Chương 19: Trở Về Tiêu Gia

15 phút sau. Minh Nguyệt dùng xong bữa sáng. Minh Nguyệt bước ra khỏi phòng bếp. Cô bước ra khỏi căn biệt thự rộng lớn, đến gần chiếc xe Rolls-Royce màu bạc dành riêng cho Minh Nguyệt sử dụng.

" Thiếu Phu nhân! Đợi một chút ". Dì Lâm xách 5 chiếc túi to nhỏ bước nhanh đến gần Minh Nguyệt. " Đây là chút đồ tôi chuẩn bị cho Tiêu gia chủ và Tiêu Phu nhân, bên trong có nhân sâm, tổ yến... Tất cả đều là đồ bổ ".

" Dì Lâm! Cháu đã chuẩn bị rồi. Mang thêm những thứ này quá nhiều rồi ". Minh Nguyệt nhìn 5 chiếc túi to nhỏ trên tay dì Lâm đáp.

" Thiếu Phu nhân! Cô cứ mang đi đi. Coi như đây là tôi thay Thiếu gia ". Dì Lâm thành khẩn nói.

Từ sau khi kết hôn với Minh Nguyệt, Cố Cận Ngôn không bao giờ bước vào Tiêu gia nửa bước. Hắn căm ghét Tiêu gia sao? Đương nhiên không phải. Hắn sợ mà thôi. Ở Tiêu gia cũng có rất nhiều kỷ niệm đẹp giữa hắn và Thanh Nguyệt. Hắn sợ khi hắn bước vào Tiêu gia lại nhớ đến những kỷ niệm đẹp đó, khiến trái tim hắn như bị bóp nát.

" Được rồi. Dì đặt lên xe giúp cháu. Cháu cảm ơn dì đã nhớ đến bố mẹ cháu ". Minh Nguyệt mỉm cười. Cô rất biết cảm kích dì Lâm, ở trong ngôi biệt thự rộng lớn, xa hoa, người thật lòng thương Minh Nguyệt, quan tâm Minh Nguyệt chỉ có dì Lâm. Sự yêu thương và quan tâm của dì Lâm như ánh nắng ấm áp sưởi ấm trái tim Minh Nguyệt khi ở trong ngôi biệt thự lạnh lùng này.

" Được ". Dì Lâm đặt 5 túi đồ vào trong xe.

" Cháu đi đây ". Minh Nguyệt bước lên xe, cô nhìn những túi đồ dì Lâm vừa đặt vào bên cạnh mình, bất giác nở nụ cười hạnh phúc.

Chiếc xe Rolls-Royce màu bạc dần dần lăn bánh rời khỏi ngôi biệt thự.

...----------------...

20 phút sau. Chiếc xe dừng trên sân của Tiêu gia. Căn biệt thự của Tiêu gia rộng 300 mét vuông, màu chỉ có ghi và trắng, cách trang trí không xa hoa lộng lẫy như biệt thự của Cố Cận Ngôn, mà lại trái ngược hoàn toàn, rất đơn giản, mộc mạc. Tuy đơn giản và mộc mạc nhưng nhìn vẫn rất sang trọng. Dù gì Tiêu gia cũng là một gia tộc có tiếng ở Đế Đô. Đương nhiên để so với Cố gia thì không đáng nhắc đến.

Cánh cửa xe được mở ra, Minh Nguyệt bước xuống xe. Cô nhìn căn biệt thự mộc mạc đơn giản trước mắt, vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm. Căn biệt thự Minh Nguyệt đã lớn lên. Những mảnh ký ức hồi nhỏ của Minh Nguyệt không ngừng hiện ra, vui vẻ có, đau khổ cũng có.

Minh Nguyệt cầm lấy mấy túi đồ trên xe, quay người bước vào Tiêu gia. Phòng khách của Tiêu gia, bố mẹ cô và người em trai Tiêu Bắc Thần đều ở đó, mọi người đều đang trò chuyện vui vẻ, từ bên ngoài có thể nghe được tiếng nói cười của họ.

Tiêu Bắc Thần, 20 tuổi, là em trai út trong Tiêu gia, đương nhiên là em trai của Tiêu Thanh Nguyệt và Tiêu Minh Nguyệt. Một cậu thanh niên với mái tóc màu đen, đôi mắt vô tình lạnh lùng, gương mặt lại mang vẻ ôn nhu nhẹ nhàng. Tiêu Bắc Thần là người ôn nhu sao? Không hề. Khác với gương mặt ôn nhu nhẹ nhàng, tích cách của Tiêu Bắc Thần vô cùng khó chịu, cộc cằn, lời nói như sát muối vào vết thương của người khác.

" Bố mẹ! Bắc Thần! " . Minh Nguyệt bước vào gần bố mẹ cô đang ngồi trên chiếc sofa màu xám.

Minh Nguyệt vừa bước vào, không khí xung quanh bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, tiếng nói cười hoàn toàn vụt tắt, đổi lại là những ánh mắt chán ghét hướng về Minh Nguyệt.

Một ly trà đang nóng vừa pha xong lập tức hướng về phía Minh Nguyệt. Ly trà đập vào tay trái của Minh Nguyệt rơi xuống đất vỡ nát, trà trong ly cũng đổ lên tay của Minh Nguyệt khiến tay của Minh Nguyệt đỏ lên vì bỏng. " Mày về đây làm gì? Ở đây không hoan nghênh mày ". Giọng nói gắt gỏng đầy sự tức giận cộng thêm ánh mắt chán ghét căm phẫn hướng vào Minh Nguyệt. Đúng, người này chính là bố của Minh Nguyệt, Tiêu Bắc.

Từ nhỏ, Minh Nguyệt luôn không được bố mẹ yêu thương cũng không được em trai yêu quý. Ở Tiêu gia, cô chỉ coi là cái máy trút giận. Từ nhỏ Minh Nguyệt học hành cũng không giỏi, cũng nghịch ngợm nên bố mẹ cô đều không thích cô. Mọi hy vọng của họ đều gửi gắm trên người Thanh Nguyệt người chị đã mất của Minh Nguyệt. Thanh Nguyệt từ nhỏ, học hành rất giỏi, thành tích lúc nào cũng đứng nhất cũng ngoan ngoãn. Vì vậy, nhận được sự yêu thương của bố mẹ, dần dần bố mẹ đều thiên vị Thanh Nguyệt, luôn yêu thương bảo vệ Thanh Nguyệt còn Minh Nguyệt thì bọn họ coi như không tồn tại.

Em trai Tiêu Bắc Thần của Minh Nguyệt, cũng vì sự thiên vị của bố mẹ mà căm ghét Minh Nguyệt, trong lòng cậu ấy Minh Nguyệt không là gì cả, chị được cậu ấy công nhận chỉ có mình Thanh Nguyệt. Minh Nguyệt không là gì cả. Tiêu Bắc Thần chưa bao giờ coi Minh Nguyệt là chị mình. Gặp mặt ở bên ngoài, có 3 người nhưng cậu ấy chỉ nói Thanh Nguyệt là chị mình không hề nhắc gì đến Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt ấm ức, Minh Nguyệt khóc nhưng không một ai quan tâm. Ở Tiêu gia người cho Minh Nguyệt chút hơi ấm, quan tâm Minh Nguyệt chỉ có Thanh Nguyệt. Thanh Nguyệt luôn yêu thương và bảo vệ Minh Nguyệt hết mực.

Hot

Comments

Ngô Huệ

Ngô Huệ

Chị quá khổ rồi

2024-10-06

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Uống Thuốc Tránh Thai
2 Chương 2:Bạn Thân Của Tiêu Minh Nguyệt
3 Chương 3:Anh Em Tốt Của Cố Cận Ngôn
4 Chương 4: Cận Ca,Anh Sẽ Hối Hận Đấy
5 Chương 5:Món Quà Sinh Nhật Hạnh Phúc Nhất
6 Chương 6: Buổi Tiệc Ở Sở Gia
7 Chương 7: Dị Ứng Với Cồn
8 Chương 8: Gặp Lại Hàng Xóm Cũ
9 Chương 9:Sự Hối Hận Của Tần Minh
10 Chương 10: Cố Cận Ngôn Tức Giận
11 Chương 11: Tiêu Minh Nguyệt Ngất Xỉu
12 Chương 12: Cố Cận Ngôn Hối Hận
13 Chương 13: Quan Tâm Tiêu Minh Nguyệt
14 Chương 14: Nước Đường Đỏ
15 Chương 15:Xuất Viện
16 Chương 16: Hành Động Kỳ Lạ Của Cố Cận Ngôn
17 Chương 17: Nấu Tổ Yến
18 Chương 18: Sự Kiên Định Của Cố Cận Ngôn
19 Chương 19: Trở Về Tiêu Gia
20 Chương 20: Trở Về Tiêu Gia (2)
21 Chương 21: Bôi Thuốc
22 Chương 22: Cố Cận Ngôn Tức Giận
23 Chương 23: Giam Lỏng Tiêu Minh Nguyệt
24 Chương 24: Bất Bình Thay Minh Nguyệt
25 Chương 25: Mẹ Chồng Đến Thăm
26 Chương 26: Bắt Minh Nguyệt Ly Hôn
27 Chương 27: Bảo Vệ Minh Nguyệt
28 Chương 28: Giải Thích
29 Chương 29: Cảm Giác Hạnh Phúc Trong Lòng Cố Cận Ngôn
30 Chương 30: Trở Thành Thói Quen
31 Chương 31: Cửa Hàng Bánh Cake Haven
32 Chương 32: Lời Hứa Của Tần Minh
33 Chương 33:Gặp Lại Liễu Như Yên
34 Chương 34: Quên Mất Bản Thân Là Người Như Nào
35 Chương 35: Lời Khuyên Của Lãnh Sương
36 Chương 36: Liễu Như Yên Đến Cố Thị
37 Chương 37: Ân Nhân Của Thần Xuyên
38 Chương 38: Cảnh Cáo Liễu Như Yên
39 Chương 39: Hất Miếng Bánh Ngọt
40 Chương 40: Ảo Tưởng Của Minh Nguyệt
41 Chương 41: Đi Uống Rượu
42 Chương 42: Hình Bóng Quen Thuộc
43 Chương 43: Sự Cố Chấp
44 Chương 44: Váy Cưới Của Thanh Nguyệt
45 Chương 45: Bức Tranh Màu Chì
46 Chương 46: Đút Canh Giải Rượu
47 Chương 47: Qua Đêm
48 Chương 48: Ngắm Bình Minh
49 Chương 49: Làm Lơ
50 Chương 50: Anh Không Xứng Có Được Tình Yêu Của Cậu Ấy
51 Chương 51: Chủ Động Tổ Chức Sinh Nhật
52 Chương 52: Muốn Một Chiếc Bánh Sinh Nhật Thuộc Về Tôi
53 Chương 53: Thanh Nguyệt Trở Về
54 Chương 54: Hiểu Lầm Minh Nguyệt
55 Chương 55: Chấp Nhận Buông Bỏ
56 Chương 56: Đưa Minh Nguyệt Đến Biệt Thự Ngoại Ô
57 Chương 57: Quyết Định Ly Hôn
58 Chương 58: Đơn Ly Hôn
59 Chương 59: Cố Cận Ngôn! Tôi Sẽ Không Yêu Anh Nữa.
60 Chương 60: Đánh Minh Nguyệt
61 Chương 61: Giữ Khoảng Cách
62 Chương 62: Tự Tử
63 Chương 63: Tìm Kiếm Minh Nguyệt
64 Chương 64: Sự Hối Hận Muộn Màng
65 Ngoại Truyện
Chapter

Updated 65 Episodes

1
Chương 1: Uống Thuốc Tránh Thai
2
Chương 2:Bạn Thân Của Tiêu Minh Nguyệt
3
Chương 3:Anh Em Tốt Của Cố Cận Ngôn
4
Chương 4: Cận Ca,Anh Sẽ Hối Hận Đấy
5
Chương 5:Món Quà Sinh Nhật Hạnh Phúc Nhất
6
Chương 6: Buổi Tiệc Ở Sở Gia
7
Chương 7: Dị Ứng Với Cồn
8
Chương 8: Gặp Lại Hàng Xóm Cũ
9
Chương 9:Sự Hối Hận Của Tần Minh
10
Chương 10: Cố Cận Ngôn Tức Giận
11
Chương 11: Tiêu Minh Nguyệt Ngất Xỉu
12
Chương 12: Cố Cận Ngôn Hối Hận
13
Chương 13: Quan Tâm Tiêu Minh Nguyệt
14
Chương 14: Nước Đường Đỏ
15
Chương 15:Xuất Viện
16
Chương 16: Hành Động Kỳ Lạ Của Cố Cận Ngôn
17
Chương 17: Nấu Tổ Yến
18
Chương 18: Sự Kiên Định Của Cố Cận Ngôn
19
Chương 19: Trở Về Tiêu Gia
20
Chương 20: Trở Về Tiêu Gia (2)
21
Chương 21: Bôi Thuốc
22
Chương 22: Cố Cận Ngôn Tức Giận
23
Chương 23: Giam Lỏng Tiêu Minh Nguyệt
24
Chương 24: Bất Bình Thay Minh Nguyệt
25
Chương 25: Mẹ Chồng Đến Thăm
26
Chương 26: Bắt Minh Nguyệt Ly Hôn
27
Chương 27: Bảo Vệ Minh Nguyệt
28
Chương 28: Giải Thích
29
Chương 29: Cảm Giác Hạnh Phúc Trong Lòng Cố Cận Ngôn
30
Chương 30: Trở Thành Thói Quen
31
Chương 31: Cửa Hàng Bánh Cake Haven
32
Chương 32: Lời Hứa Của Tần Minh
33
Chương 33:Gặp Lại Liễu Như Yên
34
Chương 34: Quên Mất Bản Thân Là Người Như Nào
35
Chương 35: Lời Khuyên Của Lãnh Sương
36
Chương 36: Liễu Như Yên Đến Cố Thị
37
Chương 37: Ân Nhân Của Thần Xuyên
38
Chương 38: Cảnh Cáo Liễu Như Yên
39
Chương 39: Hất Miếng Bánh Ngọt
40
Chương 40: Ảo Tưởng Của Minh Nguyệt
41
Chương 41: Đi Uống Rượu
42
Chương 42: Hình Bóng Quen Thuộc
43
Chương 43: Sự Cố Chấp
44
Chương 44: Váy Cưới Của Thanh Nguyệt
45
Chương 45: Bức Tranh Màu Chì
46
Chương 46: Đút Canh Giải Rượu
47
Chương 47: Qua Đêm
48
Chương 48: Ngắm Bình Minh
49
Chương 49: Làm Lơ
50
Chương 50: Anh Không Xứng Có Được Tình Yêu Của Cậu Ấy
51
Chương 51: Chủ Động Tổ Chức Sinh Nhật
52
Chương 52: Muốn Một Chiếc Bánh Sinh Nhật Thuộc Về Tôi
53
Chương 53: Thanh Nguyệt Trở Về
54
Chương 54: Hiểu Lầm Minh Nguyệt
55
Chương 55: Chấp Nhận Buông Bỏ
56
Chương 56: Đưa Minh Nguyệt Đến Biệt Thự Ngoại Ô
57
Chương 57: Quyết Định Ly Hôn
58
Chương 58: Đơn Ly Hôn
59
Chương 59: Cố Cận Ngôn! Tôi Sẽ Không Yêu Anh Nữa.
60
Chương 60: Đánh Minh Nguyệt
61
Chương 61: Giữ Khoảng Cách
62
Chương 62: Tự Tử
63
Chương 63: Tìm Kiếm Minh Nguyệt
64
Chương 64: Sự Hối Hận Muộn Màng
65
Ngoại Truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play