Chương 18: Bát Trà Gừng Của Anh...

Vậy là ngày hôm sau, Tiêu Y đi làm trở lại. Cô đã nói chuyện với sếp của cô và đưa đơn xin nghỉ việc. Cô cũng tìm đại một lí do khác để trốn tránh trước những câu hỏi dồn dập của chị sếp. Cô cũng nói sẽ làm việc trong 2 tuần cuối để hoàn thành nốt công việc, báo cáo của bản thân rồi mới nghỉ. Sếp cô dù không muốn nhân viên ưu tú của mình đi nhưng thấy thái độ của cô nên vẫn phải chấp nhận. Một lần, sau khi đi làm về, vì hôm nay Ngự Phong nói phải tăng ca nên có khi sẽ về muộn, cô phải bắt taxi về trước. Tiêu Y từ khi biết mình mắc chứng bệnh này cũng thường xuyên lên mạng để tìm hiểu về chúng. Khi cô lướt được các bài chia sẻ của người đã từng bị mặc phải, cô ngồi bàn máy tính trong phòng để đọc:

" ...Vì không cảm nhận được rõ vị nào nên tôi đã luôn không tự chủ được dễ phát cáu, bực bội mỗi khi ăn thứ gì đó. Tôi luôn cảm thấy chúng có mùi ôi thiu, một mùi ghê tởm làm tôi thấy buồn nôn mà mỗi lần nhìn thấy đồ ăn, mùi vị đó tự hiện lên trong miệng của tôi. Cũng vì nó mà tôi đã luôn gây phiền phức cho người nhà của tôi. Nhiều lần vì không kiềm chế được mà tôi đã đập vỡ những món ăn mà chồng tôi đã cực khổ biết bao để nấu. Tôi bây giờ thật sự rất sợ cảm giác ấy, không bao giờ muốn quay về quãng thời gian mà tự hành hạ chính mình, chính người thân, thậm chí là cả người chồng mà tôi yêu nhất. Dẫu vậy, bây giờ tôi đã cố gắng hết mình để trị bệnh. Nên mong bài tâm sự ngắn này sẽ là lời cảnh báo, lời khuyên chân thành cho mọi người phải giữ gìn sức khỏe, đừng coi thường một căn bệnh hay chứng tật nài đó, dù nó có nhỏ nhoi đến đâu." Và có một bài tâm sự khác đã làm cô phải bật khóc khi đọc đến dòng chữ:

"...Chỉ vì nó mà tôi đã phải rời xa anh ấy, rời xa người tôi yêu nhất, người cũng đã từng rất cẩn thận mà chăm sóc tôi. Vì tôi đã làm tổn thương anh đến mức phải bỏ tôi theo người con gái khác, người ấy trân trọng anh hơn một đứa điên thường phát cáu, trút giận lên chính anh chỉ bởi sự khó chịu mà căn bệnh ấy đem lại..."

Trái tim cô co quắt lại, cô lo sợ bản thân mình cũng sẽ trở nên như vậy, sẽ không kìm được mà tổn thương Ngự Phương, khiến anh sẽ rời xa cô mãi mãi. Nghĩ đến đây, Tiêu Y càng khóc nức nở, cô vừa khóc vừa oán trách:

- Tại sao? Tại sao chứ? Tại sao mình lại bị? Chỉ là mất vị giác thôi mà tại sao nó lại khiến mình khó chịu đến như vậy? Mình không muốn tổn thương anh ấy đâu, nhưng thật sự...mỗi khi cùng anh ngồi ăn cơm, mình lại cảm thấy đau bụng và buồn nôn. Nhưng đâu thể để anh thấy dáng vẻ đó của mình được. Phải làm sao đây? Sao em dám nói cho anh nghe điều đó được đây, hỡi người mà em yêu?

Ngự Phong đã về nhà, anh đang đứng sau cánh cửa và nghe hết những lời cô nói, tiếng khóc đầy đau đớn. Chúng làm anh đau lòng, nắm chặt tay đến mức sắp bị chảy máu nhưng không thể vào đó mà ôm cô vào lòng, an ủi cô. Anh sợ chỉ làm cô đau buồn thêm, cảm thấy tội lỗi khi không kể anh nghe. Anh nhẹ nhàng đi ra ngoài, đi nhanh xuống lầu chung cư, ngồi ở hàng ghế gần đó mà thở dài. Anh không dám vào nhà, không dám nghe tiếng khóc đầy đau đớn của cô. Mãi đến khi thấy tin nhắn cô hỏi anh, anh mới mở khóa vào nhà, giả vờ như mình vừa về đến nơi. Thấy đôi mắt còn sưng, lờ mờ đỏ của Tiêu Y, anh quay mặt đi để không phải nhìn thấy, đặt túi đồ lên bàn uống nước ở phòng khách:

Anh mua băng cho em nè, chẳng phải hôm nay đến kì của em sao! Anh thấy hết rồi nên mua thêm đó.

Em không để ý luôn. Anh có mệt không? Em...em xin lỗi, em chưa kịp nấu gì cho anh cả...

Chẳng phải anh nói mấy ngày này cứ để anh nấu sao? Em vẫn phải đi làm đó thôi. Giờ anh vào bếp nấu chút gì đó, em tắm rồi dùng thử loại băng này đi, loại mới ra mắt nhưng thấy trên mạng người ta đánh giá tốt nên mua cho em.

Ngự Phong vừa nói vừa lấy từng đồ để ra bàn rồi anh vào bếp nấu cơm. Bởi anh không dám nhìn đôi mắt đó của cô chút nào. Thấy cô tắm xong, anh cũng vội lao vào phòng lấy quần áo chuẩn bị đi tắm:

Anh không ăn luôn à?

Em cứ ăn trước đi, anh tắm cho thoải mái, sợ hơi lâu đó nên không phải chờ anh nhen. Ăn xong để đó, anh ăn sau rồi anh dọn. Em cũng phải uống thuốc rồi đi ngủ sớm đi.

Tiêu Y đứng đó nghe anh nói một tràng và nhìn anh đi vào nhà tắm, quay ra nhìn bàn ăn một cách chán ghét. Một mùi vị ghê tởm ấy lại thoáng hiện qua. Cô không muốn ăn. Nhưng khi đánh mắt sang, cô thấy bát trà gừng đang bốc hơi nghi ngút. Có lẽ anh vừa nấu xong. Ngự Phong là người ghét ăn gừng nhưng mỗi lần cô đến kì kinh nguyệt, anh đều sẽ luôn đi mua về học cách nấu cho cô uống.

Hot

Comments

Bạch Kỳ Liên🪷 [Ka]

Bạch Kỳ Liên🪷 [Ka]

nghe nó bứt rứt dữ thần 🥹

2024-06-25

1

Jenjen😚

Jenjen😚

Mình hiểu cảm giác ấy, mình không chịu được chút nào

2024-06-24

1

Jenjen😚

Jenjen😚

Tôi sẽ cố gắng để không bị mắc chứng bệnh này/Frown//Sob/

2024-06-24

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kết thúc hay mở đầu cho sự đổ vỡ?
2 Chương 2: Giây phút hạnh phúc lần thứ hai
3 Chương 3: Giới thiệu qua về Vương Ngự Phong
4 Chương 4: Màn đêm ngọt ngào
5 Chương 5: Bữa cơm ấm áp
6 Chương 6: Ngày mẹ rời đi...
7 Chương 7: Kỉ niệm 5 năm kết hôn
8 Chương 8: Sự việc ở công viên
9 Chương 9: Hoàng Gia Hân?
10 Chương 10: Mang cơm cho vợ yêu
11 Chương 11: Mộc Yên Nhiên đến rồi
12 Chương 12: "Anh dám không?"
13 Chương 13: Cơ hội tốt
14 Chương 14: Hiểu lầm
15 Chương 15: Không thể từ bỏ
16 Chương 16: Mất vị giác
17 Chương 17: Chuẩn Bị Nghỉ Việc
18 Chương 18: Bát Trà Gừng Của Anh...
19 Chương 19: Trốn tránh
20 Chương 20: Lừa dối
21 Chương 21: Hộp cơm không ngon
22 Chương 22: Phát hiện
23 Chương 23: " Em thật sự không biết"
24 Chương 24: Lớp học nấu ăn
25 Chương 25: Nói ra cho nhẹ lòng hơn
26 Chương 26: Sóng gió ập đến
27 Chương 27: Cơ hội đặt cược cả sự nghiệp
28 Chương 28: Anh ấy đang dần thay đổi...
29 Chương 29: Anh nên làm gì đây?
30 Chương 30: Tại sao cô ta lại là người nghe máy?
31 Chương 31: Đêm dài tội lỗi
32 Chương 32: Chỉ chờ sự chủ động của anh
33 Chương 33: Thông tin bị lan truyền
34 Chương 34: Kẻ thứ ba ra mặt
35 Chương 35: Bị bạo lực
36 Chương 36: Sự bất ngờ chưa bao giờ nghĩ tới
37 Chương 37: Câu chuyện người tài xế
38 Chương 38: Sự việc sắp xảy ra
39 Chương 39: Tại nạn đột ngột
40 Chương 40: Biến mất
41 Chương 41: Những thước phim quý giá
42 Chương 42: Giấc mơ hay thật sự đã kết thúc?
43 Chương 43: Viếng tang
44 Chương 44: Lời mẹ nói
45 Thông báo
Chapter

Updated 45 Episodes

1
Chương 1: Kết thúc hay mở đầu cho sự đổ vỡ?
2
Chương 2: Giây phút hạnh phúc lần thứ hai
3
Chương 3: Giới thiệu qua về Vương Ngự Phong
4
Chương 4: Màn đêm ngọt ngào
5
Chương 5: Bữa cơm ấm áp
6
Chương 6: Ngày mẹ rời đi...
7
Chương 7: Kỉ niệm 5 năm kết hôn
8
Chương 8: Sự việc ở công viên
9
Chương 9: Hoàng Gia Hân?
10
Chương 10: Mang cơm cho vợ yêu
11
Chương 11: Mộc Yên Nhiên đến rồi
12
Chương 12: "Anh dám không?"
13
Chương 13: Cơ hội tốt
14
Chương 14: Hiểu lầm
15
Chương 15: Không thể từ bỏ
16
Chương 16: Mất vị giác
17
Chương 17: Chuẩn Bị Nghỉ Việc
18
Chương 18: Bát Trà Gừng Của Anh...
19
Chương 19: Trốn tránh
20
Chương 20: Lừa dối
21
Chương 21: Hộp cơm không ngon
22
Chương 22: Phát hiện
23
Chương 23: " Em thật sự không biết"
24
Chương 24: Lớp học nấu ăn
25
Chương 25: Nói ra cho nhẹ lòng hơn
26
Chương 26: Sóng gió ập đến
27
Chương 27: Cơ hội đặt cược cả sự nghiệp
28
Chương 28: Anh ấy đang dần thay đổi...
29
Chương 29: Anh nên làm gì đây?
30
Chương 30: Tại sao cô ta lại là người nghe máy?
31
Chương 31: Đêm dài tội lỗi
32
Chương 32: Chỉ chờ sự chủ động của anh
33
Chương 33: Thông tin bị lan truyền
34
Chương 34: Kẻ thứ ba ra mặt
35
Chương 35: Bị bạo lực
36
Chương 36: Sự bất ngờ chưa bao giờ nghĩ tới
37
Chương 37: Câu chuyện người tài xế
38
Chương 38: Sự việc sắp xảy ra
39
Chương 39: Tại nạn đột ngột
40
Chương 40: Biến mất
41
Chương 41: Những thước phim quý giá
42
Chương 42: Giấc mơ hay thật sự đã kết thúc?
43
Chương 43: Viếng tang
44
Chương 44: Lời mẹ nói
45
Thông báo

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play