"Toi..tôi tên A Dị!" Sư Tử ấp a ấp úng mãi mới nói được tên, vì đơn giản cô không biết nên nói tên gì thế nên đành lấy biệt danh mà cô hay gọi Minh Dị lúc trước vậy.
Khi Minh Dị nghe Sư Tử lấy biệt danh chỉ dành riêng cho cô gọi anh thì anh nửa phần vui sướng nhưng cũng có nửa phần thì muốn té ngửa 'Vì sao cô ấy lại lấy tên của mình vậy chứ? Cứ nghĩ tới cảnh tên đó gọi cái tên A Dị bằng cái giọng sớn súa thì anh lại muốn ói rồi!
"A Dị sao? Tên ngươi sao lại giống đàn ông như vậy chứ? Nhưng không sao? Ta thích nó! Nào cùng ta uống một ly nào?" Tên cầm đầu lại ôm sát Sư Tử hơn nữa, hắn ta tiến tới gần cô tới nổi cô có thể ngửi được mùi rượu nồng nặc trên râu của hắn.
"Cảm ơn đại ca! Đại ca à ~Anh cũng uống với em đi ~ nha!" Sư Tử vừa nhìn đã biết tên này thích mềm chứ không thích cứng nên dành đổi sang giọng nhẹ nhàng hơn, làm nũng mời hắn ta cùng uống rượu.
"Haha haha~phải vậy chứ!" Hắn ta vui vẻ cầm lấy ly rượu mà uống cạn. "Tới lượt ngươi, A Dị!" nhưng cũng không quên nhắc Sư Tử nên uống rượu của mình.
Bằng khả năng quan sát cao, Sư Tử đã sớm biết tên này đã bỏ gì vào rượu rồi nhưng đợi đến khi thuốc mê phát tác dụng cần một khoảng thời gian nữa. Bây giờ nếu như cô không uống thì sẽ bị nghi ngờ nhưng nếu uống thì lại không biết sẽ có chuyện gì xảy ra sau đó. Chợp nghĩ được một ý " Đại ca à ~Hay người ta muốn cột cho anh xem trước rồi uống nha~"
"Ngươi còn biết múa cột sao?" Tên cầm đầu khá ngạc nhiên.
"Biết chứ! Người ta chỉ múa vì anh thôi đó!" Sư Tử nói rồi đi lên phía cây cột.Bắt đầu từ những động tác đơn giản đến khó nhưng mỗi động tác cô đều cố gắng làm chậm nhất có thể.
'Em...em ấy vậy mà lại múa cột!' Minh Dị bịt chặt mũi cố gắng tập trung vào kẻ địch, vì nếu cứ nhìn em ấy thì anh sẽ mất máu mà chết mất. Bình thường em ấy đã gợi cảm lắm rồi nhưng khi múa cột lại gợi cảm gấp mấy lần nữa.
"Đẹp, đẹp lắm!" Tên đại ca cứ khen mãi không thôi nhưng chợp nhận ra có điều gì không đúng lắm. Đầu óc choáng váng, tầm nhìn cũng bắt đầu mơ hồ!
Thấy thuốc đã phát huy tác dụng, Sư Tử vội đi tới xử lí gọn đám thuộc hạ nhưng trong số những kẻ đó lại có người miễn nhiễm với thuốc mê, tên đó không ai khác ngoài tên phó bang. Nếu không phải vì tiêu hao quá nhiều thể lực và ma lực cho những tên kia thì Minh Dị đã sớm tham chiến với bọn chúng rồi nhưng thể lực không cho phép nên anh chàng mới phải nghe theo kế này của Sư Tử, ai mà dè chủ thành công được một nửa.
Anh chàng cũng từ nơi ẩn náo nhảy xuống tham chiến với kẻ đó, phải công nhận một điều là hắn ta vô cùng mạnh, anh khi giao đấu cũng hiểu lí do vì sao hắn được làm phó bang rồi! Nhưng nếu hắn mạnh như vậy mà chỉ làm phó bang vậy chẳng phải tên cầm đầu còn mạnh hơn sao? Không đợi Minh Dị suy nghĩ nhiều, Sư Tử đã và đang giao đấu với hắn!
"N...ngươi không trúng kế!!" Sư Tử vô cùng ngạc nhiên khi hắn ta không hề trúng thuốc mê.
"Ngươi tưởng danh xưng Hắc Vương này của ta chỉ để trưng à?"
"Ngươi nhận ra từ lúc nào chứ?" Sư Tử không hề nhận ra hắn ta đã biết cô là nội gián từ lúc nào?
"Ngay từ lúc ngươi bước vào! Quán bar này dưới sự giám sát của bọn ta, nên bất kì nhân viên nào cũng đều được ta đích thân chọn. Vì vậy nên không có trường hợp nhân viên mới nào cả!" Tên cầm đầu thuật lại tất cả mọi việc cho Sư Tử biết.
Lần này đúng là quá manh động mà, nếu biết trước thì cô đã không cải trang như thế này rồi. 'Tên này, mình muốn giết quách hắn cho xong.' Sư Tử muốn tức điên cả lên vì trước giờ cô dường như chưa bị kẻ địch nào quay cho vòng vòng như vậy.
Tên này lại vô cùng khó đối phó, hắn ta quả đúng với danh xưng "Tấm bia sắt" mọi đòn tấn công của Minh Dị đều không có tác dụng với hắn. Bên phía Sư Tử cũng chẳng khá khẩm hơn là bao khi liên tiếp bị Hắc Vương bắt bài.
Mất bình tĩnh, Sư Tử cứ tấn công dồn dập mà không hề suy nghĩ.
"Ra cưng đang bị thương à?" Hắc Vương đã thấy được Sư Tử có vết thương cũ, không nghĩ ngợi hắn ta tấn công ngay và luôn vào vết thương đó của cô khiến cô vô cùng đau đớn.
Minh Dị muốn đến giúp nhưng cũng lực bất tòng tâm, anh cũng đang bị ma lực của tên khó bang này trấn áp.
Ma lực của hắn mang theo một mùi thối vô cùng khó chịu, khiến cho đối phương không khống chế được ma lực. Mùi này rất nhanh đã bay đến chỗ Sư Tử mà cô thì xưa nay chúa ghét những mùi đó, cô tức điên nổi sát khí nói với Minh Dị " Cậu nếu không mau giết tên đó thì đừng mong tới lời hứa đó!"
Nghe tới lời hứa như tiếp thêm động lực cho anh vậy, nhanh chóng vực dậy tinh thần. Anh dùng pháp trận Lôi thuật kết hợp với hỏa thuật khiến chi tên phó bang không phản ứng kịp mà lĩnh ngay trận pháp đó.
Lưu ý: Trận pháp ma thuật chỉ có những người có ma lực thâm hậu mới có thể sử dụng được. Trận pháp này còn phụ thuộc vào mức kiểm soát và sử dụng của người chủ trận pháp. Nếu chủ nhân của trận pháp chỉ biết tạo ra mà không biết cách điều khiển thì trận pháp đó cũng giống như một đòn tấn công vật lý bình thường. Rất ít người có thể sử dụng thành thạo trận pháp này. Mà còn ít người biết sử dụng nhiều loại ma pháp cùng một lúc. Có thể triệu hồi linh vật đã là nhân tài, mà còn biết sử dụng thành thạo trận pháp lại là thiên tài.
Rất nhanh chóng, Minh Dị đã làm tiêu hao rất nhiều ma lực của "Tấm bia sắt". Bây giờ anh và hắn thực lực của cả hai đã trên lệch nhau rất nhiều. Chỉ sau vài hiệp đấu ma pháp đơn giản hắn ta đã gục.
Giờ chỉ còn lại tên cầm đầu mang danh Hắc Vương này. Sư Tử cũng không ngần ngại mà sử dụng tuyệt kỹ đưa hắn ta vào ảo cảnh. Trong ảo cảnh hắn ta lại gặp lại bản thân trong quá khứ, vô dụng, bất tài để vợ con phải chết trước mặt mình. Ảo cảnh này cứ lặp đi lặp lại rất nhiều lần, mà Sư Tử cũng không ngại thấy hắn đau khổ như vậy. Khi thấy hắn càng đau khổ thì cô càng trở nên thích thú. Khi đã cho hắn nếm đủ đau khổ thì cô càng muốn hắn thống khổ hơn nữa bằng cách sử dụng thuật linh hồn, tạo ra linh hồn của vợ con hắn mà tiếp tục trêu đùa hắn.
"Anh à, em nhớ anh lắm!"
"Con nhớ cha!"
Hắc Vương định đi tới ôm họ thì họ lại tan biến rồi lại xuất hiện sau lưng hắn một lần nữa. "Cha...anh cũng ..nhớ mọi người lắm!"
"Hãy tới với em đi! Em chờ anh lâu lắm rồi!"
"Cha ơi, đừng bỏ con một mình nữa! Đi theo mẹ con con đi!"
"Được đợi cha!" Nói rồi hắn tự bộc phát ma lực mà nổ tung.
"Cẩn thận! Minh Dị lao tới dùng thân mình che chắn cho Sư Tử.
**Bùm** Bùm**
Loảng xoảng ***loảng xoảng ** Tiếng kính nổ vỡ.
Mọi thứ xung quanh Minh Dị và Sư Tử đều chìm trong biển lửa. Minh Dị sau khi xem Sư Tử không sao thì mới yên tâm mà ngất đi.
"Tên ngốc!" Cô trách Minh Dị quá ngốc sao lại dùng thân che chắn cho cô thế không biết.
Le theo thân thể mệt lừ, cùng anh chàng ngốc nghếch này rời khỏi nơi biển lửa này quả là một vấn đề với cơ thể hiện tại của Sư Tử. Cô le từng bước đến một góc an toàn rồi dùng phép dịch chuyển không gian đến phòng khách sạn của mình.
Nhưng chờ cô ở phòng khách sạn lại là một đám người áo đen thần bí, còn có cả chủ nhân của họ.Mà người đó không ai khác ngoài anh trai của cô Đồng Minh Viễn. Biết đó là anh trai cô cũng không gồng nữa ngã khuỵch xuống, may mà có anh trai đỡ, còn anh chàng Minh Dị thì không may mắn như vậy. Anh ta té nhào xuống đất mà chẳng có một ai đỡ cả.
Sư Tử sau đó cũng ngất đi, Minh Viễn đang định trách phạt em gái nhưng khi thấy em ấy đã ngất đi thì lại vô cùng lo lắng.
Updated 27 Episodes
Comments