nay Lại Ăn Cháo, Em Không Khỏe Sao?
78 Chương 78: Có Đau Không Em?
79 Chương 79: Anh Tuấn Khải, Anh Ổn Chứ?
80 Chương 80: Anh Lại Như Vậy?
81 Chương 81: Lễ Cưới
82 Chương 82: Đừng Có Chọc, Em Ấy Da Mặt Mỏng
83 Chương 83: Karry Tôi Cần Nói Chuyện Với Cậu
84 Chương 84: Có Lẽ Sẽ Về
85 Chương 85: Thuốc Của Anh Dâu Thất Bại Rồi
86 Chương 86: Khải, Em Muốn Ngủ
87 Chương 87: Em Muốn Ngủ
88 Chương 88: Dáng Vẻ Nghiêm Túc Làm Việc Của Ông Xã Em Thật Là Đẹp Nha
89 Chương 89: Đều Nghe Lời Anh Cả
90 Chương 90: Tôi Sẽ Tự Mình Đưa Em Ấy Về Nhà
91 Chương 91: Đinh Tổng Nói Xem
92 Chương 92: Khải Khải Em Muốn Đi Chơi
93 Chương 93: Vị Phu Nhân Này Bà Nhận Nhầm Người Rồi
94 Chương 94: Cả Đời Này Tôi Sẽ Không Tha Thứ Cho Hai Người
95 Chương 95: Không Phải Cậu Rõ Khẩu Vị Của Anh Ấy Sao?
96 Chương 96: Ông Xã Sinh Nhật Vui Vẻ
97 Chương 97: Ngày Sinh Nhật Có Ý Nghĩa
98 Chương 98: Hai Đứa Lĩnh Chứng Rồi À?
99 Chương 99: Anh Tuấn Khải Đúng Là Đào Hoa Nha
100 Chương 100: Mọi Thứ Ngoài Kia Anh Thay Em Gánh Vát
101 Chương 101: Sao Em Lại Đến Đây?
102 Chương 102: Karry Cậu Đúng Là Ác Quỷ
103 Chương 103: Thông Minh Lên Rồi Đó
104 Chương 104: Không Được Mắng Khải
105 Chương 105: Cái Tên Não Heo Nhà Anh
106 Chương 106: Linh Chi Đỏ
107 Chương 107: Thiên Tỉ Và Trình Hâm Bắt Nạt Em
108 Chương 108: Ồ, Thì Ra Cậu Cũng Nhạy Thông Tin
109 Chương 109: Nguyên, Em Mang Thai Rồi
110 Chương 110: Ngoan Đừng Khóc
111 Chương 111: Mang Thai Giả?
112 Chương 112: Em Không Muốn Anh Về Đó Đâu
113 Chương 113: Tiệc Tối Ở Nguyệt Thự
114 Chương 114: Em Không Ở Nhà Một Mình Đâu
115 Chương 115: Lâu Rồi Không Gặp Anh Karry
116 Chương 116: Anh Ức Hiếp Em Cũng Vừa Phải Thôi Chứ
117 Chương 117: Mù Tạm Thời?
118 Chương 118: Cậu Là Vương Nguyên?
119 Chương 119: Có Phải Nên Hôn Anh Một Cái Để Cảm Ơn Không?
120 Chương 120: Con Đến Là Để Tính Nợ Đi?
121 Chương 121: Tuấn Khải, Con Là Người Của Hắc Bang?
122 Chương 122: Bé Cưng Anh Ở Đây Không Sao Rồi
123 Chương 123: Đừng Nghịch Ngợm Cẩn Thận Anh Đánh Em
124 Chương 124: Tại Sao Cháu Phải Giúp Mọi Người?
125 Chương 125: Em Ấy Chết Rồi Thì Bà Đền Mạng Cho Em Ấy Sao?
126 Chương 126: Cậu Dám Bao Che Cho Hai Đứa Nó Tôi Lột Da Cậu
127 Chương 127: Anh Nói Đủ Rồi
128 Chương 128: Là Của Karry
129 Chương 129: Ưm....Anh Thật Đáng Ghét
130 Chương 130: Em Trai Anh Ngày Trước Chẳng Phải Rất Hung Dữ Với Em Sao?
131 Chương 131: Đã Không Ngoan Ngoãn Thì Đành Phạt Nặng Em
132 Chương 132: Karry, Mày Vậy Mà Lại Giết Vương Duệ?
133 Chương 133: Bảo Bối Chỗ Này Rất Nhiều Người Nha
134 Chương 134: Là Do Anh Dạy Em Mà
135 Chương 135: Sau Này Anh Còn Ức Hiếp Em Như Thế Em Cắn Chết Anh Luôn
136 Chương 136: Có Hợp Khẩu Vị Của Em Không?
137 Chương 137: Anh Muốn Em Ấy Phải Sống
138 Chương 138: Hai Anh Đều Là Những Người Ngu Ngốc
139 Chương 139: 10 Ngày Qua Thật Sự Đã Dày Vò Anh Đủ Lắm Rồi
140 Chương 140: Vương Duệ Mày Còn Sống?
141 Chương 141: Em Muốn Anh Tha Cho Nó, Em Là Đang Đọc Tiểu Thuyết À?
142 Chương 142: Anh Chọc Giận Lão Đại Rồi
143 Chương 143: Cậu Chủ Nhìn Thấy Rồi Ạ?
144 Chương 144: Anh Ơi.....Em Đói Bụng
145 Chương 145: Thật Là Yêu Khải
146 Chương 146: Quỷ Mới Tin Anh
147 Chương 147: Tôi Không Thích Ăn Đồ Ngọt
148 Chương 148: Đã Xảy Ra Chuyện Gì Với Em?
149 Chương 149: Đừng Chọc Ghẹo Em Mà
150 Chương 150: Hoàn Chính Văn!
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chương 1: Vương Gia
2
Chương 2: Em Muốn Kết Hôn Với Đinh Nhi
3
Chương 3: Ở Trung Tâm Thương Mại Bị Thương
4
Chương 4: Tại Sao Không Về Nguyệt Thự Mà Về Vương Gia?
5
Chương 5: Vừa Thức Đã Tìm Anh Rồi
6
Chương 6: Vương Lâm Tìm Đến Cửa?
7
Chương 7: Được Lắm! Xem Như Con Lợi Hại
8
Chương 8: Bé Cưng Phải Tỉnh Rồi
9
Chương 9: Bí Mật Của Vương Gia
10
Chương 10: Khải Đau Em
11
Chương 11: Chuyện Hôm Nay Không Được Để Cho Ai Biết
12
Chương 12: Dịch Thị Phá Sản Rồi Sao?
13
Chương 13: Con Muốn Kết Hôn?
14
Chương 14: Chuyện Kết Hôn
15
Chương 15: Chuyện Kết Hôn (2)
16
Chương 16: Tìm Kiếm Sự Thật
17
Chương 17: Tìm Kiếm Sự Thật (2)
18
Chương 18: Tìm Kiếm Sự Thật (3)
19
Chương 19: Bệnh Tình Nghiêm Trọng Hơn Rồi
20
Chương 20: Chạy Đi Đâu?
21
Chương 21: Đừng Giận Em Nữa Được Không Anh?
22
Chương 22: Đáng Chết!
23
Chương 23: Sinh Nhật Của Dịch Dương Thiên Tỉ
24
Chương 24: Là Kẻ Nào?
25
Chương 25: Em Trai Anh Thật Hung Dữ
26
Chương 26: Vậy Em Không Khách Sáo Đâu
27
Chương 27: Có Thêm Em Cũng Chỉ Là Thêm Vào Một Vai Diễn Mới Thôi
28
Chương 28: Bé Cưng, Phải Thức Giấc Rồi
29
Chương 29: Sao vậy? Ăn Giấm Chua Rồi?
30
Chương 30: Đừng Có Chỉ Tay Vào Tôi
31
Chương 31: Sao Đây? Vẫn Còn Giận Anh?
32
Chương 32: An Gia?
33
Chương 33: Anh ra ngoài nhớ cẩn thận
34
Chương 34: Lắc bài đi
35
Chương 35: Biết Rồi Bé Cưng
36
Chương 36: Làm Sao Lại Đến Chỗ Anh Hai Hả?
37
Chương 37: Đến Nhà Rồi?
38
Chương 38: Bảo Bối Giận Rồi
39
Chương 39: Bé Cưng Sao Vậy?
40
Chương 40: Dịch Thị
41
Chương 41: Em Muốn Đi Pari
42
Chương 42: Bé Cưng Còn Khó Chịu Không?
43
Chương 43: Sao Lại Thức Giấc Rồi?
44
Chương 44: Em Sao Vậy, Lại Gặp Ác Mộng Sao?
45
Chương 45: Sẽ Không Té, Khải Sẽ Đỡ Em Mà
46
Chương 46: Cậu Bé Đó Là Người Của Karry Sao?
47
Chương 47: Có Phát Hiện Gì À?
48
Chương 48: Hai Người Đợi Ai Sao?
49
Chương 49: Giới Hạn Của Hắc Bang?
50
Chương 50: Hoa Hồng Sắc
51
Chương 51: Hoa Hồng Sắc (2)
52
Chương 52: Vương Duệ Mắng Em
53
Chương 53: Bé Cưng Tỉnh Lại
54
Chương 54: Là Vương Lâm Hạ Độc Em Ấy?
55
Chương 55: Hửm? Đau sao?
56
Chương 56: Tránh Xa Tôi Ra
57
Chương 57: Tại Sao Anh Lại Nghi Ngờ Tổ Chức X?
58
Chương 58: Khải, Cậu Ấy Ức Hiếp Em
59
Chương 59: Duệ, Nhìn Kĩ Vào Thức Ăn
60
Chương 60: Cậu Chọc Giận Gì Cậu Chủ Thế?
61
Chương 61: Đồ Dẽo Miệng Nhà Em Thật Đáng Ghét
62
Chương 62: Em Chính Là Thiếu Đòn
63
Chương 63: Nhắm Vào Em Ấy? Bọn Họ Đang Chán Sống Sao?
64
Chương 64: Ông Xã Biết Tâm Ý Của Em Rồi
65
Chương 65: Mới Sáng Đã Đốt Lửa, Bảo Bối Em Thật Hư
66
Chương 66: Tuấn Khải, Ý Con Là Gì?
67
Chương 67: Phải Vì Anh Mà Sống Thật Tốt Có Biết Không?
68
Chương 68: Sinh Con Cho Anh, Đừng Dùng Thuốc Tránh Thai Nữa
69
Chương 69: Bí Mật Dần Hé Lộ
70
Chương 70: Dì, Trả Người Cho Con
71
Chương 71: Dật, Anh Muốn Em Ấy Phải Sống
72
Chương 72: Bảo Bối, Em Tỉnh Lúc Nào?
73
Chương 73: Chỉ Cần Có Thể Cứu Em Ấy Là Được
74
Chương 74: Đừng Cưng Chiều Em Quá Em Sẽ Sinh Hư
75
Chương 75: Cậu Biết Mà, Hoa Hồng Sắc Không Có Thuốc Giải
76
Chương 76: Bảo Bối Phải Dậy Rồi
77
Chương 77: Sao Hôm Nay Lại Ăn Cháo, Em Không Khỏe Sao?
78
Chương 78: Có Đau Không Em?
79
Chương 79: Anh Tuấn Khải, Anh Ổn Chứ?
80
Chương 80: Anh Lại Như Vậy?
81
Chương 81: Lễ Cưới
82
Chương 82: Đừng Có Chọc, Em Ấy Da Mặt Mỏng
83
Chương 83: Karry Tôi Cần Nói Chuyện Với Cậu
84
Chương 84: Có Lẽ Sẽ Về
85
Chương 85: Thuốc Của Anh Dâu Thất Bại Rồi
86
Chương 86: Khải, Em Muốn Ngủ
87
Chương 87: Em Muốn Ngủ
88
Chương 88: Dáng Vẻ Nghiêm Túc Làm Việc Của Ông Xã Em Thật Là Đẹp Nha
89
Chương 89: Đều Nghe Lời Anh Cả
90
Chương 90: Tôi Sẽ Tự Mình Đưa Em Ấy Về Nhà
91
Chương 91: Đinh Tổng Nói Xem
92
Chương 92: Khải Khải Em Muốn Đi Chơi
93
Chương 93: Vị Phu Nhân Này Bà Nhận Nhầm Người Rồi
94
Chương 94: Cả Đời Này Tôi Sẽ Không Tha Thứ Cho Hai Người
95
Chương 95: Không Phải Cậu Rõ Khẩu Vị Của Anh Ấy Sao?
96
Chương 96: Ông Xã Sinh Nhật Vui Vẻ
97
Chương 97: Ngày Sinh Nhật Có Ý Nghĩa
98
Chương 98: Hai Đứa Lĩnh Chứng Rồi À?
99
Chương 99: Anh Tuấn Khải Đúng Là Đào Hoa Nha
100
Chương 100: Mọi Thứ Ngoài Kia Anh Thay Em Gánh Vát
101
Chương 101: Sao Em Lại Đến Đây?
102
Chương 102: Karry Cậu Đúng Là Ác Quỷ
103
Chương 103: Thông Minh Lên Rồi Đó
104
Chương 104: Không Được Mắng Khải
105
Chương 105: Cái Tên Não Heo Nhà Anh
106
Chương 106: Linh Chi Đỏ
107
Chương 107: Thiên Tỉ Và Trình Hâm Bắt Nạt Em
108
Chương 108: Ồ, Thì Ra Cậu Cũng Nhạy Thông Tin
109
Chương 109: Nguyên, Em Mang Thai Rồi
110
Chương 110: Ngoan Đừng Khóc
111
Chương 111: Mang Thai Giả?
112
Chương 112: Em Không Muốn Anh Về Đó Đâu
113
Chương 113: Tiệc Tối Ở Nguyệt Thự
114
Chương 114: Em Không Ở Nhà Một Mình Đâu
115
Chương 115: Lâu Rồi Không Gặp Anh Karry
116
Chương 116: Anh Ức Hiếp Em Cũng Vừa Phải Thôi Chứ
117
Chương 117: Mù Tạm Thời?
118
Chương 118: Cậu Là Vương Nguyên?
119
Chương 119: Có Phải Nên Hôn Anh Một Cái Để Cảm Ơn Không?
120
Chương 120: Con Đến Là Để Tính Nợ Đi?
121
Chương 121: Tuấn Khải, Con Là Người Của Hắc Bang?
122
Chương 122: Bé Cưng Anh Ở Đây Không Sao Rồi
123
Chương 123: Đừng Nghịch Ngợm Cẩn Thận Anh Đánh Em
124
Chương 124: Tại Sao Cháu Phải Giúp Mọi Người?
125
Chương 125: Em Ấy Chết Rồi Thì Bà Đền Mạng Cho Em Ấy Sao?
126
Chương 126: Cậu Dám Bao Che Cho Hai Đứa Nó Tôi Lột Da Cậu
127
Chương 127: Anh Nói Đủ Rồi
128
Chương 128: Là Của Karry
129
Chương 129: Ưm....Anh Thật Đáng Ghét
130
Chương 130: Em Trai Anh Ngày Trước Chẳng Phải Rất Hung Dữ Với Em Sao?
131
Chương 131: Đã Không Ngoan Ngoãn Thì Đành Phạt Nặng Em
132
Chương 132: Karry, Mày Vậy Mà Lại Giết Vương Duệ?
133
Chương 133: Bảo Bối Chỗ Này Rất Nhiều Người Nha
134
Chương 134: Là Do Anh Dạy Em Mà
135
Chương 135: Sau Này Anh Còn Ức Hiếp Em Như Thế Em Cắn Chết Anh Luôn
136
Chương 136: Có Hợp Khẩu Vị Của Em Không?
137
Chương 137: Anh Muốn Em Ấy Phải Sống
138
Chương 138: Hai Anh Đều Là Những Người Ngu Ngốc
139
Chương 139: 10 Ngày Qua Thật Sự Đã Dày Vò Anh Đủ Lắm Rồi
140
Chương 140: Vương Duệ Mày Còn Sống?
141
Chương 141: Em Muốn Anh Tha Cho Nó, Em Là Đang Đọc Tiểu Thuyết À?
142
Chương 142: Anh Chọc Giận Lão Đại Rồi
143
Chương 143: Cậu Chủ Nhìn Thấy Rồi Ạ?
144
Chương 144: Anh Ơi.....Em Đói Bụng
145
Chương 145: Thật Là Yêu Khải
146
Chương 146: Quỷ Mới Tin Anh
147
Chương 147: Tôi Không Thích Ăn Đồ Ngọt
148
Chương 148: Đã Xảy Ra Chuyện Gì Với Em?
149
Chương 149: Đừng Chọc Ghẹo Em Mà
150
Chương 150: Hoàn Chính Văn!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play